CHAPTER XLII.

“The arrival of the Gardiners.”

Nếu chỉ nhìn vào chính gia đình mình, hẳn Elizabeth sẽ chẳng bao giờ phác họa nổi một bức tranh êm đềm về hạnh phúc lứa đôi hay sự ấm cúng của mái ấm. Thuở trước, cha cô từng bị mê hoặc bởi nét thanh xuân, nhan sắc và vẻ rạng rỡ thường thấy ở những cô gái trẻ đẹp, để rồi bước vào cuộc hôn nhân với một người phụ nữ thiển cận và hẹp hòi. Sự thật phũ phàng ấy đã sớm dập tắt mọi rung động chân thành ông từng dành cho bà ngay từ những ngày đầu chung sống. Niềm tôn trọng, lòng quý mến và sự tin tưởng đã tan biến vĩnh viễn; kéo theo đó là sự sụp đổ của mọi viễn cảnh về một gia đình hạnh phúc mà ông từng ấp ủ. Thế nhưng, ông Bennet không phải kiểu người vùi mình vào những thú vui sa đọa của phường thất chí để hòng xoa dịu nỗi thất vọng do chính sự bồng bột của bản thân gây ra. Ông tìm thấy niềm vui tĩnh tại nơi chốn đồng quê và những trang sách; và chính những thú vui tao nhã ấy đã trở thành lẽ sống của đời ông. Về phần người vợ, ông chẳng nợ bà điều gì, họa chăng chính sự thiếu hiểu biết và ngốc nghếch của bà đôi khi lại trở thành trò tiêu khiển cho ông. Dĩ nhiên, đó chẳng phải là thứ hạnh phúc mà một người đàn ông bình thường mong đợi từ người bạn đời; nhưng khi bủa vây xung quanh là một khoảng trống vắng những niềm vui khác, một triết gia thực thụ sẽ biết cách chắt lọc nụ cười từ chính nghịch cảnh của mình.
Tuy nhiên, Elizabeth chưa từng mù quáng trước cách hành xử thiếu chừng mực của cha trong vai trò một người chồng. Cô luôn nhìn nhận điều đó với một nỗi xót xa thầm kín. Song, vì trân trọng tài năng và biết ơn tình yêu thương ông dành cho mình, cô cố gạt đi những góc khuất khó lòng biện minh, cố xua khỏi tâm trí việc ông liên tục xem nhẹ những chuẩn mực và bổn phận thiêng liêng của hôn nhân-một sự vô tâm đáng trách khi biến chính người vợ thành trò cười trước mặt bầy con thơ. Thế nhưng, chưa bao giờ cô thấm thía đến thế những thiệt thòi mà con cái phải gánh chịu từ một cuộc hôn nhân lệch pha; cũng chưa bao giờ cô ý thức sâu sắc đến vậy về những hệ lụy khôn lường sinh ra từ việc phung phí tài năng-những tài năng mà lẽ ra, nếu được dùng đúng cách, dẫu không thể khai sáng tâm trí người vợ, thì chí ít cũng đủ để giữ lại chút tôn nghiêm cho các cô con gái.
Dẫu Elizabeth từng khấp khởi mừng thầm khi Wickham rời đi, cô nhận ra chẳng còn mấy lý do để vui vẻ khi cả trung đoàn nhổ trại. Những buổi tiệc tùng vãn hẳn đi sự nhộn nhịp thuở nào; còn ở nhà, cô lại phải đối mặt với một người mẹ và cô em gái không ngừng than vãn về sự tẻ nhạt đến ngột ngạt, giăng mắc một màn sương u ám lên bầu không khí gia đình. Và dẫu cho Kitty có thể dần nguôi ngoai khi những nguyên nhân gây xáo trộn tâm trí đã đi xa, thì cô em gái kia-với bản tính bốc đồng khó lường-rất có thể sẽ càng lún sâu vào thói phù phiếm và kiêu ngạo khi bị ném vào một môi trường đầy cám dỗ, kẹp giữa một khu nghỉ dưỡng xa hoa và chốn đóng quân nhộn nhịp. Bởi lẽ đó, cô ngộ ra một chân lý phũ phàng vẫn thường hằng lặp lại: một sự kiện dẫu được ta ngóng trông đến mỏi mòn, khi thực sự diễn ra, lại hiếm khi mang đến trọn vẹn niềm hân hoan như ta từng vẽ nên trong tâm tưởng. Thế là, cô đành phải dời cột mốc của hạnh phúc sang một thời điểm khác; đành neo đậu những ước vọng vào một bến bờ mới, và mượn niềm vui của sự mong chờ để tự an ủi mình trong hiện tại, đồng thời chuẩn bị tâm thế đón nhận một nỗi thất vọng tiếp theo. Lúc này đây, chuyến du ngoạn đến vùng Lakes1 rực lên như tia sáng duy nhất trong tâm trí cô: đó là liều thuốc tinh thần hoàn hảo nhất để xoa dịu những giờ phút ngột ngạt không sao tránh khỏi trước sự bất mãn triền miên của mẹ và Kitty; và nếu có thể kéo Jane cùng tham gia kế hoạch này, thì bức tranh ấy sẽ thực sự toàn mỹ.
"Nhưng cũng thật may mắn thay," cô thầm nghĩ, "khi mình vẫn còn điều gì đó để mà đợi mong. Giả sử mọi sự thu xếp đều vẹn toàn, chắc hẳn mình sẽ lại chuốc lấy thất vọng. Nhưng ở đây, khi mang theo một nỗi hụt hẫng khôn nguôi vì sự vắng mặt của chị Jane, mình hoàn toàn có cơ sở để tin rằng những kỳ vọng về niềm vui sẽ trở thành hiện thực. Một kế hoạch mà mọi mảnh ghép đều hứa hẹn sự hoàn hảo sẽ chẳng bao giờ thành công; và người ta chỉ có thể né tránh được sự thất vọng tột cùng nhờ vào sự bảo bọc của đôi ba nỗi muộn phiền vụn vặt."
Lúc chia tay, Lydia mạnh miệng hứa hẹn sẽ viết thư thường xuyên, kể tường tận mọi bề cho mẹ và chị Kitty nghe; thế nhưng, những lá thư mỏi mòn chờ đợi ấy hóa ra lại cộc lốc đến thảm hại. Thư gửi mẹ rốt cuộc chẳng có nội dung gì ngoài dăm ba dòng khoe khoang rằng cô nàng vừa dạo bước từ thư viện về, được vây quanh bởi hết sĩ quan này đến sĩ quan nọ, rồi thì mắt cô sáng rực lên đến phát cuồng vì những món đồ trang sức lộng lẫy. Nào là cô vừa sắm được chiếc váy mới, hay tậu một chiếc ô che nắng kiểu cách; đáng lý ra cô nàng đã miêu tả cặn kẽ hơn, nhưng đành vội vã dừng bút vì bà Forster đang gấp gáp hối thúc đến khu đóng quân. Còn thư gửi cho người chị gái thì lại càng nghèo nàn thông tin; những bức thư dành cho Kitty, dẫu có lê thê hơn đôi chút, thì lại đặc kín những dòng gạch dưới đầy bí ẩn chẳng thể nào tiết lộ.
Khoảng hai, ba tuần đầu tiên vắng bóng Lydia trôi qua, sức sống, sự tươi vui và bầu không khí rộn rã đã rục rịch trở lại với dinh thự Longbourn. Cảnh vật như được khoác lên mình một sắc màu rạng rỡ hơn. Những gia đình vốn trải qua mùa đông ở trên phố thị nay đã lũ lượt trở về, mang theo những bộ cánh mùa hè lộng lẫy và những buổi tiệc tùng tưng bừng. Bà Bennet đã dần lấy lại vẻ điềm nhiên... hay nói đúng hơn là điệu bộ hay càu nhàu, than vãn thường ngày. Đến giữa tháng Sáu, Kitty cũng đã hồi phục đủ để lê bước vào thị trấn Meryton mà không sụt sùi rơi nước mắt - một sự kiện hứa hẹn biết bao điều tốt lành, đủ để Elizabeth thắp lên hy vọng rằng, từ giờ cho đến kỳ Giáng sinh, cô em gái mình sẽ đủ trưởng thành để không còn nhắc tên một viên sĩ quan nào quá một lần mỗi ngày, trừ phi Bộ Chiến tranh2 lại giáng xuống một sự an bài đầy ác ý và nhẫn tâm nào đó, tiếp tục điều động một trung đoàn khác đến đóng quân tại Meryton.
Thời điểm ấn định cho chuyến du ngoạn phương bắc của họ đang đến gần. Chỉ còn chưa đầy hai tuần nữa là khởi hành thì một lá thư từ bà Gardiner gửi tới, không những làm trì hoãn chuyến đi mà còn rút ngắn luôn cả lịch trình. Vì vướng bận công việc, ông Gardiner không thể khởi hành sớm hơn thời điểm giữa tháng Bảy, và phải trở lại London trong vòng một tháng. Quỹ thời gian còn lại quá eo hẹp để họ đi xa và thưởng ngoạn trọn vẹn như dự định ban đầu, hoặc ít ra là không thể thong dong tận hưởng chuyến đi như mong đợi. Vậy nên, họ đành từ bỏ vùng Lakes, thay vào đó là một chuyến du ngoạn ngắn ngày hơn; theo kế hoạch hiện tại, họ sẽ không đi xa hơn hạt Derbyshire3 về phía bắc. Dù vậy, riêng cảnh sắc nơi hạt đó cũng đủ để lấp đầy lịch trình ba tuần lễ của họ. Hơn nữa, với bà Gardiner, Derbyshire lại mang một sức hút đặc biệt mãnh liệt. Đó là thị trấn nơi dì từng gắn bó nhiều năm và cũng là điểm dừng chân nghỉ lại trong vài ngày tới; có lẽ chốn xưa chốn cũ ấy còn khơi gợi trong dì niềm háo hức chẳng kém gì những danh thắng nức tiếng ở Matlock, Chatsworth, Dovedale hay vùng Peak4.
Elizabeth vô cùng hụt hẫng. Cô đã trót đặt trọn tâm trí vào chuyến đi đến vùng Lakes, đinh ninh rằng thời gian hãy còn dôi dả. Nhưng cô tự biết bổn phận của mình là phải hài lòng-và thật may mắn, bản tính cô vốn luôn rạng rỡ tươi vui; thế nên những vướng bận trong lòng cũng nhanh chóng tan biến.
Dẫu vậy, hễ nhắc đến Derbyshire, vô vàn suy nghĩ lại ùa về trong cô. Elizabeth chẳng thể nào nghe cái tên ấy mà không liên tưởng đến trang viên Pemberley cùng vị chủ nhân của nó. "Nhưng chắc chắn," cô thầm nhủ, "mình có thể an toàn đặt chân đến vùng đất của anh ta, nhặt vài viên đá hóa thạch mang về mà anh ta chẳng hề hay biết."
Thời gian chờ đợi giờ đây đã kéo dài gấp đôi. Phải ròng rã bốn tuần nữa dì dượng mới đến. Nhưng rồi ngày tháng cũng trôi qua, cuối cùng vợ chồng ông bà Gardiner cùng bốn người con cũng có mặt tại Longbourn. Bọn trẻ, gồm hai bé gái sáu và tám tuổi cùng hai cậu con trai nhỏ tuổi hơn, được giao phó cho người chị họ Jane chăm sóc. Jane vốn là người được cả nhà yêu mến nhất; với tính tình dịu dàng ngọt ngào và sự chín chắn vốn có, cô hoàn toàn phù hợp để quán xuyến bọn trẻ mọi bề-từ việc bảo ban, vui đùa cho đến việc yêu thương chúng.
Gia đình Gardiner chỉ dừng chân tại Longbourn một đêm. Sáng hôm sau, họ cùng Elizabeth lên đường, bắt đầu hành trình tìm kiếm những điều mới mẻ và đầy thú vị. Có một điều chắc chắn sẽ mang lại trọn vẹn niềm vui-đó là sự tâm đầu ý hợp giữa những người bạn đồng hành. Một sự hòa hợp tuyệt vời bao gồm cả sức khỏe dẻo dai lẫn tâm thái bình thản để cùng nhau vượt qua những bất tiện dọc đường; một tinh thần rạng rỡ để nhân đôi những niềm vui nhỏ bé; và hơn hết là tình cảm cùng sự thấu hiểu sâu sắc, sẵn sàng xoa dịu lẫn nhau nếu chẳng may vấp phải những điều thất vọng trên hành trình.
Mục đích của tác phẩm này không phải là khắc họa cảnh sắc vùng Derbyshire, hay điểm lại những danh thắng quen thuộc trên chuyến hành trình của họ-như Oxford, Blenheim, Warwick, Kenilworth, hay Birmingham5. Điều chúng ta thực sự quan tâm chỉ là một góc nhỏ bé của vùng Derbyshire. Sau khi đã chiêm ngưỡng trọn vẹn những cảnh quan kỳ vĩ nhất nơi đây, đoàn người chuyển hướng tiến về Lambton, một thị trấn nhỏ yên bình. Đó từng là nơi bà Gardiner sinh sống, và bà cũng vừa hay tin vài người quen cũ vẫn còn gắn bó ở chốn này; qua lời kể của dì, Elizabeth được biết Pemberley nằm cách Lambton chưa đầy năm dặm. Tuy dinh thự không nằm ngay trên tuyến đường chính, nhưng cũng chỉ vòng qua ngót nghét đôi ba dặm. Tối hôm trước, khi cả nhà cùng nhau bàn bạc về lộ trình, bà Gardiner đã ngỏ ý muốn ghé thăm lại chốn xưa. Ông Gardiner vui vẻ thuận tình, và cả hai liền quay sang hỏi ý kiến của Elizabeth.
"Cháu yêu, cháu chẳng hề muốn ghé xem một nơi mà mình đã nghe danh bao bận rồi sao?" dì cô ướm hỏi. "Đó là nơi rất nhiều người quen của cháu từng gắn bó. Cháu biết đấy, Wickham đã dành trọn cả thời niên thiếu ở đó mà."
Elizabeth thoáng bối rối. Cô cảm thấy mình chẳng có lý do gì để đặt chân đến Pemberley, đành phải làm bộ như không mấy mặn mà với ý tưởng tham quan dinh thự. Cô bèn chống chế rằng mình đã phát chán với những tòa nhà rộng lớn mênh mông: sau khi rong ruổi qua quá nhiều chốn xa hoa, cô chẳng còn chút hứng thú nào với những tấm thảm dệt lộng lẫy hay những bức rèm lụa là tráng lệ nữa.
Bà Gardiner mắng yêu cô cháu gái ngốc nghếch. "Nếu đó chỉ là một tòa dinh thự đồ sộ được trang hoàng lộng lẫy," dì nói, "thì bản thân dì cũng chẳng thiết tha gì; nhưng khuôn viên ở đó lại đẹp tuyệt trần. Nhà họ sở hữu vài khu rừng nên thơ bậc nhất trong vùng này đấy."
Elizabeth không cất lời phản bác thêm, dẫu trong lòng vẫn chẳng mảy may ưng thuận. Ý nghĩ lỡ đâu lại giáp mặt anh Darcy giữa chừng buổi tham quan chợt lóe lên trong tâm trí. Quả là một viễn cảnh hãi hùng! Chỉ thoáng nghĩ tới thôi mà đôi gò má cô đã ửng đỏ; cô tự nhủ thà nói thẳng chân tướng sự việc với dì còn hơn là nhắm mắt đánh liều. Khốn nỗi, cách này lại vướng phải những điều bất tiện riêng; rốt cuộc, cô quyết định đó sẽ là nước cờ cuối cùng, phòng khi những nỗ lực dò la tin tức về sự vắng mặt của gia đình anh chẳng mang lại một lời giải đáp như mong đợi.
Chính vì vậy, khi trở về phòng nghỉ đêm, cô lân la hỏi cô hầu phòng xem liệu Pemberley có thực sự đẹp đến thế không, chủ nhân nơi đó tên gì, và giấu một chút phấp phỏng, cô dò hỏi xem liệu gia đình họ có về đây nghỉ hè không. Một lời đáp phủ nhận khiến cô khấp khởi mừng thầm đã giải tỏa câu hỏi cuối cùng; và khi bao nỗi nơm nớp lo âu đã hoàn toàn tan biến, Elizabeth bỗng trào dâng một niềm tò mò mãnh liệt muốn tự mình chiêm ngưỡng tòa dinh thự. Vậy nên, khi chủ đề này được xới lại vào sáng hôm sau, và mọi người lại dồn mắt hỏi ý kiến, cô đã có thể buông lời đáp nhẹ tênh, với một vẻ hờ hững vừa vặn, rằng thực tâm cô chẳng hề phản đối gì kế hoạch này.
Thế là, cả đoàn quyết định chuyển hướng thẳng tiến đến Pemberley.
-
Vùng Lakes (Lake District) là một khu vực đồi núi ở Tây Bắc nước Anh, nổi tiếng với cảnh quan hồ và rừng hoang sơ tuyệt đẹp. Vào thế kỷ 19, đây là điểm đến du lịch nội địa vô cùng được giới thượng lưu và trung lưu ưa chuộng dưới ảnh hưởng của phong trào lãng mạn đề cao vẻ đẹp thiên nhiên. ↩
-
Tên gốc là War Office, một cơ quan thuộc Chính phủ Anh trước đây, chịu trách nhiệm quản lý hành chính đối với Lục quân Anh (British Army). Trong bối cảnh truyện, cơ quan này quyết định việc điều động các đội quân đến đóng quân luân phiên tại các địa phương. ↩
-
Một hạt (county) nằm ở miền trung nước Anh, nổi tiếng với cảnh quan đồi núi của vùng Peak District và nhiều dinh thự quý tộc tráng lệ. Việc đi du ngoạn đến đây là một hoạt động tốn kém và đòi hỏi thời gian nghỉ ngơi dài ngày của giới có của ăn của để thời bấy giờ. ↩
-
Đây đều là những địa danh có thật và nổi tiếng tại hạt Derbyshire. Matlock và Dovedale được biết đến với thung lũng và hẻm núi nên thơ; vùng Peak (Peak District) mang vẻ đẹp vùng cao nguyên hoang sơ; còn Chatsworth là nơi tọa lạc của Chatsworth House, một trong những dinh thự quý tộc lộng lẫy bậc nhất nước Anh. ↩
-
Đây là các điểm dừng chân trên một tuyến đường du lịch phổ biến thời đó. Trong đó Oxford và Birmingham là những thành phố lớn, còn Blenheim (Cung điện Blenheim), Warwick (Lâu đài Warwick) và Kenilworth (Phế tích lâu đài Kenilworth) là những công trình kiến trúc lịch sử đồ sộ, biểu tượng cho quyền lực của giới quý tộc Anh. ↩
CHAPTER XLII.

“The arrival of the Gardiners.”
AD Elizabeth’s opinion been all drawn from her own family, she could not have formed a very pleasing picture of conjugal felicity or domestic comfort. Her father, captivated by youth and beauty, and that appearance of good-humour which youth and beauty generally give, had married a woman whose weak understanding and illiberal mind had very early in their marriage put an end to all real affection for her. Respect, esteem, and confidence had vanished for ever; and all his views of domestic happiness were overthrown. But Mr. Bennet was not of a disposition to seek comfort for the disappointment which his own imprudence had brought on in any of those pleasures which too often console the unfortunate for their folly or their vice. He was fond of the country and of books; and from these tastes had arisen his principal enjoyments. To his wife he was very little otherwise indebted than as her ignorance and folly had contributed to his amusement. This is not the sort of happiness which a man would in general wish to owe to his wife; but where other powers of entertainment are wanting, the true philosopher will derive benefit from such as are given.
Elizabeth, however, had never been blind to the impropriety of her father’s behaviour as a husband. She had always seen it with pain; but respecting his abilities, and grateful for his affectionate treatment of herself, she endeavoured to forget what she could not overlook, and to banish from her thoughts that continual breach of conjugal obligation and decorum which, in exposing his wife to the contempt of her own children, was so highly reprehensible. But she had never felt so strongly as now the disadvantages which must attend the children of so unsuitable a marriage, nor ever been so fully aware of the evils arising from so ill-judged a direction of talents-talents which, rightly used, might at least have preserved the respectability of his daughters, even if incapable of enlarging the mind of his wife.
When Elizabeth had rejoiced over Wickham’s departure, she found little other cause for satisfaction in the loss of the regiment. Their parties abroad were less varied than before; and at home she had a mother and sister, whose constant repinings at the dulness of everything around them threw a real gloom over their domestic circle; and, though Kitty might in time regain her natural degree of sense, since the disturbers of her brain were removed, her other sister, from whose disposition greater evil might be apprehended, was likely to be hardened in all her folly and assurance, by a situation of such double danger as a watering-place and a camp. Upon the whole, therefore, she found, what has been sometimes found before, that an event to which she had looked forward with impatient desire, did not, in taking place, bring all the satisfaction she had promised herself. It was consequently necessary to name some other period for the commencement of actual felicity; to have some other point on which her wishes and hopes might be fixed, and by again enjoying the pleasure of anticipation, console herself for the present, and prepare for another disappointment. Her tour to the Lakes was now the object of her happiest thoughts: it was her best consolation for all the uncomfortable hours which the discontentedness of her mother and Kitty made inevitable; and could she have included Jane in the scheme, every part of it would have been perfect.
“But it is fortunate,” thought she, “that I have something to wish for. Were the whole arrangement complete, my disappointment would be certain. But here, by carrying with me one ceaseless source of regret in my sister’s absence, I may reasonably hope to have all my expectations of pleasure realized. A scheme of which every part promises delight can never be successful; and general disappointment is only warded off by the defence of some little peculiar vexation.”
When Lydia went away she promised to write very often and very minutely to her mother and Kitty; but her letters were always long expected, and always very short. Those to her mother contained little else than that they were just returned from the library, where such and such officers had attended them, and where she had seen such beautiful ornaments as made her quite wild; that she had a new gown, or a new parasol, which she would have described more fully, but was obliged to leave off in a violent hurry, as Mrs. Forster called her, and they were going to the camp; and from her correspondence with her sister there was still less to be learnt, for her letters to Kitty, though rather longer, were much too full of lines under the words to be made public.
After the first fortnight or three weeks of her absence, health, good-humour, and cheerfulness began to reappear at Longbourn. Everything wore a happier aspect. The families who had been in town for the winter came back again, and summer finery and summer engagements arose. Mrs. Bennet was restored to her usual querulous serenity; and by the middle of June Kitty was so much recovered as to be able to enter Meryton without tears,-an event of such happy promise as to make Elizabeth hope, that by the following Christmas she might be so tolerably reasonable as not to mention an officer above once a day, unless, by some cruel and malicious arrangement at the War Office, another regiment should be quartered in Meryton.
The time fixed for the beginning of their northern tour was now fast approaching; and a fortnight only was wanting of it, when a letter arrived from Mrs. Gardiner, which at once delayed its commencement and curtailed its extent. Mr. Gardiner would be prevented by business from setting out till a fortnight later in July, and must be in London again within a month; and as that left too short a period for them to go so far, and see so much as they had proposed, or at least to see it with the leisure and comfort they had built on, they were obliged to give up the Lakes, and substitute a more contracted tour; and, according to the present plan, were to go no farther northward than Derbyshire. In that county there was enough to be seen to occupy the chief of their three weeks; and to Mrs. Gardiner it had a peculiarly strong attraction. The town where she had formerly passed some years of her life, and where they were now to spend a few days, was probably as great an object of her curiosity as all the celebrated beauties of Matlock, Chatsworth, Dovedale, or the Peak.
Elizabeth was excessively disappointed: she had set her heart on seeing the Lakes; and still thought there might have been time enough. But it was her business to be satisfied-and certainly her temper to be happy; and all was soon right again.
With the mention of Derbyshire, there were many ideas connected. It was impossible for her to see the word without thinking of Pemberley and its owner. “But surely,” said she, “I may enter his county with impunity, and rob it of a few petrified spars, without his perceiving me.”
The period of expectation was now doubled. Four weeks were to pass away before her uncle and aunt’s arrival. But they did pass away, and Mr. and Mrs. Gardiner, with their four children, did at length appear at Longbourn. The children, two girls of six and eight years old, and two younger boys, were to be left under the particular care of their cousin Jane, who was the general favourite, and whose steady sense and sweetness of temper exactly adapted her for attending to them in every way-teaching them, playing with them, and loving them.
The Gardiners stayed only one night at Longbourn, and set off the next morning with Elizabeth in pursuit of novelty and amusement. One enjoyment was certain-that of suitableness as companions; a suitableness which comprehended health and temper to bear inconveniences-cheerfulness to enhance every pleasure-and affection and intelligence, which might supply it among themselves if there were disappointments abroad.
It is not the object of this work to give a description of Derbyshire, nor of any of the remarkable places through which their route thither lay-Oxford, Blenheim, Warwick, Kenilworth, Birmingham, etc., are sufficiently known. A small part of Derbyshire is all the present concern. To the little town of Lambton, the scene of Mrs. Gardiner’s former residence, and where she had lately learned that some acquaintance still remained, they bent their steps, after having seen all the principal wonders of the country; and within five miles of Lambton, Elizabeth found, from her aunt, that Pemberley was situated. It was not in their direct road; nor more than a mile or two out of it. In talking over their route the evening before, Mrs. Gardiner expressed an inclination to see the place again. Mr. Gardiner declared his willingness, and Elizabeth was applied to for her approbation.
“My love, should not you like to see a place of which you have heard so much?” said her aunt. “A place, too, with which so many of your acquaintance are connected. Wickham passed all his youth there, you know.”
Elizabeth was distressed. She felt that she had no business at Pemberley, and was obliged to assume a disinclination for seeing it. She must own that she was tired of great houses: after going over so many, she really had no pleasure in fine carpets or satin curtains.
Mrs. Gardiner abused her stupidity. “If it were merely a fine house richly furnished,” said she, “I should not care about it myself; but the grounds are delightful. They have some of the finest woods in the country.”
Elizabeth said no more; but her mind could not acquiesce. The possibility of meeting Mr. Darcy, while viewing the place, instantly occurred. It would be dreadful! She blushed at the very idea; and thought it would be better to speak openly to her aunt, than to run such a risk. But against this there were objections; and she finally resolved that it could be the last resource, if her private inquiries as to the absence of the family were unfavourably answered.
Accordingly, when she retired at night, she asked the chambermaid whether Pemberley were not a very fine place, what was the name of its proprietor, and, with no little alarm, whether the family were down for the summer? A most welcome negative followed the last question; and her alarms being now removed, she was at leisure to feel a great deal of curiosity to see the house herself; and when the subject was revived the next morning, and she was again applied to, could readily answer, and with a proper air of indifference, that she had not really any dislike to the scheme.
To Pemberley, therefore, they were to go.