FUNDEVOGEL
Ngày xửa ngày xưa, có một người gác rừng vào rừng đi săn. Vừa bước chân vào cửa rừng, ông đã nghe thấy tiếng khóc thét như của một đứa trẻ sơ sinh. Lần theo tiếng khóc, ông đến bên một gốc cây cao. Ngước nhìn lên, ông kinh ngạc thấy một đứa bé đang ngồi vắt vẻo trên ngọn cây. Số là người mẹ đã ôm con ngủ thiếp đi dưới gốc cây, và một con chim săn mồi đã sà xuống, cắp lấy đứa bé từ trong vòng tay cô rồi đặt lên tít ngọn cây cao vút.
Người gác rừng thoăn thoắt trèo lên, bế đứa trẻ xuống và thầm nghĩ: "Mình sẽ mang đứa bé này về nhà và nuôi nấng nó cùng với bé Lina nhà mình." Thế là ông bế đứa trẻ về nhà, và hai đứa trẻ cùng nhau khôn lớn. Đứa bé được tìm thấy trên cây được gọi là Fundevogel1, bởi vì một con chim đã mang nó đi. Fundevogel và Lina quấn quýt bên nhau không rời nửa bước, hễ vắng bóng nhau một chút là hai đứa lại buồn thiu.
Người gác rừng có thuê một bà đầu bếp già. Một buổi tối nọ, mụ xách hai cái xô lớn và bắt đầu đi lấy nước. Chẳng phải đi một lần, mụ ra suối xách đi xách lại không biết bao nhiêu bận. Thấy lạ, Lina liền tò mò hỏi: "Bà Sanna ơi, sao bà lại xách nhiều nước thế?" "Nếu cháu hứa không bao giờ tiết lộ cho ai, ta sẽ nói cho cháu hay." mụ đáp. Lina vội vàng ngoéo tay hứa giữ kín bí mật. Lúc này, bà đầu bếp già mới rỉ tai: "Sáng tinh mơ ngày mai, khi cha cháu đi săn, ta sẽ nhóm lửa đun nước. Đợi lúc nước trong vạc sôi sùng sục, ta sẽ ném thằng Fundevogel vào luộc chín nó."
Sáng sớm hôm sau, người gác rừng thức dậy và vác súng vào rừng đi săn. Khi ông vừa rời khỏi nhà, hai đứa trẻ vẫn còn đang say giấc. Một lúc sau, Lina thì thầm với Fundevogel: "Nếu anh không bao giờ rời xa em, em cũng sẽ chẳng bao giờ rời xa anh đâu." Fundevogel mỉm cười đáp lại: "Dù là bây giờ hay mãi mãi về sau, anh cũng sẽ không bao giờ rời xa em." Nghe vậy, Lina mới hốt hoảng kể lại: "Thế thì em phải nói cho anh nghe chuyện này. Đêm qua, bà Sanna xách rất nhiều xô nước vào nhà nên em mới hỏi tại sao bà ấy lại làm như vậy. Bà ấy bảo rằng nếu em hứa không kể với ai, bà ấy sẽ nói. Bà ấy nói rằng sáng sớm ngày mai khi cha đi săn, bà ấy sẽ đổ đầy nước vào chiếc vạc, ném anh vào đó và luộc chín anh. Nhưng chúng mình sẽ thức dậy thật nhanh, mặc quần áo và cùng nhau bỏ trốn."
Thế là hai đứa trẻ vội vàng tung chăn, thay quần áo thật nhanh rồi lẻn ra ngoài trốn chạy. Khi nước trong vạc đã sôi sùng sục, bà đầu bếp già lén bước vào phòng ngủ để bắt Fundevogel ném vào vạc. Nhưng khi mụ tới nơi và ngó vào giường, cả hai đứa trẻ đều đã không cánh mà bay. Mụ hoảng hồn, mồ hôi vã ra như tắm, tự nhủ: "Giờ mình biết ăn nói làm sao khi ông gác rừng về nhà và thấy tụi nhỏ biến mất đây? Phải sai người đuổi theo bắt chúng lại ngay lập tức."
Lập tức, bà đầu bếp già gầm lên, sai ba người hầu đuổi theo để bắt tụi nhỏ về. Lúc này, hai đứa trẻ đang ngồi nghỉ ngay bìa rừng. Khi thấy bóng dáng ba tên người hầu đang hung hăng chạy tới từ đằng xa, Lina cuống quýt bảo: "Fundevogel, đừng bao giờ rời xa em, và em cũng sẽ không bao giờ rời xa anh." Fundevogel kiên định đáp: "Dù là bây giờ hay mãi mãi về sau." Rồi Lina lẩm nhẩm một câu thần chú: "Anh hãy biến thành một bụi hoa hồng, còn em sẽ là bông hồng duy nhất trên đó." Khi ba người hầu chạy tới cửa rừng, ở đó chẳng có gì ngoài một bụi hoa hồng rủ xuống một nụ hồng duy nhất, còn lũ trẻ thì tuyệt nhiên không thấy bóng dáng. Bọn chúng nhìn nhau ngơ ngác: "Chẳng có gì để làm ở đây cả." Rồi cả bọn quay về nhà, báo cáo lại với bà đầu bếp già rằng chúng chẳng thấy gì ngoài một bụi hồng nhỏ xíu rủ xuống một bông hồng. Nghe vậy, bà đầu bếp già tức lộn ruột, mắng xối xả: "Lũ ngốc các ngươi! Đáng lẽ các ngươi phải chặt đứt bụi hồng đó ra, bẻ lấy bông hồng và mang về nhà chứ; đi ngay và làm thế đi!" Vậy là ba gã người hầu lóc cóc quay lại rừng lần thứ hai. Tuy nhiên, hai đứa trẻ tinh mắt đã kịp thấy chúng đang lao tới. Lina lại bảo: "Fundevogel, đừng bao giờ rời xa em, và em cũng sẽ không bao giờ rời xa anh." Fundevogel dõng dạc đáp: "Dù là bây giờ hay mãi mãi về sau." Lina liền nói: "Vậy anh hãy biến thành một nhà thờ, còn em sẽ là chiếc đèn chùm treo rực rỡ bên trong." Thế là khi ba người hầu chạy tới, trước mặt chúng chỉ là một ngôi nhà thờ tĩnh lặng với một chiếc đèn chùm tỏa sáng bên trong. Bọn chúng lại thở dài bảo nhau: "Chúng ta có thể làm gì ở đây cơ chứ, hãy về nhà thôi." Khi chúng vừa về đến nhà, bà đầu bếp liền quát hỏi xem đã tìm thấy lũ trẻ chưa. Cả ba ấp úng thưa chưa, chúng chỉ thấy một ngôi nhà thờ với một chiếc đèn chùm bên trong. Bà đầu bếp già lại được trận lôi đình: "Đồ ngốc! Sao các ngươi không đập nát cái nhà thờ đó ra, và tháo chiếc đèn chùm mang về nhà?" Lần này, đích thân mụ đầu bếp già lạch bạch đứng dậy, cùng ba người hầu hăm hở đuổi theo lũ trẻ. Tuy nhiên, từ đằng xa, hai đứa nhỏ đã thấy ba gã người hầu cùng mụ đầu bếp già đang hồng hộc chạy theo sau. Lina vội nói: "Fundevogel, đừng bao giờ rời xa em, và em cũng sẽ không bao giờ rời xa anh." Fundevogel đáp như đinh đóng cột: "Dù là bây giờ hay mãi mãi về sau." Lina nói ngay: "Hãy biến thành một cái ao cá, và em sẽ là con vịt bơi trên ao." Vừa lúc đó, bà đầu bếp già chạy tới nơi. Vừa thấy cái ao nước, mụ ta liền nằm gục xuống bờ, vục mặt định uống cạn cả nước ao để bắt chúng. Nhưng con vịt đã bơi vút tới, dùng chiếc mỏ sắc nhọn ngoạm lấy đầu mụ và lôi tuột xuống nước, và thế là mụ phù thủy già đã phải bỏ mạng nơi đáy ao. Sau đó, hai đứa trẻ cùng nhau trở về nhà, vô cùng vui sướng, và nếu chúng chưa qua đời thì chắc hẳn giờ này chúng vẫn còn đang sống bên nhau.
-
Trong tiếng Đức, 'Fundevogel' là sự kết hợp giữa 'funde' (tìm thấy, nhặt được) và 'vogel' (con chim). Tên gọi này mang ý nghĩa 'con chim nhặt được', giải thích lý do vì sao cậu bé được đặt tên như vậy sau khi bị chim cắp đi và được người gác rừng tìm thấy trên cây. ↩
FUNDEVOGEL
There was once a forester who went into the forest to hunt, and as he entered it he heard a sound of screaming as if a little child were there. He followed the sound, and at last came to a high tree, and at the top of this a little child was sitting, for the mother had fallen asleep under the tree with the child, and a bird of prey had seen it in her arms, had flown down, snatched it away, and set it on the high tree.
The forester climbed up, brought the child down, and thought to himself: ‘You will take him home with you, and bring him up with your Lina.’ He took it home, therefore, and the two children grew up together. And the one, which he had found on a tree was called Fundevogel, because a bird had carried it away. Fundevogel and Lina loved each other so dearly that when they did not see each other they were sad.
Now the forester had an old cook, who one evening took two pails and began to fetch water, and did not go once only, but many times, out to the spring. Lina saw this and said, ‘Listen, old Sanna, why are you fetching so much water?’ ‘If you will never repeat it to anyone, I will tell you why.’ So Lina said, no, she would never repeat it to anyone, and then the cook said: ‘Early tomorrow morning, when the forester is out hunting, I will heat the water, and when it is boiling in the kettle, I will throw in Fundevogel, and will boil him in it.’
Early next morning the forester got up and went out hunting, and when he was gone the children were still in bed. Then Lina said to Fundevogel: ‘If you will never leave me, I too will never leave you.’ Fundevogel said: ‘Neither now, nor ever will I leave you.’ Then said Lina: ‘Then will I tell you. Last night, old Sanna carried so many buckets of water into the house that I asked her why she was doing that, and she said that if I would promise not to tell anyone, and she said that early tomorrow morning when father was out hunting, she would set the kettle full of water, throw you into it and boil you; but we will get up quickly, dress ourselves, and go away together.’
The two children therefore got up, dressed themselves quickly, and went away. When the water in the kettle was boiling, the cook went into the bedroom to fetch Fundevogel and throw him into it. But when she came in, and went to the beds, both the children were gone. Then she was terribly alarmed, and she said to herself: ‘What shall I say now when the forester comes home and sees that the children are gone? They must be followed instantly to get them back again.’
Then the cook sent three servants after them, who were to run and overtake the children. The children, however, were sitting outside the forest, and when they saw from afar the three servants running, Lina said to Fundevogel: ‘Never leave me, and I will never leave you.’ Fundevogel said: ‘Neither now, nor ever.’ Then said Lina: ‘Do you become a rose-tree, and I the rose upon it.’ When the three servants came to the forest, nothing was there but a rose-tree and one rose on it, but the children were nowhere. Then said they: ‘There is nothing to be done here,’ and they went home and told the cook that they had seen nothing in the forest but a little rose-bush with one rose on it. Then the old cook scolded and said: ‘You simpletons, you should have cut the rose-bush in two, and have broken off the rose and brought it home with you; go, and do it at once.’ They had therefore to go out and look for the second time. The children, however, saw them coming from a distance. Then Lina said: ‘Fundevogel, never leave me, and I will never leave you.’ Fundevogel said: ‘Neither now; nor ever.’ Said Lina: ‘Then do you become a church, and I’ll be the chandelier in it.’ So when the three servants came, nothing was there but a church, with a chandelier in it. They said therefore to each other: ‘What can we do here, let us go home.’ When they got home, the cook asked if they had not found them; so they said no, they had found nothing but a church, and there was a chandelier in it. And the cook scolded them and said: ‘You fools! why did you not pull the church to pieces, and bring the chandelier home with you?’ And now the old cook herself got on her legs, and went with the three servants in pursuit of the children. The children, however, saw from afar that the three servants were coming, and the cook waddling after them. Then said Lina: ‘Fundevogel, never leave me, and I will never leave you.’ Then said Fundevogel: ‘Neither now, nor ever.’ Said Lina: ‘Be a fishpond, and I will be the duck upon it.’ The cook, however, came up to them, and when she saw the pond she lay down by it, and was about to drink it up. But the duck swam quickly to her, seized her head in its beak and drew her into the water, and there the old witch had to drown. Then the children went home together, and were heartily delighted, and if they have not died, they are living still.