CHÚ CHIM VÀNG BIẾT HÁT
Xưa kia, có một vị vua sở hữu khu vườn ngự uyển1 tuyệt đẹp. Giữa vườn sừng sững một cây táo kết những quả vàng rực rỡ. Đám táo luôn được kiểm đếm cẩn thận từng quả một. Thế nhưng, khi những quả táo bắt đầu chín mọng, người ta phát hiện ra cứ mỗi đêm lại có một quả không cánh mà bay. Nhà vua vô cùng thịnh nộ. Ngài truyền lệnh cho người làm vườn phải thức trắng đêm canh gác dưới gốc cây. Người làm vườn liền giao việc gác đêm cho cậu con trai cả. Nào ngờ, khi đồng hồ vừa điểm nửa đêm, anh ta đã ngủ say như chết, để rồi sáng hôm sau, lại thêm một quả táo vàng nữa biến mất. Đêm tiếp theo, người con trai thứ hai được lệnh đi canh gác. Nhưng rồi, đến nửa đêm, anh ta cũng gật gù say giấc, và sáng ra, vườn lại mất thêm một quả táo. Thấy vậy, người con thứ ba cũng nài nỉ xin đi gác. Mới đầu, người làm vườn không đồng ý vì sợ cậu út gặp chuyện chẳng lành. Dẫu vậy, ông không chịu nổi lời cầu xin nên đành ưng thuận. Chàng trai trẻ nằm dưới gốc cây, căng mắt canh chừng. Khi đồng hồ điểm mười hai tiếng, cậu bỗng nghe tiếng xào xạc trong không trung. Từ bóng đêm, một con chim bằng vàng ròng sải cánh bay đến. Ngay lúc con chim định vươn mỏ mổ lấy quả táo, con trai người làm vườn liền bật dậy, giương cung bắn một mũi tên về phía nó. Mũi tên sượt qua chẳng mảy may làm con chim bị thương, chỉ rứt cạn một chiếc lông vàng từ đuôi nó trước khi con vật sải cánh bay vút đi. Sáng hôm sau, chiếc lông vàng được dâng lên nhà vua. Ngài tức tốc triệu tập tất thảy bá quan văn võ2 trong triều. Ai nấy đều trầm trồ, quả quyết rằng chỉ riêng chiếc lông này đã vô giá, còn quý hơn toàn bộ của cải trong vương quốc. Nhưng nhà vua gạt đi, lớn tiếng phán: "Một chiếc lông thì phỏng có ích gì cho ta? Bằng mọi giá, ta phải có trọn vẹn cả con chim vàng đó."
Người con cả của người làm vườn hăm hở lên đường, bụng bảo dạ sẽ dễ dàng bắt được con chim vàng ấy. Đi mới được một quãng ngắn, anh ta đến một khu rừng. Vừa tới bìa rừng, anh bỗng thấy một con cáo đang ngồi đó. Anh ta vội vã giương cung định bắn. Thấy vậy, cáo liền lên tiếng: "Xin đừng bắn tôi, đổi lại tôi sẽ cho cậu một lời khuyên vô giá. Tôi biết cậu đang toan tính điều gì. Cậu đang cất công tìm kiếm con chim vàng phải không? Tối nay, cậu sẽ đặt chân đến một ngôi làng. Ở đó có hai quán trọ nằm sừng sững đối diện nhau. Một quán đèn hoa rực rỡ, khang trang lộng lẫy: cậu tuyệt đối đừng vào đó! Hãy chọn nghỉ qua đêm ở quán bên kia, dẫu nó có tồi tàn và tăm tối đến đâu." Nghe xong, người con cả cười thầm trong bụng: "Một con thú hèn mọn như mi thì biết cái quái gì cơ chứ?" Nghĩ vậy, anh ta thẳng tay buông dây cung, bắn một mũi tên về phía cáo. Nhưng mũi tên bay trượt. Cáo hoảng hồn, dựng đứng đuôi lên rồi cong chân chạy tót vào rừng thẳm. Anh ta lại tiếp tục cất bước. Khi bóng chiều chạng vạng, anh tới được ngôi làng có hai quán trọ đúng như lời cáo nói. Từ một quán, tiếng đàn ca, nhảy múa và tiệc tùng vọng ra rộn rã; trong khi quán kia trông bẩn thỉu và tồi tàn khôn tả. "Ta sẽ thật là một kẻ đại ngốc," anh ta lẩm bẩm, "nếu đâm đầu vào cái xó xỉnh tồi tàn đó mà bỏ lỡ chốn tuyệt vời này." Thế là anh ta sải bước vào ngôi nhà sang trọng, lao vào ăn uống thỏa thuê, quên bẵng luôn mục đích tìm chim vàng cũng như quê hương bản quán.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, người con cả bặt vô âm tín, chẳng thấy quay về. Người con thứ hai bèn quyết định lên đường, và rồi, câu chuyện tương tự lại lặp lại với anh ta. Anh ta cũng chạm trán con cáo ở bìa rừng và được nghe lời khuyên vô giá. Nhưng khi đến chỗ hai quán trọ, anh nhìn thấy người anh cả đang đứng ở cửa sổ nơi mọi người chè chén say sưa. Người anh cả lớn tiếng gọi với ra. Không cưỡng lại được cám dỗ, anh ta bước chân vào chốn phồn hoa, để rồi cũng chìm đắm trong tửu sắc3, quên mất cả con chim vàng lẫn quê nhà y hệt như anh mình.
Ngày tháng lại vùn vụt trôi qua, đến lượt người con út cũng nôn nóng muốn bước ra thế giới bao la để tìm bắt con chim vàng. Lão làm vườn ban đầu nhất mực chối từ. Ông quá đỗi yêu thương cậu con trai út, sợ cậu lại chuốc lấy rủi ro rồi chịu chung số phận với hai người anh. Tuy vậy, trước sự kiên trì nài nỉ của cậu con trai không thể ngồi yên, cuối cùng ông cũng đành nhắm mắt để cậu ra đi. Vừa đến khu rừng, cậu út cũng chạm mặt con cáo và nghe được lời khuyên tương tự. Trái với hai người anh, cậu vô cùng biết ơn cáo và chẳng hề có ý định hãm hại nó. Thấy chàng trai có lòng thiện lương, cáo cất giọng: "Cậu hãy ngồi lên đuôi tôi, cậu sẽ đi nhanh hơn đấy." Chàng trai vừa ngồi xuống, cáo lập tức phóng đi. Họ băng qua rễ cây hòn đá nhanh tựa gió lốc, khiến tóc chàng trai kêu vi vút bên tai.
Vừa tới ngôi làng, người con út nhất mực làm theo lời khuyên của cáo. Chẳng thèm liếc nhìn chốn xa hoa, cậu đi thẳng vào quán trọ tồi tàn và đánh một giấc ngon lành qua đêm ở đó. Sáng hôm sau, khi cậu vừa rục rịch lên đường, con cáo lại xuất hiện. Nó dặn dò: "Cậu hãy đi thẳng về phía trước, cứ đi mãi cho đến khi thấy một tòa lâu đài. Phía trước cổng, một toán lính đang ngủ say sưa, ngáy vang như sấm. Đừng bận tâm đến họ! Cậu cứ tiến thẳng vào lâu đài, bước qua các dãy hành lang cho tới khi tìm thấy căn phòng có con chim vàng đang đậu trong chiếc lồng gỗ. Ngay cạnh đó là một chiếc lồng bằng vàng chạm trổ tuyệt đẹp. Nhưng hãy nhớ kỹ điều này: đừng bao giờ dại dột chuyển con chim từ chiếc lồng tồi tàn sang chiếc lồng vàng lộng lẫy kia, nếu không cậu sẽ phải hối hận đấy." Nói xong, cáo lại duỗi cái đuôi dài thượt ra, chàng trai trẻ leo lên ngồi vững vàng, và họ lại băng qua gốc cây hòn đá nhanh đến mức gió thổi vù vù bên tai.
Khi đến trước cổng lâu đài, mọi chuyện quả đúng như lời cáo dặn. Chàng trai rón rén bước vào và tìm thấy căn phòng nhốt con chim vàng. Con chim đang rũ bóng trong chiếc lồng gỗ, bên dưới là chiếc lồng vàng sáng rực, và ba quả táo vàng bị mất nằm chỏng chơ ngay cạnh đó. Chàng trai ngắm nhìn, bụng thầm nghĩ: "Thật là nực cười khi giam giữ một con chim tuyệt mĩ thế này trong một chiếc lồng tồi tàn như vậy." Nghĩ sao làm vậy, cậu mở cửa lồng gỗ, tóm lấy con chim và cẩn thận đặt nó vào chiếc lồng vàng. Thế nhưng, con chim bỗng cất tiếng kêu chói lói làm kinh động cả lâu đài. Toán lính bừng tỉnh giấc, lập tức xông vào bắt trói chàng trai và áp giải cậu đến trước mặt nhà vua. Sáng hôm sau, triều đình mở phiên tòa xét xử. Mọi chuyện ngã ngũ4, triều đình kết án tử hình chàng trai. Dù vậy, nhà vua vẫn chừa cho cậu một con đường sống: trừ khi cậu mang về được con ngựa vàng có tài chạy nhanh như gió. Nếu thành công, chẳng những cậu được tha mạng, mà còn được ban thưởng luôn cả con chim vàng.
Rời khỏi vương quốc, chàng trai trẻ lê bước lên đường, lòng nặng trĩu những tiếng thở dài và sự tuyệt vọng ê chề. Ngay lúc đó, người bạn cáo đột ngột hiện ra, cất giọng trách móc: "Cậu thấy hậu quả của việc phớt lờ lời tôi dặn chưa? Nhưng thôi, tôi vẫn sẽ giúp cậu tìm con ngựa vàng, với điều kiện lần này cậu phải làm y như tôi nói. Cậu hãy đi thẳng mãi cho đến khi thấy một tòa lâu đài. Con ngựa vàng đang bị nhốt trong chuồng ở đó. Ngay cạnh chuồng ngựa là tên gác chuồng đang say giấc nồng. Cậu hãy rón rén dắt con ngựa đi thật êm. Đặc biệt nhớ kỹ: chỉ được đặt chiếc yên bằng da cũ rích lên lưng nó, tuyệt đối không được chạm vào chiếc yên vàng chói lọi nằm ngay cạnh." Dặn dò xong, cáo lại chìa đuôi cho chàng trai ngồi lên, rồi cả hai lại lao vun vút qua gốc cây hòn đá, gió rít mơn man bên tai.
Lần này, mọi việc ban đầu trót lọt. Tên gác chuồng ngáy rung xà nhà, tay gác lỏng lẻo lên chiếc yên vàng. Nhưng vừa ngắm nhìn con ngựa tuyệt mỹ, chàng trai lại thấy xót xa nếu phải đặt chiếc yên da cũ nát lên tấm lưng kiêu hãnh của nó. "Mình phải đắp cho nó chiếc yên lộng lẫy này mới được," cậu tự nhủ, "con thần mã5 này hoàn toàn xứng đáng với nó." Tay cậu vừa nhấc chiếc yên vàng lên, tên gác chuồng bỗng bừng tỉnh, la hét toán loạn. Đám lính canh từ tứ phía ập vào, túm gọn chàng trai. Sáng hôm sau, cậu lại bị điệu ra tòa và một lần nữa nhận án tử. Dẫu vậy, họ đưa ra một thỏa thuận: nếu cậu mang được nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần đến đây, cậu sẽ được tha mạng, đồng thời ẵm trọn cả chim vàng lẫn ngựa quý.
Chàng trai trẻ lại dấn bước vào cuộc hành trình với cõi lòng buồn bã khôn nguôi. Con cáo già lại xuất hiện, thở dài thườn thượt: "Tại sao cậu lại cứng đầu không chịu nghe tôi? Nếu ngoan ngoãn làm theo, có phải cậu đã dong ngựa vàng, tay xách lồng chim vàng cao chạy xa bay rồi không. Thôi được rồi, tôi sẽ giúp cậu nốt lần này. Cứ đi thẳng mãi, chập tối cậu sẽ đến một lâu đài. Khi đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, công chúa sẽ bước ra nhà tắm. Hãy can đảm tiến lại gần và trao cho nàng một nụ hôn. Lúc ấy, nàng sẽ ngoan ngoãn để cậu dẫn đi. Nhưng nhớ cẩn thận, bằng bất cứ giá nào cũng không được để nàng quay lại nói lời từ biệt cha mẹ." Cáo lại duỗi đuôi, và đôi bạn lại vun vút băng qua rễ cây hòn đá, gió thổi tung mái tóc.
Khi cả hai đến lâu đài, mọi việc diễn ra y như lời cáo tiên đoán. Đúng mười hai giờ đêm, chàng trai trẻ nấp sẵn, chờ lúc công chúa bước về phía nhà tắm thì bước ra. Chàng nhẹ nhàng trao cho nàng một nụ hôn say đắm, và công chúa liền bẽn lẽn ưng thuận bỏ trốn cùng chàng. Thế nhưng, nàng lại rơm rớm nước mắt, nức nở van xin chàng cho phép mình được nói lời từ biệt cha. Ban đầu, chàng trai cương quyết chối từ. Nhưng công chúa càng lúc càng khóc lóc thảm thiết, thậm chí gục xuống dưới chân chàng cầu xin. Lòng dạ chàng trai mềm nhũn, cậu đành gật đầu ưng thuận. Vừa lúc công chúa vừa bước chân vào phòng vua cha, đám lính canh bừng tỉnh. Chàng trai lại một lần nữa sa lưới.
Chàng trai bị giải đến điện rồng6, đối mặt với nhà vua. Vua giận dữ phán: "Nhà ngươi đừng hòng chạm vào con gái ta, trừ phi trong vòng tám ngày, ngươi dọn sạch được ngọn đồi đang chắn ngang tầm nhìn từ cửa sổ của ta." Đó là một ngọn đồi khổng lồ, to lớn đến mức cả thế giới chung sức cũng chẳng mảy may suy suyển. Suốt bảy ngày ròng rã, chàng trai vắt kiệt sức lực đào bới nhưng chẳng thấm vào đâu. Đúng lúc cậu gục ngã vì kiệt sức, con cáo lại lẳng lặng xuất hiện: "Cậu cứ nằm xuống ngủ một giấc thật ngon đi, mọi việc cứ để tôi lo." Sáng hôm sau tỉnh giấc, chàng trai ngỡ ngàng thấy ngọn đồi sừng sững đã biến mất tăm. Cậu hớn hở chạy vội đến chỗ nhà vua, dõng dạc bẩm báo rằng ngọn đồi đã được dọn sạch, bệ hạ phải thực hiện lời hứa gả công chúa cho thần.
Trước sự việc rành rành, nhà vua đành ngậm bồ hòn làm ngọt7, giữ đúng lời giao ước. Thế là chàng trai trẻ cùng công chúa nắm tay nhau lên đường. Trên đường đi, con cáo lại xuất hiện và nói với cậu: "Chúng ta sẽ ẵm trọn cả ba báu vật: công chúa, ngựa vàng và chim vàng." "Ôi!" chàng trai trẻ reo lên, "nghe thì tuyệt vời quá, nhưng làm sao anh có thể xoay xở được chuyện tày đình đó?"
"Chỉ cần cậu chịu nghe lời tôi," con cáo từ tốn đáp, "thì chuyện gì cũng có thể thành. Khi cậu đến gặp nhà vua ở tòa lâu đài giữ ngựa, và ông ta hỏi thăm nàng công chúa xinh đẹp, cậu chỉ việc dõng dạc nói, 'Nàng đây rồi!'. Lúc đó, ông ta sẽ vui sướng đến quên cả trời đất. Nhân lúc đó, cậu hãy nhanh chóng leo lên con ngựa vàng mà họ sắp ban thưởng, chìa tay ra giả vờ nói lời cáo biệt. Nhưng nhớ kỹ, người cuối cùng cậu bắt tay phải là công chúa. Ngay khoảnh khắc ấy, hãy dùng sức kéo thót nàng lên lưng ngựa, ngồi sát sau lưng cậu. Xong xuôi, cậu hãy thúc thật mạnh đinh nhọn vào hông ngựa và phi nước đại nhanh hết sức bình sinh."
Kế hoạch diễn ra hoàn hảo không sai một ly. Thoát khỏi lâu đài đầu tiên, con cáo lại tiếp tục bày mưu: "Khi đến lâu đài giam giữ con chim vàng, tôi sẽ ở lại ngoài cửa canh chừng cùng công chúa. Cậu cứ mạnh dạn cưỡi ngựa vào trong và thưa chuyện với nhà vua. Nhìn thấy con thần mã quý giá, lão ta chắc chắn sẽ mang con chim ra đổi. Nhưng cậu phải ngồi yên trên yên ngựa, lấy cớ muốn xem tận mắt để chắc chắn đó là chim vàng thật. Vừa nắm chặt lồng chim trong tay, cậu lập tức thúc ngựa phóng đi ngay!"
Mọi việc trót lọt hệt như những gì cáo tiên đoán. Cậu dứt khoát giật lấy con chim, kéo công chúa lên ngựa rồi cả ba lao thẳng tới một khu rừng rậm rạp. Lúc này, cáo bỗng tiến lại gần chàng trai, ánh mắt khẩn khoản: "Tôi cầu xin cậu một việc: hãy giết chết tôi, rồi chặt đứt cả đầu lẫn chân tôi đi." Chàng trai trẻ giật thót mình, thẳng thừng từ chối làm cái việc tàn nhẫn đó. Thấy vậy, cáo thở dài: "Dù sao đi nữa, tôi cũng sẽ để lại cho cậu một lời khuyên sinh tử: Hãy cẩn thận hai điều. Thứ nhất, tuyệt đối đừng dùng tiền chuộc mạng bất cứ kẻ nào khỏi giá treo cổ. Thứ hai, đừng bao giờ ngồi nghỉ bên bờ của bất kỳ con sông nào." Nói xong, cáo lẳng lặng bỏ đi. "Chà," chàng trai trẻ nghĩ thầm, "ghi nhớ lời khuyên này cũng chẳng có gì khó khăn."
Chàng trai cùng công chúa lại rong ruổi trên lưng ngựa, mãi cho đến khi đặt chân tới ngôi làng nơi cậu đã để lại hai người anh trai. Vừa tới nơi, cậu thấy đám đông xôn xao, náo động. Hỏi ra mới biết, người ta bảo: "Có hai gã tội phạm sắp bị treo cổ." Cậu tò mò tiến lại gần thì bàng hoàng nhận ra đó chính là hai người anh của mình - những kẻ trót sa chân làm tướng cướp. Cậu xót xa lên tiếng: "Không có cách nào chuộc tội cho họ sao?" Đám đông lạnh lùng đáp: "Không! Trừ phi cậu chịu dốc sạch túi, giao toàn bộ tiền của cho những kẻ vô lại đó để mua lại tự do cho chúng." Chẳng mảy may suy nghĩ, cậu ruột để ngoài da8, móc hết tiền bạc ra trả. Thế là hai người anh được phóng thích, và họ tiếp tục bám theo cậu trên đường về nhà.
Khi cả nhóm đặt chân đến khu rừng nơi cậu gặp cáo lần đầu tiên, không khí bỗng trở nên mát rượi, xua tan bao mệt nhọc. Hai người anh giả lả rủ rê: "Chúng ta hãy ngồi xuống bên bờ sông này, nghỉ ngơi một chút rồi ăn uống cho lại sức đi em." Quên bẵng lời dặn dò sinh tử của cáo, chàng trai vô tư đáp: "Vâng," rồi ngả lưng xuống bên bờ sông. Trong lúc cậu chẳng chút đề phòng, hai gã anh độc ác nhẹ nhàng lẻn ra phía sau, xô mạnh cậu ngã nhào xuống dòng sông sâu hoắm. Sau đó, chúng cướp lấy công chúa, ngựa vàng và chim vàng, nghênh ngang trở về cung điện gặp vua cha. Vừa gặp mặt, chúng lật lọng tâu: "Tất cả những báu vật này là do chúng con đã trèo đèo lội suối, tốn bao công sức giành được thưa phụ vương." Nhà vua vui mừng khôn xiết, lập tức cho tổ chức một buổi lễ ăn mừng linh đình. Nhưng lạ thay, con ngựa vàng cứ đứng ủ rũ không chịu ăn, con chim vàng im bặt tiếng hót, còn nàng công chúa thì ngày đêm ôm mặt khóc thầm.
Về phần người con út, cậu bị ném không thương tiếc xuống đáy sông. May thay, dòng sông lúc này đã gần như cạn khô nên cậu không bị chết đuối. Dù vậy, cú ngã khiến xương cốt cậu như dập nát, thân thể ê ẩm rã rời. Hai bên bờ sông dốc đứng trơn tuột khiến cậu vùng vẫy mãi cũng chẳng tìm được đường lên. Giữa lúc tuyệt vọng, con cáo già lại hiện ra như một phép màu. Nó lớn tiếng quở trách cậu vì thói cứng đầu không nghe lời, chuốc họa vào thân. "Dù vậy," cáo chép miệng, "tôi cũng không thể nhẫn tâm bỏ mặc cậu chết mòn ở đây. Hãy bám thật chặt lấy đuôi tôi." Bằng sức mạnh kỳ lạ, cáo dùng đuôi kéo tuột cậu lên bờ. Lên đến nơi, nó nghiêm mặt cảnh báo: "Hai gã anh bỉ ổi của cậu đã cài cắm lính canh khắp nơi. Chỉ cần cậu vác mặt về vương quốc, chúng sẽ hạ sát cậu ngay lập tức." Nghe vậy, chàng trai trẻ liền cải trang thành một gã hành khất rách rưới, âm thầm luồn lách vào tận hoàng cung. Thật kỳ diệu, chân cậu vừa bước qua ngưỡng cửa, con ngựa vàng bỗng hí vang rồi bắt đầu ăn cắp, chim vàng cất tiếng hót lảnh lót, và công chúa cũng ngừng rơi lệ. Chàng trai tiến thẳng tới trước mặt nhà vua, vạch trần toàn bộ màn kịch lừa lọc đê hèn của các anh. Lập tức, hai gã anh độc ác bị bắt giữ và trừng trị đích đáng. Chàng trai trẻ được nhận lại nàng công chúa xinh đẹp. Sau khi vua cha băng hà, cậu danh chính ngôn thuận trở thành người kế vị ngai vàng.
Nhiều năm trôi qua, một ngày nọ khi vị vua trẻ đang tản bộ vãn cảnh trong rừng thẳm, con cáo già lại tìm đến gặp cậu. Nó ứa hai hàng nước mắt, cầu xin cậu hãy đoạt mạng nó, chặt đứt cả đầu lẫn chân nó đi. Cầm lòng không đặng, cuối cùng cậu cũng gật đầu làm theo lời thỉnh cầu nghiệt ngã ấy. Ngay khoảnh khắc nhát gươm hạ xuống, con cáo đột ngột biến thành một người đàn ông khôi ngô tuấn tú. Thì ra, đó chính là người anh trai ruột của công chúa, vị hoàng tử đã mất tích bí ẩn từ rất nhiều năm về trước.
-
Khu vườn dành riêng cho vua chúa trong hoàng cung, thường được chăm sóc công phu và trồng nhiều kỳ hoa dị thảo. ↩
-
Các vị quan lớn trong triều đình thời phong kiến, bao gồm quan văn (chuyên về hành chính, học thuật) và quan võ (chuyên về quân sự). ↩
-
Thói ham mê rượu chè và sắc đẹp, thường được dùng để chỉ lối sống sa đọa, thiếu lành mạnh. ↩
-
Sự việc đã đi đến kết quả cuối cùng, rõ ràng, không còn phải bàn cãi hay nghi ngờ gì nữa. ↩
-
Con ngựa quý có sức mạnh và khả năng phi thường, thường xuất hiện trong các câu chuyện thần thoại hoặc truyền thuyết. ↩
-
Cách gọi trang trọng chỉ cung điện, nơi làm việc và thiết triều của nhà vua. Rồng là biểu tượng uy quyền của hoàng đế trong văn hóa phương Đông. ↩
-
Thành ngữ ý chỉ việc phải nhẫn nhịn, chịu đựng sự cay đắng, ấm ức trong lòng nhưng bề ngoài vẫn phải tỏ ra vui vẻ, chấp nhận. ↩
-
Thành ngữ chỉ người có tính cách vô tư, nông cạn, nghĩ gì nói nấy, thiếu sự suy tính sâu xa hoặc không biết giấu giếm cảm xúc. ↩
THE GOLDEN BIRD
A certain king had a beautiful garden, and in the garden stood a tree which bore golden apples. These apples were always counted, and about the time when they began to grow ripe it was found that every night one of them was gone. The king became very angry at this, and ordered the gardener to keep watch all night under the tree. The gardener set his eldest son to watch; but about twelve o’clock he fell asleep, and in the morning another of the apples was missing. Then the second son was ordered to watch; and at midnight he too fell asleep, and in the morning another apple was gone. Then the third son offered to keep watch; but the gardener at first would not let him, for fear some harm should come to him: however, at last he consented, and the young man laid himself under the tree to watch. As the clock struck twelve he heard a rustling noise in the air, and a bird came flying that was of pure gold; and as it was snapping at one of the apples with its beak, the gardener’s son jumped up and shot an arrow at it. But the arrow did the bird no harm; only it dropped a golden feather from its tail, and then flew away. The golden feather was brought to the king in the morning, and all the council was called together. Everyone agreed that it was worth more than all the wealth of the kingdom: but the king said, ‘One feather is of no use to me, I must have the whole bird.’
Then the gardener’s eldest son set out and thought to find the golden bird very easily; and when he had gone but a little way, he came to a wood, and by the side of the wood he saw a fox sitting; so he took his bow and made ready to shoot at it. Then the fox said, ‘Do not shoot me, for I will give you good counsel; I know what your business is, and that you want to find the golden bird. You will reach a village in the evening; and when you get there, you will see two inns opposite to each other, one of which is very pleasant and beautiful to look at: go not in there, but rest for the night in the other, though it may appear to you to be very poor and mean.’ But the son thought to himself, ‘What can such a beast as this know about the matter?’ So he shot his arrow at the fox; but he missed it, and it set up its tail above its back and ran into the wood. Then he went his way, and in the evening came to the village where the two inns were; and in one of these were people singing, and dancing, and feasting; but the other looked very dirty, and poor. ‘I should be very silly,’ said he, ‘if I went to that shabby house, and left this charming place’; so he went into the smart house, and ate and drank at his ease, and forgot the bird, and his country too.
Time passed on; and as the eldest son did not come back, and no tidings were heard of him, the second son set out, and the same thing happened to him. He met the fox, who gave him the good advice: but when he came to the two inns, his eldest brother was standing at the window where the merrymaking was, and called to him to come in; and he could not withstand the temptation, but went in, and forgot the golden bird and his country in the same manner.
Time passed on again, and the youngest son too wished to set out into the wide world to seek for the golden bird; but his father would not listen to it for a long while, for he was very fond of his son, and was afraid that some ill luck might happen to him also, and prevent his coming back. However, at last it was agreed he should go, for he would not rest at home; and as he came to the wood, he met the fox, and heard the same good counsel. But he was thankful to the fox, and did not attempt his life as his brothers had done; so the fox said, ‘Sit upon my tail, and you will travel faster.’ So he sat down, and the fox began to run, and away they went over stock and stone so quick that their hair whistled in the wind.
When they came to the village, the son followed the fox’s counsel, and without looking about him went to the shabby inn and rested there all night at his ease. In the morning came the fox again and met him as he was beginning his journey, and said, ‘Go straight forward, till you come to a castle, before which lie a whole troop of soldiers fast asleep and snoring: take no notice of them, but go into the castle and pass on and on till you come to a room, where the golden bird sits in a wooden cage; close by it stands a beautiful golden cage; but do not try to take the bird out of the shabby cage and put it into the handsome one, otherwise you will repent it.’ Then the fox stretched out his tail again, and the young man sat himself down, and away they went over stock and stone till their hair whistled in the wind.
Before the castle gate all was as the fox had said: so the son went in and found the chamber where the golden bird hung in a wooden cage, and below stood the golden cage, and the three golden apples that had been lost were lying close by it. Then thought he to himself, ‘It will be a very droll thing to bring away such a fine bird in this shabby cage’; so he opened the door and took hold of it and put it into the golden cage. But the bird set up such a loud scream that all the soldiers awoke, and they took him prisoner and carried him before the king. The next morning the court sat to judge him; and when all was heard, it sentenced him to die, unless he should bring the king the golden horse which could run as swiftly as the wind; and if he did this, he was to have the golden bird given him for his own.
So he set out once more on his journey, sighing, and in great despair, when on a sudden his friend the fox met him, and said, ‘You see now what has happened on account of your not listening to my counsel. I will still, however, tell you how to find the golden horse, if you will do as I bid you. You must go straight on till you come to the castle where the horse stands in his stall: by his side will lie the groom fast asleep and snoring: take away the horse quietly, but be sure to put the old leathern saddle upon him, and not the golden one that is close by it.’ Then the son sat down on the fox’s tail, and away they went over stock and stone till their hair whistled in the wind.
All went right, and the groom lay snoring with his hand upon the golden saddle. But when the son looked at the horse, he thought it a great pity to put the leathern saddle upon it. ‘I will give him the good one,’ said he; ‘I am sure he deserves it.’ As he took up the golden saddle the groom awoke and cried out so loud, that all the guards ran in and took him prisoner, and in the morning he was again brought before the court to be judged, and was sentenced to die. But it was agreed, that, if he could bring thither the beautiful princess, he should live, and have the bird and the horse given him for his own.
Then he went his way very sorrowful; but the old fox came and said, ‘Why did not you listen to me? If you had, you would have carried away both the bird and the horse; yet will I once more give you counsel. Go straight on, and in the evening you will arrive at a castle. At twelve o’clock at night the princess goes to the bathing-house: go up to her and give her a kiss, and she will let you lead her away; but take care you do not suffer her to go and take leave of her father and mother.’ Then the fox stretched out his tail, and so away they went over stock and stone till their hair whistled again.
As they came to the castle, all was as the fox had said, and at twelve o’clock the young man met the princess going to the bath and gave her the kiss, and she agreed to run away with him, but begged with many tears that he would let her take leave of her father. At first he refused, but she wept still more and more, and fell at his feet, till at last he consented; but the moment she came to her father’s house the guards awoke and he was taken prisoner again.
Then he was brought before the king, and the king said, ‘You shall never have my daughter unless in eight days you dig away the hill that stops the view from my window.’ Now this hill was so big that the whole world could not take it away: and when he had worked for seven days, and had done very little, the fox came and said. ‘Lie down and go to sleep; I will work for you.’ And in the morning he awoke and the hill was gone; so he went merrily to the king, and told him that now that it was removed he must give him the princess.
Then the king was obliged to keep his word, and away went the young man and the princess; and the fox came and said to him, ‘We will have all three, the princess, the horse, and the bird.’ ‘Ah!’ said the young man, ‘that would be a great thing, but how can you contrive it?’
‘If you will only listen,’ said the fox, ‘it can be done. When you come to the king, and he asks for the beautiful princess, you must say, “Here she is!” Then he will be very joyful; and you will mount the golden horse that they are to give you, and put out your hand to take leave of them; but shake hands with the princess last. Then lift her quickly on to the horse behind you; clap your spurs to his side, and gallop away as fast as you can.’
All went right: then the fox said, ‘When you come to the castle where the bird is, I will stay with the princess at the door, and you will ride in and speak to the king; and when he sees that it is the right horse, he will bring out the bird; but you must sit still, and say that you want to look at it, to see whether it is the true golden bird; and when you get it into your hand, ride away.’
This, too, happened as the fox said; they carried off the bird, the princess mounted again, and they rode on to a great wood. Then the fox came, and said, ‘Pray kill me, and cut off my head and my feet.’ But the young man refused to do it: so the fox said, ‘I will at any rate give you good counsel: beware of two things; ransom no one from the gallows, and sit down by the side of no river.’ Then away he went. ‘Well,’ thought the young man, ‘it is no hard matter to keep that advice.’
He rode on with the princess, till at last he came to the village where he had left his two brothers. And there he heard a great noise and uproar; and when he asked what was the matter, the people said, ‘Two men are going to be hanged.’ As he came nearer, he saw that the two men were his brothers, who had turned robbers; so he said, ‘Cannot they in any way be saved?’ But the people said ‘No,’ unless he would bestow all his money upon the rascals and buy their liberty. Then he did not stay to think about the matter, but paid what was asked, and his brothers were given up, and went on with him towards their home.
And as they came to the wood where the fox first met them, it was so cool and pleasant that the two brothers said, ‘Let us sit down by the side of the river, and rest a while, to eat and drink.’ So he said, ‘Yes,’ and forgot the fox’s counsel, and sat down on the side of the river; and while he suspected nothing, they came behind, and threw him down the bank, and took the princess, the horse, and the bird, and went home to the king their master, and said. ‘All this have we won by our labour.’ Then there was great rejoicing made; but the horse would not eat, the bird would not sing, and the princess wept.
The youngest son fell to the bottom of the river’s bed: luckily it was nearly dry, but his bones were almost broken, and the bank was so steep that he could find no way to get out. Then the old fox came once more, and scolded him for not following his advice; otherwise no evil would have befallen him: ‘Yet,’ said he, ‘I cannot leave you here, so lay hold of my tail and hold fast.’ Then he pulled him out of the river, and said to him, as he got upon the bank, ‘Your brothers have set watch to kill you, if they find you in the kingdom.’ So he dressed himself as a poor man, and came secretly to the king’s court, and was scarcely within the doors when the horse began to eat, and the bird to sing, and the princess left off weeping. Then he went to the king, and told him all his brothers’ roguery; and they were seized and punished, and he had the princess given to him again; and after the king’s death he was heir to his kingdom.
A long while after, he went to walk one day in the wood, and the old fox met him, and besought him with tears in his eyes to kill him, and cut off his head and feet. And at last he did so, and in a moment the fox was changed into a man, and turned out to be the brother of the princess, who had been lost a great many many years.