
XXVI. Israel Hands

Ngọn gió chiều lòng người lúc này đã đổi hướng sang tây. Nhờ vậy, chúng tôi dễ dàng giong buồm từ mỏm đông bắc hòn đảo tiến thẳng tới cửa Vịnh Bắc. Ngặt nỗi tàu không có neo, thủy triều lại chưa lên đủ cao để dám mạo hiểm ủi bãi, nên chúng tôi đành ngậm ngùi nán lại giết thời gian. Gã thủy thủ chỉ cho tôi cách hãm đà con tàu; sau vài ba phen trầy trật, tôi cũng làm được, thế là hai chúng tôi lại ngồi dùng bữa trong tĩnh lặng.
"Thuyền trưởng này," hồi lâu sau, gã mới cất lời, nụ cười vẫn nhăn nhở đến khó ưa, "cái gã O’Brien đồng đội cũ của tôi đây, cậu thử quăng quách hắn xuống biển xem nào. Tôi thì chẳng hay câu nệ gì, cũng chả bận tâm cái chuyện chính tay mình đã kết liễu hắn, nhưng giờ nhìn hắn nằm chình ình ra đấy trông chẳng mấy vui mắt, cậu thấy sao?"
"Tôi vừa sức yếu, vừa chẳng ưa gì cái trò đó; cứ để hắn nằm yên đấy, với tôi thế nào cũng được," tôi đáp.
"Chiếc Hispaniola này đúng là một con tàu xúi quẩy, Jim à," gã nói tiếp, hai mắt chớp chớp lươn lẹo. "Đã có bao nhiêu kẻ bỏ mạng trên chiếc Hispaniola này-hàng đống thủy thủ khốn khổ đã ngã xuống và trút hơi thở cuối cùng kể từ cái ngày cậu cùng tôi nhổ neo ở Bristol. Đời tôi thật tình chưa từng thấy sự xui xẻo nào nhường ấy. Tỷ như cái gã O’Brien này đây-hắn đi đứt rồi, đúng không? Chà, tôi chẳng phải kẻ hay chữ, còn cậu là thằng nhóc ăn học đàng hoàng, cứ thử nói thẳng tôi nghe, cậu nghĩ con người ta chết là hết, hay rồi lại sống dậy?"
"Ông chỉ giết được thể xác người ta thôi, ông Hands à, chứ linh hồn thì không; hẳn ông đã rõ," tôi đáp lời. "O’Brien nằm kia giờ đã bước sang một cõi khác, và rất có thể đang dõi theo chúng ta."
"À!" gã thốt lên. "Chà, thật đáng tiếc-coi bộ việc chém giết đúng là tốn công vô ích. Cơ mà theo tôi thấy thì ba cái linh hồn đó cũng chẳng hề hấn gì. Tôi sẵn sàng đánh cược với bất cứ linh hồn nào, Jim ạ. Và bây giờ, nếu cậu đã ăn nói thẳng thắn như vậy, tôi sẽ mang ơn cậu lắm nếu cậu chịu khó bước xuống khoang dưới và lấy cho tôi một-chà, một-mẹ kiếp! Sao tôi lại quên mất tên nó cơ chứ; thôi được rồi, cậu cứ lấy cho tôi một chai vang nhé, Jim-rượu mạnh nặng đô quá so với cái đầu của tôi."
Lúc này, cái vẻ ấp úng ngắc ngứ của gã thủy thủ nghe thật sượng sùng, và cái ý nghĩ cho rằng gã chuộng rượu vang hơn rượu mạnh thì tôi chẳng hề tin lấy một chữ. Tất cả chỉ là một cái cớ rẻ tiền. Gã muốn đuổi tôi khỏi boong tàu-việc đó đã rành rành; nhưng để làm gì thì tôi vắt óc cũng không tài nào tưởng tượng nổi. Ánh mắt gã chẳng dám nhìn thẳng vào tôi; cứ đảo liên láo, lúc thì liếc lên trời cao, lúc lại dòm lén cái xác của O’Brien. Trong suốt chừng ấy thời gian, gã cứ nhe răng cười, thè lưỡi ra vẻ thẹn thùng và tội lỗi đến mức một đứa trẻ lên ba cũng nhìn thấu gã đang ủ mưu dở trò xảo trá. Dù vậy, tôi vẫn ngoan ngoãn đáp lời ngay, bởi tôi hiểu rõ lợi thế của mình nằm ở đâu, và với một kẻ ngu xuẩn cỡ đó, tôi thừa sức che giấu sự hoài nghi của mình cho tới tận phút chót.
"Ông muốn chút rượu vang sao?" tôi hỏi. "Vậy thì tốt hơn nhiều. Vang trắng hay vang đỏ nào?"
"Chà, với tôi thì màu nào cũng tuyệt cả, đồng đội ạ," gã đáp; "miễn là rượu đủ nặng và đủ nhiều, thì thứ gì lại chẳng xong?"
"Được thôi," tôi trả lời. "Tôi sẽ mang rượu porto cho ông, ông Hands. Nhưng chắc phải mất công tìm đấy."
Nói đoạn, tôi hớt hải bước xuống cầu thang, cố tình nện gót chân tạo ra tiếng động to nhất có thể. Nhưng vừa khuất bóng, tôi vội vã tháo giày, rón rén chạy dọc theo hành lang đầy xà gác, trèo tót lên thang mũi tàu, rồi thò đầu ra khỏi nóc boong. Tôi thừa biết gã chẳng thể ngờ lại bắt gặp tôi ở vị trí ấy, nhưng cẩn tắc vô áy náy, và quả nhiên, điều tồi tệ nhất trong những phỏng đoán của tôi đã hiện hình.
Gã đã lồm cồm bò dậy bằng cả hai tay hai đầu gối, và dẫu cái chân bị thương đang hành hạ gã đau đớn-tôi có thể nghe rõ tiếng rên rỉ nghẹn ngào bật ra từ cổ họng-gã vẫn cố lê mình qua boong tàu với tốc độ nhanh đến kinh ngạc cùng những tiếng lách cách rùng rợn. Chỉ trong nửa phút, gã đã nhoài người tới được lỗ thoát nước mạn trái, rút từ trong cuộn dây thừng ra một con dao dài, hay nói đúng hơn là một thanh đoản kiếm, máu còn dính bết tứa lưa đến tận chuôi. Gã trân trân nhìn nó một chốc, hất cằm lên, lăm lăm thử mũi dao trên tay, rồi lật đật giấu nhẹm vào trong vạt áo khoác, và lăn vòng về chỗ cũ, tựa lưng vào lan can.
Chỉ ngần ấy là quá đủ. Israel vẫn còn đi lại được, giờ gã đã có vũ khí trong tay, và nếu gã đã phải hao tâm tổn trí cất công đuổi tôi đi cho khuất mắt đến thế, thì mục tiêu của lưỡi dao ấy hiển nhiên chính là tôi. Gã sẽ tính toán gì tiếp theo-bò xuyên đảo từ Vịnh Bắc đến tận khu trại giữa vùng đầm lầy, hay sẽ bắn khẩu Long Tom1 với niềm tin mãnh liệt rằng đồng bọn sẽ nghe tiếng mà đến ứng cứu-điều đó tất nhiên vượt xa khả năng suy đoán của tôi.
Dù sao đi nữa, tôi vẫn đinh ninh một điều, rằng tôi có thể tạm tin gã ở một điểm chung duy nhất, nơi lợi ích của cả hai cùng gặp gỡ: số phận của chiếc thuyền buồm. Cả gã và tôi đều muốn đưa con tàu nằm ủi bãi an toàn, ở một bến đỗ kín gió, để khi thời cơ đến, người ta có thể hạ thủy nó trở lại mà ít tốn công sức và đỡ gặp hiểm nguy nhất; cho tới khi chuyện đó êm xuôi, tôi tin chắc cái mạng nhỏ của mình vẫn còn được giữ lại.
Trong lúc trí óc đương miên man suy tính, chân tay tôi cũng chẳng hề ngơi nghỉ. Tôi lén lút lẻn lại vào cabin, xỏ chân vào giày, tiện tay vớ lấy một chai rượu vang, và giờ đây, vin vào cái cớ ấy, tôi đường hoàng xuất hiện trở lại trên boong tàu.
Hands vẫn nằm bẹp dí y như lúc tôi vừa khuất bóng, thân hình rũ rượi lại thành một đống, hai mí mắt sụp xuống như thể sức cùng lực kiệt không chịu nổi thứ ánh sáng mặt trời. Ấy thế nhưng, vừa thấy tôi đến, gã lập tức ngước mắt lên, gõ gãy cổ chai vang điệu nghệ như một tay bợm rượu chuyên nghiệp, tu một hơi dài sảng khoái và không quên kèm theo câu cửa miệng: "Chúc may mắn!" Sau đó, gã nằm im bất động một lát, rồi móc ra một cuộn thuốc lá, xin tôi cắt cho gã một mẩu để nhai.
"Cắt cho tôi một khúc đi," gã rền rĩ, "tôi chẳng còn dao, mà sức lực cũng cạn kiệt cả rồi, kể cả khi có dao đi chăng nữa. Ôi, Jim, Jim ơi, tôi nghĩ mình đã đi sai nước cờ rồi! Cắt cho tôi một miếng đi, rất có thể đây là miếng cuối cùng đấy, chàng trai ạ, vì tôi sắp phải chầu trời đến nơi rồi, chẳng sai vào đâu được."
"Chà," tôi bảo, "tôi sẽ cắt cho ông một ít, nhưng nếu tôi là ông, và tự thấy mình đã thê thảm đến bước đường này, tôi sẽ bắt đầu cầu nguyện như một con chiên ngoan đạo thực thụ."
"Vì cớ gì chứ?" gã vặc lại. "Nào, giờ cậu thử nói tôi nghe xem vì sao?"
"Vì sao ư?" tôi thảng thốt kêu lên. "Ông vừa hỏi tôi về cái chết lúc nãy cơ mà. Ông đã tráo trở lật lọng; ông đã sống một đời trong tội lỗi, trong những lời dối trá và máu me tanh rưởi; có một người đàn ông mà ông vừa giết còn đang nằm ngay dưới chân ông lúc này đây, vậy mà ông còn dám hỏi tôi vì sao ư! Xin Chúa rủ lòng thương xót, ông Hands, đó chính là lý do đấy."
Tôi nói với sự hằn học bực dọc, trong đầu không thôi ám ảnh về thanh đoản kiếm đẫm máu mà gã đã giấu trong áo cùng dã tâm đen tối rắp tâm lấy mạng tôi. Về phần mình, gã lại nốc thêm một ngụm vang lớn và cất giọng với một vẻ trang nghiêm dị thường đến rợn người.
"Trong suốt ba mươi năm ròng rã," gã nói, "tôi đã lênh đênh trên biển cả, chứng kiến đủ mọi điều tốt xấu ở đời, tốt hơn và xấu hơn, lúc tiết trời tươm tất hay tồi tệ bão bùng, những khi cạn kiệt lương thực, đâm chém lẫn nhau, và đủ mọi thứ tạp nham khác. Giờ thì tôi nói cho cậu hay, tôi chưa bao giờ thấy điều tốt lành nào lại nảy nở từ lòng tốt cả. Kẻ nào ra tay trước là kẻ tôi ưng; người chết thì cắn thế quái nào được2; quan điểm của tôi là vậy đấy-amen, cứ thế đi. Và bây giờ, nghe cho kỹ đây," gã nói thêm, giọng điệu thay đổi cái rụp, "chúng ta đùa giỡn thế đủ rồi. Thủy triều lúc này đã lên đủ đẹp. Cậu cứ làm theo lệnh của tôi, Thuyền trưởng Hawkins, chúng ta sẽ lái thẳng con tàu này vào trong và kết thúc luôn chuyện này."
Quãng đường chúng tôi còn phải đi chưa đầy hai dặm. Thế nhưng, việc cầm lái hoa tiêu lúc này quả thật vô cùng tế nhị. Lối vào khu neo đậu phía bắc không chỉ hẹp và nông, mà còn ngoằn ngoèo trải dài theo hướng đông tây, buộc chiếc thuyền buồm phải được điều khiển cực kỳ khéo léo mới lọt qua được. Tôi tự thấy mình là một phụ tá lanh lẹ và thạo việc, và tôi cũng rất chắc chắn rằng Hands là một tay hoa tiêu lão luyện. Bởi lẽ, chúng tôi đã lượn lách, né tránh, len lỏi sát sạt vào các bờ đất với một sự điêu luyện và gọn gàng đến mức ai nhìn vào cũng phải trầm trồ thích thú.
Vừa vượt qua các mũi đất, đất liền lập tức khép lại quanh chúng tôi. Bờ biển Vịnh Bắc cũng rậm rạp cây cối chẳng kém gì khu neo đậu phía nam, nhưng không gian ở đây lại vươn dài và thắt hẹp hơn, đúng với bản chất của một cửa sông. Ngay trước mắt, ở mỏm phía nam, chúng tôi trông thấy xác một con tàu đang trong giai đoạn mục nát cuối cùng. Đó từng là một thân tàu lớn với ba cột buồm sừng sững, nhưng vì phơi mình dầm mưa dãi nắng quá lâu, giờ đây nó bị rêu phong và những dải rong biển ướt sũng quấn chặt. Thậm chí trên boong tàu, những bụi cây ven bờ đã vươn rễ bám sâu và bung nở những chùm hoa rực rỡ. Một cảnh tượng thật thê lương, nhưng đồng thời cũng cho chúng tôi thấy khu neo đậu này tĩnh lặng và bình yên đến nhường nào.
"Bây giờ," Hands lên tiếng, "cậu hãy nhìn đằng kia xem. Có một chỗ tuyệt đẹp để ủi con tàu lên bãi. Cát phẳng lì, mặt nước êm ru chẳng một gợn sóng, cây cối ôm vòng bao quanh, và hoa thì nở rộ như một khu vườn trên cái xác tàu cũ nát kia."
"Và một khi đã ủi lên bãi," tôi hỏi, "làm sao chúng ta đẩy nó ra lại được?"
"Thế này nhé," ông ta đáp: "khi thủy triều rút, cậu kéo một sợi dây thừng lên bờ bên kia, quấn một vòng quanh một trong những gốc thông lớn đó. Rồi mang đầu dây trở lại, quấn chặt quanh tời neo, và nằm đợi. Đến lúc nước dâng, tất cả mọi người cùng xúm vào kéo sợi dây, con tàu sẽ lướt ra êm ru như không ấy mà. Còn bây giờ, chàng trai, cậu hãy chuẩn bị đi. Chúng ta đang tới sát chỗ đó rồi, và con tàu đang lướt hơi nhanh đấy. Hơi bẻ lái sang mạn phải-đúng rồi-giữ chắc-sang mạn phải-sang mạn trái một chút-giữ chắc-giữ chắc!"
Ông ta liên tục buông những mệnh lệnh mà tôi phải nín thở răm rắp tuân theo. Cho tới khi, đột ngột, ông ta hét lớn: "Bây giờ, bạn thân mến, bẻ lái lướt gió!" Tôi gồng mình kéo mạnh bánh lái. Chiếc Hispaniola xoay vòng nhanh chóng rồi lao thẳng mũi vào bờ biển thoai thoải rợp bóng cây.
Sự phấn khích trong những thao tác cuối cùng phần nào làm tôi lơ là việc cảnh giác gã lái tàu, điều mà tôi vẫn luôn làm rất sát sao từ nãy đến giờ. Ngay cả lúc đó, tôi vẫn mải mê chờ đợi con tàu chạm bờ đến mức quên bẵng đi mối hiểm họa đang lơ lửng trên đầu. Tôi đứng vươn cổ ra khỏi lan can mạn phải, say sưa ngắm nhìn những gợn sóng lan rộng trước mũi tàu. Có lẽ tôi đã ngã gục, buông xuôi mạng sống mà chẳng kịp chống cự, nếu không nhờ một linh tính bất an đột ngột trỗi dậy buộc tôi phải ngoái đầu nhìn lại. Có thể tôi đã nghe thấy một tiếng cọt kẹt, hoặc khóe mắt lờ mờ bắt được bóng dáng ông ta đang rình rập tiến tới; cũng có thể đó là bản năng sinh tồn nhạy bén như của loài mèo. Nhưng chắc chắn một điều, khi tôi quay người lại, Hands đã ở ngay đó, đi được nửa đường về phía tôi, thanh đoản kiếm lăm lăm bên tay phải.
Chắc hẳn cả hai đều đã thét lên khi ánh mắt chạm nhau. Nhưng nếu tiếng hét của tôi chất chứa sự kinh hoàng tột độ, thì của ông ta lại là tiếng gầm phẫn nộ bạo tàn của một gã đồ tể đang lao tới. Cùng lúc ông ta chồm người tới trước, tôi vội vã né sang một bên lao về phía mũi tàu. Động tác đột ngột đó khiến tôi tuột tay khỏi cán bánh lái, và nó quật mạnh về phía khuất gió. Chính điều này, tôi tin, đã cứu mạng tôi. Cán bánh lái phang thẳng vào ngực Hands, khiến ông ta khựng lại trong tích tắc.
Chớp lấy thời cơ trước khi ông ta kịp hoàn hồn, tôi vùng thoát khỏi góc kẹt, lao ra chỗ boong tàu rộng thênh thang để dễ bề né tránh. Dừng chân ngay trước cột buồm chính, tôi rút phắt khẩu súng lục trong túi ra. Dù ông ta đã lấy lại đà và tiếp tục xông thẳng tới, tôi vẫn cố giữ điềm tĩnh ngắm bắn, rồi siết cò. Búa đập nảy lên, nhưng chẳng có tia lửa hay tiếng nổ nào vang lên; nước biển đã làm thuốc súng hỏng bét. Tôi cay đắng nguyền rủa sự cẩu thả của chính mình. Tại sao trước đó tôi không thay thuốc và nạp lại đạn cho món vũ khí phòng thân duy nhất chứ? Nếu cẩn thận hơn, tôi đã chẳng rơi vào tình cảnh bi đát thế này, chạy trối chết như một con cừu non trước mũi dao của gã đồ tể.
Thật khó tin, dù mang thương tích, ông ta vẫn di chuyển thoăn thoắt. Mái tóc hoa râm xõa tung đầy mặt, còn khuôn mặt thì đỏ lựng lên như lá cờ rớm máu vì giận dữ và điên cuồng. Tôi chẳng còn thời gian để thử khẩu súng lục thứ hai, mà thật ra cũng chẳng muốn thử, bởi tôi đinh ninh nó cũng vô dụng nốt. Một điều hiện ra rành rành trước mắt: tôi không thể cứ lùi bước mãi, nếu không ông ta sẽ dồn tôi vào mũi tàu, hệt như cách ông ta suýt ép tôi vào góc chết ở đuôi tàu ban nãy. Một khi để bị kẹt lại, thì chín hay mười inch lạnh lẽo của thanh đoản kiếm đẫm máu kia sẽ tiễn tôi chầu trời. Tôi tì hai lòng bàn tay lên cột buồm chính sừng sững, căng mọi dây thần kinh ra chờ đợi.
Nhận ra ý định né tránh của tôi, ông ta cũng khựng lại. Vài khoảnh khắc trôi qua đầy căng thẳng, ông ta liên tục nhử mồi, còn tôi thì thận trọng phản ứng lại từng động tác. Đó vốn dĩ là trò đuổi bắt tôi hay chơi quanh những tảng đá ở vịnh Black Hill quê nhà, nhưng chắc chắn là chưa bao giờ với một trái tim đập cuồng loạn như lúc này. Dẫu sao, đó vẫn là một trò chơi của trẻ con, và tôi tin mình thừa sức đối phó với một lão thủy thủ già mang thương tích ở đùi. Sự dũng cảm trong tôi bắt đầu dâng cao đến mức tôi bắt đầu suy tính xem cái kết của cuộc chạm trán này sẽ ra sao. Dù tự tin có thể kéo dài trò vờn chuột này thêm một lúc lâu, tôi lại chẳng thấy lấy một tia hy vọng nào để thoát thân hoàn toàn.
Chà, ngay lúc sự tình đang diễn ra như vậy, chiếc Hispaniola bất thần va vào bờ. Con tàu loạng choạng, cày sâu xuống lớp cát một hồi, rồi nhanh như một cú tát, nó nghiêng mạnh sang mạn trái cho đến khi boong tàu dựng lên một góc bốn mươi lăm độ. Nước ồ ạt tràn qua các lỗ thoát, đọng lại thành một vũng lớn nằm kẹp giữa mặt boong và mép lan can.
Chỉ trong tích tắc, cả hai chúng tôi đều bị hất văng, lăn lông lốc gần như cùng lúc về phía các lỗ thoát nước. Cái xác đội mũ đỏ với đôi tay vẫn dang rộng cũng cứng đơ lăn theo sát nút. Chúng tôi nằm sát rạt bên nhau, đến mức đầu tôi đập mạnh vào chân gã lái tàu kêu cái "rắc", làm hai hàm răng tôi va vào nhau lập cập. Bất chấp cú va đập điếng người, tôi vẫn là người gượng dậy trước, bởi Hands còn đang bị vướng vào cái xác. Cú nghiêng đột ngột của con tàu khiến boong tàu chẳng còn là nơi có thể chạy nhảy được nữa. Tôi buộc phải tìm một lối thoát mới, và phải làm ngay lập tức, vì kẻ thù đã ở sát ngay sau lưng. Nhanh như chớp, tôi nhảy lên những đoạn dây chằng ở cột buồm chính, thoăn thoắt trèo lên bằng cả hai tay, không dám dừng lại thở lấy một hơi cho đến khi đã an tọa nơi giao nhau giữa các xà ngang.
Chính sự nhanh nhẹn đã cứu mạng tôi; thanh đoản kiếm cắm phập xuống chỗ cách chân tôi chưa đầy nửa thước ngay lúc tôi đang đu người lên trên. Và kìa, Israel Hands đứng sững ở đó, miệng há hốc, mặt ngước lên nhìn tôi, chẳng khác nào một bức tượng tạc từ nỗi ngỡ ngàng và thất vọng tột độ.
Tranh thủ khoảnh khắc nghỉ ngơi ngắn ngủi, tôi chẳng phí phạm giây phút nào mà mau chóng thay thuốc súng cho khẩu súng lục. Khi đã có một khẩu sẵn sàng nhả đạn, để ăn chắc hơn, tôi tiếp tục tháo đạn của khẩu còn lại và nạp lại từ đầu.
Hành động này của tôi khiến Hands hoàn toàn sửng sốt. Ông ta nhận ra ván cược đã đổi chiều. Sau một thoáng chần chừ lộ rõ trên mặt, ông ta cũng nặng nề đu mình lên những sợi dây chằng. Ngậm chặt thanh đoản kiếm giữa hai hàm răng, ông ta bắt đầu trèo lên một cách chậm chạp và vô cùng đau đớn. Việc phải kéo theo cái chân bị thương khiến ông ta tốn không biết bao nhiêu thời gian cùng những tiếng rên rỉ. Tôi đã ung dung hoàn thành khâu chuẩn bị trước cả khi ông ta nhích được một phần ba quãng đường. Rồi, lăm lăm hai khẩu súng lục trong tay, tôi lớn tiếng nói với ông ta:
"Thêm một bước nữa thôi, ông Hands," tôi dõng dạc, "và tôi sẽ thổi bay não ông! Người chết thì không biết cắn đâu, ông biết đấy," tôi nói thêm kèm theo một tiếng cười nhạt.
Ông ta khựng lại ngay lập tức. Qua nét mặt ông ta, tôi thừa biết ông ta đang cố vắt óc suy nghĩ. Quá trình ấy diễn ra chậm chạp và nhọc nhằn đến mức, trong cái tổ kén an toàn mới giành được, tôi không nhịn nổi mà bật cười thành tiếng. Cuối cùng, sau vài cú nuốt nước bọt khó nhọc, ông ta cũng cất lời, khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ bối rối tột độ. Để nói được, ông ta phải lấy thanh đoản kiếm ra khỏi miệng, nhưng ngoài việc đó ra thì ông ta tuyệt nhiên không dám nhúc nhích thêm nửa phân.
"Jim," ông ta nói, "Tôi tính là cả hai ta đều mắc kẹt rồi, cậu và tôi, và chúng ta sẽ phải thỏa hiệp thôi. Lẽ ra tôi đã tóm gọn được cậu nếu không có cú chao đảo chết tiệt khi nãy, nhưng tôi đen quá; tôi nghĩ tôi sẽ phải đầu hàng. Một quyết định, như cậu thấy đấy, là chẳng hề dễ dàng gì đối với một tay thuyền trưởng lão luyện trước một thằng nhóc lang thang trên tàu như cậu, Jim à."
Tôi đang say sưa lắng nghe những lời lẽ đường mật của ông ta và cứ thế mỉm cười, kiêu ngạo như một con gà trống đậu vắt vẻo trên bờ tường. Bỗng nhiên, chỉ trong một nhịp thở, cánh tay phải của ông ta vung mạnh ra sau vai. Một vật gì đó rít lên xé gió như một mũi tên. Tôi cảm nhận được một cú đập mạnh rồi một cơn đau nhói truyền đến; vai tôi đã bị ghim chặt vào cột buồm. Trong khoảnh khắc đan xen giữa sự kinh hãi và cơn đau đớn tột cùng ấy-tôi không dám chắc đó là do ý chí của bản thân mình, và tôi cũng tin đó chẳng phải là một phát ngắm bắn có chủ đích-cả hai khẩu súng lục của tôi đồng loạt cướp cò, rồi tuột khỏi tay. Nhưng chúng không rơi xuống một mình; kèm theo một tiếng thét nghẹn ngào, gã lái tàu buông tay khỏi dây chằng, cắm đầu thẳng xuống mặt nước.


-
"Long Tom" là tiếng lóng phổ biến của giới hải quân và thủy thủ thời xưa, dùng để gọi những khẩu đại bác có nòng dài, tầm bắn xa và sức công phá lớn thường được gắn trên boong tàu. ↩
-
Dịch từ thành ngữ tiếng Anh của giới hải tặc "Dead men don't bite" (Người chết thì không biết cắn). Câu này mang hàm ý tàn nhẫn rằng cách tốt nhất để đảm bảo an toàn và giữ bí mật là tiêu diệt kẻ thù, tương tự như câu "Dead men tell no tales" (Người chết không biết kể chuyện). ↩

XXVI. Israel Hands

he wind, serving us to a desire, now hauled into the west. We could run so much the easier from the north-east corner of the island to the mouth of the North Inlet. Only, as we had no power to anchor and dared not beach her till the tide had flowed a good deal farther, time hung on our hands. The coxswain told me how to lay the ship to; after a good many trials I succeeded, and we both sat in silence over another meal.
“Cap’n,” said he at length with that same uncomfortable smile, “here’s my old shipmate, O’Brien; s’pose you was to heave him overboard. I ain’t partic’lar as a rule, and I don’t take no blame for settling his hash, but I don’t reckon him ornamental now, do you?”
“I’m not strong enough, and I don’t like the job; and there he lies, for me,” said I.
“This here’s an unlucky ship, this Hispaniola, Jim,” he went on, blinking. “There’s a power of men been killed in this Hispaniola-a sight o’ poor seamen dead and gone since you and me took ship to Bristol. I never seen sich dirty luck, not I. There was this here O’Brien now-he’s dead, ain’t he? Well now, I’m no scholar, and you’re a lad as can read and figure, and to put it straight, do you take it as a dead man is dead for good, or do he come alive again?”
“You can kill the body, Mr. Hands, but not the spirit; you must know that already,” I replied. “O’Brien there is in another world, and may be watching us.”
“Ah!” says he. “Well, that’s unfort’nate-appears as if killing parties was a waste of time. Howsomever, sperrits don’t reckon for much, by what I’ve seen. I’ll chance it with the sperrits, Jim. And now, you’ve spoke up free, and I’ll take it kind if you’d step down into that there cabin and get me a-well, a-shiver my timbers! I can’t hit the name on ’t; well, you get me a bottle of wine, Jim-this here brandy’s too strong for my head.”
Now, the coxswain’s hesitation seemed to be unnatural, and as for the notion of his preferring wine to brandy, I entirely disbelieved it. The whole story was a pretext. He wanted me to leave the deck-so much was plain; but with what purpose I could in no way imagine. His eyes never met mine; they kept wandering to and fro, up and down, now with a look to the sky, now with a flitting glance upon the dead O’Brien. All the time he kept smiling and putting his tongue out in the most guilty, embarrassed manner, so that a child could have told that he was bent on some deception. I was prompt with my answer, however, for I saw where my advantage lay and that with a fellow so densely stupid I could easily conceal my suspicions to the end.
“Some wine?” I said. “Far better. Will you have white or red?”
“Well, I reckon it’s about the blessed same to me, shipmate,” he replied; “so it’s strong, and plenty of it, what’s the odds?”
“All right,” I answered. “I’ll bring you port, Mr. Hands. But I’ll have to dig for it.”
With that I scuttled down the companion with all the noise I could, slipped off my shoes, ran quietly along the sparred gallery, mounted the forecastle ladder, and popped my head out of the fore companion. I knew he would not expect to see me there, yet I took every precaution possible, and certainly the worst of my suspicions proved too true.
He had risen from his position to his hands and knees, and though his leg obviously hurt him pretty sharply when he moved-for I could hear him stifle a groan-yet it was at a good, rattling rate that he trailed himself across the deck. In half a minute he had reached the port scuppers and picked, out of a coil of rope, a long knife, or rather a short dirk, discoloured to the hilt with blood. He looked upon it for a moment, thrusting forth his under jaw, tried the point upon his hand, and then, hastily concealing it in the bosom of his jacket, trundled back again into his old place against the bulwark.
This was all that I required to know. Israel could move about, he was now armed, and if he had been at so much trouble to get rid of me, it was plain that I was meant to be the victim. What he would do afterwards-whether he would try to crawl right across the island from North Inlet to the camp among the swamps or whether he would fire Long Tom, trusting that his own comrades might come first to help him-was, of course, more than I could say.
Yet I felt sure that I could trust him in one point, since in that our interests jumped together, and that was in the disposition of the schooner. We both desired to have her stranded safe enough, in a sheltered place, and so that, when the time came, she could be got off again with as little labour and danger as might be; and until that was done I considered that my life would certainly be spared.
While I was thus turning the business over in my mind, I had not been idle with my body. I had stolen back to the cabin, slipped once more into my shoes, and laid my hand at random on a bottle of wine, and now, with this for an excuse, I made my reappearance on the deck.
Hands lay as I had left him, all fallen together in a bundle and with his eyelids lowered as though he were too weak to bear the light. He looked up, however, at my coming, knocked the neck off the bottle like a man who had done the same thing often, and took a good swig, with his favourite toast of “Here’s luck!” Then he lay quiet for a little, and then, pulling out a stick of tobacco, begged me to cut him a quid.
“Cut me a junk o’ that,” says he, “for I haven’t no knife and hardly strength enough, so be as I had. Ah, Jim, Jim, I reckon I’ve missed stays! Cut me a quid, as’ll likely be the last, lad, for I’m for my long home, and no mistake.”
“Well,” said I, “I’ll cut you some tobacco, but if I was you and thought myself so badly, I would go to my prayers like a Christian man.”
“Why?” said he. “Now, you tell me why.”
“Why?” I cried. “You were asking me just now about the dead. You’ve broken your trust; you’ve lived in sin and lies and blood; there’s a man you killed lying at your feet this moment, and you ask me why! For God’s mercy, Mr. Hands, that’s why.”
I spoke with a little heat, thinking of the bloody dirk he had hidden in his pocket and designed, in his ill thoughts, to end me with. He, for his part, took a great draught of the wine and spoke with the most unusual solemnity.
“For thirty years,” he said, “I’ve sailed the seas and seen good and bad, better and worse, fair weather and foul, provisions running out, knives going, and what not. Well, now I tell you, I never seen good come o’ goodness yet. Him as strikes first is my fancy; dead men don’t bite; them’s my views-amen, so be it. And now, you look here,” he added, suddenly changing his tone, “we’ve had about enough of this foolery. The tide’s made good enough by now. You just take my orders, Cap’n Hawkins, and we’ll sail slap in and be done with it.”
All told, we had scarce two miles to run; but the navigation was delicate, the entrance to this northern anchorage was not only narrow and shoal, but lay east and west, so that the schooner must be nicely handled to be got in. I think I was a good, prompt subaltern, and I am very sure that Hands was an excellent pilot, for we went about and about and dodged in, shaving the banks, with a certainty and a neatness that were a pleasure to behold.
Scarcely had we passed the heads before the land closed around us. The shores of North Inlet were as thickly wooded as those of the southern anchorage, but the space was longer and narrower and more like, what in truth it was, the estuary of a river. Right before us, at the southern end, we saw the wreck of a ship in the last stages of dilapidation. It had been a great vessel of three masts but had lain so long exposed to the injuries of the weather that it was hung about with great webs of dripping seaweed, and on the deck of it shore bushes had taken root and now flourished thick with flowers. It was a sad sight, but it showed us that the anchorage was calm.
“Now,” said Hands, “look there; there’s a pet bit for to beach a ship in. Fine flat sand, never a cat’s paw, trees all around of it, and flowers a-blowing like a garding on that old ship.”
“And once beached,” I inquired, “how shall we get her off again?”
“Why, so,” he replied: “you take a line ashore there on the other side at low water, take a turn about one of them big pines; bring it back, take a turn around the capstan, and lie to for the tide. Come high water, all hands take a pull upon the line, and off she comes as sweet as natur’. And now, boy, you stand by. We’re near the bit now, and she’s too much way on her. Starboard a little-so-steady-starboard-larboard a little-steady-steady!”
So he issued his commands, which I breathlessly obeyed, till, all of a sudden, he cried, “Now, my hearty, luff!” And I put the helm hard up, and the Hispaniola swung round rapidly and ran stem on for the low, wooded shore.
The excitement of these last manoeuvres had somewhat interfered with the watch I had kept hitherto, sharply enough, upon the coxswain. Even then I was still so much interested, waiting for the ship to touch, that I had quite forgot the peril that hung over my head and stood craning over the starboard bulwarks and watching the ripples spreading wide before the bows. I might have fallen without a struggle for my life had not a sudden disquietude seized upon me and made me turn my head. Perhaps I had heard a creak or seen his shadow moving with the tail of my eye; perhaps it was an instinct like a cat’s; but, sure enough, when I looked round, there was Hands, already half-way towards me, with the dirk in his right hand.
We must both have cried out aloud when our eyes met, but while mine was the shrill cry of terror, his was a roar of fury like a charging bully’s. At the same instant, he threw himself forward and I leapt sideways towards the bows. As I did so, I let go of the tiller, which sprang sharp to leeward, and I think this saved my life, for it struck Hands across the chest and stopped him, for the moment, dead.
Before he could recover, I was safe out of the corner where he had me trapped, with all the deck to dodge about. Just forward of the main-mast I stopped, drew a pistol from my pocket, took a cool aim, though he had already turned and was once more coming directly after me, and drew the trigger. The hammer fell, but there followed neither flash nor sound; the priming was useless with sea-water. I cursed myself for my neglect. Why had not I, long before, reprimed and reloaded my only weapons? Then I should not have been as now, a mere fleeing sheep before this butcher.
Wounded as he was, it was wonderful how fast he could move, his grizzled hair tumbling over his face, and his face itself as red as a red ensign with his haste and fury. I had no time to try my other pistol, nor indeed much inclination, for I was sure it would be useless. One thing I saw plainly: I must not simply retreat before him, or he would speedily hold me boxed into the bows, as a moment since he had so nearly boxed me in the stern. Once so caught, and nine or ten inches of the blood-stained dirk would be my last experience on this side of eternity. I placed my palms against the main-mast, which was of a goodish bigness, and waited, every nerve upon the stretch.
Seeing that I meant to dodge, he also paused; and a moment or two passed in feints on his part and corresponding movements upon mine. It was such a game as I had often played at home about the rocks of Black Hill Cove, but never before, you may be sure, with such a wildly beating heart as now. Still, as I say, it was a boy’s game, and I thought I could hold my own at it against an elderly seaman with a wounded thigh. Indeed my courage had begun to rise so high that I allowed myself a few darting thoughts on what would be the end of the affair, and while I saw certainly that I could spin it out for long, I saw no hope of any ultimate escape.
Well, while things stood thus, suddenly the Hispaniola struck, staggered, ground for an instant in the sand, and then, swift as a blow, canted over to the port side till the deck stood at an angle of forty-five degrees and about a puncheon of water splashed into the scupper holes and lay, in a pool, between the deck and bulwark.
We were both of us capsized in a second, and both of us rolled, almost together, into the scuppers, the dead red-cap, with his arms still spread out, tumbling stiffly after us. So near were we, indeed, that my head came against the coxswain’s foot with a crack that made my teeth rattle. Blow and all, I was the first afoot again, for Hands had got involved with the dead body. The sudden canting of the ship had made the deck no place for running on; I had to find some new way of escape, and that upon the instant, for my foe was almost touching me. Quick as thought, I sprang into the mizzen shrouds, rattled up hand over hand, and did not draw a breath till I was seated on the cross-trees.
I had been saved by being prompt; the dirk had struck not half a foot below me as I pursued my upward flight; and there stood Israel Hands with his mouth open and his face upturned to mine, a perfect statue of surprise and disappointment.
Now that I had a moment to myself, I lost no time in changing the priming of my pistol, and then, having one ready for service, and to make assurance doubly sure, I proceeded to draw the load of the other and recharge it afresh from the beginning.
My new employment struck Hands all of a heap; he began to see the dice going against him, and after an obvious hesitation, he also hauled himself heavily into the shrouds, and with the dirk in his teeth, began slowly and painfully to mount. It cost him no end of time and groans to haul his wounded leg behind him, and I had quietly finished my arrangements before he was much more than a third of the way up. Then, with a pistol in either hand, I addressed him.
“One more step, Mr. Hands,” said I, “and I’ll blow your brains out! Dead men don’t bite, you know,” I added with a chuckle.
He stopped instantly. I could see by the working of his face that he was trying to think, and the process was so slow and laborious that, in my new-found security, I laughed aloud. At last, with a swallow or two, he spoke, his face still wearing the same expression of extreme perplexity. In order to speak he had to take the dagger from his mouth, but in all else he remained unmoved.
“Jim,” says he, “I reckon we’re fouled, you and me, and we’ll have to sign articles. I’d have had you but for that there lurch, but I don’t have no luck, not I; and I reckon I’ll have to strike, which comes hard, you see, for a master mariner to a ship’s younker like you, Jim.”
I was drinking in his words and smiling away, as conceited as a cock upon a wall, when, all in a breath, back went his right hand over his shoulder. Something sang like an arrow through the air; I felt a blow and then a sharp pang, and there I was pinned by the shoulder to the mast. In the horrid pain and surprise of the moment-I scarce can say it was by my own volition, and I am sure it was without a conscious aim-both my pistols went off, and both escaped out of my hands. They did not fall alone; with a choked cry, the coxswain loosed his grasp upon the shrouds and plunged head first into the water.

