BÁC SĨ BIẾT TUỐT
Ngày xửa ngày xưa, có một anh nông dân nghèo tên là Crabb. Một hôm, anh đánh cỗ xe do hai con bò kéo chở củi ra thị trấn, và bán cho một vị bác sĩ nọ với giá hai đồng taler. Lúc vị bác sĩ đếm tiền trả, tình cờ ngài đang ngồi bên bàn ăn. Thấy ngài ăn uống ngon lành quá, anh nông dân thầm ao ước được như vậy và cũng nảy sinh ý muốn làm một bác sĩ. Thế là anh cứ đứng nán lại mãi, rồi cuối cùng lấy hết can đảm hỏi xem liệu mình có thể trở thành bác sĩ được không. "Ồ, được chứ," bác sĩ đáp lời, "chuyện đó xoay xở nhanh thôi." "Tôi phải làm gì thưa ngài?" người nông dân hỏi. "Trước tiên, anh hãy mua cho mình một cuốn sách A B C loại có in hình một con gà trống1 ngoài trang bìa; thứ hai, anh hãy bán quách chiếc xe và hai con bò kia đi, lấy tiền sắm sửa vài bộ quần áo cùng những thứ đồ nghề y tế; thứ ba, anh nhờ người vẽ cho một tấm biển có dòng chữ: 'Tôi là Bác Sĩ Biết Tuốt', rồi đem đóng đinh treo ngay trước cửa nhà."
Anh nông dân ngoan ngoãn làm theo mọi lời dặn dò. Anh hành nghề chữa bệnh cho mọi người chưa được bao lâu, thì có một vị lãnh chúa quyền uy và giàu có bị kẻ gian lấy trộm một số tiền lớn. Nghe đồn ở ngôi làng nọ có Bác Sĩ Biết Tuốt, vị lãnh chúa bèn nhủ thầm người này ắt hẳn phải rõ số tiền kia đang tàng hình nơi nào. Ngài liền sai người thắng ngựa vào xe, phóng thẳng tới làng và hỏi Crabb xem liệu ông có phải là Bác Sĩ Biết Tuốt danh bất hư truyền hay không. Ông đáp vâng, đúng là thế. Lãnh chúa liền yêu cầu ông đi cùng mình để tìm lại số tiền đã mất. "Ồ, vâng thưa ngài, nhưng Grete, vợ tôi, cũng phải đi cùng." Vị lãnh chúa vui vẻ bằng lòng, nhường cho hai vợ chồng một chỗ ngồi trên xe, rồi tất cả cùng nhau lên đường. Khi họ đến lâu đài lộng lẫy, bàn tiệc đã được dọn sẵn sàng, lãnh chúa mời Crabb ngồi xuống dùng bữa. "Vâng thưa ngài, nhưng vợ tôi, Grete, cũng vậy," ông nói. Thế rồi cả hai vợ chồng cùng ngồi vào bàn ăn.
Khi người hầu thứ nhất bưng lên một món ăn thơm phức, bác nông dân liền huých tay vợ, thì thầm: "Mình ơi, đó là cái thứ nhất," ý muốn nói đó là người hầu mang món thứ nhất tới. Thế nhưng, tên đầy tớ lại giật thót mình tưởng ông ám chỉ: "Đó là tên trộm thứ nhất." Vốn dĩ có tật giật mình vì đúng là kẻ cắp, hắn hoảng hốt tột độ, chạy vội ra ngoài rỉ tai với đồng bọn: "Ông bác sĩ kia biết hết cả rồi: chúng ta khốn đốn mất thôi, ông ấy vừa bảo tôi là tên thứ nhất." Người thứ hai nghe vậy thì chẳng dám bước vào, nhưng cực chẳng đã vẫn phải hầu hạ. Lúc hắn rụt rè bưng đĩa thức ăn bước qua cửa, bác nông dân lại huých tay vợ, bảo: "Mình ơi, đó là cái thứ hai." Tên này cũng hồn bay phách lạc, vội vàng đặt đĩa xuống rồi chuồn êm ra ngoài nhanh nhất có thể. Người thứ ba cũng chung số phận, vì bác nông dân lại phán: "Mình ơi, đó là cái thứ ba." Tới lượt người thứ tư, hắn phải bưng vào một món ăn được đậy nắp kín bưng. Vị lãnh chúa muốn thử tài bác sĩ, bèn thách ngài đoán xem bên dưới chiếc nắp kia ẩn chứa thứ gì. Thực ra, trong đó là món cua. Bác sĩ đăm đăm nhìn chiếc đĩa, bí bách chẳng biết nói sao, đành buột miệng than thân trách phận: "Ôi, Crabb tội nghiệp." Nghe vậy, vị lãnh chúa mừng rỡ reo lên: "Đấy! Ngài ấy biết kìa; ngài ấy hẳn cũng phải biết ai đã cuỗm đi số tiền!"
Trong lúc đó, bọn người hầu bên ngoài đứng ngồi không yên, bèn lén ra hiệu xin bác sĩ bước ra ngoài một lát. Vừa thấy bóng ông, cả bốn tên vội vàng quỳ lạy, thú nhận chính chúng đã lấy trộm số tiền. Chúng hứa sẽ ngoan ngoãn trả lại toàn bộ, lại còn xin biếu thêm cho ngài một khoản tiền hậu hĩnh, chỉ van xin ngài đừng vạch mặt tố cáo chúng, bởi nếu chuyện bại lộ, chắc chắn chúng sẽ bị treo cổ. Chúng dẫn ngài đến tận nơi giấu vàng. Thấy vậy, bác sĩ vô cùng ưng ý. Ông thong thả quay lại sảnh lớn, ngồi xuống bàn tiệc, rồi dõng dạc nói: "Thưa ngài, bây giờ tôi sẽ giở sách để tìm xem vàng được giấu ở đâu." Tuy nhiên, tên đầy tớ thứ năm đã ranh ma chui tọt vào lò sưởi để vểnh tai nghe lỏm xem bác sĩ có còn nắm thóp được bí mật nào nữa không. Về phần bác sĩ, ông bệ vệ ngồi mở cuốn sách A B C của mình ra, lật đi lật lại từng trang cốt để tìm cho ra hình con gà trống. Tìm mãi chẳng thấy đâu, ông bực mình lầm bầm: "Ta biết mi ở đó, tốt nhất là mi nên chui ra đi!" Tên đầy tớ đang co rúm trong lò sưởi lại đinh ninh bác sĩ đang điểm mặt chỉ tên mình, hắn sợ hãi tột độ, nhảy bổ ra ngoài mà la toáng lên: "Người đàn ông này quả thật biết tất cả!" Cuối cùng, Bác Sĩ Biết Tuốt đã chỉ cho vị lãnh chúa nơi cất giấu số vàng, nhưng tuyệt nhiên giữ kín miệng không hé răng nửa lời về kẻ trộm. Ông được cả hai bên thưởng cho vô số bạc vàng, và từ đó trở thành một nhân vật danh tiếng lẫy lừng.
-
Ở các nước nói tiếng Đức thời xưa, sách vỡ lòng dạy chữ cái (sách A B C) thường được in hình con gà trống trên trang bìa, mang ý nghĩa tượng trưng cho việc gọi trẻ em thức dậy sớm và nhắc nhở sự chăm chỉ học hành. ↩
DOCTOR KNOWALL
There was once upon a time a poor peasant called Crabb, who drove with two oxen a load of wood to the town, and sold it to a doctor for two talers. When the money was being counted out to him, it so happened that the doctor was sitting at table, and when the peasant saw how well he ate and drank, his heart desired what he saw, and would willingly have been a doctor too. So he remained standing a while, and at length inquired if he too could not be a doctor. ‘Oh, yes,’ said the doctor, ‘that is soon managed.’ ‘What must I do?’ asked the peasant. ‘In the first place buy yourself an A B C book of the kind which has a cock on the frontispiece; in the second, turn your cart and your two oxen into money, and get yourself some clothes, and whatsoever else pertains to medicine; thirdly, have a sign painted for yourself with the words: “I am Doctor Knowall,” and have that nailed up above your house-door.’ The peasant did everything that he had been told to do. When he had doctored people awhile, but not long, a rich and great lord had some money stolen. Then he was told about Doctor Knowall who lived in such and such a village, and must know what had become of the money. So the lord had the horses harnessed to his carriage, drove out to the village, and asked Crabb if he were Doctor Knowall. Yes, he was, he said. Then he was to go with him and bring back the stolen money. ‘Oh, yes, but Grete, my wife, must go too.’ The lord was willing, and let both of them have a seat in the carriage, and they all drove away together. When they came to the nobleman’s castle, the table was spread, and Crabb was told to sit down and eat. ‘Yes, but my wife, Grete, too,’ said he, and he seated himself with her at the table. And when the first servant came with a dish of delicate fare, the peasant nudged his wife, and said: ‘Grete, that was the first,’ meaning that was the servant who brought the first dish. The servant, however, thought he intended by that to say: ‘That is the first thief,’ and as he actually was so, he was terrified, and said to his comrade outside: ‘The doctor knows all: we shall fare ill, he said I was the first.’ The second did not want to go in at all, but was forced. So when he went in with his dish, the peasant nudged his wife, and said: ‘Grete, that is the second.’ This servant was equally alarmed, and he got out as fast as he could. The third fared no better, for the peasant again said: ‘Grete, that is the third.’ The fourth had to carry in a dish that was covered, and the lord told the doctor that he was to show his skill, and guess what was beneath the cover. Actually, there were crabs. The doctor looked at the dish, had no idea what to say, and cried: ‘Ah, poor Crabb.’ When the lord heard that, he cried: ‘There! he knows it; he must also know who has the money!’
On this the servants looked terribly uneasy, and made a sign to the doctor that they wished him to step outside for a moment. When therefore he went out, all four of them confessed to him that they had stolen the money, and said that they would willingly restore it and give him a heavy sum into the bargain, if he would not denounce them, for if he did they would be hanged. They led him to the spot where the money was concealed. With this the doctor was satisfied, and returned to the hall, sat down to the table, and said: ‘My lord, now will I search in my book where the gold is hidden.’ The fifth servant, however, crept into the stove to hear if the doctor knew still more. But the doctor sat still and opened his A B C book, turned the pages backwards and forwards, and looked for the cock. As he could not find it immediately he said: ‘I know you are there, so you had better come out!’ Then the fellow in the stove thought that the doctor meant him, and full of terror, sprang out, crying: ‘That man knows everything!’ Then Doctor Knowall showed the lord where the money was, but did not say who had stolen it, and received from both sides much money in reward, and became a renowned man.