CHƯƠNG XXIV.


Bức thư của cô Bingley cuối cùng cũng đến, chấm dứt mọi sự ngóng đợi đan xen hoài nghi. Ngay từ câu đầu tiên, cô ta đã dõng dạc khẳng định rằng cả gia đình sẽ định cư tại London suốt mùa đông năm nay. Bức thư khép lại bằng lời cáo lỗi qua quýt của anh trai cô, tiếc nuối vì không có thời gian đến chào tạm biệt những người bạn ở Hertfordshire trước khi rời vùng quê này.
Thế là hy vọng đã vụn vỡ, hoàn toàn vụn vỡ. Khi Jane có thể tập trung đọc nốt phần còn lại của bức thư, chị chẳng tìm thấy gì để an ủi cõi lòng, ngoại trừ những lời lẽ bày tỏ tình cảm của người viết. Lời ca ngợi cô Darcy chiếm trọn phần lớn nội dung. Sức hút vô ngần của cô gái ấy cứ thế được nhắc đi nhắc lại; và Caroline hào hứng khoe khoang về sự thân thiết ngày càng thắm đượm giữa họ, đồng thời mạnh dạn dự đoán về sự thành hiện thực của những mong muốn từng hé mở trong bức thư trước. Cô ta cũng vô cùng hãnh diện viết về việc anh trai mình hiện đang lưu lại trong nhà ông Darcy, và say sưa đề cập đến vài dự định sắm sửa nội thất mới của vị chủ nhà.
Elizabeth, người nhanh chóng được Jane kể lại những ý chính của toàn bộ chuyện này, chỉ biết im lặng lắng nghe trong nỗi phẫn uất. Cõi lòng em không ngừng giằng xé giữa niềm xót xa khôn tả dành cho chị gái và sự oán giận đối với tất cả những người khác. Em chẳng mảy may tin vào lời khẳng định của Caroline rằng anh trai cô ta có tình cảm đặc biệt với cô Darcy. Về việc anh thực sự mến Jane, em chưa bao giờ nghi ngờ; và dẫu trước đây em luôn sẵn lòng quý trọng anh, giờ đây em không khỏi tức giận, thậm chí là coi thường, trước cái tính khí quá đỗi dễ dãi và sự thiếu quyết đoán của anh. Điều đó đã biến anh thành nô lệ cho những người bạn đầy toan tính, khiến anh phải hy sinh hạnh phúc của chính mình vì những ý thích bốc đồng của họ. Tuy nhiên, giá như sự hy sinh ấy chỉ là hạnh phúc của riêng anh, thì anh cứ việc đùa giỡn với nó theo bất cứ cách nào anh cho là tốt nhất; nhưng hạnh phúc của chị gái em cũng bị cuốn vào đó, mà em nghĩ lẽ ra bản thân anh phải tự nhận thức được điều này. Tóm lại, đây là một chủ đề mà có suy ngẫm bao lâu thì cũng hoài công. Em không thể nghĩ đến chuyện gì khác; và dù tình cảm của anh Bingley đã thực sự nguội lạnh, hay bị đè nén bởi sự can thiệp của bạn bè; dù anh đã nhận ra tình cảm của Jane hay không hề hay biết; thì trong bất kỳ trường hợp nào, dẫu suy nghĩ của em về anh có bị ảnh hưởng đáng kể bởi sự khác biệt đó, hoàn cảnh của chị em vẫn không thay đổi, sự bình yên trong tâm hồn chị vẫn bị tổn thương như nhau.
Một vài ngày lặng lẽ trôi qua trước khi Jane tìm được đủ can đảm để thổ lộ cõi lòng với Elizabeth. Nhưng cuối cùng, nhân lúc bà Bennet vừa ra ngoài sau một tràng than vãn dài dặc và gay gắt hơn thường lệ về dinh thự Netherfield cùng người chủ của nó, Jane không thể kìm nén thêm được nữa:
"Ôi, giá như mẹ kính yêu của chúng ta biết nén lòng lại đôi chút! Mẹ nào đâu hay những lời oán trách không ngớt về anh ấy đã cứa vào tim chị sâu sắc đến nhường nào. Nhưng thôi, chị sẽ không than vãn đâu. Chuyện này rồi cũng sẽ qua. Anh ấy sẽ phai nhạt dần trong tâm trí, và gia đình ta rồi sẽ trở lại những ngày tháng bình yên như trước kia."
Elizabeth đăm đăm nhìn chị gái với vẻ xót xa pha lẫn hoài nghi, song cô chọn cách lặng im.
"Em đang ngờ vực lời chị sao," Jane khẽ thốt lên, đôi gò má thoắt ửng hồng. "Em thực sự không cần phải như thế đâu. Hình bóng anh ấy có thể vẫn sẽ đọng lại trong ký ức chị như một người đàn ông đáng mến nhất chị từng gặp, nhưng chỉ dừng lại ở đó mà thôi. Chị chẳng còn gì để trông ngóng hay lo sợ, cũng chẳng có cớ gì để oán hờn anh ấy. Tạ ơn Chúa, chị không phải chịu nỗi đau đó. Vậy nên, chỉ cần thêm chút thời gian thôi-nhất định chị sẽ nỗ lực vượt qua--"
Đoạn, chị vội vã tiếp lời với chất giọng quả quyết hơn: "Niềm an ủi lớn nhất của chị lúc này là tất cả chuyện này suy cho cùng chỉ là chút ngộ nhận từ phía chị, và nó chẳng làm tổn thương ai khác ngoài chính bản thân chị."
"Jane thân yêu của em," Elizabeth xót xa thốt lên, "chị thiện lương đến ngốc nghếch. Sự đôn hậu và lòng vị tha của chị thật chẳng khác nào một thiên thần; em thực không biết phải cất lời thế nào với chị nữa. Em cứ ngỡ như mình chưa bao giờ đối xử đủ tốt với chị, hay yêu thương chị trọn vẹn như chị xứng đáng được nhận."
Cô Bennet vội vã gạt đi những lời tán dương quá đỗi phi thường ấy, và nhún nhường cho rằng tất thảy đều xuất phát từ tình cảm ấm áp mà cô em gái dành cho mình.
"Không đâu," Elizabeth quả quyết, "như vậy thật chẳng công bằng. Chị luôn giữ niềm tin rằng thế giới này ngập tràn những điều tốt đẹp, và sẽ tổn thương biết bao nếu nghe em buông lời chê trách một ai. Em chỉ muốn tin rằng chị là một người hoàn hảo, vậy mà chị lại gạt đi. Đừng sợ em sẽ vượt quá giới hạn, hay tước đi cái đặc quyền luôn nhìn đời bằng ánh mắt bao dung của chị. Chị chẳng việc gì phải lo lắng. Có rất ít người trên đời này em thực lòng yêu quý, và số người em đánh giá cao lại càng hiếm hoi hơn. Càng va vấp nhiều với thế giới ngoài kia, em càng cảm thấy bất mãn; và mỗi ngày trôi qua lại càng khắc sâu thêm vào tâm trí em một sự thật rằng lòng người vốn bạc bẽo, và ta hiếm khi có thể vin vào những vỏ bọc hào nhoáng của đức hạnh hay lý trí. Gần đây em đã phải chứng kiến hai chuyện: một chuyện em xin phép không nhắc tới, chuyện còn lại chính là cuộc hôn nhân của Charlotte. Thật không thể tin nổi! Dù có nhìn nhận theo cách nào đi chăng nữa, điều đó vẫn hoàn toàn vô lý!"
"Lizzy thân yêu của chị, đừng để những cảm xúc cực đoan lấn át lý trí. Chúng sẽ thiêu rụi hạnh phúc của em mất. Em chưa bao giờ đủ vị tha trước những khác biệt về hoàn cảnh và tính cách của người đời. Hãy thử nghĩ đến địa vị đáng kính của ông Collins, và bản tính thận trọng, điềm tĩnh của Charlotte xem sao. Em phải nhớ rằng cô ấy sinh ra trong một gia đình đông con; rằng xét về mặt gia sản thì đây là một mối lương duyên vô cùng môn đăng hộ đối. Em hãy rộng lòng tin rằng cô ấy ít nhiều cũng có chút tình cảm và sự tôn trọng dành cho người anh họ của chúng ta."
"Để chị vui lòng, em có thể nhắm mắt tin vào bất cứ chuyện gì, nhưng niềm tin gượng ép ấy chẳng thể mang lại lợi ích cho một ai khác; bởi nếu em thực sự tin rằng Charlotte dành chút tình cảm nào đó cho anh ta, em sẽ chỉ càng thêm coi thường trí tuệ của cô ấy, giống hệt như cái cách em đang coi thường trái tim cô ấy lúc này vậy. Jane thân yêu của em, ông Collins là một kẻ kiêu ngạo, rỗng tuếch, thiển cận và vô cùng lố bịch: chị hiểu rõ con người anh ta, y hệt như em; và chắc chắn chị cũng thừa hiểu, y hệt như em, rằng bất kỳ người phụ nữ nào chấp nhận kết hôn với anh ta đều không thể có một tư duy bình thường. Chị đừng cố bênh vực cô ấy nữa, dù đó có là Charlotte Lucas đi chăng nữa. Chị không được phép vì một cá nhân mà bóp méo ý nghĩa thực sự của nguyên tắc và sự liêm chính, cũng đừng cố huyễn hoặc bản thân chị hay em rằng sự ích kỷ hẹp hòi là sự cẩn trọng, và thái độ dửng dưng trước hiểm nguy lại là tấm bùa hộ mệnh cho hạnh phúc."
"Chắc chắn em đã dùng những lời lẽ quá cay nghiệt khi nhắc về hai người họ," Jane đáp lời; "và chị hy vọng em sẽ thay đổi định kiến ấy, khi nhìn thấy họ hạnh phúc bên nhau. Nhưng chuyện đó thế là đủ rồi. Em vừa bóng gió nhắc đến một điều gì khác. Em nói rằng có hai chuyện cơ mà. Chị không thể nào hiểu sai ý em được, nhưng chị khẩn khoản van em, Lizzy thân yêu, đừng khoét sâu thêm vào nỗi đau của chị bằng cách buộc tội người đó, và nói rằng hình tượng của anh ấy trong mắt em đã hoàn toàn sụp đổ. Chúng ta không được vội vã kết luận rằng mình cố tình bị đẩy vào tổn thương. Ta cũng không thể đòi hỏi một chàng trai trẻ hoạt bát lúc nào cũng phải giữ thái độ chừng mực và dè dặt. Rất nhiều khi, chẳng có gì khác ngoài sự phù phiếm của chính chúng ta đang tự ru ngủ mình. Phụ nữ cứ hay huyễn hoặc rằng sự ngưỡng mộ đôi chút mang một ý nghĩa sâu xa hơn bản chất thực sự của nó."
"Và đàn ông thì luôn giăng bẫy để phụ nữ tự huyễn hoặc mình như vậy."
"Nếu họ cố tình làm điều đó, họ thực sự chẳng thể nào dung thứ; nhưng chị không nghĩ trên đời này lại có nhiều kẻ thủ đoạn đến mức như vài người vẫn hằng tưởng tượng đâu."
"Em tuyệt đối không cho rằng bất kỳ hành động nào của anh Bingley là có chủ ý tồi tệ," Elizabeth quả quyết; "nhưng, ngay cả khi chẳng mang dã tâm làm điều sai trái hay chà đạp lên nỗi đau của người khác, thì sai lầm vẫn có thể xảy ra và để lại những bi kịch xót xa. Chính sự vô tâm, thái độ hờ hững trước cảm xúc của người khác, và sự thiếu quyết đoán, sẽ khơi mào cho tất cả."
"Vậy em quy kết chuyện này cho nguyên nhân nào trong số đó?"
"Vâng; do nguyên nhân cuối cùng. Nhưng nếu em cứ mải miết phân tích, em sẽ làm chị mếch lòng khi buông lời chỉ trích những người mà chị hết mực trân trọng. Hãy ngăn em lại đi, khi chị còn có thể."
"Vậy là em vẫn đinh ninh rằng các chị gái của anh ấy đã giật dây phía sau sao?"
"Vâng, và cả anh bạn thân của anh ta nữa."
"Chị không thể tin nổi chuyện đó. Cớ gì họ lại rắp tâm can thiệp vào cuộc sống của anh ấy? Điều duy nhất họ mong mỏi là anh ấy được hạnh phúc; và nếu anh ấy đã một lòng hướng về chị, thì chẳng có người phụ nữ nào khác trên đời có thể mang lại hạnh phúc đó ngoài chị."
"Lý lẽ đầu tiên của chị đã sai hoàn toàn rồi. Họ có thể khao khát vô vàn những thứ khác bên cạnh hạnh phúc của anh ấy: họ có thể tham vọng anh ấy củng cố thêm khối tài sản và quyền lực; họ có thể tính toán để anh ấy kết hôn với một cô gái hội tụ đủ mọi lợi thế về tiền tài, các mối quan hệ danh giá, và lòng kiêu hãnh ngút ngàn."
"Chắc chắn là họ luôn mong mỏi anh ấy thành đôi với cô Darcy," Jane từ tốn đáp; "nhưng biết đâu ước muốn đó lại xuất phát từ những tình cảm cao đẹp hơn em đang mường tượng đấy. Họ quen biết cô ấy lâu hơn quen biết chị rất nhiều; chẳng có gì lạ nếu họ dành tình cảm cho cô ấy nhiều hơn. Nhưng, dẫu cho tham vọng của họ có là gì đi chăng nữa, thì chuyện họ dám chống lại ý nguyện của em trai mình là điều vô cùng hoang đường. Có người chị gái nào lại tự cho mình cái quyền can thiệp thô bạo như thế, trừ phi cô gái kia có điều gì thực sự đáng chê trách? Nếu họ tin rằng anh ấy nặng lòng với chị, họ sẽ chẳng đời nào cố chia rẽ chúng ta; mà giả như anh ấy thực sự nặng lòng, họ có muốn chia rẽ cũng chẳng thể thành công. Chỉ vì bấu víu vào một mối tình viển vông, em đang ép mọi người phải sắm những vai ác độc và vô lý, còn chị thì chìm trong đau khổ tột cùng. Xin em đừng dùng suy nghĩ đó để dằn vặt chị thêm nữa. Chị không lấy làm xấu hổ vì đã ngộ nhận-hoặc chí ít, nỗi xấu hổ đó quá đỗi bé nhỏ, chẳng thấm tháp vào đâu so với nỗi đau nếu chị phải nghĩ xấu về anh ấy hay các chị em gái của anh ấy. Hãy để chị đón nhận chuyện này theo cách nhẹ nhàng nhất, theo cái cách mà nó có thể được thấu hiểu."
Elizabeth chẳng đành lòng phản bác lại một mong ước quá đỗi dịu dàng như thế; và kể từ khoảnh khoắc ấy, cái tên Bingley hiếm khi nào còn được xướng lên giữa hai chị em.
Bà Bennet vẫn không ngừng thắc mắc và thở vắn than dài chuyện ông Bingley bặt vô âm tín. Hầu như chẳng ngày nào Elizabeth không rành rọt giải thích, nhưng xem ra mẹ cô vẫn chẳng bớt rối trí phần nào. Cô ra sức thuyết phục mẹ tin vào một điều mà chính thâm tâm cô còn ngờ vực, rằng những cử chỉ ân cần ông dành cho Jane chẳng qua chỉ là chút cảm mến hời hợt thoảng qua, và sẽ mau chóng lụi tàn khi hai người không còn gặp mặt. Khổ nỗi, dù lúc ấy bà Bennet có vẻ êm tai trước lý lẽ này, thì hôm sau bà lại bổn cũ soạn lại với ngần ấy lời ca thán. Niềm an ủi lớn nhất níu giữ bà lúc này là niềm tin sắt đá rằng ông Bingley thế nào cũng quay lại vào mùa hè.
Ông Bennet lại nhìn nhận vấn đề này theo một lăng kính hoàn toàn khác. "Thế đấy, Lizzy," một ngày nọ ba lên tiếng, "ba thấy chị con vừa mới thất tình rồi đấy. Ba xin chúc mừng nó. Xếp sau chuyện lấy chồng thì thi thoảng các cô gái cũng thích nếm mùi đau khổ vì tình một chút. Việc ấy chẳng những tạo ra cớ để mà bận tâm suy nghĩ, lại còn mang đến cho các cô một vị thế rất đỗi đặc biệt giữa đám bạn đồng trang lứa. Thế bao giờ mới đến lượt con đây? Con hẳn sẽ không chịu nổi việc bị Jane vượt mặt lâu đâu. Thời của con tới rồi đấy. Ở Meryton có đủ sĩ quan để làm tan nát trái tim tất cả các quý cô trong vùng. Cứ để Wickham làm người tình của con đi. Cậu ta là một anh chàng dễ chịu, và sẽ đá con một cú thật oanh liệt đấy."
"Con cảm ơn ba, nhưng một người đàn ông kém phần thú vị cũng đủ làm con mãn nguyện rồi. Đâu phải ai trong chúng ta cũng may mắn được hưởng cái diễm phúc như chị Jane cơ chứ."
"Đúng thế," ông Bennet gật gù; "nhưng thật là một niềm an ủi lớn lao khi nghĩ rằng, dù chuyện tồi tệ như vậy có xảy đến với con, con vẫn luôn có một người mẹ dạt dào tình thương, người sẽ biết cách tận dụng triệt để nỗi đau đó."
Sự bầu bạn của anh Wickham quả là phương thuốc hữu hiệu giúp xua tan đi bầu không khí ảm đạm mà những biến cố trái ngang gần đây đã phủ bóng lên nhiều thành viên trong gia đình Longbourn. Họ thường xuyên gặp gỡ anh, và bên cạnh muôn vàn nét duyên dáng vốn có, giờ đây anh còn bộc lộ thái độ cởi mở đến bất ngờ với tất cả mọi người. Mọi điều Elizabeth từng nghe trước đó, từ những lời anh tố cáo ông Darcy cho đến bao nỗi thống khổ mà anh từng phải gánh chịu dưới tay người đàn ông này, nay đều được công khai thừa nhận và mang ra bàn tán rôm rả. Ai nấy đều lấy làm hả dạ khi ngẫm lại xem mình đã căm ghét ông Darcy sâu sắc đến nhường nào, từ tận rất lâu trước khi tường tận ngọn ngành của sự việc.
Cô Bennet là người duy nhất vẫn tin rằng vụ việc này hẳn còn những uẩn khúc giảm nhẹ mà giới thượng lưu Hertfordshire chưa được hay biết. Bản tính ngay thẳng, ôn hòa nhưng đầy kiên định của cô luôn tìm cách châm chước, khuyên nhủ mọi người hãy nghĩ đến khả năng đây chỉ là một sự hiểu lầm. Thế nhưng, trong mắt tất cả những người còn lại, ông Darcy đã sớm bị kết án là kẻ tồi tệ nhất trong đám đàn ông.
CHAPTER XXIV.

ISS BINGLEY’S letter arrived, and put an end to doubt. The very first sentence conveyed the assurance of their being all settled in London for the winter, and concluded with her brother’s regret at not having had time to pay his respects to his friends in Hertfordshire before he left the country.
Hope was over, entirely over; and when Jane could attend to the rest of the letter, she found little, except the professed affection of the writer, that could give her any comfort. Miss Darcy’s praise occupied the chief of it. Her many attractions were again dwelt on; and Caroline boasted joyfully of their increasing intimacy, and ventured to predict the accomplishment of the wishes which had been unfolded in her former letter. She wrote also with great pleasure of her brother’s being an inmate of Mr. Darcy’s house, and mentioned with raptures some plans of the latter with regard to new furniture.
Elizabeth, to whom Jane very soon communicated the chief of all this, heard it in silent indignation. Her heart was divided between concern for her sister and resentment against all others. To Caroline’s assertion of her brother’s being partial to Miss Darcy, she paid no credit. That he was really fond of Jane, she doubted no more than she had ever done; and much as she had always been disposed to like him, she could not think without anger, hardly without contempt, on that easiness of temper, that want of proper resolution, which now made him the slave of his designing friends, and led him to sacrifice his own happiness to the caprice of their inclinations. Had his own happiness, however, been the only sacrifice, he might have been allowed to sport with it in whatever manner he thought best; but her sister’s was involved in it, as she thought he must be sensible himself. It was a subject, in short, on which reflection would be long indulged, and must be unavailing. She could think of nothing else; and yet, whether Bingley’s regard had really died away, or were suppressed by his friends’ interference; whether he had been aware of Jane’s attachment, or whether it had escaped his observation; whichever were the case, though her opinion of him must be materially affected by the difference, her sister’s situation remained the same, her peace equally wounded.
A day or two passed before Jane had courage to speak of her feelings to Elizabeth; but at last, on Mrs. Bennet’s leaving them together, after a longer irritation than usual about Netherfield and its master, she could not help saying,-
“O that my dear mother had more command over herself! she can have no idea of the pain she gives me by her continual reflections on him. But I will not repine. It cannot last long. He will be forgot, and we shall all be as we were before.”
Elizabeth looked at her sister with incredulous solicitude, but said nothing.
“You doubt me,” cried Jane, slightly colouring; “indeed, you have no reason. He may live in my memory as the most amiable man of my acquaintance but that is all. I have nothing either to hope or fear, and nothing to reproach him with. Thank God I have not that pain. A little time, therefore-I shall certainly try to get the better--”
With a stronger voice she soon added, “I have this comfort immediately, that it has not been more than an error of fancy on my side, and that it has done no harm to anyone but myself.”
“My dear Jane,” exclaimed Elizabeth, “you are too good. Your sweetness and disinterestedness are really angelic; I do not know what to say to you. I feel as if I had never done you justice, or loved you as you deserve.”
Miss Bennet eagerly disclaimed all extraordinary merit, and threw back the praise on her sister’s warm affection.
“Nay,” said Elizabeth, “this is not fair. You wish to think all the world respectable, and are hurt if I speak ill of anybody. I only want to think you perfect, and you set yourself against it. Do not be afraid of my running into any excess, of my encroaching on your privilege of universal good-will. You need not. There are few people whom I really love, and still fewer of whom I think well. The more I see of the world the more am I dissatisfied with it; and every day confirms my belief of the inconsistency of all human characters, and of the little dependence that can be placed on the appearance of either merit or sense. I have met with two instances lately: one I will not mention, the other is Charlotte’s marriage. It is unaccountable! in every view it is unaccountable!”
“My dear Lizzy, do not give way to such feelings as these. They will ruin your happiness. You do not make allowance enough for difference of situation and temper. Consider Mr. Collins’s respectability, and Charlotte’s prudent, steady character. Remember that she is one of a large family; that as to fortune it is a most eligible match; and be ready to believe, for everybody’s sake, that she may feel something like regard and esteem for our cousin.”
“To oblige you, I would try to believe almost anything, but no one else could be benefited by such a belief as this; for were I persuaded that Charlotte had any regard for him, I should only think worse of her understanding than I now do of her heart. My dear Jane, Mr. Collins is a conceited, pompous, narrow-minded, silly man: you know he is, as well as I do; and you must feel, as well as I do, that the woman who marries him cannot have a proper way of thinking. You shall not defend her, though it is Charlotte Lucas. You shall not, for the sake of one individual, change the meaning of principle and integrity, nor endeavour to persuade yourself or me, that selfishness is prudence, and insensibility of danger security for happiness.”
“I must think your language too strong in speaking of both,” replied Jane; “and I hope you will be convinced of it, by seeing them happy together. But enough of this. You alluded to something else. You mentioned two instances. I cannot misunderstand you, but I entreat you, dear Lizzy, not to pain me by thinking that person to blame, and saying your opinion of him is sunk. We must not be so ready to fancy ourselves intentionally injured. We must not expect a lively young man to be always so guarded and circumspect. It is very often nothing but our own vanity that deceives us. Women fancy admiration means more than it does.”
“And men take care that they should.”
“If it is designedly done, they cannot be justified; but I have no idea of there being so much design in the world as some persons imagine.”
“I am far from attributing any part of Mr. Bingley’s conduct to design,” said Elizabeth; “but, without scheming to do wrong, or to make others unhappy, there may be error and there may be misery. Thoughtlessness, want of attention to other people’s feelings, and want of resolution, will do the business.”
“And do you impute it to either of those?”
“Yes; to the last. But if I go on I shall displease you by saying what I think of persons you esteem. Stop me, whilst you can.”
“You persist, then, in supposing his sisters influence him?”
“Yes, in conjunction with his friend.”
“I cannot believe it. Why should they try to influence him? They can only wish his happiness; and if he is attached to me no other woman can secure it.”
“Your first position is false. They may wish many things besides his happiness: they may wish his increase of wealth and consequence; they may wish him to marry a girl who has all the importance of money, great connections, and pride.”
“Beyond a doubt they do wish him to choose Miss Darcy,” replied Jane; “but this may be from better feelings than you are supposing. They have known her much longer than they have known me; no wonder if they love her better. But, whatever may be their own wishes, it is very unlikely they should have opposed their brother’s. What sister would think herself at liberty to do it, unless there were something very objectionable? If they believed him attached to me they would not try to part us; if he were so, they could not succeed. By supposing such an affection, you make everybody acting unnaturally and wrong, and me most unhappy. Do not distress me by the idea. I am not ashamed of having been mistaken-or, at least, it is slight, it is nothing in comparison of what I should feel in thinking ill of him or his sisters. Let me take it in the best light, in the light in which it may be understood.”
Elizabeth could not oppose such a wish; and from this time Mr. Bingley’s name was scarcely ever mentioned between them.
Mrs. Bennet still continued to wonder and repine at his returning no more; and though a day seldom passed in which Elizabeth did not account for it clearly, there seemed little chance of her ever considering it with less perplexity. Her daughter endeavoured to convince her of what she did not believe herself, that his attentions to Jane had been merely the effect of a common and transient liking, which ceased when he saw her no more; but though the probability of the statement was admitted at the time, she had the same story to repeat every day. Mrs. Bennet’s best comfort was, that Mr. Bingley must be down again in the summer.
Mr. Bennet treated the matter differently. “So, Lizzy,” said he, one day, “your sister is crossed in love, I find. I congratulate her. Next to being married, a girl likes to be crossed in love a little now and then. It is something to think of, and gives her a sort of distinction among her companions. When is your turn to come? You will hardly bear to be long outdone by Jane. Now is your time. Here are officers enough at Meryton to disappoint all the young ladies in the country. Let Wickham be your man. He is a pleasant fellow, and would jilt you creditably.”
“Thank you, sir, but a less agreeable man would satisfy me. We must not all expect Jane’s good fortune.”
“True,” said Mr. Bennet; “but it is a comfort to think that, whatever of that kind may befall you, you have an affectionate mother who will always make the most of it.”
Mr. Wickham’s society was of material service in dispelling the gloom which the late perverse occurrences had thrown on many of the Longbourn family. They saw him often, and to his other recommendations was now added that of general unreserve. The whole of what Elizabeth had already heard, his claims on Mr. Darcy, and all that he had suffered from him, was now openly acknowledged and publicly canvassed; and everybody was pleased to think how much they had always disliked Mr. Darcy before they had known anything of the matter.
Miss Bennet was the only creature who could suppose there might be any extenuating circumstances in the case unknown to the society of Hertfordshire: her mild and steady candour always pleaded for allowances, and urged the possibility of mistakes; but by everybody else Mr. Darcy was condemned as the worst of men.