HANSEL VÀ GRETEL
Gần một khu rừng lớn nọ, có hai vợ chồng một người tiều phu nghèo sống cùng hai đứa con nhỏ. Cậu con trai tên là Hansel, còn cô con gái tên là Gretel. Nhà nghèo xác xơ, chẳng có mấy đồ ăn thức uống. Lại thêm một năm nạn đói lớn hoành hành khắp xứ1, người tiều phu thậm chí không thể kiếm nổi mẩu bánh mì lót dạ cho cả nhà. Một đêm nọ, nằm trên giường, ông trằn trọc mãi không sao chợp mắt. Mối lo âu đè nặng trong lòng, ông thở dài thườn thượt rồi nói với vợ: "Chúng ta biết sống sao đây? Tôi và bà làm sao nuôi nổi hai đứa con tội nghiệp, khi mà chính chúng ta cũng chẳng còn gì bỏ bụng?" Người vợ đáp lời: "Tôi bảo ông nghe này, ông lão. Sáng mai, lúc trời còn chưa sáng, chúng ta sẽ đưa tụi nó vào tận nơi rừng sâu nhất. Đến đó, chúng ta sẽ nhóm cho tụi nó một đống lửa, chia cho mỗi đứa một mẩu bánh mì con con, rồi cứ thế đi làm việc, để tụi nó lại một mình. Tụi nó sẽ chẳng thể nào tìm được đường về nhà nữa, thế là chúng ta tống khứ được tụi nó trót lọt." "Không, bà ạ," người đàn ông vội nói, "tôi không làm thế đâu. Sao tôi nỡ bỏ các con bơ vơ trong rừng? Thú dữ sẽ kéo đến và xé xác các con tôi mất." "Ôi, cái đồ ngốc!" bà mẹ kế tru tréo, "Vậy thì cả bốn người chúng ta sẽ chết đói cả nút! Ông thà đi bào sẵn ván đóng quan tài cho cả nhà còn hơn!" Bà ta đay nghiến, cằn nhằn mãi không thôi cho đến khi người tiều phu đành phải ậm ừ đồng ý. "Dẫu sao thì tôi vẫn thấy thương các con quá," người đàn ông xót xa thầm thì.
Về phần hai đứa trẻ, cơn đói cồn cào cũng khiến chúng không sao ngủ được. Chúng đã nghe rành rọt từng lời mụ mẹ kế bàn bạc với cha. Gretel ứa những giọt nước mắt cay đắng, nức nở với Hansel: "Thế là hết đời anh em mình rồi." "Suỵt, ngoan nào Gretel," Hansel dỗ dành, "em đừng buồn, anh sẽ sớm tìm ra cách cứu chúng ta thôi." Đợi khi hai người lớn đã ngáy ngủ say sưa, cậu bé nhẹ nhàng trở dậy, khoác chiếc áo nhỏ, rón rén mở cánh cửa bên dưới rồi lẻn ra ngoài. Đêm ấy trăng sáng vằng vặc. Những viên sỏi trắng nằm rải rác trước nhà lấp lánh như những đồng xu bạc thật. Hansel cúi nhặt sỏi, nhét đầy vào hai túi áo khoác nhỏ của mình. Xong xuôi, cậu bé quay lại và nói với Gretel: "Yên tâm đi, em gái nhỏ thân yêu của anh, cứ ngủ một giấc thật ngon. Chúa sẽ không bỏ rơi anh em mình đâu." Rồi cậu bé lại leo lên giường nằm.
Khi trời vừa rạng sáng, mặt trời còn chưa kịp ló dạng, người phụ nữ đã đến lay hai đứa trẻ dậy, quát tháo: "Dậy đi, tụi bay thật lười biếng! Chúng ta sẽ vào rừng kiếm củi." Bà ta dúi cho mỗi đứa một mẩu bánh mì bé xíu, dặn dò: "Đây là phần cho bữa trưa của tụi bay. Đừng có ăn chùng ăn lén trước lúc đó, vì ngoài cái này ra tụi bay không còn gì khác đâu." Gretel đành giấu bánh mì dưới vạt tạp dề, bởi túi áo của Hansel đã chật ních sỏi trắng. Thế rồi, cả nhà cùng nhau cất bước vào rừng. Đi được một đoạn, Hansel cứ chốc chốc lại đứng lại, ngoái đầu nhìn về phía ngôi nhà. Cha cậu thấy thế liền hỏi: "Hansel, con đang nhìn gì mà cứ tụt lại phía sau vậy? Tập trung vào, và nhớ rảo bước lên nào." "À, cha ơi," Hansel đáp, "con đang nhìn con mèo trắng nhỏ của con. Nó đang ngồi trên mái nhà và muốn vẫy chào tạm biệt con đấy." Người vợ kế gắt gỏng: "Đồ ngốc! Đó không phải con mèo nhỏ của mày đâu, mà là ánh nắng ban mai đang hắt lên ống khói đấy." Thế nhưng, Hansel đâu có ngoái nhìn con mèo nào. Cậu bé đang liên tục thả từng viên sỏi trắng trong túi xuống đường làm dấu.
Khi cả nhà đã tiến vào tới giữa rừng sâu, người cha cất tiếng: "Bây giờ, các con hãy đi nhặt ít củi, cha sẽ nhóm một đống lửa cho các con đỡ lạnh." Hansel và Gretel hì hục gom nhặt những cành cây khô, chất thành một đống cao như ngọn đồi nhỏ. Ngọn lửa bùng lên. Lửa cháy rực và cao ngất, người phụ nữ bèn bảo: "Bây giờ, tụi bay hãy nằm xuống cạnh đống lửa mà nghỉ ngơi đi. Tao và cha bay sẽ vào rừng đốn củi. Khi nào xong việc, tao sẽ quay lại đón tụi bay."
Hai anh em ngoan ngoãn ngồi bên đống lửa. Đến trưa, mỗi đứa lấy mẩu bánh mì nhỏ ra ăn. Nghe tiếng rìu bập bùng, chúng cứ đinh ninh rằng cha đang ở ngay gần bên. Nhưng thực ra, đó chẳng phải là tiếng rìu chặt củi, mà là âm thanh từ một cành cây khô bị gió thổi, đập cành cạch vào thân cây khô héo mà ông tiều phu đã buộc vào. Ngồi chờ đợi mãi, đôi mi chúng bắt đầu trĩu nặng vì mệt mỏi, rồi cả hai lăn ra ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Lúc chúng choàng tỉnh thì màn đêm đã buông xuống mịt mùng. Gretel bật khóc nức nở: "Làm sao anh em mình thoát khỏi khu rừng này bây giờ?" Hansel nhẹ nhàng an ủi em: "Cứ đợi một chút em ạ. Chờ mặt trăng nhô lên, rồi anh em mình sẽ sớm tìm thấy đường về thôi." Khi vầng trăng rằm sáng vằng vặc nhô lên cao, Hansel nắm chặt tay em gái nhỏ, lần theo những viên sỏi lấp lánh như những đồng xu bạc mới đúc. Chính những viên sỏi ấy đã soi đường chỉ lối cho hai anh em.
Hai anh em rảo bước suốt đêm thâu, và ngay lúc rạng đông, chúng đã về tới trước hiên nhà. Chúng gõ cửa. Mụ mẹ kế vừa mở cửa ra, thấy Hansel và Gretel sờ sờ trước mặt liền giả lả: "Tụi bay thật hư đốn! Tại sao tụi bay lại ngủ quên trong rừng lâu như thế? Tao cứ tưởng tụi bay sẽ chẳng bao giờ về nữa cơ chứ!" Trái lại, người cha nghèo lại vui mừng khôn xiết. Việc để hai đứa con bơ vơ giữa rừng hoang đã làm trái tim ông quặn thắt như dao cứa.
Nhưng chẳng bao lâu sau, một trận đói lớn khác lại quét qua khắp xứ sở. Trong đêm tối, những đứa trẻ lại nghe thấy tiếng mụ dì ghẻ xúi giục cha chúng: "Mọi thứ trong nhà lại sạch bách rồi. Chúng ta chỉ còn đúng nửa ổ bánh mì, ngoài ra chẳng còn gì sất. Bọn nhỏ phải ra đi thôi. Lần này chúng ta sẽ đưa tụi nó vào tận chốn rừng sâu hơn nữa, để tụi nó hết đường mò về. Trừ cách đó ra, chẳng còn lối nào để tự cứu chúng ta đâu!" Nghe vợ nói, cõi lòng người cha lại trĩu nặng. Ông thầm nghĩ: "Thà mình chia sẻ miếng ăn cuối cùng với các con còn hơn." Thế nhưng, vợ ông chẳng thèm đếm xỉa đến bất cứ lời can ngăn nào, chỉ một mực đay nghiến và mắng mỏ ông. Đã đâm lao thì phải theo lao. Kẻ nào đã làm điều ác một lần, ắt sẽ bị ép làm thêm lần nữa. Người cha yếu lòng đã nhượng bộ ở lần đầu tiên, nên ông đành cắn răng làm theo ở lần thứ hai này.
Giống như lần trước, những đứa trẻ vẫn còn thức và nghe lọt tai toàn bộ câu chuyện. Chờ cho hai người lớn say giấc nồng, Hansel lại trở dậy định lẻn ra ngoài nhặt sỏi. Nhưng lần này, mụ mẹ kế đã khóa chặt cửa nên cậu bé không thể ra được. Dẫu vậy, cậu bé dũng cảm vẫn vỗ về em gái nhỏ: "Đừng khóc, Gretel. Hãy ngủ ngoan đi em, Đức Chúa Trời nhân từ2 sẽ che chở cho anh em mình."
Sáng sớm tinh mơ, mụ mẹ kế đến lôi hai đứa trẻ ra khỏi giường. Tụi trẻ lại được phát bánh mì, nhưng phần ăn lần này còn teo tóp hơn cả lần trước. Trên đường vào rừng, Hansel lặng lẽ bóp vụn mẩu bánh mì trong túi, rồi chốc chốc lại đứng lại, lén thả một vụn bánh xuống đất. "Hansel, tại sao con cứ dừng lại ngó nghiêng mãi thế?" người cha giục, "đi nhanh lên con." "Con đang nhìn lại con chim bồ câu nhỏ của con. Nó đang đậu trên mái nhà và vẫy cánh chào tạm biệt con," Hansel đáp. "Đồ ngốc!" mụ mẹ kế gắt, "Đó chẳng phải con chim bồ câu nhỏ của mày đâu, mà là ánh ban mai đang hắt lên ống khói đấy." Dẫu vậy, Hansel vẫn kiên nhẫn thả từng chút, từng chút vụn bánh mì dọc theo lối mòn.
Bà mẹ kế dẫn bọn trẻ vào sâu, thật sâu trong rừng thẳm, đến một nơi mà cả đời chúng chưa từng bước chân tới. Một đống lửa lớn lại được nhen lên, và mụ nói: "Tụi bay cứ ngồi đó đi. Khi nào mệt thì chợp mắt một lát. Tao và cha bay sẽ đi đốn củi. Đến tối xong việc, tao sẽ quay lại đón tụi bay." Đến trưa, Gretel bẻ đôi mẩu bánh mì của mình cho Hansel, vì cậu đã dùng phần của mình rải khắp dọc đường. Ăn xong, chúng lại lăn ra ngủ thiếp đi. Buổi tối trôi qua tĩnh lặng, nhưng chẳng có ai đến đón hai đứa trẻ tội nghiệp. Mãi đến khi bóng tối đen đặc bủa vây, chúng mới tỉnh giấc. Hansel lại dỗ dành em: "Cứ đợi nhé Gretel. Đợi khi mặt trăng nhô lên, anh em mình sẽ thấy những vụn bánh mì mà anh rải dọc đường. Chúng sẽ đưa chúng ta về nhà." Trăng lên, hai anh em hăm hở bước đi. Nhưng ôi chao, chúng chẳng tìm thấy vụn bánh mì nào cả! Hàng ngàn con chim rừng và chim đồng bay lượn đã mổ sạch bóng những vụn bánh nhỏ nhoi ấy. Hansel quả quyết nói với Gretel: "Chúng ta sẽ sớm tìm ra đường thôi em." Nhưng chúng tìm mãi, tìm mãi mà vẫn không ra. Hai anh em lê bước suốt đêm thâu và trọn vẹn cả ngày hôm sau, từ mờ sáng đến chập tối, nhưng rừng rậm vẫn giăng mắc như mê cung vô tận. Bụng đói meo, vì suốt hai ngày hai đêm, chúng chẳng có gì bỏ bụng ngoài vài ba quả mọng mọc dại trên mặt đất. Cuối cùng, khi đôi chân không còn đủ sức nâng đỡ nổi cơ thể gầy gò, chúng gục xuống dưới một gốc cây và lịm đi.
Đã ba buổi sáng trôi qua kể từ ngày chúng bị đuổi khỏi nhà. Chúng lại cố gượng dậy bước tiếp, nhưng càng đi lại càng lạc sâu hơn vào chốn rừng thiêng nước độc. Nếu không sớm có ai cứu giúp, chắc chắn hai anh em sẽ chết vì đói khát và kiệt sức. Giữa trưa hôm đó, chúng chợt thấy một con chim trắng muốt như tuyết, đậu trên cành cây. Con chim cất tiếng hót líu lo, hay đến nỗi hai anh em phải đứng sững lại mà say sưa lắng nghe. Hót xong, con chim tung cánh bay vút đi. Hai anh em cứ thế lần bước theo nó, cho đến khi đến trước một ngôi nhà nhỏ. Con chim trắng sà xuống đậu ngay trên mái nhà. Tiến lại gần, hai đứa trẻ tròn xoe mắt kinh ngạc: Ngôi nhà ấy được làm toàn bằng bánh mì, lợp bằng bánh ngọt, còn những ô cửa sổ thì làm bằng kẹo đường trong vắt! "Chúng ta sẽ bắt tay vào việc với cái này," Hansel hớn hở, "và đánh chén một bữa ra trò. Anh sẽ ăn một miếng mái nhà, còn em, Gretel, em hãy thử một ít cửa sổ xem sao. Chắc chắn nó sẽ ngọt lịm đấy." Hansel vươn tay, bẻ một miếng mái nhà nhấm nháp. Gretel thì áp sát vào cửa sổ, say sưa gặm nhấm những ô kính ngọt ngào. Bỗng nhiên, từ bên trong phòng khách vọng ra một giọng nói êm ái:
"Gặm, gặm, nhấm, nhấm,
Ai đang gặm nhấm ngôi nhà nhỏ của ta thế?"
Những đứa trẻ bèn đồng thanh đáp lại:
"Gió đấy, gió đấy,
Cơn gió sinh ra từ trời cao,"
Nói rồi, chúng lại điềm nhiên ăn tiếp mà chẳng chút bối rối. Hansel quá thích hương vị của mái nhà, bèn bẻ hẳn một mảng lớn. Gretel cũng đẩy bật một ô kính tròn, ngồi phịch xuống đất và nhâm nhi một cách thích thú. Đột nhiên, cánh cửa hé mở. Một bà lão nhăn nheo, còng rạp như ngọn đồi già cỗi, chống nạng lọt tọt bước ra ngoài. Hansel và Gretel hoảng hốt đến nỗi đánh rơi cả thức ăn đang cầm trên tay. Bà lão thân thiện gật đầu, hiền từ bảo: "Ôi, các cháu ngoan của bà. Ai đã đưa các cháu đến chốn này vậy? Hãy vào trong này, và ở lại với bà. Sẽ không có chuyện xấu nào xảy ra với các cháu đâu." Bà lão dịu dàng nắm lấy tay hai đứa trẻ, dắt chúng vào trong căn nhà nhỏ ấm cúng. Những món ăn ngon lành được dọn ra ê hề: sữa tươi, bánh xèo thơm phức, rắc thêm đường, điểm xuyết táo và đủ các loại hạt. Ăn uống no nê, chúng được nằm nghỉ trên hai chiếc giường nhỏ xinh, trải chăn ga trắng muốt, sạch sẽ. Hansel và Gretel ngả lưng xuống nệm êm, ngỡ như mình đang bồng bềnh trên cõi thiên đường.
Thế nhưng, sự hiền từ ấy chỉ là lớp vỏ ngụy trang. Bà lão thực chất là một mụ phù thủy tàn độc, chuyên nấp trong rừng sâu rình rập trẻ con. Ngôi nhà bằng bánh kẹo chỉ là cái bẫy mụ giăng ra để dụ dỗ những con mồi ngây thơ. Bất cứ đứa trẻ nào rơi vào tay mụ đều sẽ bị mụ giết thịt, đem nấu lên đánh chén. Ngày bắt được mẻ mồi ngon luôn là ngày hội lớn của mụ. Lũ phù thủy vốn có đôi mắt đỏ hoe, mắt mờ nên không thể nhìn xa, nhưng bù lại, chúng có khứu giác nhạy bén vô cùng, hệt như thú dữ. Chỉ cần có hơi người lại gần, chúng liền đánh hơi thấy ngay. Lúc Hansel và Gretel bước vào lãnh địa của mụ, mụ đã cười gằn khoái trá, rít lên đầy hiểm độc: "Tao tóm được chúng rồi! Chúng sẽ không thoát khỏi tay tao nữa đâu!"
Sáng hôm sau, khi bọn trẻ còn say giấc nồng, mụ phù thủy đã thức dậy từ sớm tinh mơ. Ngắm nhìn hai khuôn mặt say ngủ với đôi má hồng hào, bụ bẫm, mụ chép miệng lẩm bẩm: "Đây chắc chắn sẽ là một miếng mồi ngon tuyệt hảo!" Rồi mụ dùng đôi bàn tay nhăn nheo, gân guốc túm chặt lấy Hansel, lôi tuột cậu vào một cái chuồng nhỏ và khóa chặt cánh cửa có chấn song sắt dày cộp lại. Dù cậu bé có gào thét khản cổ cũng chẳng ích gì. Xong xuôi, mụ tiến đến chỗ Gretel, lay mạnh cô bé cho đến khi thức giấc, rồi quát lớn: "Dậy đi, con ranh lười biếng kia! Mau đi xách nước về đây, rồi nấu món gì đó thật ngon cho anh mày ăn đi! Nó đang bị nhốt trong cái chuồng ngoài kia, cần được vỗ béo. Chờ lúc nào nó béo núc ních, tao sẽ làm thịt nó." Gretel sợ hãi khóc nức nở, nhưng nước mắt cũng hoài công. Cô bé đành cúi đầu răm rắp làm theo những mệnh lệnh tàn nhẫn của mụ phù thủy.
Kể từ hôm đó, những món ăn ngon lành bổ dưỡng nhất đều được dọn cho Hansel tội nghiệp, còn Gretel bé bỏng thì chẳng có gì ăn ngoài mớ vỏ cua bỏ đi. Mỗi buổi sáng, mụ phù thủy già lại lê bước đến trước cái chuồng nhỏ, the thé gọi: "Hansel, chìa ngón tay của mày ra đây, để tao nắn xem mày đã sắp béo chưa nào." Nhưng Hansel rất lanh trí, cậu bé luôn chìa ra một khúc xương nhỏ. Mụ phù thủy già mắt mũi kèm nhèm, cứ đinh ninh đó là ngón tay của Hansel. Mụ bực bội và kinh ngạc, chẳng hiểu sao ăn uống no say ngần ấy mà thằng bé mãi vẫn chẳng chịu béo lên. Bốn tuần đằng đẵng trôi qua, thấy Hansel vẫn gầy nhom gầy nhẳng, mụ mất hết kiên nhẫn, không thèm chờ đợi thêm nữa. "Này Gretel," mụ quát lớn với cô bé, "động đậy cái thân mày đi, lẹ chân xách ít nước về đây! Mặc xác thằng Hansel béo hay gầy, ngày mai tao sẽ làm thịt nó, đem nấu một bữa ra trò!" Chao ôi, cô em gái nhỏ tội nghiệp đã khóc lóc thảm thiết biết nhường nào khi phải lủi thủi đi xách nước! Nước mắt cô bé tuôn rơi giàn giụa trên đôi má gầy gò. "Lạy Đức Chúa Trời, xin Người hãy rủ lòng thương cứu vớt anh em con," cô bé thổn thức, "Giá như thú dữ trong rừng ăn thịt chúng con, thì ít ra anh em con cũng được chết cùng nhau." "Giữ cái tiếng ồn đó cho riêng mày đi," mụ già hầm hè, "Việc đó chẳng giúp ích được gì cho mày đâu."
Sáng sớm hôm sau, Gretel bị bắt ra ngoài treo cái vạc nước to tướng lên bếp và nhóm lửa. "Chúng ta sẽ nướng bánh trước," mụ phù thủy già bảo, "Tao đã làm nóng lò và nhào bột xong xuôi rồi." Mụ đẩy mạnh Gretel về phía cái lò nướng hầm hập, nơi những ngọn lửa liếm láp đang bốc lên ngùn ngụt. "Chui vào trong đi," mụ phù thủy ra lệnh, "xem lò đã đủ nóng chưa, để tao còn cho bánh mì vào nướng." Mưu đồ của mụ là chờ khi Gretel chui vào trong, mụ sẽ đóng sập cửa lò lại, nướng chín cô bé rồi xơi tái cô. Nhưng Gretel đã nhìn thấu tâm can độc ác của mụ, bèn vờ vịt ngây ngô: "Cháu không biết phải làm thế nào cả. Làm sao cháu chui vào được ạ?" "Đồ ngốc nghếch!" mụ già gắt, "Cái cửa to tướng thế kia cơ mà! Nhìn tao đây này, tao cũng có thể tự chui vào được!" Nói rồi, mụ lết đến gần, thò đầu vào trong cửa lò. Chỉ chờ có thế, Gretel dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh mụ một cú trời giáng. Mụ già ngã nhào vào sâu bên trong. Gretel nhanh tay đóng sập cánh cửa sắt lại, cài then thật chặt. Ôi chao! Mụ phù thủy bắt đầu gào thét vô cùng thảm thiết trong ngọn lửa đỏ rực, nhưng Gretel đã vội vàng bỏ chạy. Kẻ độc ác đã bị thiêu chết một cách thảm thương.
Gretel chạy nhanh như chớp đến chỗ Hansel, mở toang cánh cửa chuồng nhỏ và reo lên vỡ òa: "Hansel, anh em mình được cứu rồi! Mụ phù thủy già đã chết rồi anh ơi!" Cửa ngục vừa mở, Hansel lao ra như một chú chim sổ lồng. Hai anh em sung sướng tột độ, ôm chầm lấy nhau, nhảy múa và trao nhau những nụ cười rạng rỡ. Không còn sợ hãi mụ phù thủy ác độc nữa, chúng rủ nhau đi khám phá ngôi nhà của mụ. Bất ngờ thay, ở mọi góc nhà đều chất đầy những chiếc rương ngập ngụa ngọc trai và châu báu. "Những thứ này còn quý giá hơn cả sỏi trắng nhiều!" Hansel cười tươi tắn, nhét đầy vào các túi áo mọi thứ có thể mang theo. Gretel cũng hớn hở: "Em cũng sẽ mang một ít về nhà," rồi cô bé cẩn thận vơ lấy vơ để, gói ghém đầy ắp vào chiếc tạp dề nhỏ. "Nhưng bây giờ anh em mình phải đi thôi," Hansel giục, "để chúng ta sớm thoát khỏi khu rừng hắc ám của mụ phù thủy này."
Khi hai anh em rảo bước được độ hai tiếng đồng hồ, chúng bị chặn lại bởi một vùng nước mênh mông. "Chúng ta không thể qua được," Hansel ngập ngừng, "anh chẳng thấy tấm ván gác chân nào, cũng chẳng có cây cầu nào bắc qua cả." "Và cũng chẳng có con đò nào nữa," Gretel buồn bã tiếp lời, nhưng rồi mắt cô bé bỗng sáng lên, "A, nhưng có một con vịt trắng đang bơi ở đằng kia. Nếu chị nhờ em ấy, chắc chắn em ấy sẽ giúp anh em mình qua hồ." Thế rồi, cô bé cất tiếng gọi lảnh lót:
"Vịt nhỏ ơi, vịt nhỏ à, em có thấy không,
Hansel và Gretel đang chờ em đấy?
Chẳng có tấm ván nào, hay cây cầu nào trong tầm mắt cả,
Hãy chở anh chị qua trên tấm lưng trắng muốt của em đi."
Con vịt ngoan ngoãn bơi lại gần. Hansel trèo lên lưng vịt, rồi bảo em gái ngồi bên cạnh mình. "Không đâu," Gretel lắc đầu, "Như vậy sẽ quá nặng cho em vịt nhỏ mất. Em ấy sẽ chở anh em mình qua bờ, từng người một." Vịt trắng tốt bụng vui vẻ làm theo lời cô bé. Khi cả hai anh em đã sang bờ bên kia an toàn và đi bộ thêm một quãng, khung cảnh khu rừng dường như ngày càng trở nên quen thuộc. Cuối cùng, qua kẽ lá, chúng đã nhìn thấy ngôi nhà thân thương của cha mình lấp ló đằng xa. Hai đứa trẻ mừng quýnh, co cẳng chạy một mạch, lao ùa vào phòng khách và ôm chầm lấy cổ cha. Từ cái ngày gạt nước mắt bỏ rơi các con trong rừng sâu, người tiều phu nghèo chưa từng có lấy một khắc thanh thản hay vui vẻ. Về phần người vợ kế độc ác, bà ta đã qua đời. Gretel trải chiếc tạp dề ra, những viên ngọc trai và đá quý lấp lánh lăn lóc khắp sàn nhà. Hansel cũng rút từng vốc, từng vốc châu báu từ trong túi áo ra, chất thành một đống sáng rực rỡ. Từ đó, mọi lo toan khốn khó đều tan biến, và ba cha con sống bên nhau trong niềm hạnh phúc trọn vẹn, ấm êm mãi mãi.
Câu chuyện của tôi đến đây là hết. Ồ kìa, có một con chuột nhắt đang chạy! Ai mà bắt được nó, thì cứ tự nhiên may cho mình một chiếc mũ lông to đùng từ bộ lông của nó nhé!3
-
Nạn đói (Famine) là một thảm họa tàn khốc và thường xuyên xảy ra ở châu Âu thời Trung Cổ và Cận Đại do mất mùa, dịch bệnh hoặc thời tiết khắc nghiệt. Trong những hoàn cảnh cùng cực này, hiện tượng cha mẹ đành phải bỏ rơi con cái vì không đủ lương thực nuôi dưỡng là một bi kịch có thật trong lịch sử. ↩
-
Sự xuất hiện của yếu tố niềm tin tôn giáo phản ánh bối cảnh văn hóa Cơ Đốc giáo ăn sâu ở Đức vào thời kỳ đó. Đức tin thường là chỗ dựa tinh thần lớn nhất của những người nông dân nghèo khổ khi phải đối mặt với nghịch cảnh, cái chết hoặc sự tuyệt vọng. ↩
-
Đây là một mô-típ kết thúc truyện cổ tích truyền thống đặc trưng của Đức. Người kể chuyện sử dụng một hình ảnh bông đùa, vô lý để phá vỡ ảo giác của thế giới cổ tích, nhẹ nhàng đưa người nghe (đặc biệt là đối tượng trẻ em) trở về với thế giới thực tại. ↩
HANSEL AND GRETEL
Hard by a great forest dwelt a poor wood-cutter with his wife and his two children. The boy was called Hansel and the girl Gretel. He had little to bite and to break, and once when great dearth fell on the land, he could no longer procure even daily bread. Now when he thought over this by night in his bed, and tossed about in his anxiety, he groaned and said to his wife: ‘What is to become of us? How are we to feed our poor children, when we no longer have anything even for ourselves?’ ‘I’ll tell you what, husband,’ answered the woman, ‘early tomorrow morning we will take the children out into the forest to where it is the thickest; there we will light a fire for them, and give each of them one more piece of bread, and then we will go to our work and leave them alone. They will not find the way home again, and we shall be rid of them.’ ‘No, wife,’ said the man, ‘I will not do that; how can I bear to leave my children alone in the forest?-the wild animals would soon come and tear them to pieces.’ ‘O, you fool!’ said she, ‘then we must all four die of hunger, you may as well plane the planks for our coffins,’ and she left him no peace until he consented. ‘But I feel very sorry for the poor children, all the same,’ said the man.
The two children had also not been able to sleep for hunger, and had heard what their stepmother had said to their father. Gretel wept bitter tears, and said to Hansel: ‘Now all is over with us.’ ‘Be quiet, Gretel,’ said Hansel, ‘do not distress yourself, I will soon find a way to help us.’ And when the old folks had fallen asleep, he got up, put on his little coat, opened the door below, and crept outside. The moon shone brightly, and the white pebbles which lay in front of the house glittered like real silver pennies. Hansel stooped and stuffed the little pocket of his coat with as many as he could get in. Then he went back and said to Gretel: ‘Be comforted, dear little sister, and sleep in peace, God will not forsake us,’ and he lay down again in his bed. When day dawned, but before the sun had risen, the woman came and awoke the two children, saying: ‘Get up, you sluggards! we are going into the forest to fetch wood.’ She gave each a little piece of bread, and said: ‘There is something for your dinner, but do not eat it up before then, for you will get nothing else.’ Gretel took the bread under her apron, as Hansel had the pebbles in his pocket. Then they all set out together on the way to the forest. When they had walked a short time, Hansel stood still and peeped back at the house, and did so again and again. His father said: ‘Hansel, what are you looking at there and staying behind for? Pay attention, and do not forget how to use your legs.’ ‘Ah, father,’ said Hansel, ‘I am looking at my little white cat, which is sitting up on the roof, and wants to say goodbye to me.’ The wife said: ‘Fool, that is not your little cat, that is the morning sun which is shining on the chimneys.’ Hansel, however, had not been looking back at the cat, but had been constantly throwing one of the white pebble-stones out of his pocket on the road.
When they had reached the middle of the forest, the father said: ‘Now, children, pile up some wood, and I will light a fire that you may not be cold.’ Hansel and Gretel gathered brushwood together, as high as a little hill. The brushwood was lighted, and when the flames were burning very high, the woman said: ‘Now, children, lay yourselves down by the fire and rest, we will go into the forest and cut some wood. When we have done, we will come back and fetch you away.’
Hansel and Gretel sat by the fire, and when noon came, each ate a little piece of bread, and as they heard the strokes of the wood-axe they believed that their father was near. It was not the axe, however, but a branch which he had fastened to a withered tree which the wind was blowing backwards and forwards. And as they had been sitting such a long time, their eyes closed with fatigue, and they fell fast asleep. When at last they awoke, it was already dark night. Gretel began to cry and said: ‘How are we to get out of the forest now?’ But Hansel comforted her and said: ‘Just wait a little, until the moon has risen, and then we will soon find the way.’ And when the full moon had risen, Hansel took his little sister by the hand, and followed the pebbles which shone like newly-coined silver pieces, and showed them the way.
They walked the whole night long, and by break of day came once more to their father’s house. They knocked at the door, and when the woman opened it and saw that it was Hansel and Gretel, she said: ‘You naughty children, why have you slept so long in the forest?-we thought you were never coming back at all!’ The father, however, rejoiced, for it had cut him to the heart to leave them behind alone.
Not long afterwards, there was once more great dearth throughout the land, and the children heard their mother saying at night to their father: ‘Everything is eaten again, we have one half loaf left, and that is the end. The children must go, we will take them farther into the wood, so that they will not find their way out again; there is no other means of saving ourselves!’ The man’s heart was heavy, and he thought: ‘It would be better for you to share the last mouthful with your children.’ The woman, however, would listen to nothing that he had to say, but scolded and reproached him. He who says A must say B, likewise, and as he had yielded the first time, he had to do so a second time also.
The children, however, were still awake and had heard the conversation. When the old folks were asleep, Hansel again got up, and wanted to go out and pick up pebbles as he had done before, but the woman had locked the door, and Hansel could not get out. Nevertheless he comforted his little sister, and said: ‘Do not cry, Gretel, go to sleep quietly, the good God will help us.’
Early in the morning came the woman, and took the children out of their beds. Their piece of bread was given to them, but it was still smaller than the time before. On the way into the forest Hansel crumbled his in his pocket, and often stood still and threw a morsel on the ground. ‘Hansel, why do you stop and look round?’ said the father, ‘go on.’ ‘I am looking back at my little pigeon which is sitting on the roof, and wants to say goodbye to me,’ answered Hansel. ‘Fool!’ said the woman, ‘that is not your little pigeon, that is the morning sun that is shining on the chimney.’ Hansel, however little by little, threw all the crumbs on the path.
The woman led the children still deeper into the forest, where they had never in their lives been before. Then a great fire was again made, and the mother said: ‘Just sit there, you children, and when you are tired you may sleep a little; we are going into the forest to cut wood, and in the evening when we are done, we will come and fetch you away.’ When it was noon, Gretel shared her piece of bread with Hansel, who had scattered his by the way. Then they fell asleep and evening passed, but no one came to the poor children. They did not awake until it was dark night, and Hansel comforted his little sister and said: ‘Just wait, Gretel, until the moon rises, and then we shall see the crumbs of bread which I have strewn about, they will show us our way home again.’ When the moon came they set out, but they found no crumbs, for the many thousands of birds which fly about in the woods and fields had picked them all up. Hansel said to Gretel: ‘We shall soon find the way,’ but they did not find it. They walked the whole night and all the next day too from morning till evening, but they did not get out of the forest, and were very hungry, for they had nothing to eat but two or three berries, which grew on the ground. And as they were so weary that their legs would carry them no longer, they lay down beneath a tree and fell asleep.
It was now three mornings since they had left their father’s house. They began to walk again, but they always came deeper into the forest, and if help did not come soon, they must die of hunger and weariness. When it was mid-day, they saw a beautiful snow-white bird sitting on a bough, which sang so delightfully that they stood still and listened to it. And when its song was over, it spread its wings and flew away before them, and they followed it until they reached a little house, on the roof of which it alighted; and when they approached the little house they saw that it was built of bread and covered with cakes, but that the windows were of clear sugar. ‘We will set to work on that,’ said Hansel, ‘and have a good meal. I will eat a bit of the roof, and you Gretel, can eat some of the window, it will taste sweet.’ Hansel reached up above, and broke off a little of the roof to try how it tasted, and Gretel leant against the window and nibbled at the panes. Then a soft voice cried from the parlour:
‘Nibble, nibble, gnaw,
Who is nibbling at my little house?’
The children answered:
‘The wind, the wind,
The heaven-born wind,’
and went on eating without disturbing themselves. Hansel, who liked the taste of the roof, tore down a great piece of it, and Gretel pushed out the whole of one round window-pane, sat down, and enjoyed herself with it. Suddenly the door opened, and a woman as old as the hills, who supported herself on crutches, came creeping out. Hansel and Gretel were so terribly frightened that they let fall what they had in their hands. The old woman, however, nodded her head, and said: ‘Oh, you dear children, who has brought you here? do come in, and stay with me. No harm shall happen to you.’ She took them both by the hand, and led them into her little house. Then good food was set before them, milk and pancakes, with sugar, apples, and nuts. Afterwards two pretty little beds were covered with clean white linen, and Hansel and Gretel lay down in them, and thought they were in heaven.
The old woman had only pretended to be so kind; she was in reality a wicked witch, who lay in wait for children, and had only built the little house of bread in order to entice them there. When a child fell into her power, she killed it, cooked and ate it, and that was a feast day with her. Witches have red eyes, and cannot see far, but they have a keen scent like the beasts, and are aware when human beings draw near. When Hansel and Gretel came into her neighbourhood, she laughed with malice, and said mockingly: ‘I have them, they shall not escape me again!’ Early in the morning before the children were awake, she was already up, and when she saw both of them sleeping and looking so pretty, with their plump and rosy cheeks she muttered to herself: ‘That will be a dainty mouthful!’ Then she seized Hansel with her shrivelled hand, carried him into a little stable, and locked him in behind a grated door. Scream as he might, it would not help him. Then she went to Gretel, shook her till she awoke, and cried: ‘Get up, lazy thing, fetch some water, and cook something good for your brother, he is in the stable outside, and is to be made fat. When he is fat, I will eat him.’ Gretel began to weep bitterly, but it was all in vain, for she was forced to do what the wicked witch commanded.
And now the best food was cooked for poor Hansel, but Gretel got nothing but crab-shells. Every morning the woman crept to the little stable, and cried: ‘Hansel, stretch out your finger that I may feel if you will soon be fat.’ Hansel, however, stretched out a little bone to her, and the old woman, who had dim eyes, could not see it, and thought it was Hansel’s finger, and was astonished that there was no way of fattening him. When four weeks had gone by, and Hansel still remained thin, she was seized with impatience and would not wait any longer. ‘Now, then, Gretel,’ she cried to the girl, ‘stir yourself, and bring some water. Let Hansel be fat or lean, tomorrow I will kill him, and cook him.’ Ah, how the poor little sister did lament when she had to fetch the water, and how her tears did flow down her cheeks! ‘Dear God, do help us,’ she cried. ‘If the wild beasts in the forest had but devoured us, we should at any rate have died together.’ ‘Just keep your noise to yourself,’ said the old woman, ‘it won’t help you at all.’
Early in the morning, Gretel had to go out and hang up the cauldron with the water, and light the fire. ‘We will bake first,’ said the old woman, ‘I have already heated the oven, and kneaded the dough.’ She pushed poor Gretel out to the oven, from which flames of fire were already darting. ‘Creep in,’ said the witch, ‘and see if it is properly heated, so that we can put the bread in.’ And once Gretel was inside, she intended to shut the oven and let her bake in it, and then she would eat her, too. But Gretel saw what she had in mind, and said: ‘I do not know how I am to do it; how do I get in?’ ‘Silly goose,’ said the old woman. ‘The door is big enough; just look, I can get in myself!’ and she crept up and thrust her head into the oven. Then Gretel gave her a push that drove her far into it, and shut the iron door, and fastened the bolt. Oh! then she began to howl quite horribly, but Gretel ran away and the godless witch was miserably burnt to death.
Gretel, however, ran like lightning to Hansel, opened his little stable, and cried: ‘Hansel, we are saved! The old witch is dead!’ Then Hansel sprang like a bird from its cage when the door is opened. How they did rejoice and embrace each other, and dance about and kiss each other! And as they had no longer any need to fear her, they went into the witch’s house, and in every corner there stood chests full of pearls and jewels. ‘These are far better than pebbles!’ said Hansel, and thrust into his pockets whatever could be got in, and Gretel said: ‘I, too, will take something home with me,’ and filled her pinafore full. ‘But now we must be off,’ said Hansel, ‘that we may get out of the witch’s forest.’
When they had walked for two hours, they came to a great stretch of water. ‘We cannot cross,’ said Hansel, ‘I see no foot-plank, and no bridge.’ ‘And there is also no ferry,’ answered Gretel, ‘but a white duck is swimming there: if I ask her, she will help us over.’ Then she cried:
‘Little duck, little duck, dost thou see,
Hansel and Gretel are waiting for thee?
There’s never a plank, or bridge in sight,
Take us across on thy back so white.’
The duck came to them, and Hansel seated himself on its back, and told his sister to sit by him. ‘No,’ replied Gretel, ‘that will be too heavy for the little duck; she shall take us across, one after the other.’ The good little duck did so, and when they were once safely across and had walked for a short time, the forest seemed to be more and more familiar to them, and at length they saw from afar their father’s house. Then they began to run, rushed into the parlour, and threw themselves round their father’s neck. The man had not known one happy hour since he had left the children in the forest; the woman, however, was dead. Gretel emptied her pinafore until pearls and precious stones ran about the room, and Hansel threw one handful after another out of his pocket to add to them. Then all anxiety was at an end, and they lived together in perfect happiness. My tale is done, there runs a mouse; whosoever catches it, may make himself a big fur cap out of it.