
III. Vệt Đen

Khoảng vãn trưa, tôi ghé qua buồng của ông thuyền trưởng, mang theo chút đồ uống giải khát và thuốc men. Lão vẫn nằm gần như y nguyên so với lúc chúng tôi rời đi, đầu chỉ kê cao hơn một chút. Trông lão thật tiều tụy, yếu ớt nhưng lại toát lên vẻ kích động bồn chồn.
"Jim," lão cất lời, "nhóc là người duy nhất ở chốn này còn được việc, và nhóc thừa biết ta luôn đối đãi tử tế với nhóc mà. Có tháng nào ta lại quên cho nhóc đồng bạc bốn xu đâu. Giờ nhóc thấy đó, này nhóc, ta đang kiệt sức nhường nào, lại còn bị mọi người ruồng bỏ; vậy nên, Jim à, nhóc mang cho ta một ly rum nhé, được không nào?"
"Thưa, bác sĩ-" tôi vừa mở miệng.
Nhưng lão liền cắt ngang, buông lời chửi rủa bác sĩ bằng cái giọng tuy yếu ớt mà đầy vẻ hằn học. "Lũ bác sĩ rặt một phường vô dụng," lão nói, "và cái gã bác sĩ đó thì biết cái quái gì về những con sói biển cơ chứ? Ta từng lê la ở những chốn nóng như chảo lửa, nơi đồng đội ta ngã gục tơi bời vì bệnh sốt vàng da1, và cái mảnh đất chết tiệt đó rung bần bật như sóng nhồi vì động đất-gã bác sĩ đó thì biết cái cóc khô gì về những vùng đất như vậy?-và ta sống sót được là nhờ rượu rum, ta nói cho nhóc biết thế. Nó là cơm ăn nước uống, là vợ là chồng của ta; và nếu bây giờ ta không có rượu rum thì ta chẳng khác nào một cái xác tàu mục nát dạt vào bờ, lúc ấy máu của ta sẽ đổ lên đầu nhóc, Jim ạ, và cả gã bác sĩ vô dụng kia nữa." Rồi lão lại tiếp tục tuôn ra một tràng chửi rủa.
"Nhìn đây này, Jim, ngón tay ta đang co giật bần bật đây này," lão tiếp tục, giọng chuyển sang van nài thảm thiết. "Ta không tài nào ghìm chúng lại được. Suốt cả cái ngày chết tiệt này ta chưa được thấm giọng một giọt nào. Gã bác sĩ đó đích thị là một tên ngốc, ta nói cho nhóc biết. Nếu ta không có nổi một ly rum, Jim, ta sẽ thấy những ảo ảnh kinh hoàng2; ta đã thấy lờ mờ vài thứ rồi. Ta thấy lão Flint đứng lù lù ở góc kia, ngay sau lưng nhóc; rõ như ban ngày, ta đã thấy lão; và nếu ta mà bị ảo giác, thì với một kẻ đã sống một đời giang hồ thô bạo như ta, ta sẽ làm loạn lên cho xem. Chính gã bác sĩ của nhóc cũng thừa nhận một ly thì có hại gì đâu mà. Ta sẽ thưởng cho nhóc cả một đồng tiền vàng chỉ đổi lấy một ly thôi, Jim ạ."
Càng nói, lão càng trở nên kích động. Điều này làm tôi thót tim lo cho cha mình, người đang trở bệnh rất nặng trong ngày hôm đó và vô cùng cần sự yên tĩnh. Vả lại, câu nói của bác sĩ mà lão vừa nhắc tới cũng làm tôi yên tâm phần nào, dù tôi khá phật lòng trước lời đề nghị hối lộ sặc mùi tiền bạc kia.
"Cháu không cần tiền của ông," tôi đáp, "ngoài số tiền mà ông còn đang nợ cha cháu. Cháu sẽ lấy cho ông một ly, và chỉ một ly mà thôi."
Lúc tôi mang rượu tới, lão chồm lên vồ lấy như một kẻ chết khát và ngửa cổ nốc cạn sạch.
"Khà... khà..." lão khà hơi sảng khoái, "khá hơn nhiều rồi, chắc chắn là vậy. Mà này nhóc, gã bác sĩ đó có nói ta phải nằm rục xương ở cái ổ cũ kỹ này bao lâu nữa không?"
"Ít nhất là một tuần," tôi đáp.
"Sấm sét đánh tàn mạng!" lão hét lên. "Một tuần ư! Ta không thể; lỡ lúc đó bọn chúng đã gí 'vệt đen3' vào tay ta rồi thì sao. Bọn khốn kiếp đó chắc chắn đang ráo riết lùng sục để đánh hơi ta ngay lúc này; cái lũ không có bản lĩnh giữ lấy đồ của mình, rồi quay sang rình rập cướp đoạt của kẻ khác. Một tên thủy thủ chân chính có hành xử đớn hèn như thế không, nhóc nói ta nghe xem? Nhưng ta là một kẻ biết chắt bóp. Ta chưa bao giờ phung phí những đồng tiền đánh đổi bằng máu và nước mắt của mình, lại càng không đời nào chịu để mất nó; ta sẽ lừa bọn chúng thêm một vố nữa. Ta đếch sợ chúng. Ta sẽ nhổ neo giương buồm, này nhóc, và xỏ mũi bọn chúng thêm một lần nữa cho xem."
Vừa dứt lời, lão đã chống tay nhọc nhằn gượng dậy khỏi giường. Lão bám chặt vào vai tôi như gọng kìm khiến tôi suýt ré lên vì đau, rồi mệt mỏi lê đôi chân nặng như đeo chì. Những lời lẽ đầy khí thế hiên ngang ấy lại đối lập một cách thảm hại với cái giọng điệu thều thào, hụt hơi của lão. Cuối cùng, lão kiệt sức và phải dừng lại, ngồi bệt xuống mép giường.
"Gã bác sĩ đó hại ta tơi bời rồi," lão lầm bầm. "Tai ta đang ù đặc. Đỡ ta nằm xuống đi."
Nhưng trước cả khi tôi kịp đưa tay ra đỡ, lão đã ngã vật xuống chỗ cũ và nằm bất động, im lìm một lúc lâu.
"Jim," lão thì thào cất giọng sau một hồi lâu, "hôm nay nhóc có thấy gã thủy thủ đó lảng vảng quanh đây không?"
"Ông muốn nói tới Chó Đen ạ?" tôi hỏi.
"À! Chó Đen," lão đáp. "Gã đích thị là một tên cặn bã; nhưng đằng sau gã còn có những kẻ khốn nạn hơn nhiều đang giật dây. Giờ nghe này, nếu ta không còn đường nào để lẩn trốn, và bọn chúng gí cho ta vệt đen, nhóc phải khắc cốt ghi tâm nhé, thứ mà chúng thèm khát chính là chiếc rương đi biển cũ kỹ của ta. Nhóc sẽ nhảy lên ngựa-nhóc biết cưỡi ngựa đúng không? Tốt, vậy nhóc hãy phi ngựa như bay, và chạy thẳng đến-ừ, phải rồi, cứ làm thế đi!-đến chỗ gã bác sĩ vô dụng khốn khiếp đó, bảo gã huy động toàn bộ lực lượng-từ quan tòa cho đến đám sai nha lính tráng-và tóm gọn ổ phiến loạn của bọn chúng ngay tại quán trọ Đô đốc Benbow này. Tóm toàn bộ tàn dư của băng đảng cũ dưới trướng lão Flint, từ những thằng nhãi ranh cho đến những gã sừng sỏ già đời, bắt bằng sạch những kẻ còn sót lại. Ta từng là thuyền phó, chính ta đây, thuyền phó tay phải của lão Flint, và ta là kẻ duy nhất trên đời biết cái nơi cất giấu bí mật đó. Lão đã đích thân giao phó nó cho ta ở Savannah4, ngay khi lão đang hấp hối trên giường bệnh, giống hệt như bộ dạng ta lúc này, nhóc thấy đấy. Nhưng nhóc tuyệt đối đừng đánh động gì trừ khi chúng đưa vệt đen cho ta, hoặc nhóc tình cờ nhìn thấy gã Chó Đen quay lại, hay một tên thủy thủ cụt một chân, Jim-đặc biệt phải dè chừng cái gã cụt chân đó."
"Nhưng thưa ông, 'vệt đen' rốt cuộc là cái gì thế?" tôi rụt rè hỏi.
"Đó là một trát gọi tử thần5, nhóc ạ. Ta sẽ nói rõ ngọn ngành nếu chúng dám đưa nó cho ta. Nhưng nhóc phải luôn căng mắt ra mà cảnh giác, Jim, và ta hứa sẽ chia đều mọi thứ cho nhóc, ta lấy danh dự của mình ra mà thề đấy."
Lão còn tiếp tục lảm nhảm thêm một chốc nữa, nhưng giọng điệu cứ lịm dần đi. Ngay khi tôi bưng thuốc đến, lão ngoan ngoãn uống cạn như một đứa trẻ, miệng không quên lầm bầm: "Nếu trên đời này có gã thủy thủ nào cần thuốc, thì đó đích thị là ta." Chẳng mấy chốc, lão đã chìm vào một giấc ngủ mê mệt như chết lâm sàng, và tôi đành để mặc lão nằm đó. Giả sử mọi chuyện cứ êm đềm trôi qua, tôi cũng chẳng biết mình sẽ phải xoay xở thế nào. Rất có thể tôi đã đem toàn bộ câu chuyện kinh khủng này kể tuốt luốt cho bác sĩ, bởi tôi vô cùng khiếp đảm trước viễn cảnh gã thuyền trưởng sẽ lật lọng, hối hận vì những lời thú nhận vừa rồi và tiện tay kết liễu luôn mạng sống của tôi để bịt đầu mối. Thế nhưng, chuyện gì đến cũng phải đến, người cha tội nghiệp của tôi đột ngột trút hơi thở cuối cùng vào ngay tối hôm đó, khiến mọi toan tính khác đành phải gác lại. Nỗi đau thương mất mát ập đến, sự chia buồn thăm viếng của bà con lối xóm, việc chạy vạy lo liệu tang lễ, cộng thêm núi công việc điều hành quán trọ vẫn phải duy trì, tất thảy đã vắt kiệt sức lực của tôi. Tôi bận tối tăm mặt mũi, bận đến mức chẳng còn lấy một tâm trí nào để nghĩ ngợi về gã thuyền trưởng, chứ đừng nói đến chuyện sợ hãi lão.
Mới sáng sớm hôm sau, lão đã lết xuống lầu và dùng bữa như thường lệ, dẫu lão nhai nuốt chẳng được bao nhiêu. Và tôi e rằng, lão đã nốc rượu rum nhiều hơn hẳn mọi khi, bởi lão cứ tự tiện rót rượu ở quầy bar, mặt mày nhăn nhó, mũi thở phì phò khó nhọc, và tuyệt nhiên chẳng một ai dám há miệng can ngăn. Đêm trước ngày cử hành tang lễ, lão vẫn say khướt bí tỉ như thường lệ. Thật chướng tai gai mắt làm sao, giữa một ngôi nhà đang nhuốm màu tang tóc, lại phải nghe lão gào rống ầm ĩ cái bài ca đi biển cũ rích và gớm ghiếc của mình. Nhưng bất chấp vẻ ốm yếu tàn tạ của lão, tất cả chúng tôi đều khiếp sợ đến mức chẳng dám hé răng, và vị bác sĩ thì lại đột ngột phải băng đồng đi chữa trị cho một ca bệnh cách xa hàng dặm, thành ra ông ấy chẳng hề bén mảng đến nhà sau khi cha tôi qua đời. Tôi đã nhắc đến chuyện gã thuyền trưởng cực kỳ yếu ớt, và trên thực tế, trông lão ngày một tàn tạ héo hon chứ chẳng hề lấy lại được chút sinh khí nào. Lão vã mồ hôi nhọc nhằn bấu víu để trèo lên trèo xuống cầu thang, lết từ phòng khách ra quầy bar rồi lại quay vào. Đôi khi, lão thò mũi ra ngoài cửa hít lấy hít để chút mùi mặn mòi của gió biển, tay bám chặt vào vách tường để lấy điểm tựa, nhịp thở hổn hển đứt quãng như thể đang phải gồng mình leo lên một ngọn núi dốc đứng. Lão không bao giờ chủ động cất lời trò chuyện riêng với tôi nữa, và tôi đồ rằng lão đã quên sạch sành sanh những lời tâm can rỉ tai tôi hôm trước. Thế nhưng, tính khí lão lại đâm ra dở dở ương ương, thất thường hơn, và nếu so với cái thân xác rệu rã đang suy nhược từng ngày, thì sự hung bạo trong lão lại càng trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Lúc rượu vào bốc men say, lão mắc một thói quen vô cùng đáng báo động: đó là tuốt trần lùi lụi thanh gươm cong sắc lẹm6 và dằn mạnh ngay trước mặt trên bàn. Dẫu có thế nào đi chăng nữa, dạo này lão cũng ít để mắt soi mói mọi người xung quanh hơn, dường như lão đang tự nhốt mình trong những suy tư mông lung bí ẩn và trở nên khá lơ đãng. Chẳng hạn, có một lần, khiến tất thảy chúng tôi phải há hốc mồm kinh ngạc tột độ, lão đột ngột cất giọng rống lên một giai điệu hoàn toàn xa lạ, một bản tình ca đồng quê êm đềm mà lão ắt hẳn đã ngân nga từ cái thuở thanh xuân tươi trẻ, rất lâu trước khi dấn thân vào kiếp sống lênh đênh bạt mạng của nghề đi biển.
Mọi chuyện cứ thế trôi đi. Đến ngày hôm sau tang lễ, vào khoảng ba giờ chiều, trời mịt mù sương giá và lạnh buốt. Tôi đang thẫn thờ đứng ngoài cửa, đầu óc ngập tràn những dòng suy nghĩ buồn bã về cha mình thì bất chợt thấy một bóng người đang chậm rãi bước dọc theo con đường. Gã ta đích thị là một kẻ mù lòa. Gã dò dẫm từng bước bằng một cây gậy, trên mặt đeo một miếng che màu xanh lục to tướng che khuất cả mắt lẫn mũi. Lưng gã còng gập xuống, có lẽ vì tuổi già sức yếu. Gã khoác trên mình một chiếc áo choàng đi biển khổng lồ, cũ kỹ và rách nát. Chiếc mũ trùm đầu lụp xụp càng khiến gã trông thực sự dị dạng. Trong đời mình, tôi chưa bao giờ thấy một hình dáng nào đáng sợ đến thế. Gã dừng bước cách quán trọ một quãng ngắn. Bằng một điệu ngân nga kỳ lạ, gã cất cao giọng nói vào khoảng không trước mặt: “Liệu có người bạn tốt bụng nào nói cho một kẻ mù lòa tội nghiệp, kẻ đã đánh mất đôi mắt quý giá khi anh dũng bảo vệ quê hương nước Anh-và cầu Chúa ban phước cho Vua George7!-biết gã đang ở đâu, thuộc vùng đất nào của đất nước này không?”
“Thưa ông, ông đang ở quán trọ Đô đốc Benbow, Vịnh Đồi Đen,” tôi đáp lời.
“Tao nghe thấy một giọng nói,” gã cất lời, “một giọng nói trẻ trung. Này người bạn nhỏ tốt bụng, mày có thể đưa tay cho tao và dẫn tao vào trong được không?”
Tôi vừa đưa tay ra, sinh vật không có mắt cùng giọng nói the thé rợn người ấy đã vồ lấy tay tôi nhanh như chớp. Cú siết chặt như một chiếc kìm sắt. Tôi hoảng hồn vùng vằng định rút tay lại, nhưng gã mù chỉ cần giật nhẹ cánh tay đã kéo tuột tôi sát vào người gã.
“Nào, thằng nhãi,” gã gầm gừ, “đưa tao vào chỗ lão thuyền trưởng.”
“Thưa ông,” tôi run rẩy, “cháu thề là cháu không dám đâu.”
“Ồ,” gã cười khẩy, “ra vậy sao! Đưa tao thẳng vào đó, không tao bẻ gãy tay mày.”
Vừa dứt lời, gã nhẫn tâm vặn ngoặt tay tôi khiến tôi phải kêu ré lên đau đớn.
“Thưa ông,” tôi van nài, “cháu nói vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho ông thôi. Thuyền trưởng không còn như trước đây đâu. Ông ấy đang ngồi lăm lăm thanh kiếm tuốt trần. Một quý ngài khác-”
“Thôi ngay, bước đi,” gã lạnh lùng ngắt lời. Trong đời mình, tôi chưa từng nghe thấy một giọng nói nào tàn nhẫn, lạnh lẽo và gớm ghiếc đến thế. Nó khiến tôi khiếp đảm còn hơn cả nỗi đau thể xác. Chẳng dám chần chừ thêm, tôi răm rắp vâng lời gã, rảo bước vào cửa rồi hướng thẳng đến phòng khách. Ở đó, tên cướp biển già ốm yếu của chúng tôi đang ngồi ủ rũ, lờ đờ vì men rượu rum. Gã mù bám riết lấy tôi. Bàn tay cứng như sắt của gã kẹp chặt, đồng thời gã tì gần như toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người tôi khiến tôi oằn mình chống đỡ. “Dẫn tao đi thẳng tới chỗ hắn. Khi tao đã bước vào tầm mắt hắn, mày phải hét lên: ‘Có bạn đến thăm đây, Bill’. Nếu mày trái lệnh, tao sẽ làm thế này,” gã vừa dứt lời liền giật mạnh tay tôi một cú trời giáng khiến tôi tưởng chừng như sắp ngất lịm đi. Bị kẹt giữa hai mối nguy hiểm, tôi đâm ra khiếp đảm gã ăn mày mù tột độ đến mức quên bẵng cả nỗi sợ hãi vị thuyền trưởng. Và thế là, khoảnh khắc mở tung cánh cửa phòng khách, tôi run lẩy bẩy hét lớn những lời gã vừa ra lệnh.

Lão thuyền trưởng khốn khổ ngước mắt lên, và chỉ qua một cái nhìn, hơi men dường như bốc hơi sạch sẽ, để lại một khuôn mặt sững sờ đến tỉnh cả rượu. Nét mặt lão lúc này không hẳn là khiếp đảm, mà mang vẻ rã rời của một kẻ đang hấp hối. Lão cựa mình định gượng dậy, nhưng tôi đồ rằng lão chẳng còn mảy may chút sức lực nào.
“Nào, Bill, cứ ngồi yên đấy,” gã ăn mày cất giọng lạnh lẽo. “Tuy mù, nhưng tai tao vẫn nghe được cả tiếng một ngón tay cựa quậy. Việc nào ra việc nấy. Chìa cái bàn tay trái của mày ra. Thằng nhãi, nắm lấy cổ tay trái của hắn rồi đưa lại gần tay phải tao.”
Cả hai chúng tôi răm rắp làm theo lời gã như một cái máy. Tôi thấy gã tuồn một vật gì đó từ bàn tay đang chống gậy sang tay viên thuyền trưởng, lão liền nắm chặt lại ngay lập tức.
“Thế là xong,” gã mù nói gọn lỏn. Vừa dứt lời, gã đột ngột buông tôi ra. Bằng một động tác thoăn thoắt và chuẩn xác đến khó tin, gã lùi thoắt ra khỏi phòng khách rồi phóng vút ra đường. Trong lúc tôi vẫn đứng chôn chân tại chỗ, tiếng gậy của gã đã gõ lộc cộc, lộc cộc xa dần.
Phải mất một chốc, tôi và lão thuyền trưởng mới định thần trở lại. Cùng lúc tôi buông cổ tay lão ra, lão cũng rụt tay về, ánh mắt trân trân nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay.
“Mười giờ!” lão thét lên. “Còn những sáu tiếng đồng hồ nữa. Ta nhất định sẽ xử đẹp bọn chúng,” rồi lão nhảy bật dậy.
Nhưng ngay khi vừa đứng lên, thân hình lão chao đảo, hai tay ôm choàng lấy cổ. Lão đứng đung đưa chới với trong tích tắc, rồi phát ra một âm thanh nghẹn ứ kỳ lạ, trước khi đổ ập cả tấm thân to lớn sấp mặt xuống sàn nhà.
Tôi hoảng hốt lao đến bên lão, cuống cuồng gào gọi mẹ. Nhưng mọi sự vội vã đều vô ích. Lão thuyền trưởng đã tắt thở vì một cơn đột quỵ sét đánh. Thật kỳ lạ là tôi lại cảm thấy xót xa. Rõ ràng tôi chưa bao giờ ưa con người này, dẫu dạo gần đây tôi cũng bắt đầu thấy thương hại lão, vậy mà ngay khi chứng kiến lão gục chết, tôi lại bật khóc nức nở. Đó là cái chết thứ hai mà tôi phải chứng kiến, và nỗi đau buồn từ cái chết đầu tiên hãy còn đang nhức nhối trong tim tôi.
-
Nguyên gốc là 'Yellow Jack' (sốt vàng da), một bệnh truyền nhiễm nguy hiểm do muỗi lây truyền ở vùng nhiệt đới (như vùng Caribe) từng cướp đi sinh mạng của rất nhiều thủy thủ và hải tặc vào thế kỷ 18. ↩
-
Nguyên gốc tiếng Anh dùng từ 'the horrors', một cách nói lóng chỉ hội chứng sảng run (delirium tremens), tình trạng sinh lý nguy hiểm khi người nghiện rượu nặng đột ngột ngưng uống, gây ảo giác và run rẩy mất kiểm soát. ↩
-
Nguyên gốc là 'Black Spot', một chi tiết hư cấu do tác giả Robert Louis Stevenson sáng tạo ra cho văn hóa cướp biển. Đó là một mảnh giấy có chấm đen ở một mặt, dùng để trao tối hậu thư hoặc bản án tử hình cho đồng bọn sắp bị trừng phạt. ↩
-
Một thành phố cảng lâu đời ở tiểu bang Georgia, Mỹ. Vào thế kỷ 18, vùng biển lân cận và các khu vực phía Nam Bắc Mỹ là tụ điểm và nơi trú ẩn quen thuộc của giới cướp biển. ↩
-
Nguyên gốc là 'summons' (trát hầu tòa/lệnh triệu tập). Ở đây nhân vật dùng từ ngữ pháp lý để ẩn dụ rằng băng đảng cướp biển cũng có luật pháp riêng của thế giới ngầm, và nhận vệt đen tương đương với một bản án tử. ↩
-
Nguyên gốc là 'cutlass', loại đoản đao có lưỡi to bản, cong và rất sắc. Đây là vũ khí đặc trưng của thủy thủ và hải tặc do dễ thao tác và cận chiến hiệu quả trong không gian chật hẹp trên boong tàu. ↩
-
Ám chỉ vị vua cai trị Vương quốc Anh thời bấy giờ (George II hoặc George III). Gã ăn mày mù nhắc đến tên nhà vua để khoe khoang lòng yêu nước giả tạo nhằm khơi gợi sự thương hại từ những người đi đường. ↩

III. The Black Spot

bout noon I stopped at the captain’s door with some cooling drinks and medicines. He was lying very much as we had left him, only a little higher, and he seemed both weak and excited.
“Jim,” he said, “you’re the only one here that’s worth anything, and you know I’ve been always good to you. Never a month but I’ve given you a silver fourpenny for yourself. And now you see, mate, I’m pretty low, and deserted by all; and Jim, you’ll bring me one noggin of rum, now, won’t you, matey?”
“The doctor-” I began.
But he broke in cursing the doctor, in a feeble voice but heartily. “Doctors is all swabs,” he said; “and that doctor there, why, what do he know about seafaring men? I been in places hot as pitch, and mates dropping round with Yellow Jack, and the blessed land a-heaving like the sea with earthquakes-what do the doctor know of lands like that?-and I lived on rum, I tell you. It’s been meat and drink, and man and wife, to me; and if I’m not to have my rum now I’m a poor old hulk on a lee shore, my blood’ll be on you, Jim, and that doctor swab”; and he ran on again for a while with curses. “Look, Jim, how my fingers fidges,” he continued in the pleading tone. “I can’t keep ’em still, not I. I haven’t had a drop this blessed day. That doctor’s a fool, I tell you. If I don’t have a dram o’ rum, Jim, I’ll have the horrors; I seen some on ’em already. I seen old Flint in the corner there, behind you; as plain as print, I seen him; and if I get the horrors, I’m a man that has lived rough, and I’ll raise Cain. Your doctor hisself said one glass wouldn’t hurt me. I’ll give you a golden guinea for a noggin, Jim.”
He was growing more and more excited, and this alarmed me for my father, who was very low that day and needed quiet; besides, I was reassured by the doctor’s words, now quoted to me, and rather offended by the offer of a bribe.
“I want none of your money,” said I, “but what you owe my father. I’ll get you one glass, and no more.”
When I brought it to him, he seized it greedily and drank it out.
“Aye, aye,” said he, “that’s some better, sure enough. And now, matey, did that doctor say how long I was to lie here in this old berth?”
“A week at least,” said I.
“Thunder!” he cried. “A week! I can’t do that; they’d have the black spot on me by then. The lubbers is going about to get the wind of me this blessed moment; lubbers as couldn’t keep what they got, and want to nail what is another’s. Is that seamanly behaviour, now, I want to know? But I’m a saving soul. I never wasted good money of mine, nor lost it neither; and I’ll trick ’em again. I’m not afraid on ’em. I’ll shake out another reef, matey, and daddle ’em again.”
As he was thus speaking, he had risen from bed with great difficulty, holding to my shoulder with a grip that almost made me cry out, and moving his legs like so much dead weight. His words, spirited as they were in meaning, contrasted sadly with the weakness of the voice in which they were uttered. He paused when he had got into a sitting position on the edge.
“That doctor’s done me,” he murmured. “My ears is singing. Lay me back.”
Before I could do much to help him he had fallen back again to his former place, where he lay for a while silent.
“Jim,” he said at length, “you saw that seafaring man today?”
“Black Dog?” I asked.
“Ah! Black Dog,” says he. “He’s a bad ’un; but there’s worse that put him on. Now, if I can’t get away nohow, and they tip me the black spot, mind you, it’s my old sea-chest they’re after; you get on a horse-you can, can’t you? Well, then, you get on a horse, and go to-well, yes, I will!-to that eternal doctor swab, and tell him to pipe all hands-magistrates and sich-and he’ll lay ’em aboard at the Admiral Benbow-all old Flint’s crew, man and boy, all on ’em that’s left. I was first mate, I was, old Flint’s first mate, and I’m the on’y one as knows the place. He gave it me at Savannah, when he lay a-dying, like as if I was to now, you see. But you won’t peach unless they get the black spot on me, or unless you see that Black Dog again or a seafaring man with one leg, Jim-him above all.”
“But what is the black spot, captain?” I asked.
“That’s a summons, mate. I’ll tell you if they get that. But you keep your weather-eye open, Jim, and I’ll share with you equals, upon my honour.”
He wandered a little longer, his voice growing weaker; but soon after I had given him his medicine, which he took like a child, with the remark, “If ever a seaman wanted drugs, it’s me,” he fell at last into a heavy, swoon-like sleep, in which I left him. What I should have done had all gone well I do not know. Probably I should have told the whole story to the doctor, for I was in mortal fear lest the captain should repent of his confessions and make an end of me. But as things fell out, my poor father died quite suddenly that evening, which put all other matters on one side. Our natural distress, the visits of the neighbours, the arranging of the funeral, and all the work of the inn to be carried on in the meanwhile kept me so busy that I had scarcely time to think of the captain, far less to be afraid of him.
He got downstairs next morning, to be sure, and had his meals as usual, though he ate little and had more, I am afraid, than his usual supply of rum, for he helped himself out of the bar, scowling and blowing through his nose, and no one dared to cross him. On the night before the funeral he was as drunk as ever; and it was shocking, in that house of mourning, to hear him singing away at his ugly old sea-song; but weak as he was, we were all in the fear of death for him, and the doctor was suddenly taken up with a case many miles away and was never near the house after my father’s death. I have said the captain was weak, and indeed he seemed rather to grow weaker than regain his strength. He clambered up and down stairs, and went from the parlour to the bar and back again, and sometimes put his nose out of doors to smell the sea, holding on to the walls as he went for support and breathing hard and fast like a man on a steep mountain. He never particularly addressed me, and it is my belief he had as good as forgotten his confidences; but his temper was more flighty, and allowing for his bodily weakness, more violent than ever. He had an alarming way now when he was drunk of drawing his cutlass and laying it bare before him on the table. But with all that, he minded people less and seemed shut up in his own thoughts and rather wandering. Once, for instance, to our extreme wonder, he piped up to a different air, a kind of country love-song that he must have learned in his youth before he had begun to follow the sea.
So things passed until, the day after the funeral, and about three o’clock of a bitter, foggy, frosty afternoon, I was standing at the door for a moment, full of sad thoughts about my father, when I saw someone drawing slowly near along the road. He was plainly blind, for he tapped before him with a stick and wore a great green shade over his eyes and nose; and he was hunched, as if with age or weakness, and wore a huge old tattered sea-cloak with a hood that made him appear positively deformed. I never saw in my life a more dreadful-looking figure. He stopped a little from the inn, and raising his voice in an odd sing-song, addressed the air in front of him, “Will any kind friend inform a poor blind man, who has lost the precious sight of his eyes in the gracious defence of his native country, England-and God bless King George!-where or in what part of this country he may now be?”
“You are at the Admiral Benbow, Black Hill Cove, my good man,” said I.
“I hear a voice,” said he, “a young voice. Will you give me your hand, my kind young friend, and lead me in?”
I held out my hand, and the horrible, soft-spoken, eyeless creature gripped it in a moment like a vise. I was so much startled that I struggled to withdraw, but the blind man pulled me close up to him with a single action of his arm.
“Now, boy,” he said, “take me in to the captain.”
“Sir,” said I, “upon my word I dare not.”
“Oh,” he sneered, “that’s it! Take me in straight or I’ll break your arm.”
And he gave it, as he spoke, a wrench that made me cry out.
“Sir,” said I, “it is for yourself I mean. The captain is not what he used to be. He sits with a drawn cutlass. Another gentleman-”
“Come, now, march,” interrupted he; and I never heard a voice so cruel, and cold, and ugly as that blind man’s. It cowed me more than the pain, and I began to obey him at once, walking straight in at the door and towards the parlour, where our sick old buccaneer was sitting, dazed with rum. The blind man clung close to me, holding me in one iron fist and leaning almost more of his weight on me than I could carry. “Lead me straight up to him, and when I’m in view, cry out, ‘Here’s a friend for you, Bill.’ If you don’t, I’ll do this,” and with that he gave me a twitch that I thought would have made me faint. Between this and that, I was so utterly terrified of the blind beggar that I forgot my terror of the captain, and as I opened the parlour door, cried out the words he had ordered in a trembling voice.

The poor captain raised his eyes, and at one look the rum went out of him and left him staring sober. The expression of his face was not so much of terror as of mortal sickness. He made a movement to rise, but I do not believe he had enough force left in his body.
“Now, Bill, sit where you are,” said the beggar. “If I can’t see, I can hear a finger stirring. Business is business. Hold out your left hand. Boy, take his left hand by the wrist and bring it near to my right.”
We both obeyed him to the letter, and I saw him pass something from the hollow of the hand that held his stick into the palm of the captain’s, which closed upon it instantly.
“And now that’s done,” said the blind man; and at the words he suddenly left hold of me, and with incredible accuracy and nimbleness, skipped out of the parlour and into the road, where, as I still stood motionless, I could hear his stick go tap-tap-tapping into the distance.
It was some time before either I or the captain seemed to gather our senses, but at length, and about at the same moment, I released his wrist, which I was still holding, and he drew in his hand and looked sharply into the palm.
“Ten o’clock!” he cried. “Six hours. We’ll do them yet,” and he sprang to his feet.
Even as he did so, he reeled, put his hand to his throat, stood swaying for a moment, and then, with a peculiar sound, fell from his whole height face foremost to the floor.
I ran to him at once, calling to my mother. But haste was all in vain. The captain had been struck dead by thundering apoplexy. It is a curious thing to understand, for I had certainly never liked the man, though of late I had begun to pity him, but as soon as I saw that he was dead, I burst into a flood of tears. It was the second death I had known, and the sorrow of the first was still fresh in my heart.