LILY VÀ SƯ TỬ

Thuở nọ, có một vị thương gia sống cùng ba cô con gái. Một ngày kia, trước khi dấn bước vào chuyến hành trình xa xôi, ông gọi các con lại và hỏi xem mỗi người mong cha mang về món quà gì. Cô chị cả háo hức xin ngọc trai; cô thứ hai mơ ước những viên đá quý lấp lánh. Thế nhưng, cô con gái út mang tên Lily chỉ dịu dàng đáp: "Thưa cha yêu dấu, xin cha hãy mang về cho con một cành hoa hồng nhé." Giữa tiết trời mùa đông giá buốt, việc tìm cho ra một đóa hồng quả thực chẳng dễ dàng gì. Song, vì Lily là đứa con gái xinh đẹp nhất, lại mang tấm lòng yêu hoa tha thiết, người cha ân cần hứa sẽ cố gắng hết sức mình. Cẩn trọng trao cho ba cô con gái những nụ hôn từ biệt, ông gạt nỗi quyến luyến mà lên đường.

Khi chuyến đi kết thúc, người cha đã tìm mua được ngọc trai và đá quý cho hai cô chị. Thế nhưng, dẫu có cất công lặn lội khắp chốn, ông vẫn chẳng thể tìm ra một cành hoa hồng nào. Hễ ông bước vào một khu vườn và ướm hỏi mua hoa, người ta lại cất tiếng cười nhạo, mỉa mai hỏi liệu ông có hoang tưởng rằng hoa hồng có thể đâm chồi từ trong tuyết trắng. Lời chê bai khiến cõi lòng vị thương gia trĩu nặng ưu phiền, bởi Lily vốn là đứa con gái mà ông cưng chiều nhất. Trên đường trở về, giữa lúc còn đang mải miết suy tính xem nên mang món quà gì bù đắp cho con, ông tình cờ đi ngang qua một tòa lâu đài nguy nga tráng lệ. Bao quanh lâu đài là một khu vườn vô cùng kỳ lạ: một nửa rực rỡ sắc nắng mùa hè, nửa kia lại chìm trong cái giá lạnh mùa đông. Cùng một mảnh đất, phía bên này muôn hoa đang khoe sắc rực rỡ, còn phía bên kia lại u buồn, xám xịt dưới lớp tuyết dày. "Thật là may mắn quá!" ông khấp khởi reo lên. Ngay lập tức, ông gọi người hầu lại, sai anh ta tiến đến luống hoa kiều diễm kia và hái nụ hồng rực rỡ nhất.

Việc vừa vãn, hai chủ tớ đang hân hoan quất ngựa quay đi thì một con sư tử hung tợn từ đâu bất thần lao ra. Nó rống lên đầy thị uy: "Kẻ nào dám trộm hoa hồng của ta, kẻ đó sẽ bị ăn tươi nuốt sống!". Người thương gia hoảng hồn phân trần: "Tôi quả thực không biết khu vườn này thuộc về ngài. Xin ngài mở lượng hải hà, liệu có cách nào cứu được mạng tôi chăng?". Sư tử gầm gừ đáp: "Không! Chẳng có cách nào hết. Trừ phi ngươi cam kết giao cho ta bất cứ thứ gì đầu tiên ra đón khi ngươi về đến nhà. Nếu ngươi bằng lòng, ta không những tha mạng mà còn tặng luôn cành hồng kia cho con gái ngươi". Nghe vậy, người cha vội vã chối từ: "Biết đâu đó lại là cô con gái út của tôi. Nó là đứa con tôi thương yêu nhất, lúc nào cũng hớn hở chạy ra đón cha mỗi bận đi xa về". Thấy thế, tên hầu sợ xanh mặt liền xen vào an ủi: "Ông chủ ơi, biết đâu sinh linh đầu tiên chạy ra lại chỉ là một con chó hay con mèo thì sao?". Lời nỉ non của tên hầu gieo vào lòng vị thương gia một chút hy vọng mỏng manh. Cuối cùng, dẫu cõi lòng trĩu nặng, ông vẫn đành cúi đầu nhượng bộ. Ông đón lấy cành hoa hồng và ngậm ngùi thề sẽ giao nộp sinh linh đầu tiên chào đón mình cho con quái thú.

Khoảnh khắc vị thương gia vừa về gần đến cổng, Lily - cô con gái út ngoan ngoãn mà ông yêu thương nhất đời - đã hớn hở chạy ùa ra đón. Cô sà vào lòng cha, âu yếm trao nụ hôn và hân hoan chào đón ông bình an trở về. Niềm vui trong mắt Lily càng sáng bừng lên khi thấy bông hoa hồng trên tay cha. Thế nhưng, đáp lại nụ cười rạng rỡ của con, khuôn mặt người cha bỗng sầm lại, buồn bã đến tột cùng. Ông trào nước mắt nức nở: "Ôi, con gái yêu dấu của cha! Cành hoa này cha đã phải đánh đổi bằng một cái giá quá đắt. Cha đã trót hứa giao nộp con cho một con sư tử hoang dã. Ngày nó tóm được con, nó sẽ xé xác con ra từng mảnh mất thôi!". Nghẹn ngào, ông kể hết cớ sự kinh hoàng đã xảy ra. Cuối cùng, ông nhất mực khuyên con gái tuyệt đối không được rời nhà, dẫu cho chuyện gì sẽ đến.

Dẫu vậy, Lily vẫn mỉm cười xoa dịu cha mình: "Cha yêu dấu, cha đã trót hứa thì phải giữ vẹn lời thề. Con sẽ tự mình đến gặp con sư tử và hết lòng thuyết phục nó. Biết đâu, nó sẽ rủ lòng thương mà cho phép con bình an quay trở về nhà".

Sáng sớm hôm sau, Lily dò hỏi đường đi nước bước. Cô nghẹn ngào từ biệt người cha đang đau đớn tột cùng, mang theo một trái tim quả cảm bước vào rừng sâu u tịch. Thế nhưng, cô chẳng thể ngờ con quái thú kia thực chất lại là một vị hoàng tử đang phải mang trên mình một lời nguyền nghiệt ngã. Dưới ánh sáng ban ngày, chàng cùng toàn bộ quần thần bị biến thành lốt sư tử; chỉ khi màn đêm buông rèm, họ mới được trở lại hình hài con người. Khi Lily đặt chân đến lâu đài, vị chúa tể ấy đã nghênh đón cô bằng thái độ vô cùng nhã nhặn và tinh tế. Sự dịu dàng của chàng dần làm tan chảy trái tim Lily, để rồi cô e ấp gật đầu ưng thuận kết duyên. Hôn lễ được cử hành trang trọng. Từ đó, họ tận hưởng những tháng ngày êm đềm, hạnh phúc bên nhau. Có điều, vị hoàng tử chỉ hiện diện bên Lily khi bóng tối che phủ thế gian, lúc chàng nắm quyền thiết triều. Mỗi sớm mai thức giấc, chàng lại lặng lẽ rời xa cô dâu mới, đơn độc biến mất vào một nơi vô định, để lại cô mòn mỏi ngóng chờ cho đến khi ánh chiều tà lụi tắt.

Một thời gian sau, hoàng tử âu yếm bảo vợ: "Ngày mai, tư dinh của cha nàng sẽ tổ chức yến tiệc linh đình mừng chị cả của nàng kết hôn. Nếu nàng muốn về thăm chị, những con sư tử của chàng sẽ hộ tống nàng đến tận nơi". Nghĩ đến khoảnh khắc được gặp lại cha, Lily mừng vui khôn xiết. Cô nhanh chóng lên đường, đi cùng bầy sư tử oai vệ. Vừa trông thấy cô, cả gia đình đã vỡ òa trong niềm sung sướng tột độ, bởi họ vẫn đinh ninh cô đã bỏ mạng nơi rừng thiêng nước độc từ lâu. Lily say sưa kể cho mọi người nghe cuộc sống viên mãn của mình. Cô ở lại chung vui cho đến lúc tàn tiệc, rồi mới thanh thản trở về chốn rừng sâu.

Chẳng bao lâu sau, cô chị thứ hai cũng đến ngày xuất giá. Nhận được thiệp mời, Lily nũng nịu nài nỉ chồng: "Lần này thiếp nhất quyết không đi một mình đâu-chàng phải đi cùng thiếp!". Hoàng tử chối từ, vẻ mặt đầy âu lo. Chàng giải thích rằng việc đó chứa đựng rủi ro tột cùng, bởi nếu chẳng may để lọt dù chỉ một tia sáng mỏng manh từ ngọn đuốc vào người, lời nguyền sẽ càng thêm thảm khốc: chàng sẽ hóa thành một con bồ câu trắng, vất vưởng bay khắp thế gian suốt bảy năm đằng đẵng. Bất chấp lời khuyên can, Lily vẫn kiên quyết không để chàng yên, thề thốt sẽ canh chừng cẩn mật, không để một vệt sáng nào lọt đến chỗ chồng. Nài nỉ mãi, cuối cùng họ cùng nhau lên đường, mang theo cả đứa con thơ. Lily cẩn thận chọn một sảnh đường rộng lớn, bốn bề tường kiên cố làm nơi nương náu cho chồng trong lúc ánh đuốc rước dâu bừng sáng bên ngoài. Thật trớ trêu thay, không một ai ngờ tới cánh cửa lại có một khe nứt mỏng manh. Giữa lúc đám cưới đang diễn ra tưng bừng, đoàn rước dâu từ nhà thờ trở về tấp nập mang theo đuốc sáng đi ngang qua sảnh đường. Chỉ một tia sáng le lói từ ngọn đuốc bất thần chiếu rọi qua khe hở, khẽ lướt qua người hoàng tử. Ngay tức khắc, chàng biến mất không để lại dấu vết. Khi Lily hoảng hốt mở cửa bước vào tìm, cô chỉ thấy một con chim bồ câu trắng muốt đang đậu đó. Chim bồ câu xót xa thì thầm: "Chàng sẽ phải bay ngược xuôi chân trời góc bể suốt bảy năm dài đằng đẵng. Nhưng thi thoảng, chàng sẽ thả rơi một chiếc lông trắng để dẫn đường cho nàng. Hãy kiên trì dõi theo nó, và đến cuối cùng, nàng sẽ tìm được và giải cứu chàng".

Lời dặn dò vừa dứt, bồ câu vỗ cánh vút ra ngoài bầu trời bao la, để lại Lily đáng thương nức nở cắm cúi đuổi theo bóng dáng người thương. Trên vạn dặm dãi dầu, thỉnh thoảng một chiếc lông trắng tinh khôi lại chao liệng rơi xuống, soi tỏ lối mòn cô phải bước tiếp. Cứ thế, cô mải miết rong ruổi khắp ngóc ngách của thế gian rộng lớn. Cô băng núi vượt đèo, mắt không dám chểnh mảng ngoái nhìn sang trái hay sang phải, cũng chưa từng cho phép đôi chân rớm máu được một khắc nghỉ ngơi trong suốt bảy năm trời ròng rã. Lòng Lily khấp khởi mừng vui, thầm nghĩ rằng khoảng thời gian của mọi đau khổ sắp sửa chấm dứt nhanh chóng. Thế nhưng, sự nghỉ ngơi vẫn còn xa xôi lắm! Một ngày nọ, đang đi trên đường, cô bàng hoàng nhận ra chẳng còn chiếc lông vũ nào rơi xuống nữa. Đưa mắt tìm kiếm khắp không trung, bóng chim bồ câu cũng biệt tăm biệt tích. Cô thầm nghĩ: "Bây giờ, sự giúp đỡ của con người chẳng còn ích gì cho mình nữa". Gom góp chút hy vọng, cô tìm đến gặp Mặt trời, khẩn khoản nài xin: "Ngài chiếu sáng khắp mọi nơi, trên đỉnh đồi và dưới đáy thung lũng-ngài có thấy con chim bồ câu trắng của tôi ở đâu không?". Thần Mặt trời đáp: "Không, ta không thấy nó. Nhưng ta sẽ cho cô một chiếc tráp-hãy mở nó ra khi cô gặp lúc gian nan".

Chân thành cảm tạ Mặt trời, cô lại lầm lũi dấn bước cho tới lúc chạng vạng. Khi vầng trăng lạnh lẽo nhô lên cao, cô cất tiếng gọi đầy tuyệt vọng: "Ngài chiếu sáng xuyên màn đêm, vượt qua những cánh đồng và khu rừng-ngài có thấy con chim bồ câu trắng của tôi ở đâu không?". Mặt trăng trầm ngâm đáp: "Không, ta không thể giúp cô, nhưng ta sẽ cho cô một quả trứng-hãy đập vỡ nó khi cần thiết".

Khấu đầu bái tạ Mặt trăng, cô lê bước đi tiếp cho đến lúc Gió đêm thổi tới. Cô thiết tha kêu gào: "Ngài thổi qua mọi cái cây và dưới mọi chiếc lá-ngài có thấy con bồ câu trắng của tôi không?". Gió đêm vù vù đáp lại: "Không, nhưng ta sẽ hỏi ba ngọn gió khác; biết đâu chúng đã thấy nó". Chẳng mấy chốc, Gió đông và Gió tây cuốn tới, nhưng cả hai đều nói không thấy. May thay, Gió nam lại mang về hy vọng: "Ta đã thấy bồ câu trắng-chàng đã bay đến Biển Đỏ1, và lại biến thành sư tử một lần nữa vì bảy năm đã trôi qua, và giờ chàng đang chiến đấu với một con rồng. Con rồng đó là một nàng công chúa bị trúng lời nguyền, người đang tìm cách chia rẽ chàng khỏi cô". Nghe vậy, Gió đêm vội vàng bảo: "Ta sẽ cho cô một lời khuyên. Hãy đến Biển Đỏ; trên bờ biển bên phải có rất nhiều cây sậy-hãy đếm chúng, và khi cô đếm đến cây thứ mười một, hãy bẻ nó đi, và dùng nó đánh con rồng. Nhờ thế sư tử sẽ giành chiến thắng, và cả hai sẽ hiện ra trước mắt cô trong hình dáng thật. Sau đó, hãy nhìn quanh và cô sẽ thấy một con điểu sư2, có cánh như chim, đang ngồi bên bờ Biển Đỏ. Hãy nhảy lên lưng nó cùng người thương của cô càng nhanh càng tốt, và nó sẽ cõng hai người vượt biển về nhà. Ta cũng sẽ cho cô quả hạch này," Gió đêm dặn dò thêm. "Khi hai người đi được nửa đường, hãy ném nó xuống, và từ dưới nước sẽ mọc lên ngay một cây hạch cao vút để điểu sư có thể nghỉ ngơi, nếu không nó sẽ chẳng đủ sức chở hai người suốt chặng đường dài. Do đó, nếu cô quên ném quả hạch xuống, nó sẽ làm cả hai rơi xuống biển".

Lĩnh hội lời răn, người lữ khách đáng thương của chúng ta lại hối hả lên đường, và thấy mọi thứ y như lời Gió đêm đã nói. Cô nhổ cây sậy thứ mười một, đánh con rồng, và ngay lập tức sư tử biến thành hoàng tử, còn rồng cũng trở lại thành công chúa. Nào ngờ, vừa thoát khỏi lời nguyền, công chúa đã tóm lấy cánh tay hoàng tử, nhảy lên lưng điểu sư và mang hoàng tử bay đi mất.

Vậy là người lữ khách bất hạnh lại một lần nữa bị bỏ rơi và cô độc; nhưng cô lấy lại can đảm và tự nhủ: "Chừng nào gió còn thổi và gà còn gáy, tôi sẽ tiếp tục cuộc hành trình cho đến khi tìm thấy chàng một lần nữa". Quãng đường dằng dặc nối tiếp nhau thật dài, thật dài, cho đến khi đến được tòa lâu đài mà công chúa đã mang hoàng tử tới. Ở đó, một bữa tiệc đã được chuẩn bị sẵn, và cô nghe nói rằng đám cưới sắp diễn ra. "Trời cao hãy giúp con lúc này!" cô nói. Sực nhớ tới chiếc tráp mà Mặt trời đã cho mình, cô mở ra và bàng hoàng thấy bên trong là một chiếc váy rực rỡ như chính ánh mặt trời. Thế là cô mặc nó vào, bước vào cung điện, và mọi người đều ngắm nhìn cô. Chiếc váy khiến cô dâu thích thú đến nỗi cô ta hỏi xem có bán không. "Không bán đổi lấy vàng bạc," cô đáp, "mà đổi lấy máu thịt3. Hãy để tôi nói chuyện với chú rể đêm nay trong phòng của chàng, tôi sẽ đưa cho cô chiếc váy." Cuối cùng, công chúa cũng đồng ý. Nhưng ả tàn nhẫn hạ lệnh cho quan thị vệ cho hoàng tử uống thuốc ngủ, để chàng không thể nghe hay nhìn thấy cô. Khi màn đêm buông xuống, và hoàng tử đã ngủ say, cô được dẫn vào phòng chàng, cô ngồi xuống dưới chân chàng và nức nở: "Thiếp đã theo chàng suốt bảy năm ròng. Thiếp đã đến chỗ Mặt trời, Mặt trăng và Gió đêm để tìm chàng, và cuối cùng thiếp đã giúp chàng đánh bại con rồng. Vậy chàng sẽ quên thiếp thật sao?". Lời oán thán xé lòng tuôn rơi, nhưng suốt lúc đó hoàng tử ngủ say đến nỗi giọng nói của cô chỉ thoảng qua chàng, nghe như tiếng gió rít qua những tán thông.

Sáng hôm sau, Lily đáng thương bị dẫn đi, và buộc phải giao lại chiếc váy vàng. Khi thấy chẳng còn hy vọng gì nữa, cô bước ra một đồng cỏ, ngồi xuống và khóc. Giữa lúc giọt lệ tuôn rơi lã chã, cô chợt nhớ đến quả trứng mà Mặt trăng đã cho mình. Khi cô đập vỡ nó, từ bên trong chạy ra một gà mẹ và mười hai gà con bằng vàng khối. Chúng đùa nghịch loanh quanh rồi chui rúc dưới đôi cánh của gà mẹ, tạo nên cảnh tượng đẹp nhất trên đời. Cô đứng dậy lùa chúng đi trước mặt mình, cho đến khi cô dâu nhìn thấy chúng từ cửa sổ. Quá thích thú, cô ta bước ra và hỏi xem cô có muốn bán đàn gà không. "Không đổi lấy vàng bạc, mà đổi bằng máu thịt: hãy để tôi nói chuyện với chú rể trong phòng chàng tối nay một lần nữa, và tôi sẽ đưa cho cô cả đàn gà."

Quen thói xảo quyệt, công chúa định lừa cô như trước và gật đầu đồng ý với yêu cầu của cô. Nào ngờ, khi hoàng tử về phòng, chàng chợt hỏi quan thị vệ tại sao gió lại rít lên như vậy trong đêm. Vị thị vệ mang lòng trung thành, bèn kể cho chàng nghe tất cả-về việc thần đã cho điện hạ uống thuốc ngủ ra sao, và một thiếu nữ đáng thương đã đến nói chuyện với điện hạ trong phòng như thế nào, và cô ấy sẽ lại đến vào đêm nay. Biết được cớ sự, hoàng tử cố tình vứt bỏ chén thuốc ngủ. Khi Lily đến và bắt đầu kể lại những nỗi đau khổ đã giáng xuống đời cô, cũng như việc cô đã chung thủy và chân thành với chàng ra sao, hoàng tử bỗng bàng hoàng nhận ra giọng nói quen thuộc của người vợ yêu dấu. Chàng bật dậy, ôm chầm lấy Lily và thốt lên: "Nàng đã đánh thức chàng như từ một giấc mộng, vì nàng công chúa xa lạ đã bỏ bùa chàng, khiến chàng quên nàng hoàn toàn; nhưng Trời cao đã gửi nàng đến với chàng trong một giờ phút may mắn."

Nắm chặt tay nhau, hai vợ chồng lặng lẽ trốn khỏi cung điện trong đêm mà không ai hay biết. Họ ngồi lên lưng điểu sư, và nó chở họ bay ngược qua Biển Đỏ. Khi họ đi được nửa đường, Lily thả quả hạch xuống nước. Ngay lập tức một cây hạch lớn mọc lên từ dưới biển, điểu sư đỗ trên đó nghỉ ngơi một lúc, rồi tung cánh đưa họ về nhà an toàn. Ở đó, họ gặp lại đứa con của mình, giờ đã khôn lớn, xinh đẹp và khôi ngô; và sau mọi biến cố, họ sống hạnh phúc bên nhau đến cuối đời.



  1. Biển Đỏ (Hồng Hải) là một vùng biển có thật nằm giữa châu Á và châu Phi. Trong các câu chuyện cổ tích phương Tây, địa danh này thường được mượn để tượng trưng cho một nơi chốn vô cùng xa xôi, cách trở và đầy rẫy phép thuật. 

  2. Điểu sư (Griffin/Gryphon) là một sinh vật huyền thoại trong văn hóa châu Âu, có thân sau là sư tử, phần đầu và đôi cánh là đại bàng. Sinh vật này kết hợp sức mạnh của chúa tể muông thú và chúa tể bầu trời. 

  3. Cụm từ "đổi lấy máu thịt" (flesh and blood) mang ý nghĩa bóng là đổi lấy cơ hội được gặp gỡ, ở bên một con người bằng xương bằng thịt (ở đây là vị hoàng tử), thay vì trao đổi bằng của cải vật chất vô tri như vàng bạc.