CÂY BÁCH XÙ
Cách đây rất lâu, chừng hai nghìn năm về trước, có một người đàn ông giàu có sống hạnh phúc bên người vợ hiền thục, xinh đẹp. Dẫu yêu thương nhau say đắm, đôi vợ chồng vẫn mang nặng nỗi buồn vô tự. Khát khao có một mụn con mãnh liệt đến mức ngày đêm người vợ đều thành tâm cầu nguyện, thế nhưng hi vọng cứ mãi xa vời.
Trước khoảng sân nhà họ có trồng một cây bách xù1. Vào một ngày mùa đông giá rét, người vợ đứng gọt táo dưới gốc cây. Vô ý thế nào, lưỡi dao sượt qua tay, để lại vài giọt máu đỏ thẫm vương trên nền tuyết trắng phau. Nàng buông tiếng thở dài trĩu nặng: "Ôi, giá như em có một đứa con da trắng như tuyết, môi đỏ như máu." Lời vừa thốt ra, lòng nàng bỗng nhẹ bẫng lạ kỳ, tựa hồ như lời nguyện cầu đã thấu tận trời xanh. Nàng bước vào nhà, cõi lòng ngập tràn niềm vui sướng và bình yên. Tháng đầu tiên trôi qua, tuyết bắt đầu tan. Tháng thứ hai đến, mặt đất đã khoác lên mình tấm áo xanh non mơn mởn. Tháng ngày thấm thoắt thoi đưa, cây cối trong rừng thi nhau đâm chồi nảy lộc, chẳng mấy chốc những tán lá đã vươn lên đan xen rợp bóng, nhường chỗ cho những cánh hoa lả tả rụng xuống. Khi người vợ lại đứng dưới gốc cây bách xù, hương thơm ngào ngạt của cây khiến trái tim nàng rộn ràng, hạnh phúc dâng trào làm nàng khuỵu cả hai gối xuống. Rồi những quả bách xù dần căng mọng, chắc nịch, mang lại cho nàng cảm giác bình yên sâu thẳm. Nhưng khi quả chín rộ, nàng háo hức hái ăn, để rồi bỗng chốc rơi vào trạng thái ốm yếu, muộn phiền. Nàng gọi chồng đến, nước mắt nhạt nhòa: "Nếu em có mệnh hệ nào, anh hãy chôn em dưới gốc cây bách xù nhé." Dặn dò xong, tâm hồn nàng lại thanh thản và ngập tràn hạnh phúc. Chưa đầy một tháng sau, nàng hạ sinh một bé trai. Vừa nhìn thấy đứa trẻ da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, niềm vui sướng tột độ đã cướp đi hơi thở cuối cùng của nàng.
Người chồng đau đớn chôn cất vợ dưới gốc cây bách xù, khóc than thảm thiết. Nhưng rồi thời gian cũng làm nguôi ngoai nỗi đau, dẫu thỉnh thoảng vẫn nhói lòng khi nhớ về người vợ quá cố, anh dần quay lại với nhịp sống thường nhật. Về sau, anh đi bước nữa.
Với người vợ sau, anh có thêm một cô con gái nhỏ, trong khi con trai của người vợ đầu mang vẻ đẹp đặc biệt: trắng như tuyết và đỏ như máu. Người mẹ kế dồn hết tình yêu thương cho con gái ruột. Mỗi lần nhìn hai đứa trẻ, lòng mụ lại quặn lên sự đố kỵ, lo sợ cậu bé sẽ ngáng đường con mình. Mụ không ngừng toan tính cách chiếm đoạt toàn bộ gia sản cho con gái. Dã tâm ấy ngày một lớn dần, biến mụ thành kẻ tàn nhẫn, độc ác với cậu bé. Mụ trút xuống đầu cậu những trận đòn roi tàn nhẫn, những cái tát nảy đom đóm mắt. Đứa trẻ tội nghiệp luôn phải sống trong nơm nớp lo sợ, chẳng có lấy một phút giây bình yên từ lúc rời trường cho đến lúc quay lại lớp học.
Một hôm, cô con gái nhỏ chạy ùa vào phòng thức ăn tìm mẹ nũng nịu: "Mẹ ơi, cho con một quả táo đi." "Được rồi, con yêu," mụ mẹ kế đáp lời. Mụ mở nắp một chiếc rương lớn có ổ khóa bằng sắt nặng trịch, lấy ra một quả táo ngon lành đưa cho con gái.
Cô bé lại hỏi: "Mẹ ơi, thế anh trai không được ăn táo ạ?" Nghe vậy, mụ mẹ kế bực bội nhưng vẫn cố kìm nén: "Có chứ, đợi khi nào anh đi học về."
Đúng lúc đó, liếc qua cửa sổ thấy cậu bé đang đi tới, ác tâm trong mụ bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Mụ giật phắt quả táo khỏi tay con gái, lạnh lùng bảo: "Con không được ăn trước khi anh con về." Nói đoạn, mụ ném quả táo vào rương, sập nắp lại. Cậu bé vừa bước vào nhà, ác quỷ trong mụ đã xui khiến mụ cất giọng ngọt ngào: "Con trai, con có muốn ăn một quả táo không?" Dù lời nói dịu dàng nhưng ánh mắt mụ lại vằn lên những tia ác độc. "Mẹ," cậu bé cất lời, "trông mẹ đáng sợ quá! Vâng, cho con một quả táo." Ý định đoạt mạng cậu bé lóe lên trong đầu mụ ác phụ. "Lại đây với mẹ," mụ vừa nói vừa nhấc nắp rương lên, "con tự chọn một quả đi." Và rồi, ngay khi cậu bé vừa cúi xuống, mụ bị ác quỷ sai khiến liền vung tay giập mạnh nắp rương xuống! Rầm! Chiếc nắp nặng trịch sập xuống làm đầu cậu bé đứt lìa. Thấy cảnh máu me, mụ mẹ kế hoảng loạn tột độ trước tội ác tày trời của mình. "Phải làm sao để che giấu chuyện này đây," mụ rùng mình suy tính. Mụ lén lút lên phòng mình, lục ngăn kéo trên cùng lấy một chiếc khăn tay trắng muốt. Mụ đặt đầu cậu bé ngay ngắn trở lại trên cổ, dùng chiếc khăn quấn kín lại để che giấu vết đứt, rồi đặt cậu ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế cạnh cửa, tay cầm quả táo.
Lát sau, bé Marleen rón rén đến bên bếp lửa nơi mẹ đang khuấy nồi nước dùng sùng sục, lo lắng nói: "Mẹ ơi, anh trai đang ngồi cạnh cửa sổ, tay cầm quả táo nhưng mặt anh nhợt nhạt lắm. Con xin táo mà anh chẳng buồn trả lời, làm con sợ quá mẹ ạ."
"Con chạy lại chỗ nó lần nữa xem," mụ đáp, "nếu nó vẫn không trả lời thì tát cho nó một cái." Thế là bé Marleen quay lại bên anh: "Anh ơi, cho em quả táo nhé." Cậu bé vẫn lặng thinh. Cô bé bèn giơ tay tát anh một cái. Tức thì, cái đầu rớt bịch xuống sàn nhà. Marleen sợ hãi tột cùng, vừa la hét vừa khóc thét chạy đi tìm mẹ: "Mẹ ơi! Con lỡ làm rớt đầu anh trai mất rồi!" Cô bé khóc nức nở, nước mắt giàn giụa, chẳng có cách nào dỗ dành nổi.
"Con làm cái trò gì thế này!" mụ mẹ kế quát lên, "Nhưng tuyệt đối không ai được biết chuyện này đâu đấy, con phải ngậm chặt miệng lại. Chuyện đã lỡ rồi, có khóc cũng chẳng cứu vãn được gì. Giờ chúng ta sẽ băm nhỏ nó ra làm bánh pudding." Mụ ta lôi xác cậu bé đi, băm vằm ra để nhồi bánh pudding rồi ném tất cả vào nồi nấu sùng sục. Đứng nhìn cảnh ấy, Marleen chỉ biết khóc tức tưởi. Nước mắt cô bé tuôn rơi lã chã vào nồi nước sôi nhiều đến mức mụ ta chẳng cần phải nêm thêm chút muối nào.
Tối mịt người cha mới về nhà và ngồi vào bàn ăn. Anh cất tiếng hỏi: "Con trai anh đâu rồi em?" Mụ mẹ kế im bặt, chỉ lẳng lặng bưng ra một đĩa bánh pudding huyết2 lớn, trong khi bé Marleen thì vẫn nức nở không ngừng.
Người cha lặp lại câu hỏi: "Con trai anh đi đâu rồi?"
"Ồ," mụ điềm nhiên đáp, "nó về quê thăm ông trẻ của mẹ nó rồi anh ạ. Chắc nó sẽ ở lại đó chơi một thời gian."
"Thế nó đến đó làm cái gì cơ chứ? Sao đi mà chẳng thèm chào tạm biệt anh lấy một tiếng!" người cha gắt lên.
"Chà, thì nó thích về đấy chơi mà. Nó bảo em sẽ đi tầm sáu tuần. Ở đó có người chăm sóc chu đáo, anh cứ yên tâm."
"Anh thấy chuyện này chẳng vui chút nào," người chồng thở dài, "nhỡ xảy ra chuyện gì không hay thì sao? Ít ra nó cũng phải chào anh một tiếng trước khi đi chứ."
Nói đoạn, anh quay lại bữa tối và dỗ dành con gái: "Bé Marleen, sao con lại khóc thế? Anh trai sẽ sớm về thôi mà con." Sau đó, anh bảo vợ lấy thêm bánh pudding. Trong lúc ăn, anh tiện tay ném mấy mẩu xương xuống gầm bàn.
Đợi lúc vắng người, bé Marleen lén lên lầu, rút chiếc khăn lụa đẹp nhất từ ngăn kéo dưới cùng. Cô bé cẩn thận nhặt nhạnh từng mẩu xương dưới gầm bàn, gói ghém lại rồi lầm lũi mang ra ngoài, nước mắt vẫn tuôn rơi lã chã. Cô bé đặt bọc xương lên thảm cỏ xanh mướt ngay dưới gốc cây bách xù. Lạ thay, vừa đặt gói xương xuống, mọi đau buồn trong lòng dường như tan biến sạch, cô bé không còn khóc nữa. Đúng lúc ấy, cây bách xù bỗng vươn mình chuyển động. Cành lá đung đưa xào xạc, thoạt đầu rẽ ngoặt ra xa, rồi lại chụm vào nhau, hệt như những bàn tay đang hân hoan vỗ nhịp. Một làn sương mờ ảo cuồn cuộn dâng lên bao phủ lấy thân cây. Ngay giữa màn sương rực sáng một ngọn lửa, và từ trong biển lửa ấy, một chú chim tuyệt đẹp sải cánh vút bay lên không trung, cất tiếng hót say đắm lòng người. Khi chú chim đã khuất bóng, cây bách xù lại đứng lặng im như cũ, nhưng chiếc khăn lụa và những mẩu xương đã biến mất không còn dấu vết.
Trong lòng bé Marleen giờ đây dâng lên một niềm hân hoan, thanh thản lạ kỳ, ngỡ như anh trai mình vẫn còn sống trên cõi đời này. Cô bé tung tăng chạy vào nhà, vui vẻ ngồi vào bàn ăn.
Trong khi đó, chú chim sải cánh bay đi, dừng chân trên mái nhà của một người thợ kim hoàn và bắt đầu cất tiếng hót:
‘Mẹ giết tôi;
Cha thương khóc khi tôi không còn nữa;
Em gái yêu tôi nhất trần đời;
Trải khăn lụa che cho tôi,
Và mang những mẩu xương tôi đặt nằm
Dưới gốc cây bách xù
Kywitt, Kywitt3, ta là một chú chim thật đẹp!’
Dưới xưởng, người thợ kim hoàn đang lụi cụi chế tác một sợi dây chuyền vàng. Tiếng hót lảnh lót trên mái nhà vang vọng xuống khiến ông sững sờ. Giọng hót mê hồn đến mức ông vội vã bật dậy chạy ùa ra ngoài. Vội quá, lúc vấp qua ngưỡng cửa, ông đánh rơi cả một chiếc dép. Thế nhưng, người thợ mặc kệ tất cả, chân đi dép chân đi tất, trên người vẫn quấn chiếc tạp dề lấm lem, hai tay cầm khư khư sợi dây chuyền vàng và chiếc kìm thợ. Ông đứng sững giữa phố, ngẩng đầu say sưa ngắm nhìn chú chim tắm mình trong ánh nắng rực rỡ.
"Chim ơi," ông tấm tắc khen, "chim hót hay quá! Hát lại cho tôi nghe bài đó đi chim."
"Không đời nào," chim kiêu hãnh đáp, "ta không hót miễn phí lần thứ hai đâu. Đưa sợi dây chuyền vàng kia đây, ta sẽ hót lại cho ông nghe."
"Dây chuyền đây, chim cầm lấy đi," người thợ vội vã đưa ra, "Chỉ cần hát lại cho tôi nghe một lần nữa thôi."
Chim sà xuống, dùng móng phải quắp lấy sợi dây chuyền vàng sáng lóa, đậu lại trước mặt người thợ và thánh thót hót:
‘Mẹ giết tôi;
Cha thương khóc khi tôi không còn nữa;
Em gái yêu tôi nhất trần đời;
Trải khăn lụa che cho tôi,
Và mang những mẩu xương tôi đặt nằm
Dưới gốc cây bách xù
Kywitt, Kywitt, ta là một chú chim thật đẹp!’
Dứt lời, chim tung cánh bay đi, tìm đến mái nhà của một người thợ đóng giày và lại cất cao tiếng hót:
‘Mẹ giết tôi;
Cha thương khóc khi tôi không còn nữa;
Em gái yêu tôi nhất trần đời;
Trải khăn lụa che cho tôi,
Và mang những mẩu xương tôi đặt nằm
Dưới gốc cây bách xù
Kywitt, Kywitt, ta là một chú chim thật đẹp!’
Người thợ đóng giày nghe thấy tiếng hát tuyệt diệu, liền nhảy cẫng lên thích thú. Trên người chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi cộc tuếch, ông chạy ào ra ngoài, đưa tay che bớt ánh nắng chói chang, say sưa ngước nhìn chú chim trên mái nhà.
"Chim ơi," ông reo lên, "chim hót hay quá đi mất!" Đoạn, ông vội vã gọi với vào nhà: "Bà nó ơi, mau ra đây mà xem! Có một chú chim tuyệt đẹp đang đậu trên mái nhà mình, nghe nó hót mới mê ly làm sao!" Rồi ông gọi luôn cả đám con cái, tụi học việc cả trai lẫn gái túa hết ra đường. Ai nấy đều sững sờ trước vẻ đẹp lộng lẫy của chú chim với bộ lông rực rỡ sắc đỏ và xanh biếc. Cổ chú chim lấp lánh như dát vàng, còn đôi mắt thì long lanh, sáng ngời như hai vì tinh tú.
"Chim ơi," thợ đóng giày nài nỉ, "hát lại cho tôi nghe bài đó đi chim."
"Không đời nào," chim đáp lời, "ta chẳng hót miễn phí lần thứ hai đâu. Ông phải trao đổi thứ gì đó với ta chứ."
Người thợ bèn quay sang bảo vợ: "Bà nó ơi, bà lên gác xép lấy đôi giày đỏ trên kệ cao nhất xuống đây cho tôi đi." Vợ ông lật đật chạy vào lấy đôi giày ra.
"Đây này chim ơi," người thợ đưa đôi giày ra, "giờ thì hót lại cho tôi nghe đi."
Chú chim sà xuống, dùng móng vuốt bên trái quắp lấy đôi giày đỏ chót, rồi quay lại mái nhà cất tiếng hót vang:
‘Mẹ giết tôi;
Cha thương khóc khi tôi không còn nữa;
Em gái yêu tôi nhất trần đời;
Trải khăn lụa che cho tôi,
Và mang những mẩu xương tôi đặt nằm
Dưới gốc cây bách xù
Kywitt, Kywitt, ta là một chú chim thật đẹp!’
Dứt lời ca, chim tung cánh bay vút đi. Chân phải quắp sợi dây chuyền vàng, chân trái cắp đôi giày đỏ, chú chim hướng thẳng về phía cối xay gió4, nơi những âm thanh lạch cạch đều đặn vang lên không ngớt. Trong xưởng, hai mươi người thợ đang hì hục đẽo một tảng đá khổng lồ. Tiếng đục đẽo hòa nhịp cùng tiếng cối xay gió, tạo nên một bản hòa ca rộn rã, nhộn nhịp.
Chú chim chọn một cành bồ đề rợp bóng trước cối xay gió, nhẹ nhàng đậu xuống rồi cất giọng hót:
‘Mẹ giết tôi;
một người thợ xay lập tức ngừng búa,
Cha thương khóc khi tôi không còn nữa;
thêm hai người nữa buông tay đục, nghểnh cổ lắng nghe,
Em gái yêu tôi nhất trần đời;
lại có bốn người nữa dừng tay,
Trải khăn lụa che cho tôi,
Và mang những mẩu xương tôi đặt nằm
Giờ thì cả xưởng chỉ còn tám người hì hục đẽo,
Dưới gốc,
năm người nữa bị cuốn vào tiếng hót liền buông dụng cụ,
cây bách xù.
chỉ còn lẻ loi một người cặm cụi,
Kywitt, Kywitt, ta là một chú chim thật đẹp!’
chim ngước lên cao, và người thợ cuối cùng kia cũng đã ngừng tay hẳn.
"Chim ơi," một người thợ lên tiếng, "bài ca chim hót hay tuyệt trần! Cho chúng tôi nghe lại với, hát lại đi chim."
"Không đâu," chim kiêu hãnh đáp, "ta chẳng hót miễn phí bao giờ. Hãy giao chiếc cối đá5 kia cho ta, rồi ta sẽ hót."
"Nếu nó là của riêng tôi," người thợ ngậm ngùi, "thì tôi tặng chim ngay."
"Được rồi, được rồi," những người thợ khác nhao nhao lên, "nếu chim hót lại, chúng tôi sẽ tặng chim chiếc cối đá này."
Chim bay vụt xuống. Cả hai mươi người thợ hùa nhau lấy xà beng, hợp sức nâng tảng đá nặng trịch lên. Chim khéo léo chui đầu qua lỗ hổng chính giữa, tròng tảng đá vào cổ tựa như một chiếc vòng khổng lồ. Khoác lấy khối đá nặng nề ấy, chim bay vút lên ngọn cây và cất cao tiếng hót:
‘Mẹ giết tôi;
Cha thương khóc khi tôi không còn nữa;
Em gái yêu tôi nhất trần đời;
Trải khăn lụa che cho tôi,
Và mang những mẩu xương tôi đặt nằm
Dưới gốc cây bách xù
Kywitt, Kywitt, ta là một chú chim thật đẹp!’
Tiếng ca vừa dứt, chim tung rộng đôi cánh oai vệ. Với móng phải cắp dây chuyền vàng, móng trái quắp đôi giày đỏ, quanh cổ lủng lẳng tảng đá khổng lồ, chim bay vút về hướng nhà cha mình.
Lúc này, ở nhà, người cha, mụ mẹ kế và bé Marleen đang quây quần bên bàn ăn tối.
"Sao lòng anh lại nhẹ nhõm thế nhỉ," người cha vui vẻ nói, "cảm giác khoan khoái và hạnh phúc lạ thường."
"Còn em," mụ mẹ kế bồn chồn đáp, "lòng em cứ bứt rứt không yên, hệt như linh cảm về một cơn giông bão kinh hoàng sắp sửa ập tới."
Trái ngược với họ, bé Marleen chỉ ngồi co ro một góc, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Cùng lúc đó, chim bay về đến nhà, nhẹ nhàng đậu trên mái.
"Anh thật sự thấy rất hạnh phúc," người cha lại thốt lên, "mặt trời đang tỏa nắng rực rỡ quá. Anh cứ có linh cảm như sắp được hội ngộ một người bạn cũ tri kỷ."
"Ôi trời ơi!" mụ vợ rên rỉ, "còn em thì chìm trong nỗi đau khổ và sợ hãi tột độ, hai hàm răng đánh vào nhau cầm cập. Em cảm giác như dòng máu trong huyết quản đang sục sôi như lửa đốt!" Nói rồi, mụ phát điên xé toạc cả váy áo đang mặc trên người. Trong khi đó, bé Marleen vẫn ngồi bó gối trong góc phòng khóc nức nở, nước mắt lã chã ướt đẫm cả chiếc đĩa trên đùi.
Giữa lúc ấy, chim bay từ mái nhà vút đến cây bách xù, cất cao tiếng hót:
‘Mẹ giết tôi;
Mụ mẹ kế hoảng loạn nhắm nghiền mắt, hai tay bịt chặt tai để không phải nghe, không phải nhìn thấy bất cứ thứ gì. Thế nhưng, mụ càng bịt tai, những âm thanh gầm rú như dông bão cuồng nộ càng xoáy sâu vào màng nhĩ. Đôi mắt dù nhắm tịt vẫn thấy những tia chớp sáng lòa nhức nhối rạch ngang đại não:
Cha thương khóc khi tôi không còn nữa;
"Em nhìn kìa," người chồng hân hoan reo lên, "chú chim xinh đẹp đằng kia đang hót say đắm lòng người! Ánh nắng ban mai ấm áp và rực rỡ làm sao. Không khí lại thoang thoảng mùi hương trầm thơm ngát nữa chứ!"
Em gái yêu tôi nhất trần đời;
Nghe đến đây, bé Marleen gục hẳn đầu xuống gối, khóc nấc lên từng hồi.
"Anh phải ra ngoài để ngắm nghía chú chim ấy cho thật rõ mới được," người đàn ông hào hứng bước đi.
"Á! Anh đừng đi!" mụ vợ gào thét thất thanh. "Em cảm giác như cả ngôi nhà này đang bị ngọn lửa địa ngục thiêu rụi vậy!"
Thế nhưng người đàn ông đã bước ra ngoài hiên, say sưa ngước nhìn chú chim lộng lẫy.
Trải khăn lụa che cho tôi,
Và mang những mẩu xương tôi đặt nằm
Dưới gốc cây bách xù
Kywitt, Kywitt, ta là một chú chim thật đẹp!’
Câu hát cuối cùng vừa dứt, chim thả nhẹ sợi dây chuyền vàng tuyệt đẹp xuống. Sợi dây trôi tuột, quấn gọn tự nhiên vừa khít vào quanh cổ người cha.
Người cha hớn hở bước vào nhà khoe: "Em nhìn này, chú chim đó lộng lẫy biết bao! Chú chim không những đẹp tuyệt trần mà còn tặng anh sợi dây chuyền vàng lấp lánh này nữa!"
Thế nhưng mụ mẹ kế, vì quá khiếp đảm và rối loạn tột cùng, đã ngã vật ra sàn, lả đi. Chiếc mũ trên đầu mụ văng lăn lóc.
Ngoài kia, chim lại bắt đầu cất tiếng ca:
‘Mẹ giết tôi;
"Ôi chao ôi!" mụ vợ gào lên thảm thiết, "giá như tôi bị chôn vùi dưới nghìn thước đất sâu để không bao giờ phải nghe bài hát oán hờn kia nữa!"
Cha thương khóc khi tôi không còn nữa;
Mụ đàn bà độc ác lại rũ rượi ngã xuống tựa như một cái xác không hồn.
Em gái yêu tôi nhất trần đời;
"Vâng," bé Marleen chợt lên tiếng, lau vội nước mắt, "con cũng sẽ ra ngoài xem chú chim có tặng con món quà gì không."
Thế là cô bé nhanh nhẹn bước ra sân.
Trải khăn lụa che cho tôi,
Và mang những mẩu xương tôi đặt nằm
Chim khéo léo buông đôi giày đỏ chói ném thẳng xuống cho cô bé.
Dưới gốc cây bách xù
Kywitt, Kywitt, ta là một chú chim thật đẹp!’
Niềm hạnh phúc và sự thanh thản vô bờ bến trào dâng trong lòng Marleen. Cô bé vui sướng xỏ chân vào đôi giày đỏ rực, tung tăng nhảy múa khắp sân. "Lúc bước ra ngoài, em đã đau khổ biết chừng nào," cô bé nói, "nhưng mọi muộn phiền giờ đây đã hoàn toàn tan biến. Chú chim tuyệt đẹp kia đã tặng em đôi giày đỏ rực rỡ này."
Mụ mẹ kế đột nhiên vùng dậy, mái tóc xõa xượi, dựng ngược lên như ngọn lửa rực cháy. "Vậy thì tao cũng phải ra ngoài xem sao," mụ rít lên cay độc, "để xem có xua tan được nỗi thống khổ này không, tao thấy ngày tận thế sắp đến nơi rồi!"
Nhưng ngay khi mụ vừa thò chân qua ngưỡng cửa, rầm một tiếng kinh thiên động địa! Chú chim không chần chừ, ném thẳng tảng đá khổng lồ giáng xuống đầu mụ. Mụ ác phụ bị đè bẹp dí, chết ngay tức khắc.
Tiếng động kinh hoàng khiến người cha và bé Marleen hốt hoảng chạy ra. Nhưng kìa, mụ ác phụ biến đâu mất, chỉ thấy những luồng khói và ngọn lửa bốc lên mù mịt từ nơi mụ vừa đứng. Khi khói lửa tan hết, cậu bé đã xuất hiện sừng sững ở đó. Cậu mỉm cười, tiến lại nắm lấy tay cha và em gái Marleen. Niềm vui sướng vỡ òa, cả ba cha con hân hoan dắt tay nhau vào nhà, quây quần bên bàn ăn, cùng nhau thưởng thức bữa tối đầm ấm.
-
Cây bách xù (juniper) là một loài thực vật thường xanh phổ biến ở châu Âu. Trong văn hóa dân gian phương Tây, loài cây này thường tượng trưng cho sự bảo vệ, thanh tẩy và sự tái sinh. ↩
-
Dịch từ món 'black pudding' hay 'blood pudding', một món ăn truyền thống của châu Âu thời xưa làm từ tiết, thịt và mỡ động vật nhồi lại (tương tự như món dồi), thường được nấu để tận dụng nguyên liệu sau khi mổ thịt. ↩
-
Từ tượng thanh mô phỏng tiếng chim hót (bản gốc tiếng Đức là 'Kiwitt'). Trong câu chuyện, âm thanh này mang âm hưởng vừa trong trẻo vừa ai oán, báo hiệu sự hiện diện của linh hồn đứa trẻ. ↩
-
Một công trình phổ biến ở châu Âu thời trung cổ và cận đại, sử dụng sức gió để làm quay các cối đá khổng lồ nhằm xay nghiền hạt ngũ cốc (lúa mì, lúa mạch) thành bột mịn. ↩
-
Nguyên gốc là 'millstone' (đá xay), một phiến đá khổng lồ, hình trụ dẹt, cực kỳ nặng và có lỗ ở giữa. Nó được dùng trong cối xay gió hoặc cối xay nước để nghiền nát lúa mì. ↩
THE JUNIPER-TREE
Long, long ago, some two thousand years or so, there lived a rich man with a good and beautiful wife. They loved each other dearly, but sorrowed much that they had no children. So greatly did they desire to have one, that the wife prayed for it day and night, but still they remained childless.
In front of the house there was a court, in which grew a juniper-tree. One winter’s day the wife stood under the tree to peel some apples, and as she was peeling them, she cut her finger, and the blood fell on the snow. ‘Ah,’ sighed the woman heavily, ‘if I had but a child, as red as blood and as white as snow,’ and as she spoke the words, her heart grew light within her, and it seemed to her that her wish was granted, and she returned to the house feeling glad and comforted. A month passed, and the snow had all disappeared; then another month went by, and all the earth was green. So the months followed one another, and first the trees budded in the woods, and soon the green branches grew thickly intertwined, and then the blossoms began to fall. Once again the wife stood under the juniper-tree, and it was so full of sweet scent that her heart leaped for joy, and she was so overcome with her happiness, that she fell on her knees. Presently the fruit became round and firm, and she was glad and at peace; but when they were fully ripe she picked the berries and ate eagerly of them, and then she grew sad and ill. A little while later she called her husband, and said to him, weeping. ‘If I die, bury me under the juniper-tree.’ Then she felt comforted and happy again, and before another month had passed she had a little child, and when she saw that it was as white as snow and as red as blood, her joy was so great that she died.
Her husband buried her under the juniper-tree, and wept bitterly for her. By degrees, however, his sorrow grew less, and although at times he still grieved over his loss, he was able to go about as usual, and later on he married again.
He now had a little daughter born to him; the child of his first wife was a boy, who was as red as blood and as white as snow. The mother loved her daughter very much, and when she looked at her and then looked at the boy, it pierced her heart to think that he would always stand in the way of her own child, and she was continually thinking how she could get the whole of the property for her. This evil thought took possession of her more and more, and made her behave very unkindly to the boy. She drove him from place to place with cuffings and buffetings, so that the poor child went about in fear, and had no peace from the time he left school to the time he went back.
One day the little daughter came running to her mother in the store-room, and said, ‘Mother, give me an apple.’ ‘Yes, my child,’ said the wife, and she gave her a beautiful apple out of the chest; the chest had a very heavy lid and a large iron lock.
‘Mother,’ said the little daughter again, ‘may not brother have one too?’ The mother was angry at this, but she answered, ‘Yes, when he comes out of school.’
Just then she looked out of the window and saw him coming, and it seemed as if an evil spirit entered into her, for she snatched the apple out of her little daughter’s hand, and said, ‘You shall not have one before your brother.’ She threw the apple into the chest and shut it to. The little boy now came in, and the evil spirit in the wife made her say kindly to him, ‘My son, will you have an apple?’ but she gave him a wicked look. ‘Mother,’ said the boy, ‘how dreadful you look! Yes, give me an apple.’ The thought came to her that she would kill him. ‘Come with me,’ she said, and she lifted up the lid of the chest; ‘take one out for yourself.’ And as he bent over to do so, the evil spirit urged her, and crash! down went the lid, and off went the little boy’s head. Then she was overwhelmed with fear at the thought of what she had done. ‘If only I can prevent anyone knowing that I did it,’ she thought. So she went upstairs to her room, and took a white handkerchief out of her top drawer; then she set the boy’s head again on his shoulders, and bound it with the handkerchief so that nothing could be seen, and placed him on a chair by the door with an apple in his hand.
Soon after this, little Marleen came up to her mother who was stirring a pot of boiling water over the fire, and said, ‘Mother, brother is sitting by the door with an apple in his hand, and he looks so pale; and when I asked him to give me the apple, he did not answer, and that frightened me.’
‘Go to him again,’ said her mother, ‘and if he does not answer, give him a box on the ear.’ So little Marleen went, and said, ‘Brother, give me that apple,’ but he did not say a word; then she gave him a box on the ear, and his head rolled off. She was so terrified at this, that she ran crying and screaming to her mother. ‘Oh!’ she said, ‘I have knocked off brother’s head,’ and then she wept and wept, and nothing would stop her.
‘What have you done!’ said her mother, ‘but no one must know about it, so you must keep silence; what is done can’t be undone; we will make him into puddings.’ And she took the little boy and cut him up, made him into puddings, and put him in the pot. But Marleen stood looking on, and wept and wept, and her tears fell into the pot, so that there was no need of salt.
Presently the father came home and sat down to his dinner; he asked, ‘Where is my son?’ The mother said nothing, but gave him a large dish of black pudding, and Marleen still wept without ceasing.
The father again asked, ‘Where is my son?’
‘Oh,’ answered the wife, ‘he is gone into the country to his mother’s great uncle; he is going to stay there some time.’
‘What has he gone there for, and he never even said goodbye to me!’
‘Well, he likes being there, and he told me he should be away quite six weeks; he is well looked after there.’
‘I feel very unhappy about it,’ said the husband, ‘in case it should not be all right, and he ought to have said goodbye to me.’
With this he went on with his dinner, and said, ‘Little Marleen, why do you weep? Brother will soon be back.’ Then he asked his wife for more pudding, and as he ate, he threw the bones under the table.
Little Marleen went upstairs and took her best silk handkerchief out of her bottom drawer, and in it she wrapped all the bones from under the table and carried them outside, and all the time she did nothing but weep. Then she laid them in the green grass under the juniper-tree, and she had no sooner done so, then all her sadness seemed to leave her, and she wept no more. And now the juniper-tree began to move, and the branches waved backwards and forwards, first away from one another, and then together again, as it might be someone clapping their hands for joy. After this a mist came round the tree, and in the midst of it there was a burning as of fire, and out of the fire there flew a beautiful bird, that rose high into the air, singing magnificently, and when it could no more be seen, the juniper-tree stood there as before, and the silk handkerchief and the bones were gone.
Little Marleen now felt as lighthearted and happy as if her brother were still alive, and she went back to the house and sat down cheerfully to the table and ate.
The bird flew away and alighted on the house of a goldsmith and began to sing:
‘My mother killed her little son;
My father grieved when I was gone;
My sister loved me best of all;
She laid her kerchief over me,
And took my bones that they might lie
Underneath the juniper-tree
Kywitt, Kywitt, what a beautiful bird am I!’
The goldsmith was in his workshop making a gold chain, when he heard the song of the bird on his roof. He thought it so beautiful that he got up and ran out, and as he crossed the threshold he lost one of his slippers. But he ran on into the middle of the street, with a slipper on one foot and a sock on the other; he still had on his apron, and still held the gold chain and the pincers in his hands, and so he stood gazing up at the bird, while the sun came shining brightly down on the street.
‘Bird,’ he said, ‘how beautifully you sing! Sing me that song again.’
‘Nay,’ said the bird, ‘I do not sing twice for nothing. Give that gold chain, and I will sing it you again.’
‘Here is the chain, take it,’ said the goldsmith. ‘Only sing me that again.’
The bird flew down and took the gold chain in his right claw, and then he alighted again in front of the goldsmith and sang:
‘My mother killed her little son;
My father grieved when I was gone;
My sister loved me best of all;
She laid her kerchief over me,
And took my bones that they might lie
Underneath the juniper-tree
Kywitt, Kywitt, what a beautiful bird am I!’
Then he flew away, and settled on the roof of a shoemaker’s house and sang:
‘My mother killed her little son;
My father grieved when I was gone;
My sister loved me best of all;
She laid her kerchief over me,
And took my bones that they might lie
Underneath the juniper-tree
Kywitt, Kywitt, what a beautiful bird am I!’
The shoemaker heard him, and he jumped up and ran out in his shirt-sleeves, and stood looking up at the bird on the roof with his hand over his eyes to keep himself from being blinded by the sun.
‘Bird,’ he said, ‘how beautifully you sing!’ Then he called through the door to his wife: ‘Wife, come out; here is a bird, come and look at it and hear how beautifully it sings.’ Then he called his daughter and the children, then the apprentices, girls and boys, and they all ran up the street to look at the bird, and saw how splendid it was with its red and green feathers, and its neck like burnished gold, and eyes like two bright stars in its head.
‘Bird,’ said the shoemaker, ‘sing me that song again.’
‘Nay,’ answered the bird, ‘I do not sing twice for nothing; you must give me something.’
‘Wife,’ said the man, ‘go into the garret; on the upper shelf you will see a pair of red shoes; bring them to me.’ The wife went in and fetched the shoes.
‘There, bird,’ said the shoemaker, ‘now sing me that song again.’
The bird flew down and took the red shoes in his left claw, and then he went back to the roof and sang:
‘My mother killed her little son;
My father grieved when I was gone;
My sister loved me best of all;
She laid her kerchief over me,
And took my bones that they might lie
Underneath the juniper-tree
Kywitt, Kywitt, what a beautiful bird am I!’
When he had finished, he flew away. He had the chain in his right claw and the shoes in his left, and he flew right away to a mill, and the mill went ‘Click clack, click clack, click clack.’ Inside the mill were twenty of the miller’s men hewing a stone, and as they went ‘Hick hack, hick hack, hick hack,’ the mill went ‘Click clack, click clack, click clack.’
The bird settled on a lime-tree in front of the mill and sang:
‘My mother killed her little son;
then one of the men left off,
My father grieved when I was gone;
two more men left off and listened,
My sister loved me best of all;
then four more left off,
She laid her kerchief over me,
And took my bones that they might lie
Now there were only eight at work,
Underneath,
and now only five,
the juniper-tree.
and now only one,
Kywitt, Kywitt, what a beautiful bird am I!’
then he looked up and the last one had left off work.
‘Bird,’ he said, ‘what a beautiful song that is you sing! Let me hear it too; sing it again.’
‘Nay,’ answered the bird, ‘I do not sing twice for nothing; give me that millstone, and I will sing it again.’
‘If it belonged to me alone,’ said the man, ‘you should have it.’
‘Yes, yes,’ said the others: ‘if he will sing again, he can have it.’
The bird came down, and all the twenty millers set to and lifted up the stone with a beam; then the bird put his head through the hole and took the stone round his neck like a collar, and flew back with it to the tree and sang-
‘My mother killed her little son;
My father grieved when I was gone;
My sister loved me best of all;
She laid her kerchief over me,
And took my bones that they might lie
Underneath the juniper-tree
Kywitt, Kywitt, what a beautiful bird am I!’
And when he had finished his song, he spread his wings, and with the chain in his right claw, the shoes in his left, and the millstone round his neck, he flew right away to his father’s house.
The father, the mother, and little Marleen were having their dinner.
‘How lighthearted I feel,’ said the father, ‘so pleased and cheerful.’
‘And I,’ said the mother, ‘I feel so uneasy, as if a heavy thunderstorm were coming.’
But little Marleen sat and wept and wept.
Then the bird came flying towards the house and settled on the roof.
‘I do feel so happy,’ said the father, ‘and how beautifully the sun shines; I feel just as if I were going to see an old friend again.’
‘Ah!’ said the wife, ‘and I am so full of distress and uneasiness that my teeth chatter, and I feel as if there were a fire in my veins,’ and she tore open her dress; and all the while little Marleen sat in the corner and wept, and the plate on her knees was wet with her tears.
The bird now flew to the juniper-tree and began singing:
‘My mother killed her little son;
the mother shut her eyes and her ears, that she might see and hear nothing, but there was a roaring sound in her ears like that of a violent storm, and in her eyes a burning and flashing like lightning:
My father grieved when I was gone;
‘Look, mother,’ said the man, ‘at the beautiful bird that is singing so magnificently; and how warm and bright the sun is, and what a delicious scent of spice in the air!’
My sister loved me best of all;
then little Marleen laid her head down on her knees and sobbed.
‘I must go outside and see the bird nearer,’ said the man.
‘Ah, do not go!’ cried the wife. ‘I feel as if the whole house were in flames!’
But the man went out and looked at the bird.
She laid her kerchief over me,
And took my bones that they might lie
Underneath the juniper-tree
Kywitt, Kywitt, what a beautiful bird am I!’
With that the bird let fall the gold chain, and it fell just round the man’s neck, so that it fitted him exactly.
He went inside, and said, ‘See, what a splendid bird that is; he has given me this beautiful gold chain, and looks so beautiful himself.’
But the wife was in such fear and trouble, that she fell on the floor, and her cap fell from her head.
Then the bird began again:
‘My mother killed her little son;
‘Ah me!’ cried the wife, ‘if I were but a thousand feet beneath the earth, that I might not hear that song.’
My father grieved when I was gone;
then the woman fell down again as if dead.
My sister loved me best of all;
‘Well,’ said little Marleen, ‘I will go out too and see if the bird will give me anything.’
So she went out.
She laid her kerchief over me,
And took my bones that they might lie
and he threw down the shoes to her,
Underneath the juniper-tree
Kywitt, Kywitt, what a beautiful bird am I!’
And she now felt quite happy and lighthearted; she put on the shoes and danced and jumped about in them. ‘I was so miserable,’ she said, ‘when I came out, but that has all passed away; that is indeed a splendid bird, and he has given me a pair of red shoes.’
The wife sprang up, with her hair standing out from her head like flames of fire. ‘Then I will go out too,’ she said, ‘and see if it will lighten my misery, for I feel as if the world were coming to an end.’
But as she crossed the threshold, crash! the bird threw the millstone down on her head, and she was crushed to death.
The father and little Marleen heard the sound and ran out, but they only saw mist and flame and fire rising from the spot, and when these had passed, there stood the little brother, and he took the father and little Marleen by the hand; then they all three rejoiced, and went inside together and sat down to their dinners and ate.