CHƯƠNG XIII

QUÁN TRỌ THE RED CRAW-FISH

Cả ba lê bước đi mãi, đi mãi, đi mãi. Mãi đến tận chập tối, họ mới đến được quán trọ The Red Craw-Fish1 trong bộ dạng rã rời mệt mỏi.

"Chúng ta hãy tạt vào đây một lát," Cáo cất lời, "kiếm chút gì lót dạ và ngả lưng độ một hai giờ. Nửa đêm chúng ta sẽ lại lên đường, thế nào cũng kịp đến Field of Miracles2 vào ngay rạng sáng ngày mai."

Vào đến quán, cả ba ngồi ngay vào bàn, thế nhưng có vẻ chẳng ai màng đến chuyện ăn uống.

Mèo than phiền dạo này bụng dạ kém, trong người cứ nôn nao khó ở. Ấy thế mà cô ả vẫn xơi gọn ba mươi lăm con cá xốt cà chua và bốn phần lòng bò rắc phô mai Parmesan3. Đó là chưa kể cô ả cứ chê món lòng chưa đủ đậm đà, thành thử nằng nặc đòi thêm bơ và phô mai bào tới tận ba lần!

Cáo cũng ngỏ ý chỉ muốn nhấm nháp đôi chút, mượn cớ bác sĩ đã bắt phải tuân thủ chế độ ăn kiêng khắt khe. Bởi thế, ông ta đành ngậm ngùi gọi một con thỏ rừng rưới xốt chua ngọt, dùng kèm mấy con gà béo ngậy và gà tơ mới lớn. Thưởng thức xong món thỏ, ông ta lại gọi tiếp một đĩa thập cẩm to bự chảng với nào là gà gô, thỏ, ếch, thằn lằn cùng đủ thứ sơn hào hải vị khác. Ăn xong ngần ấy, ông ta mới chịu dừng, miệng vẫn lẩm bẩm rằng mình vốn dĩ chẳng đoái hoài gì đến chuyện ăn uống, đến mức chẳng buồn động đũa vào món nào.

Người ăn ít nhất lại chính là Pinocchio. Cậu bé chỉ gọi vài quả óc chó và một mẩu bánh mì, rốt cuộc lại bỏ mứa tất cả trên đĩa. Tâm trí chú bé tội nghiệp lúc này chỉ không ngừng bay bổng hướng về Field of Miracles.

Sau bữa tối thịnh soạn, Cáo quay sang dặn dò chủ quán:

"Sắp xếp cho chúng tôi hai căn phòng thật tươm tất nhé, một phòng cho ngài Pinocchio đây, phòng còn lại dành cho tôi và người bạn đồng hành. Chúng tôi định chợp mắt một lát trước khi lên đường. Dù vậy, phiền ông hãy nhớ đánh thức chúng tôi dậy vào lúc nửa đêm để kịp tiếp tục hành trình."

"Vâng, thưa các ngài," ông chủ quán ngoan ngoãn đáp lời. Kế đó, ông ta kín đáo nháy mắt với Cáo và Mèo, điệu bộ như ngầm bảo: "Tôi thừa biết các ngài đang giở trò gì rồi. Chúng ta quá hiểu nhau mà!"

Pinocchio vừa ngả lưng xuống giường đã chìm sâu vào giấc mộng. Cậu mơ thấy mình đang đứng giữa một vùng đồng không mông quạnh. Khắp nơi mọc lên những bụi cây trĩu nặng từng chùm tiền vàng lấp lánh. Mỗi khi có làn gió thoảng qua, những chùm tiền ấy lại khẽ đung đưa, phát ra những tiếng leng keng, leng keng, leng keng vui tai, tựa hồ như đang reo gọi: "Đến mà lấy! Ai muốn lấy thì cứ đến mà hái!" Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc Pinocchio hí hửng vươn tay ra, định hái vô số đồng tiền vàng rực rỡ ấy nhét cho đầy ắp túi, thì cậu bỗng giật mình thon thót bởi ba tiếng gõ cửa ầm ĩ.

Đó là lão chủ quán. Ông ta đến gõ cửa để báo cho cậu biết nửa đêm đã điểm.

"Hai người bạn đồng hành của tôi đã sửa soạn xong xuôi cả chưa?" chú rối cất tiếng hỏi.

"Sửa soạn xong ư! Ô hay, các ngài ấy đã vội vã rời đi từ hai giờ trước rồi kìa."

"Sao họ lại phải tất tả đến vậy?"

"Bởi lẽ cô Mèo sực nhận được hung tin báo rằng đứa con trai lớn nhất của cô ấy đang lên cơn cước chân4 khủng khiếp, e chừng khó mà qua khỏi."

"Thế họ đã thanh toán tiền cho bữa tối chưa?"

"Cậu đang nói cái gì vậy? Các ngài ấy vốn dĩ là những người quá đỗi lịch thiệp, dễ đâu lại dám buông lời xúc phạm một quý ngài hào phóng như cậu cơ chứ."

"Tiếc quá đi mất! Một lời xúc phạm như vậy có khi lại mang đến cho tôi biết bao nhiêu là niềm vui đấy!" Pinocchio vừa đưa tay gãi đầu vừa lẩm bẩm. Sau đó cậu lại cất giọng hỏi:

"Vậy thì hai người bạn tốt của tôi dặn dò sẽ đứng đợi tôi ở chốn nao?"

"Tại Cánh đồng Phép màu, ngay lúc mặt trời vừa ló rạng vào sáng sớm ngày mai."

Nghe vậy, Pinocchio đành rút một đồng tiền vàng ra trả cho bữa tối no nê của mình lẫn của cả hai người bạn đồng hành, rồi lặng lẽ bước ra khỏi quán.

Bên ngoài quán trọ, màn đêm buông xuống đen đặc như mực. Cậu bé người gỗ gần như phải mò mẫm dò dẫm từng bước một, bởi chẳng thể nhìn rõ bất cứ thứ gì dù chỉ cách xa quá một sải tay. Thi thoảng, vài con chim ăn đêm vụt bay ngang qua đường, thoắt ẩn thoắt hiện từ bụi rậm này sang lùm cây khác. Đôi cánh của chúng sượt qua mũi Pinocchio khiến cậu giật bắn mình, hoảng hốt lùi lại và hét toáng lên: "Ai đó?" và tiếng vang từ những ngọn đồi xung quanh lập tức vọng lại từ phía xa xăm: "Ai đó? Ai đó?"

Đang dò dẫm bước đi, cậu bỗng chú ý đến một con côn trùng nhỏ xíu đang bám trên thân cây. Nó tỏa ra một thứ ánh sáng nhàn nhạt, leo lét, hệt như một ngọn đèn đêm nằm lọt thỏm trong chiếc chao đèn bằng sứ trong suốt.

"Ông là ai vậy?" Pinocchio cất tiếng hỏi.

"Ta là hồn ma của Dế Mèn đây," con côn trùng đáp lời. Giọng nói của nó trầm thấp, yếu ớt và xa xăm đến mức tưởng chừng như đang vẳng lại từ một thế giới khác.

"Ông muốn gì ở tôi?" chú rối vội vã hỏi.

"Ta muốn dành cho cậu một lời khuyên chân thành. Hãy quay lại và mang bốn đồng tiền vàng còn lại về cho người cha tội nghiệp của cậu đi. Ông ấy đang khóc lóc trong tuyệt vọng vì mãi chẳng thấy cậu trở về đấy."

"Đến ngày mai thì cha tôi sẽ trở thành một quý ông giàu sang rồi, bởi bốn đồng tiền vàng này sẽ sinh sôi nảy nở thành hai ngàn đồng cơ mà."

"Cậu bé ơi, đừng bao giờ tin vào những kẻ hứa hẹn sẽ làm cậu giàu lên chỉ sau một đêm. Bọn chúng thường chỉ là những kẻ rồ dại, hoặc không thì cũng là phường lừa đảo! Hãy nghe lời ta, quay về đi."

"Trái lại, tôi quyết tâm phải đi tiếp."

"Trời đã khuya lắm rồi!"

"Tôi quyết tâm phải đi tiếp."

"Đêm tối tăm mịt mùng lắm!"

"Tôi quyết tâm phải đi tiếp."

"Con đường phía trước rình rập bao hiểm nguy!"

"Tôi quyết tâm phải đi tiếp."

"Cậu hãy nhớ lấy điều này: những đứa trẻ cứ khăng khăng chạy theo những ý thích bốc đồng và chỉ biết làm theo ý mình, thì không sớm thì muộn cũng sẽ phải chuốc lấy sự hối hận muộn màng."

"Lúc nào cũng chỉ là mấy điệp khúc cũ rích ấy. Chúc ngủ ngon, Dế Mèn nhé."

"Chúc cậu ngủ ngon, Pinocchio, và cầu xin Thượng đế chở che cho cậu khỏi những hiểm nguy và bọn sát thủ máu lạnh."

Vừa dứt lời, Dế Mèn bỗng vụt biến mất tăm, y hệt như một ngọn đèn vừa bị ai đó thổi tắt phụt, và con đường phía trước lại chìm vào bóng tối mịt mùng hơn bao giờ hết.


Pinocchio Escapes from his Assassins




  1. Nguyên tác tiếng Ý là "Osteria del Gambero Rosso" (Quán trọ Tôm Hùm Đất Đỏ). Trong văn hóa châu Âu cổ, các quán trọ ven đường thường lấy hình ảnh động vật làm bảng hiệu; loài tôm hùm đất (vốn có tập tính bò lùi) thường được dùng để ngụ ý về sự sa sút, đi lùi hoặc những cạm bẫy nguy hiểm. 

  2. Dịch nghĩa là "Cánh đồng Phép màu" (nguyên tác tiếng Ý: Il campo dei miracoli). Cụm từ này mang hàm ý châm biếm sâu sắc, mỉa mai ảo tưởng làm giàu nhanh chóng chỉ sau một đêm mà không cần bỏ công sức lao động. 

  3. Tên đầy đủ là Parmigiano-Reggiano, một loại phô mai cứng trứ danh của Ý. Nó thường được ủ nhiều tháng hoặc nhiều năm, sau đó bào vụn để rắc lên các món ăn, thể hiện sự xa hoa và phong cách ẩm thực đặc trưng của người Ý. 

  4. Một tình trạng sưng tấy, viêm đỏ và ngứa ngáy ở các đầu ngón chân, ngón tay do tiếp xúc với thời tiết giá lạnh kéo dài. Đây là căn bệnh khá phổ biến vào mùa đông ở châu Âu thời xưa.