CHƯƠNG XXVIII.

"Ở ngoài cửa."

Mọi cảnh vật trên chặng đường ngày hôm sau đều ánh lên vẻ mới mẻ và đầy sức hút trong mắt Elizabeth. Tinh thần cô ngập tràn niềm hoan hỉ; bởi cô đã thấy chị gái mình khỏe khoắn tươi tắn, xua tan đi mọi mối âu lo về sức khỏe của chị bấy lâu. Hơn thế nữa, viễn cảnh về chuyến du ngoạn phương Bắc sắp tới lại càng nhen nhóm trong lòng cô một niềm háo hức khôn nguôi.
Khi cỗ xe rời khỏi con đường lớn để rẽ vào lối nhỏ dẫn đến Hunsford, mọi ánh mắt đều háo hức dõi tìm khu Nhà xứ1, mong ngóng sau mỗi khúc quanh sẽ mở ra khung cảnh ấy. Hàng rào của công viên2 Rosings chạy dọc tạo thành ranh giới ngay một bên đường. Elizabeth bất giác mỉm cười khi chợt nhớ lại tất thảy những gì cô từng được nghe kể về những con người đang sống trong khu dinh thự đó.
Cuối cùng thì khu Nhà xứ cũng hiện ra. Phía trước ngôi nhà, nằm lọt thỏm giữa hàng rào xanh và giậu nguyệt quế, là một khu vườn thoai thoải trải dài ra tận mặt đường-tất cả đều báo hiệu rằng họ đã đến nơi. Ông Collins cùng Charlotte bước ra tận cửa đón khách. Cỗ xe ngựa từ từ đỗ lại trước cánh cổng nhỏ dẫn vào lối đi ngắn rải sỏi hướng vào nhà, trong những cái gật đầu và nụ cười rạng rỡ của tất cả mọi người. Thoáng chốc, mọi người đã bước xuống xe, tay bắt mặt mừng. Bà Collins chào đón cô bạn thân bằng niềm hân hoan rạng rỡ nhất; và sự tiếp đón nồng hậu này càng khiến Elizabeth thêm phần mãn nguyện với chuyến đi. Cô nhận ra ngay rằng điệu bộ của ông anh họ không hề suy suyển chút nào sau khi lập gia đình: sự lịch thiệp đầy kiểu cách của anh ta vẫn y nguyên như trước. Anh ta còn giữ cô lại ở cổng mất vài phút chỉ để tuôn ra hàng tràng những câu hỏi thăm về toàn thể gia đình cô rồi tự mình thỏa mãn với điều đó. Sau đó, không chậm trễ thêm, anh ta chỉ cho mọi người thấy lối vào nhà gọn gàng đến mức nào rồi mới dẫn khách vào trong. Vừa bước chân vào phòng khách, anh ta lại cất lời chào đón họ thêm một lần nữa đến với "tệ xá" của mình, bằng một vẻ phô trương kiểu cách, rồi lặp lại y đúc từng lời mời dùng đồ giải khát mà vợ anh ta vừa mới nói xong.
Elizabeth vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần để chứng kiến dáng vẻ bệ vệ của ông anh họ trong ánh hào quang của anh ta. Cô không khỏi nghĩ thầm rằng, qua cái cách anh ta khoe khoang về tỷ lệ cân đối của căn phòng, về hướng nhìn cũng như những món đồ nội thất bên trong, dường như anh ta đang cố tình nhắm vào cô, cốt để cô phải thấy hối tiếc vì đã đánh mất những gì khi dám từ chối anh ta. Thế nhưng, mặc cho mọi thứ trông có vẻ tươm tất và dễ chịu, cô vẫn không hề ban phát cho anh ta bất cứ một tiếng thở dài nuối tiếc nào. Trái lại, cô chỉ mang một vẻ kinh ngạc mà nhìn bạn mình, tự hỏi làm sao chị ấy có thể giữ được dáng vẻ tươi tắn đến thế khi phải chung sống với một người chồng như vậy. Mỗi lúc ông Collins buông ra một câu ngớ ngẩn nào đó đáng lẽ phải khiến vợ anh ta xấu hổ-mà chuyện này thì chắc chắn chẳng hề hiếm hoi-Elizabeth lại bất giác quay sang nhìn Charlotte. Đôi ba lần, cô thấp thoáng nhận ra một vệt ửng hồng trên má bạn; nhưng nhìn chung, Charlotte đã khôn khéo giả vờ như không nghe thấy gì cả. Sau khi mọi người đã an tọa đủ lâu để kịp chiêm ngưỡng rành rọt từng món đồ nội thất trong phòng, từ chiếc tủ búp phê cho đến tấm chắn lò sưởi, cũng như để tường thuật lại trọn vẹn chuyến hành trình và mọi sự tình đã diễn ra ở London, ông Collins bèn mời cả nhà ra dạo quanh khu vườn. Vườn nhà anh ta vốn rộng rãi và được bài trí rất khéo, lại do chính tay anh ta chăm bón cây cối. Làm vườn là một trong những thú tiêu khiển đáng kính nhất của anh ta; và Elizabeth lại một lần nữa phải thán phục nét mặt bình thản của Charlotte, khi chị nói về những lợi ích của việc vận động thân thể và thừa nhận rằng chị luôn khuyến khích chồng làm vườn nhiều nhất có thể. Ra đến nơi, ông Collins dẫn đường qua từng lối đi ngang dọc, thao thao bất tuyệt đến mức hầu như chẳng để cho khách có lấy một kẽ hở nào mà thốt lên những lời xưng tụng mà anh ta luôn đòi hỏi. Từng cảnh quan đều được anh ta chỉ trỏ với sự rạch ròi đến mức tỉ mẩn, vô tình gạt bỏ đi vẻ đẹp tự nhiên vốn có. Ở bất kỳ hướng nào, anh ta cũng có thể đếm vanh vách số lượng cánh đồng, và thậm chí còn nói được chính xác có bao nhiêu gốc cây trong cái lùm cây ở tít đằng xa kia. Tuy nhiên, trong số tất cả những cảnh sắc mà khu vườn này, vùng quê này, hay cả cái vương quốc này có thể tự hào, chẳng có gì sánh được với quang cảnh của dinh thự Rosings. Cảnh tượng ấy mở ra qua một khoảng trống giữa những tán cây bao bọc lấy khu công viên gần như nằm đối diện ngay mặt trước ngôi nhà của anh ta. Đó là một tòa kiến trúc hiện đại và bề thế, tọa lạc uy nghi trên một nền đất cao.
Từ vườn nhà, ông Collins có ý định dẫn khách đi tham quan một vòng quanh hai bãi cỏ của mình. Thế nhưng, do không mang giày phù hợp để chống chọi với tàn dư của lớp sương giá trắng xóa, các quý cô đành xin phép quay vào trong. Trong lúc ngài William tiếp tục tháp tùng con rể, Charlotte liền dẫn em gái và cô bạn thân đi thăm thú khắp nhà. Chị có vẻ vô cùng mãn nguyện vì cuối cùng cũng có cơ hội được tự mình khoe tổ ấm mà không bị chồng chen ngang. Ngôi nhà khá nhỏ nhắn nhưng lại được xây cất kiên cố và đầy đủ tiện nghi; mọi thứ đều được trang bị và bài trí với sự tươm tất và đồng bộ đến mức Elizabeth đã không tiếc lời ngợi khen Charlotte. Một khi người ta có thể tạm thời quên đi sự tồn tại của ông Collins, quả thực có một bầu không khí thoải mái tuyệt vời lan tỏa khắp ngóc ngách căn nhà; và khi nhìn thấy vẻ tận hưởng rõ rệt của Charlotte về điều đó, Elizabeth thiết nghĩ hẳn là anh ta đã thường xuyên bị lãng quên như thế.
Cô vốn đã biết phu nhân Catherine hiện vẫn đang lưu lại vùng quê này. Đề tài ấy lại một lần nữa được xới lên trong bữa tối, khi ông Collins trịnh trọng xen vào:
"Đúng vậy, cô Elizabeth ạ, Chủ nhật tới ở nhà thờ, cô sẽ có vinh dự được diện kiến phu nhân Catherine de Bourgh. Và hẳn tôi chẳng cần phải nói, cô sẽ vô cùng hân hoan khi được gặp mặt phu nhân. Bà ấy lúc nào cũng chan chứa sự niềm nở và đầy lòng chiếu cố. Tôi tin chắc rằng cô sẽ vinh hạnh nhận được đôi chút sự chú ý của phu nhân khi buổi lễ kết thúc. Hơn thế nữa, tôi hầu như không mảy may do dự khi khẳng định rằng, trong mọi lời mời mà phu nhân ban ơn cho chúng tôi suốt thời gian các cô nán lại đây, bà ấy chắc chắn sẽ bao gồm cả cô và cô em Maria của tôi. Cách phu nhân đối đãi với Charlotte thân yêu của tôi quả thật tuyệt vời. Mỗi tuần chúng tôi đều dùng bữa tối tại Rosings hai lần, và chưa bao giờ bà ấy để chúng tôi phải cuốc bộ về nhà. Cỗ xe ngựa của phu nhân luôn được thu xếp đều đặn để đưa đón chúng tôi. Mà tôi phải nói rõ là, một trong những cỗ xe ngựa của phu nhân cơ, bởi vì bà ấy có đến vài chiếc lận đấy."
"Phu nhân Catherine quả thực là một người phụ nữ vô cùng đáng kính và hiểu biết," Charlotte tiếp lời, "đồng thời cũng là một người hàng xóm hết sức chu đáo."
"Rất đúng, em yêu, đó chính xác là điều anh muốn nói. Bà ấy là kiểu phụ nữ mà người ta có bày tỏ bao nhiêu sự tôn kính cũng chẳng bao giờ là thừa."
Phần lớn thời gian của buổi tối trôi qua êm đềm với những mẩu chuyện về tin tức ở Hertfordshire và việc nhắc lại đôi điều đã viết trong thư. Khi màn đêm khép lại, giữa sự tĩnh lặng trong căn phòng của mình, Elizabeth không khỏi ngẫm nghĩ về mức độ mãn nguyện của Charlotte. Cô cố gắng thấu hiểu sự khéo léo của chị khi lèo lái câu chuyện, cũng như sự điềm tĩnh lạ thường của chị trong việc nhẫn nhịn ông chồng, và đành phải thừa nhận rằng mọi việc đều được Charlotte quán xuyến vô cùng xuất sắc. Cô cũng thầm hình dung xem chuyến viếng thăm của mình rồi sẽ diễn ra như thế nào: nhịp điệu đều đặn êm ả trong những sinh hoạt thường ngày của họ, những màn quấy rầy phiền toái từ ông Collins, và cả những niềm vui gượng gạo trong mối giao thiệp của họ với Rosings. Trí tưởng tượng phong phú của cô đã nhanh chóng phác họa trọn vẹn tất cả những viễn cảnh ấy.
Khoảng trưa hôm sau, khi Elizabeth đang ở trong phòng chuẩn bị đi dạo, bỗng một tiếng ồn ào vang lên từ bên dưới như thể cả ngôi nhà đang nháo nhào cả lên. Lắng tai nghe một chốc, cô nhận ra tiếng bước chân ai đó đang vội vã chạy lên cầu thang, vừa chạy vừa lớn tiếng gọi tên cô. Vừa mở cửa, cô đã đụng ngay Maria ở chiếu nghỉ. Con bé đang thở dốc vì phấn khích tột độ, the thé gọi:

"Đang trò chuyện với các quý bà"
[Bản quyền 1894 thuộc về George Allen.]
"Ôi, chị Eliza thân yêu! Chị mau xuống phòng ăn đi, có một cảnh tượng cực kỳ đáng xem! Em sẽ không tiết lộ cho chị biết đó là gì đâu. Nhanh lên chị, xuống ngay bây giờ đi!"
Elizabeth có gặng hỏi cũng hoài công, Maria nhất quyết không chịu hé răng thêm nửa lời. Thế là hai chị em chạy ùa xuống căn phòng ăn hướng ra lối đi nhỏ để mục sở thị điều kỳ diệu ấy. Hóa ra, đó là hai vị quý bà đang ngồi trên cỗ xe ngựa mui trần gầm thấp3 đỗ ngay trước cổng vườn.
"Chỉ có ngần này thôi sao?" Elizabeth kêu lên. "Chị cứ tưởng ít ra cũng có bầy lợn xổng chuồng chạy tót vào vườn rồi cơ, ai dè chẳng có gì ngoài phu nhân Catherine và con gái bà ấy!"
"Trời ạ! Chị thân yêu," Maria đáp, hoàn toàn sửng sốt trước sự nhầm lẫn của chị mình, "đó không phải là phu nhân Catherine đâu. Bà lão kia là bà Jenkinson, người bầu bạn4 sống cùng họ. Người còn lại mới là cô De Bourgh. Chị nhìn cô ta mà xem. Quả là một vóc dáng nhỏ bé. Ai mà ngờ được cô ta lại gầy gò và bé choắt đến thế cơ chứ!"
"Cô ta thật thô lỗ quá đáng khi bắt Charlotte phải bêu mình ngoài trời giữa cơn gió lộng như thế này. Sao cô ta không vào trong?"
"Ôi, chị Charlotte bảo rằng cô ta hầu như chẳng bao giờ vào nhà ai cả. Nếu cô De Bourgh chịu hạ cố bước qua ngưỡng cửa thì đó hẳn đã là một đặc ân to lớn nhất trần đời rồi."
"Tôi lại ưng ngoại hình của cô ta đấy," Elizabeth nói, khi những ý nghĩ khác chợt nảy ra trong đầu. "Cô ta trông vừa ốm yếu lại vừa hay cáu kỉnh. Đúng vậy, cô ta sẽ rất phù hợp với anh ta. Cô ta hẳn sẽ là một người vợ vô cùng xứng đôi với anh ta."
Cả ông Collins và Charlotte đều đang nán lại ngoài cổng để hầu chuyện các quý bà. Trong khi đó, ngài William lại túc trực ngay bậu cửa, say sưa chiêm ngưỡng sự quyền quý đang hiển hiện trước mắt mình và liên tục khúm núm cúi chào mỗi khi cô De Bourgh đưa mắt nhìn sang, mang đến cho Elizabeth một tràng cười thầm khoái trá.
Cuối cùng, khi chẳng còn chuyện gì để hàn huyên thêm nữa, các quý bà lệnh cho xe tiếp tục lăn bánh, và những người còn lại quay bước vào nhà. Vừa trông thấy hai cô gái, ông Collins đã đon đả chúc mừng vận may lớn của họ. Charlotte liền lên tiếng giải thích rằng toàn bộ nhóm bọn họ vừa nhận được lời mời đến dùng bữa tối tại dinh thự Rosings vào ngày hôm sau.
-
Ngôi nhà (parsonage) dành riêng cho mục sư quản lý giáo xứ, được Giáo hội cấp cho để sinh sống cùng gia đình. ↩
-
Trong bối cảnh nước Anh thế kỷ 18-19, 'công viên' (park) không phải là khu vui chơi công cộng, mà là một khu đất vô cùng rộng lớn thuộc tư hữu của giới quý tộc, bao quanh dinh thự của họ để tạo cảnh quan và thể hiện sự giàu có. ↩
-
Nguyên gốc là 'low phaeton'. Phaeton là loại xe ngựa bốn bánh, mui trần, có thiết kế nhẹ. Dòng xe gầm thấp đặc biệt được phụ nữ quý tộc thời bấy giờ ưa chuộng vì tính an toàn và dễ dàng bước lên xuống. ↩
-
Nguyên gốc là 'companion'. Một công việc phổ biến thời bấy giờ dành cho phụ nữ có giáo dục nhưng hoàn cảnh khó khăn, được các phu nhân hoặc tiểu thư quyền quý thuê để sống cùng, tháp tùng khi ra ngoài và bầu bạn trò chuyện. ↩
CHAPTERXXVIII.

“At the door.”
VERY object in the next day’s journey was new and interesting to Elizabeth; and her spirits were in a state of enjoyment; for she had seen her sister looking so well as to banish all fear for her health, and the prospect of her northern tour was a constant source of delight.
When they left the high road for the lane to Hunsford, every eye was in search of the Parsonage, and every turning expected to bring it in view. The paling of Rosings park was their boundary on one side. Elizabeth smiled at the recollection of all that she had heard of its inhabitants.
At length the Parsonage was discernible. The garden sloping to the road, the house standing in it, the green pales and the laurel hedge, everything declared they were arriving. Mr. Collins and Charlotte appeared at the door, and the carriage stopped at the small gate, which led by a short gravel walk to the house, amidst the nods and smiles of the whole party. In a moment they were all out of the chaise, rejoicing at the sight of each other. Mrs. Collins welcomed her friend with the liveliest pleasure, and Elizabeth was more and more satisfied with coming, when she found herself so affectionately received. She saw instantly that her cousin’s manners were not altered by his marriage: his formal civility was just what it had been; and he detained her some minutes at the gate to hear and satisfy his inquiries after all her family. They were then, with no other delay than his pointing out the neatness of the entrance, taken into the house; and as soon as they were in the parlour, he welcomed them a second time, with ostentatious formality, to his humble abode, and punctually repeated all his wife’s offers of refreshment.
Elizabeth was prepared to see him in his glory; and she could not help fancying that in displaying the good proportion of the room, its aspect, and its furniture, he addressed himself particularly to her, as if wishing to make her feel what she had lost in refusing him. But though everything seemed neat and comfortable, she was not able to gratify him by any sigh of repentance; and rather looked with wonder at her friend, that she could have so cheerful an air with such a companion. When Mr. Collins said anything of which his wife might reasonably be ashamed, which certainly was not seldom, she involuntarily turned her eye on Charlotte. Once or twice she could discern a faint blush; but in general Charlotte wisely did not hear. After sitting long enough to admire every article of furniture in the room, from the sideboard to the fender, to give an account of their journey, and of all that had happened in London, Mr. Collins invited them to take a stroll in the garden, which was large and well laid out, and to the cultivation of which he attended himself. To work in his garden was one of his most respectable pleasures; and Elizabeth admired the command of countenance with which Charlotte talked of the healthfulness of the exercise, and owned she encouraged it as much as possible. Here, leading the way through every walk and cross walk, and scarcely allowing them an interval to utter the praises he asked for, every view was pointed out with a minuteness which left beauty entirely behind. He could number the fields in every direction, and could tell how many trees there were in the most distant clump. But of all the views which his garden, or which the country or the kingdom could boast, none were to be compared with the prospect of Rosings, afforded by an opening in the trees that bordered the park nearly opposite the front of his house. It was a handsome modern building, well situated on rising ground.
From his garden, Mr. Collins would have led them round his two meadows; but the ladies, not having shoes to encounter the remains of a white frost, turned back; and while Sir William accompanied him, Charlotte took her sister and friend over the house, extremely well pleased, probably, to have the opportunity of showing it without her husband’s help. It was rather small, but well built and convenient; and everything was fitted up and arranged with a neatness and consistency, of which Elizabeth gave Charlotte all the credit. When Mr. Collins could be forgotten, there was really a great air of comfort throughout, and by Charlotte’s evident enjoyment of it, Elizabeth supposed he must be often forgotten.
She had already learnt that Lady Catherine was still in the country. It was spoken of again while they were at dinner, when Mr. Collins joining in, observed,-
“Yes, Miss Elizabeth, you will have the honour of seeing Lady Catherine de Bourgh on the ensuing Sunday at church, and I need not say you will be delighted with her. She is all affability and condescension, and I doubt not but you will be honoured with some portion of her notice when service is over. I have scarcely any hesitation in saying that she will include you and my sister Maria in every invitation with which she honours us during your stay here. Her behaviour to my dear Charlotte is charming. We dine at Rosings twice every week, and are never allowed to walk home. Her Ladyship’s carriage is regularly ordered for us. I should say, one of her Ladyship’s carriages, for she has several.”
“Lady Catherine is a very respectable, sensible woman, indeed,” added Charlotte, “and a most attentive neighbour.”
“Very true, my dear, that is exactly what I say. She is the sort of woman whom one cannot regard with too much deference.”
The evening was spent chiefly in talking over Hertfordshire news, and telling again what had been already written; and when it closed, Elizabeth, in the solitude of her chamber, had to meditate upon Charlotte’s degree of contentment, to understand her address in guiding, and composure in bearing with, her husband, and to acknowledge that it was all done very well. She had also to anticipate how her visit would pass, the quiet tenour of their usual employments, the vexatious interruptions of Mr. Collins, and the gaieties of their intercourse with Rosings. A lively imagination soon settled it all.
About the middle of the next day, as she was in her room getting ready for a walk, a sudden noise below seemed to speak the whole house in confusion; and, after listening a moment, she heard somebody running upstairs in a violent hurry, and calling loudly after her. She opened the door, and met Maria in the landing-place, who, breathless with agitation, cried out,-

“In Conversation with the ladies”
[Copyright 1894 by George Allen.]
“Oh, my dear Eliza! pray make haste and come into the dining-room, for there is such a sight to be seen! I will not tell you what it is. Make haste, and come down this moment.”
Elizabeth asked questions in vain; Maria would tell her nothing more; and down they ran into the dining-room which fronted the lane, in quest of this wonder; it was two ladies, stopping in a low phaeton at the garden gate.
“And is this all?” cried Elizabeth. “I expected at least that the pigs were got into the garden, and here is nothing but Lady Catherine and her daughter!”
“La! my dear,” said Maria, quite shocked at the mistake, “it is not Lady Catherine. The old lady is Mrs. Jenkinson, who lives with them. The other is Miss De Bourgh. Only look at her. She is quite a little creature. Who would have thought she could be so thin and small!”
“She is abominably rude to keep Charlotte out of doors in all this wind. Why does she not come in?”
“Oh, Charlotte says she hardly ever does. It is the greatest of favours when Miss De Bourgh comes in.”
“I like her appearance,” said Elizabeth, struck with other ideas. “She looks sickly and cross. Yes, she will do for him very well. She will make him a very proper wife.”
Mr. Collins and Charlotte were both standing at the gate in conversation with the ladies; and Sir William, to Elizabeth’s high diversion, was stationed in the doorway, in earnest contemplation of the greatness before him, and constantly bowing whenever Miss De Bourgh looked that way.
At length there was nothing more to be said; the ladies drove on, and the others returned into the house. Mr. Collins no sooner saw the two girls than he began to congratulate them on their good fortune, which Charlotte explained by letting them know that the whole party was asked to dine at Rosings the next day.