CHƯƠNG I.

Có một chân lý phổ quát mà ai cũng phải thừa nhận, ấy là một người đàn ông độc thân sở hữu khối tài sản kếch xù, ắt hẳn đang cần một người vợ.
Bất kể người ta có biết chút mảy may nào hay không về tâm tư hay quan điểm của một quý ông như thế khi anh ta mới chân ướt chân ráo dọn đến vùng này, cái chân lý ấy đã hằn sâu vào tâm trí của các gia đình xung quanh đến mức, người đàn ông xa lạ ấy nghiễm nhiên bị coi là món tài sản hợp pháp của một trong những cô con gái nhà họ.
"Ông Bennet thân mến," một hôm, vợ ông cất lời, "ông đã nghe tin điền trang Netherfield Park rốt cuộc cũng có người mướn chưa?"
Ông Bennet điềm nhiên đáp rằng ông chưa hề hay biết.
"Nhưng quả đúng là thế đấy," bà vội vã tiếp lời; "bởi bà Long vừa mới ghé qua đây, và bà ấy đã thuật lại cho tôi nghe tường tận mọi chuyện."
Ông Bennet tuyệt nhiên không đáp.
"Thế ông không tò mò muốn biết ai đã thuê nơi đó sao?" vợ ông kêu lên đầy sốt ruột.
"Bà đang rất nóng lòng muốn kể cho tôi nghe, và tôi thì chẳng có cớ gì mà lại đi từ chối cả."

"Anh ta đã xuống xem chỗ đó"
[Bản quyền 1894 thuộc về George Allen.]
Chỉ một lời dọn đường ấy thôi cũng là quá đủ để bà bắt đầu câu chuyện.
"Chuyện là thế này, mình ạ, ông phải biết rằng, bà Long kể Netherfield đã lọt vào mắt xanh của một chàng trai trẻ xuất thân từ miền Bắc nước Anh, nắm trong tay một gia tài đồ sộ. Chàng ta đã ngồi cỗ xe tứ mã1 xuống tận đây vào ngày thứ Hai để xem xét điền trang, và chàng thích thú đến độ đã chốt thoả thuận ngay tắp lự với ông Morris; chàng sẽ dọn đến trước lễ Michaelmas2, và một toán gia nhân của chàng sẽ có mặt trong nhà vào cuối tuần tới để lo liệu mọi việc."
"Cậu ta tên là gì?"
"Bingley."
"Cậu ta đã kết hôn hay hãy còn độc thân?"
"Ôi, độc thân chứ, ông ạ, dĩ nhiên rồi! Một người đàn ông độc thân với khối gia tài kếch xù; thu nhập chừng bốn, năm ngàn bảng mỗi năm3. Quả là một mối tuyệt vời cho mấy cô con gái nhà ta!"
"Sao lại thế? Chuyện đó thì can dự gì đến bọn trẻ?"
"Ông Bennet thân mến," vợ ông đáp, "sao ông lại có thể vô tâm nhường ấy cơ chứ? Ông thừa biết tôi đang tính đến chuyện cậu ta sẽ rước một trong mấy đứa con gái của chúng ta mà."
"Đó là chủ ý của cậu ta khi đến định cư ở vùng này sao?"
"Chủ ý ư? Thật vớ vẩn, sao ông lại thốt ra lời như vậy! Nhưng chuyện cậu ta có thể phải lòng một trong số mấy đứa trẻ nhà mình là hoàn toàn khả thi, bởi lẽ đó, ngay khi cậu ta dọn tới, ông phải sang thăm hỏi người ta liền."
"Tôi chẳng thấy có cớ gì để làm vậy. Bà và lũ trẻ cứ việc sang đó-hoặc tốt hơn cả là bà cứ để chúng tự đi; bởi nhan sắc của bà nào có thua kém gì bọn chúng, khéo ngài Bingley lại ưng bà nhất hội cũng nên."
"Ông này, ông cứ khéo nịnh tôi. Chắc chắn là tôi đã từng có chút nhan sắc, song giờ đây tôi chẳng dám nhận mình còn bề ngoài xuất chúng nữa. Khi một người phụ nữ đã có tới năm cô con gái trưởng thành, bà ta cũng nên thôi vương vấn về vẻ đẹp của chính mình đi là vừa."
"Trong những trường hợp như vậy, phụ nữ thường cũng chẳng còn mấy nhan sắc để mà vương vấn nữa."
"Nhưng ông ạ, ông thực sự phải sang thăm ngài Bingley khi cậu ta chuyển đến vùng này đấy."
"Tôi cam đoan với bà, chuyện đó vượt quá những gì tôi có thể hứa."
"Nhưng ông hãy nghĩ cho các con gái của mình xem. Thử tưởng tượng đó sẽ là một mối lương duyên tuyệt vời biết chừng nào cho một trong số chúng. Ngài William và phu nhân Lucas đã quyết định đi thăm cũng chỉ vì lý do đó thôi; vì bình thường, ông biết đấy, họ có đời nào chịu đến thăm những người mới chuyển đến đâu. Thật sự ông phải đi, bởi chúng ta sẽ chẳng thể nào đến thăm cậu ấy được nếu ông không chịu đi trước."
"Bà câu nệ quá rồi, chắc chắn là vậy. Tôi dám nói rằng cậu Bingley sẽ rất hân hạnh được gặp bà; và tôi sẽ viết vài dòng đưa bà cầm theo, để cam đoan với cậu ấy về sự ưng thuận chân thành của tôi, nếu cậu ấy muốn cưới bất cứ đứa nào mình chọn trong số các con gái của chúng ta - mặc dù tôi vẫn phải nói đỡ đôi lời cho con bé Lizzy bé bỏng của tôi."
"Tôi cấm ông không được làm bất cứ chuyện gì như thế. Lizzy chẳng tốt đẹp hơn mấy đứa kia chút nào; và tôi dám chắc con bé không xinh đẹp bằng một nửa Jane, cũng chẳng dễ tính bằng một nửa Lydia. Vậy mà ông lúc nào cũng thiên vị nó."
"Chẳng đứa nào có nhiều ưu điểm đáng để tiến cử đâu," ông đáp, "chúng đều ngốc nghếch và nông cạn như mọi cô gái khác; nhưng Lizzy thì tinh ý hơn các chị em của nó một chút."
"Ông Bennet, sao ông có thể nói xấu chính con cái của mình theo cái kiểu đó chứ? Ông cứ lấy việc chọc tức tôi làm thú vui. Ông chẳng có chút xót thương nào cho những dây thần kinh4 khốn khổ của tôi cả."
"Bà hiểu lầm tôi rồi, mình ạ. Tôi rất mực tôn trọng những dây thần kinh của bà. Chúng vốn là những người bạn lâu năm của tôi. Tôi đã nghe bà nhắc đến chúng với sự nể trọng trong suốt hai mươi năm qua rồi cơ mà."
"Ôi, ông đâu biết tôi đã phải chịu đựng những gì."
"Nhưng tôi hy vọng bà sẽ vượt qua được, và sống đủ lâu để thấy thêm nhiều chàng trai trẻ với mức thu nhập bốn ngàn bảng một năm chuyển đến vùng này."
"Thì dẫu có tới hai mươi người như thế dọn đến đây cũng chẳng ích gì cho chúng ta, vì ông có chịu đi thăm họ đâu."
"Bà cứ vững tin thế này, mình ạ, hễ có hai mươi người đến, tôi sẽ đi thăm cả hai mươi."
Ông Bennet là một sự pha trộn kỳ quặc giữa trí tuệ sắc sảo, khiếu hài hước mỉa mai, bản tính kín đáo và sự thất thường, đến mức dẫu đã chung sống hai mươi ba năm, ngần ấy kinh nghiệm vẫn chưa đủ để vợ ông thấu hiểu được tính cách của chồng mình. Tâm trí của bà thì ít khó đoán hơn. Bà là một người đàn bà có tầm nhìn hạn hẹp, hiểu biết nông cạn và tính khí sớm nắng chiều mưa. Cứ hễ phật ý chuyện gì, bà lại huyễn hoặc rằng mình đang bị căng thẳng thần kinh. Mục đích lớn nhất đời bà là gả chồng cho các con gái; còn niềm an ủi của bà là việc đi thăm viếng và ngồi lê đôi mách.

Ông & Bà Bennet
[Bản quyền 1894 thuộc về George Allen.]
-
Loại xe do bốn con ngựa kéo (chaise and four). Vào thời bấy giờ, việc đi lại bằng xe tứ mã đòi hỏi chi phí đắt đỏ, qua đó ngầm khẳng định sự giàu có và đẳng cấp xã hội của người sử dụng. ↩
-
Lễ Thánh Michael (thường rơi vào ngày 29 tháng 9), là một trong bốn ngày lễ chính trong năm (quarter days) ở Anh thời xưa. Đây là thời điểm truyền thống để thanh toán tiền thuê đất, đáo hạn hợp đồng hoặc thuê mướn gia nhân. ↩
-
Vào đầu thế kỷ 19 ở Anh, đây là một mức thu nhập khổng lồ. Một gia đình trung lưu sống thoải mái chỉ cần khoảng 500-1000 bảng mỗi năm. Mức thu nhập này đưa ngài Bingley vào giới thượng lưu siêu giàu. ↩
-
Vào thời đại của Jane Austen, thuật ngữ 'thần kinh' (nerves) thường được dùng để chỉ sự nhạy cảm, dễ xúc động hoặc chứng hoang tưởng, lo âu ở phụ nữ. Các quý bà thường viện cớ 'đau thần kinh' để tìm kiếm sự chú ý hoặc phàn nàn khi phật ý. ↩
Chapter I.

IT is a truth universally acknowledged, that a single man in possession of a good fortune must be in want of a wife.
However little known the feelings or views of such a man may be on his first entering a neighbourhood, this truth is so well fixed in the minds of the surrounding families, that he is considered as the rightful property of some one or other of their daughters.
“My dear Mr. Bennet,” said his lady to him one day, “have you heard that Netherfield Park is let at last?”
Mr. Bennet replied that he had not.
“But it is,” returned she; “for Mrs. Long has just been here, and she told me all about it.”
Mr. Bennet made no answer.
“Do not you want to know who has taken it?” cried his wife, impatiently.
“You want to tell me, and I have no objection to hearing it.”

“He came down to see the place”
[Copyright 1894 by George Allen.]
This was invitation enough.
“Why, my dear, you must know, Mrs. Long says that Netherfield is taken by a young man of large fortune from the north of England; that he came down on Monday in a chaise and four to see the place, and was so much delighted with it that he agreed with Mr. Morris immediately; that he is to take possession before Michaelmas, and some of his servants are to be in the house by the end of next week.”
“What is his name?”
“Bingley.”
“Is he married or single?”
“Oh, single, my dear, to be sure! A single man of large fortune; four or five thousand a year. What a fine thing for our girls!”
“How so? how can it affect them?”
“My dear Mr. Bennet,” replied his wife, “how can you be so tiresome? You must know that I am thinking of his marrying one of them.”
“Is that his design in settling here?”
“Design? Nonsense, how can you talk so! But it is very likely that he may fall in love with one of them, and therefore you must visit him as soon as he comes.”
“I see no occasion for that. You and the girls may go-or you may send them by themselves, which perhaps will be still better; for as you are as handsome as any of them, Mr. Bingley might like you the best of the party.”
“My dear, you flatter me. I certainly have had my share of beauty, but I do not pretend to be anything extraordinary now. When a woman has five grown-up daughters, she ought to give over thinking of her own beauty.”
“In such cases, a woman has not often much beauty to think of.”
“But, my dear, you must indeed go and see Mr. Bingley when he comes into the neighbourhood.”
“It is more than I engage for, I assure you.”
“But consider your daughters. Only think what an establishment it would be for one of them. Sir William and Lady Lucas are determined to go, merely on that account; for in general, you know, they visit no new comers. Indeed you must go, for it will be impossible for us to visit him, if you do not.”
“You are over scrupulous, surely. I dare say Mr. Bingley will be very glad to see you; and I will send a few lines by you to assure him of my hearty consent to his marrying whichever he chooses of the girls-though I must throw in a good word for my little Lizzy.”
“I desire you will do no such thing. Lizzy is not a bit better than the others: and I am sure she is not half so handsome as Jane, nor half so good-humoured as Lydia. But you are always giving her the preference.”
“They have none of them much to recommend them,” replied he: “they are all silly and ignorant like other girls; but Lizzy has something more of quickness than her sisters.”
“Mr. Bennet, how can you abuse your own children in such a way? You take delight in vexing me. You have no compassion on my poor nerves.”
“You mistake me, my dear. I have a high respect for your nerves. They are my old friends. I have heard you mention them with consideration these twenty years at least.”
“Ah, you do not know what I suffer.”
“But I hope you will get over it, and live to see many young men of four thousand a year come into the neighbourhood.”
“It will be no use to us, if twenty such should come, since you will not visit them.”
“Depend upon it, my dear, that when there are twenty, I will visit them all.”
Mr. Bennet was so odd a mixture of quick parts, sarcastic humour, reserve, and caprice, that the experience of three-and-twenty years had been insufficient to make his wife understand his character. Her mind was less difficult to develope. She was a woman of mean understanding, little information, and uncertain temper. When she was discontented, she fancied herself nervous. The business of her life was to get her daughters married: its solace was visiting and news.

Mr. & Mrs. Bennet
[Copyright 1894 by George Allen.]