CHƯƠNG 20

PINOCCHIO LÊN ĐƯỜNG QUAY LẠI NHÀ CỦA TIÊN NỮ

Các bạn có thể tưởng tượng được Pinocchio đã vui sướng đến nhường nào khi thấy mình cuối cùng cũng được trả lại tự do. Chẳng màng nán lại dẫu chỉ để thở lấy hơi, cậu tức tốc rời khỏi thị trấn, cắm cổ chạy một mạch vào con đường dẫn tới ngôi nhà của Tiên nữ.

Trời cứ mưa rả rích mãi không thôi, biến con đường đất quen thuộc thành một bãi bùn lầy trơn trượt, nhão nhoét. Mỗi bước đi, bùn lún sâu tới tận đầu gối cậu. Thế nhưng, chú rối gỗ không hề nản lòng. Nỗi khát khao cháy bỏng được gặp lại người cha già hiền từ, cùng người chị nhỏ có mái tóc màu xanh biếc cứ thôi thúc mãi trong tim. Cậu phóng đi hệt như một chú chó săn nhỏ, mặc cho bùn đất văng tung tóe, lấm lem từ đầu đến chân. Vừa chạy bôn ba, cậu vừa rưng rưng tự nhủ:

"Chao ôi, biết bao chuyện xui xẻo đã đổ ập xuống đầu mình! Nhưng ngẫm lại, mình hoàn toàn đáng bị như thế. Ai bảo mình là một chú rối cứng đầu, ngang ngạnh và xốc nổi cơ chứ! Lúc nào mình cũng chỉ khăng khăng làm theo ý mình, bỏ ngoài tai mọi lời khuyên răn của những người yêu thương mình thực lòng, những người thấu tình đạt lý hơn mình gấp ngàn lần! Nhưng từ giờ phút này trở đi, mình quyết tâm sẽ thay đổi. Mình sẽ trở thành một cậu bé nề nếp và ngoan ngoãn. Trải qua bao đắng cay, cuối cùng mình cũng vỡ lẽ ra rằng: những đứa trẻ hư đốn sẽ chẳng bao giờ làm nên trò trống gì, và cũng chẳng thể tiến xa được. Chẳng hay cha có đang mỏi mòn chờ đợi mình không nhỉ? Liệu mình có tìm thấy cha ở nhà của chị Tiên nữ chăng? Tội nghiệp cha quá, đã bao lâu rồi mình chưa được gặp người! Giờ đây, mình chỉ muốn nhào tới, ôm chầm lấy cha và hôn cha cho thỏa nỗi nhớ mong! Rồi còn chị Tiên nữ nữa... Liệu chị ấy có rộng lòng tha thứ cho những lỗi lầm tồi tệ của mình không? Cứ nghĩ đến bao ân cần, bao tình yêu thương dịu dàng mà chị dành cho mình... Nghĩ đến cái mạng sống mỏng manh này, nếu không nhờ ơn cứu mạng của chị thì mình đâu còn đứng đây lúc này! Trên đời này, liệu có tìm đâu ra một đứa trẻ nào vô ơn bạc nghĩa, hay vô tâm hững hờ hơn mình nữa không cơ chứ?"

Đang miên man theo dòng suy nghĩ, cậu chợt khựng lại, sợ đến rụng rời chân tay và hoảng hốt lùi tuột về sau bốn bước.

Cậu vừa nhìn thấy thứ gì vậy nhỉ?

Thì ra là một con Rắn Khổng Lồ đang nằm vắt ngang giữa đường! Lớp da của nó mang màu xanh lục, đôi mắt đỏ ngầu, và cái đuôi nhọn hoắt thì bốc khói nghi ngút chẳng khác nào một chiếc ống khói.

Nỗi kinh hoàng của chú rối lúc ấy quả thật không sao tả xiết. Cậu lùi tít ra xa để giữ khoảng cách an toàn, rồi thu mình ngồi trên một đống đá vỡ, nhẫn nại chờ con Rắn Khổng Lồ trườn đi lo việc của nó để trả lại con đường quang đãng.

Cậu đợi một giờ, hai giờ, rồi ba giờ đồng hồ trôi qua... Thế nhưng con Rắn vẫn cứ nằm ỳ ra đó. Ngay cả khi ngồi từ xa tít tắp, cậu bé vẫn có thể thấy rõ ánh sáng đỏ lựng hắt ra từ đôi mắt rực lửa kia, cùng với cột khói cuồn cuộn bốc lên từ chóp đuôi.

Cuối cùng, lấy hết can đảm, Pinocchio rón rén tiến đến cách con vật chừng vài bước chân. Cậu cất giọng the thé, ngọt xớt đầy vẻ nịnh nọt:

"Thưa... thưa Ngài Rắn, ngài có thể làm ơn làm phước nhích qua một bên được không ạ-chỉ một chút xíu thôi, đủ để tôi lách qua là được rồi!"

Nhưng cậu thà nói với một bức tường đá còn hơn. Con vật vẫn trơ trơ ra đấy, chẳng hề nhúc nhích.

Thấy vậy, Pinocchio lại tiếp tục bằng cái giọng ngọt ngào, thơn thớt ấy:

"Ngài Rắn đáng kính ơi, chắc ngài không biết đâu, tôi đang vội vã trở về nhà. Ở đó, người cha thân yêu của tôi đang mỏi mòn ngóng trông, và đã lâu lắm rồi tôi chưa được gặp cha! Xin ngài rủ lòng thương, cho phép tôi đi tiếp con đường này được không ạ?"

Cậu hồi hộp chờ đợi một cái gật đầu hay nhúc nhích nào đó đáp lại lời khẩn cầu thảm thiết của mình, nhưng than ôi, chẳng có dấu hiệu gì cả. Thậm chí, con Rắn Khổng Lồ-kẻ mà chỉ vài phút trước còn phì phò dữ tợn và tràn đầy sức sống-bỗng trở nên bất động, toàn thân cứng đờ như một khúc gỗ. Nó từ từ nhắm nghiền đôi mắt lại, và cái đuôi cũng thôi không còn bốc khói nữa.

"Chẳng lẽ ngài ấy đã lăn ra chết thật rồi sao?" Pinocchio lẩm bẩm, khoái chí xoa hai tay vào nhau. Nghĩ vậy, cậu đánh liều nhảy vọt qua mình con rắn để chạy sang bên kia đường. Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc cậu vừa lấy đà phóng đi, con Rắn Khổng Lồ bỗng bật tung đầu ngóc dậy nhanh như một chiếc lò xo. Chú rối kinh hồn bạt vía, cuống cuồng lùi lại phía sau, nhưng lại tự vấp phải đôi chân lóng ngóng của chính mình rồi ngã lăn quay xuống đất.

Cú ngã tạo ra một tư thế thật nực cười làm sao: đầu cậu cắm ngập xuống vũng bùn lầy lội, trong khi hai cẳng chân thì chổng ngược cả lên trời.

Chứng kiến cảnh tượng chú rối giãy giụa tuyệt vọng với cái đầu cắm chặt dưới đống bùn tứa lưa, Rắn Khổng Lồ bỗng phá lên cười rũ rượi. Nó cười sặc sụa, cười ngặt nghẽo, cười đến mức đứt phựt cả một mạch máu trong ngực rồi tắt thở cái rụp. Và lần này, thì nó đã chết thật.

Pinocchio bèn ba chân bốn cẳng chạy miết, những mong có thể về tới nhà Tiên nữ trước khi màn đêm buông xuống. Nhưng chẳng được bao lâu, cơn đói cồn cào bắt đầu hành hạ cậu dữ dội đến mức tưởng chừng không sao chịu đựng nổi. Thế là, cậu nhảy tót vào một cánh đồng ven đường, định bụng hái trộm vài chùm nho Muscatel1 chín mọng để lót dạ. Ôi, giá mà cậu đừng bao giờ làm cái việc dại dột ấy!

Bởi lẽ, đôi bàn tay gỗ của cậu vừa mới chạm tới gốc nho thì bỗng "cạch" một tiếng khô khốc vang lên - hai chân cậu đã bị kẹp chặt cứng giữa hai thanh sắt lạnh ngắt và sắc lẹm. Cơn đau điếng người ập đến làm cậu choáng váng, xây xẩm mặt mày tới mức thấy cả ngàn vì sao rực rỡ sắc màu đang thi nhau nhảy múa trước mắt2.

Hóa ra, chú rối khốn khổ của chúng ta đã sập phải chiếc bẫy mà người ta đặt sẵn ở đó để tóm gọn lũ chồn hôi to xác, vốn luôn là nỗi khiếp sợ bấy lâu nay của những bầy gia cầm trong vùng.


Pinocchio bị vướng chân vào bẫy




  1. Muscatel (hay Muscat) là một trong những giống nho lâu đời nhất thế giới, thường được trồng ở khu vực Địa Trung Hải (bao gồm Ý). Giống nho này nổi tiếng với vị cực kỳ ngọt và hương thơm đặc trưng, thường dùng để làm rượu vang ngọt hoặc ăn tươi. 

  2. Cách dịch thoát ý sinh động từ thành ngữ gốc tiếng Anh 'seeing stars' (nhìn thấy sao). Thành ngữ này ám chỉ hiện tượng y khoa có thật khi con người bị choáng váng, hoa mắt do chịu cơn đau đớn thể xác hoặc va đập mạnh.