Sunshine Stories

NHỮNG CÂU CHUYỆN CỦA NẮNG

I

TÔI sẽ kể một câu chuyện," Gió cất tiếng.

"Xin thứ lỗi cho tôi nhé," Mưa đáp lời, "nhưng giờ đến lượt tôi rồi. Chẳng phải anh đã rít gào quanh góc nhà suốt một đỗi dài, gầm thét váng cả lên rồi sao?"

"Đây là cách cô trả ơn tôi đấy ư?" Gió hỏi; "Chính tôi, vì nể mặt cô, đã lật tung-phải rồi, thậm chí quật gãy-biết bao chiếc ô, giữa lúc con người ta chẳng ai buồn đoái hoài gì đến cô cả."

"Ta sẽ tự mình lên tiếng," Nắng cất lời. "Tất cả im lặng!" Nắng thốt ra những lời ấy với vẻ rực rỡ và uy nghi đến độ Gió dẫu đang mỏi mệt cũng đành phủ phục xuống, còn Mưa thì trút sầm sập vào người Gió, lay anh ta ráo riết mà càu nhàu:

"Chúng ta quyết không cam chịu chuyện này! Ả lúc nào cũng chen ngang-cái mụ Nắng ấy. Chúng ta đừng bận tâm lời ả; những gì ả nói nào có đáng lọt tai." Dẫu vậy, Nắng vẫn bắt đầu câu chuyện, và đây là những gì Nắng kể:

"Một con thiên nga tuyệt mỹ bay lướt qua những ngọn sóng cuồn cuộn, nhấp nhô giữa đại dương. Từng chiếc lông vũ của nó tỏa ánh sắc vàng kim; rồi một chiếc lông nhẹ nhàng chao liệng xuống một chiếc thuyền buôn lớn đang no gió vươn mình ra khơi xa.

"Chiếc lông vũ đậu xuống mái tóc xoăn màu sáng của một chàng trai trẻ, người phụ trách coi ngó hàng hóa trên tàu-người ta gọi chàng là quản lý hàng hóa. Chiếc lông của loài chim mang điềm lành khẽ chạm vào trán chàng, bỗng chốc hóa thành một cây bút trên tay, và mang đến cho chàng vận may to lớn. Chẳng bao lâu sau, chàng vươn lên thành một thương gia giàu sụ, đủ sức sắm sanh cho mình những chiếc cựa ngựa đúc bằng vàng-đủ sức rèn một chiếc đĩa vàng thành tấm khiên kiêu hãnh của bậc quý tộc, và trên chính tấm khiên ấy," Nắng kể, "ta đã rọi chiếu ánh hào quang của mình."

"Thiên nga mải miết bay, bay mãi thật xa, lướt qua những đồng cỏ xanh ngút ngàn chan hòa ánh nắng. Nơi ấy, dưới bóng mát rượi của gốc cổ thụ duy nhất đứng giữa trời, có một cậu bé chăn cừu nhỏ mới chừng bảy tuổi đang nằm nghỉ ngơi.

"Lúc lướt qua, thiên nga khẽ đặt nụ hôn lên chiếc lá trên cành. Chiếc lá rụng xuống tay cậu bé, rồi thoắt biến thành ba chiếc-rồi mười chiếc-và cuối cùng hóa thành trọn vẹn một cuốn sách. Phải rồi, trong cuốn sách ấy, cậu đọc được biết bao điều kỳ diệu của tự nhiên, về tiếng mẹ đẻ, về đức tin và tri thức. Đêm về, cậu nâng niu đặt cuốn sách dưới gối để giữ mãi trong tâm trí những gì đã đọc.

"Cuốn sách kỳ diệu ấy còn dẫn dắt cậu đến lớp học, rồi chắp cánh đưa cậu đi khắp muôn phương để kiếm tìm tri thức. Ta đã thấy tên cậu rạng danh trong danh sách của những bậc học giả uyên thâm," Nắng cất lời.


"Thiên nga lướt vào cõi rừng sâu u tịch, buông mình nghỉ ngơi trên mặt hồ thăm thẳm bóng tối. Nơi ấy, những đóa súng bung nở rực rỡ, những chùm táo dại lấp ló bên bờ, và bầy cúc cu cùng bồ câu rừng ríu rít gọi bầy, xây tổ êm đềm.

"Giữa chốn rừng sâu, có người phụ nữ nghèo lom khom nhặt nhạnh từng cành củi khô rụng tơi bời. Chị oằn lưng cõng một bó củi lớn, tay ôm ấp đứa con thơ dại. Chị cũng kịp nhìn thấy con thiên nga vàng, sứ giả của phước lành, vỗ cánh vút lên từ đám sậy ven bờ. Có thứ gì đang tỏa sáng lấp lánh đằng kia? Một quả trứng vàng tươm, hãy còn ủ dòng nhiệt nóng hổi. Chị nâng niu ấp quả trứng vào bầu ngực, giữ vẹn nguyên hơi ấm diệu kỳ. Chắc chắn một mầm sống đang tượng hình bên trong lớp vỏ! Chị lắng nghe tiếng gõ nhịp lách cách nho nhỏ, lại cứ ngỡ đó là nhịp đập thổn thức từ chính trái tim mình.

"Lê bước về tới túp lều rách nát, chị khẽ khàng lấy quả trứng ra. 'Tích! Tắc!' quả trứng khẽ ngân vang, ngỡ đâu một chiếc đồng hồ vàng tinh xảo. Nhưng không, đó là một quả trứng thực thụ-một quả trứng căng tràn sinh khí.

"Lớp vỏ nứt toác, mở tung ra một sinh linh vô ngần đáng yêu. Chú thiên nga non nớt ngó chiếc đầu nhỏ xíu ra ngoài, phô bày bộ lông óng ả tạc từ thứ vàng ròng thuần khiết nhất. Quanh chiếc cổ thanh mảnh lấp lánh bốn chiếc nhẫn. Nhớ đến bốn cậu con trai cưng-ba đứa trẻ đang chờ ở nhà, và đứa út ngoan ngoãn nằm ngoan trong vòng tay chị giữa khu rừng quạnh quẽ-chị thấu hiểu ngay mỗi đứa con sẽ được ban tặng một chiếc. Ngay khi chị nhẹ nhàng tháo những chiếc nhẫn ra, chú chim vàng vẫy đôi cánh nhỏ bé vút bay vào thinh không.

"Chị âu yếm đặt nụ hôn lên từng kỷ vật, rồi bảo mỗi đứa trẻ hôn lên phần quà của mình. Chị áp chiếc nhẫn lên ngực trái từng đứa trẻ một chốc lát, trước khi trịnh trọng xỏ vào ngón tay chúng. Ta đã chứng kiến tất thảy," Nắng cất lời rền vang, "và ta cũng đã tường tận những diệu kỳ hiển hiện về sau.

The egg cracked and opened....

"Một cậu bé, trong lúc đùa nghịch bên bờ mương, nhặt lấy một nắm đất sét ướt, thỏa sức nhào nặn và vuốt ve cho đến khi khối đất vô hồn hóa thành hình hài. Bức tượng tuyệt mỹ ấy tạc lại uy dũng của anh hùng Jason1, người dấn bước dặm trường và đoạt được Bộ Lông Cừu Vàng2 báu vật.

"Cậu bé thứ hai chân trần tung tăng chạy ùa ra đồng cỏ, đắm mình giữa bạt ngàn nụ hoa đương bừng nở-muôn vàn sắc hương diễm lệ nhất trần đời. Cậu hái một chùm hoa rực rỡ, siết chặt đến trào cả dòng nhựa thơm cay nồng bắn vào khoé mắt, và vài giọt óng ánh tưới đẫm chiếc nhẫn trên tay. Thứ nhựa hoa kỳ ảo ấy ngấm sâu vào tâm hồn, len lỏi qua từng kẽ tay, để rồi tháng năm thoi đưa, cả chốn phồn hoa đô hội phải xôn xao xưng tụng tên tuổi một vị họa sĩ tài hoa xuất chúng, chính là cậu.

"Đứa trẻ thứ ba lại cắn chặt chiếc nhẫn vào giữa hai hàm răng, siết đến độ nó bật ra một âm thanh trong trẻo-tiếng vọng đồng điệu từ khúc ca ngự trị dưới đáy tim sâu thẳm. Rồi những dòng suối tâm tưởng và cảm xúc tuôn trào thành muôn vàn thanh âm huyền diệu,-vút lên tận tầng không như vũ điệu của bầy thiên nga sải cánh,-rồi lại trầm mình xuống biển cả thâm u hệt bóng dáng loài chim kiêu hãnh. Cậu vươn lên thành một nhà soạn nhạc vĩ đại, một bậc thầy lỗi lạc, khiến vạn quốc phải kiêu hãnh cất lời: 'Ông ấy là máu thịt của đất nước chúng tôi, bởi lẽ ông thuộc về toàn nhân loại.'

"Còn đứa con út-than ôi, cậu lại mang thân phận 'con vịt xấu xí' của cả gia đình. Khắp vùng rỉ tai nhau rằng cậu mắc chứng nấm họng3, phải nuốt tiêu trộn bơ để mong sống sót như một con gà bệnh rù, và người ta đã nuôi nấng cậu đúng như thế. Nhưng từ ta, cậu đón nhận nụ hôn ân sủng rực sáng cõi lòng," Nắng đầy uy quyền phán. "Cậu ấy được trao ngàn vạn nụ hôn nồng cháy thay vì một. Cậu hóa thân thành một thi sĩ mang nghiệp dĩ, thuở lọt lòng được đắm trong những nụ hôn, để rồi phải oằn mình gánh chịu muôn trùng giông bão suốt kiếp nhân sinh.

"Nhưng cậu nắm giữ trong tay một tạo vật linh thiêng mà không thế lực nào khả dĩ tước đoạt-chiếc nhẫn may mắn từ con thiên nga vàng của Nữ thần Phước Lành4. Những tư tưởng của cậu mọc thêm đôi cánh tàng hình bay vút tận trời xanh, phiêu diêu như bầy bướm biếc biết cất vang khúc hát-biểu tượng tối thượng của một nguồn sống vĩnh hằng bất diệt."

"Quả là một câu chuyện dài lê thê đến phát khiếp," Gió gắt gỏng.

"Lại còn ngớ ngẩn và chán ngắt nữa chứ," Mưa hùa vào. "Anh hãy thổi vào tôi đi, làm ơn, thổi cho tôi tỉnh táo lại chút nào."

Và trong lúc Gió ra sức thổi, Nắng vẫn thủ thỉ kể tiếp: "Con thiên nga mang theo niềm may mắn ấy lướt qua một vùng vịnh tuyệt đẹp, nơi những người ngư dân nghèo đang giăng mẻ lưới. Chàng trai khốn khó nhất trong số họ hằng ao ước có một tổ ấm-và ước nguyện ấy đã thành hiện thực, anh đã cưới được một người vợ hiền.

"Thiên nga ban tặng cho anh một mẩu hổ phách. Hổ phách vốn dĩ luôn tỏa ra sức hút vạn vật, và mẩu hổ phách này đã diệu kỳ níu kéo những trái tim hướng về mái tranh nghèo, nơi người ngư dân chung sống cùng cô dâu mới. Hổ phách còn là thứ hương liệu thanh tao bậc nhất; từ nó lan tỏa một làn hương dịu êm, phảng phất như được mang đến từ một chốn linh thiêng, tựa hồ một hơi thở ngọt ngào của chốn thiên nhiên diệu kỳ mà Đức Chúa Trời đã cất công tạo tác. Kể từ đó, người ngư dân cùng vợ trải qua chuỗi ngày chan chứa niềm vui và lòng biết ơn sâu sắc dưới mái ấm bình yên, họ mãn nguyện với nhau dẫu cho cái nghèo vẫn luôn hiện hữu. Và thế là, chính cuộc đời của họ đã dệt nên một Câu Chuyện Của Nắng đích thực."

"Tôi thiết nghĩ tốt nhất chúng ta nên dừng ở đây," Gió cất giọng ngắt ngang. "Tôi chán muốn chết đi được. Nắng thao thao bất tuyệt thế là đủ lâu rồi đấy."

"Tôi cũng hoàn toàn đồng tình," Mưa lạnh nhạt đáp.

Và những kẻ bàng quan như chúng ta, những người nãy giờ vẫn hằng lắng nghe câu chuyện, sẽ nói gì đây?

Chúng ta sẽ khép lại rằng: "Vậy là câu chuyện đến đây đã kết thúc."



  1. Một người anh hùng kiệt xuất trong thần thoại Hy Lạp, nổi danh với tư cách là thủ lĩnh của đoàn thủy thủ Argonaut trên con tàu Argo hùng vĩ. 

  2. Bảo vật thiêng liêng trong thần thoại Hy Lạp (Golden Fleece), vốn là bộ lông của một con cừu đực có cánh tên là Chrysomallos. Jason đã dấn thân vào hiểm nguy để đoạt lấy báu vật này nhằm giành lại ngai vàng hợp pháp của mình. 

  3. Bản gốc tiếng Anh là 'the pip', tên gọi một loại bệnh truyền nhiễm ở đường hô hấp thường gặp ở các loài gia cầm. Mẹo dân gian phương Tây thời xưa thường cho gia cầm ốm nuốt hạt tiêu trộn bơ để chữa bệnh này. 

  4. Nguyên tác tiếng Anh là 'Goddess of Fortune', thường dùng để chỉ nữ thần Fortuna trong thần thoại La Mã (hoặc Tyche trong thần thoại Hy Lạp), vị thần mang tính biểu tượng cai quản sự may mắn, sung túc và số phận của con người.