CHƯƠNG XXV.

A

Sau một tuần đắm chìm trong men say tình ái cùng những viễn cảnh hôn nhân rực rỡ, ông Collins đành ngậm ngùi từ biệt nàng Charlotte đáng mến vào sáng thứ Bảy. Tuy vậy, nỗi buồn chia xa cũng vơi đi ít nhiều khi ông bận rộn sắm sửa đón dâu mới. Ông tràn trề hy vọng rằng, ngay trong lần tới trở lại Hertfordshire, ngày cử hành hôn lễ để biến ông thành người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian sẽ chính thức được ấn định. Trước lúc lên đường, ông bệ vệ cáo từ họ hàng ở Longbourn với phong thái trịnh trọng y như ngày đầu mới đến; cất lời chúc các cô em họ xinh đẹp muôn vàn sức khỏe và niềm vui, không quên hứa hẹn sẽ gửi thêm một bức thư cảm tạ nữa cho thân phụ họ.

Vào thứ Hai tuần kế tiếp, bà Bennet hồ hởi đón anh trai và chị dâu đến Longbourn hưởng lễ Giáng sinh như thông lệ. Ông Gardiner là một người đàn ông hiểu biết, phong thái lịch thiệp, xuất chúng hơn hẳn em gái mình từ bản tính cho đến học vấn. Các quý cô đài các ở Netherfield hẳn sẽ khó mà tin nổi, một người đàn ông mưu sinh bằng nghề buôn bán, quanh quẩn bên những nhà kho bận rộn lại có thể cư xử nhã nhặn và dễ chịu đến nhường ấy. Về phần bà Gardiner, tuy trẻ hơn bà Bennet và bà Philips vài tuổi, nhưng lại là một phụ nữ hòa nhã, thông minh và vô cùng thanh lịch. Bà rất được lòng các cô cháu gái ở Longbourn, đặc biệt là hai cô chị lớn. Giữa họ có một sự gắn bó khăng khít đến mức hai chị em vẫn thường xuyên lên thị trấn để lưu lại nhà dì.

Việc đầu tiên bà Gardiner làm khi vừa đặt chân đến là phân phát quà cáp và rôm rả kể về những xu hướng thời trang tân thời nhất. Xong xuôi đâu đấy, bà mới lui về một vai trò thụ động hơn: đến lượt bà phải lắng nghe. Bà Bennet trút ra bao nhiêu nỗi ấm ức, buông bao lời than vãn. Cả nhà họ đã phải chịu biết bao oan ức kể từ bận cuối bà gặp em dâu. Hai cô con gái cưng của bà những tưởng đã cận kề ngày lên xe hoa, vậy mà rốt cuộc lại xôi hỏng bỏng không.

"Chị đâu có trách Jane," bà thao thao bất tuyệt, "bởi vì Jane đã lấy được ông Bingley nếu như con bé có thể. Nhưng còn Lizzy thì sao! Ôi, em xem! Thật xót xa khi nghĩ đáng lẽ giờ này con bé đã là vợ của ông Collins rồi, nếu không vì sự bướng bỉnh vô độ của chính nó. Ông ấy đã ngỏ lời cầu hôn nó ngay trong căn phòng này, vậy mà nó lại gạt phắt đi. Hậu quả là phu nhân Lucas sẽ có con gái xuất giá trước chị, còn điền trang Longbourn thì vẫn bị thế tập1 y như cũ. Nhà Lucas đúng là những kẻ xảo quyệt khôn lường, em ạ. Bọn họ làm mọi thứ chỉ vì tư lợi. Chị cũng chẳng sung sướng gì khi phải nói về họ như thế, nhưng sự thật rành rành là vậy. Việc bị chống đối ngay trong chính gia đình mình, lại phải cắn răng sống giữa những người hàng xóm chỉ biết thu vén cho bản thân làm chị căng thẳng và kiệt sức vô cùng. Dẫu sao, việc em đến chơi vào đúng lúc này cũng là niềm an ủi lớn nhất đối với chị, và chị rất vui khi nghe em kể về mốt áo tay dài."

Bà Gardiner, vốn đã nắm tường tận phần lớn những tin tức này qua các bức thư qua lại với Jane và Elizabeth, chỉ ậm ừ đáp lại chị chồng qua quýt. Vốn thương các cháu gái, bà đã khéo léo lái câu chuyện sang một chủ đề khác.

Sau đó, khi chỉ còn lại hai người, bà Gardiner mới thổ lộ nhiều hơn với Elizabeth về vấn đề này. "Đáng lẽ đó đã là một mối nhân duyên tuyệt đẹp dành cho Jane," bà nói. "Dì vô cùng tiếc nuối khi mọi chuyện lại dở dang như vậy. Nhưng những chuyện thế này ở đời vốn chẳng hiếm lạ gì! Một chàng trai trẻ, qua lời cháu miêu tả về ngài Bingley, rất dễ xiêu lòng trước một bóng hồng xinh đẹp chỉ trong vài tuần ngắn ngủi. Thế rồi, khi bị hoàn cảnh chia cắt, cậu ta cũng sẽ mau chóng quên đi cô ấy. Do đó, những chuyện thay lòng đổi dạ kiểu này thực sự diễn ra nhan nhản."

"Đắc tội với hai hay ba quý cô"

[Bản quyền năm 1894 thuộc về George Allen.]

"Quả là một cách an ủi tuyệt vời," Elizabeth đáp; "nhưng điều đó lại chẳng hề đúng với chúng cháu. Tụi cháu đâu có phải chịu đựng sự chia cắt từ hoàn cảnh. Thật hiếm khi sự can thiệp của bạn bè lại có đủ sức nặng để thuyết phục một thanh niên sở hữu gia sản độc lập từ bỏ ý định với một cô gái mà cậu ta đã say đắm cuồng nhiệt chỉ mới cách đó vài ngày."

"Thế nhưng cái cụm từ 'say đắm cuồng nhiệt' ấy nghe mới sáo rỗng, đáng ngờ và mơ hồ làm sao, đến độ nó chẳng mảy may để lại cho dì chút ấn tượng nào. Người ta vẫn thường tùy tiện dùng nó để gán cho những cảm xúc chỉ mới chớm nở sau nửa giờ quen biết, dễ dãi y như khi dùng nó để ca tụng một tình cảm gắn bó thực sự sâu đậm. Dì xin cháu đấy, tình yêu của ngài Bingley rốt cuộc đã cuồng nhiệt đến mức nào cơ chứ?"

"Cháu chưa từng chứng kiến một sự để tâm nào lại mang đầy dáng dấp hứa hẹn đến thế; anh ấy ngày càng trở nên thờ ơ với những người xung quanh, và hoàn toàn đắm chìm vào chị ấy. Mỗi bận họ gặp gỡ, tình cảm ấy lại càng hiện lên rõ rệt và dễ thấy hơn. Ngay trong chính buổi dạ vũ do mình làm chủ, anh ấy đã đắc tội với tận hai hay ba quý cô chỉ vì không mời họ khiêu vũ; và đích thân cháu đã hai lần lên tiếng bắt chuyện với anh ấy mà chẳng hề nhận lại nửa lời hồi đáp. Liệu còn có những triệu chứng nào phơi bày rõ ràng hơn thế nữa chăng? Phải chăng sự khiếm nhã với tất cả mọi người chính là bản chất chân thực của tình yêu?"

"Ồ, đúng là vậy! Với cái thứ tình yêu mà dì đoán là cậu ta đã cảm nhận được. Tội nghiệp Jane! Dì thương con bé vô cùng, bởi lẽ với bản tính tĩnh lặng của mình, có lẽ con bé sẽ chẳng thể nào dễ dàng vượt qua cú sốc này ngay lập tức. Giá như chuyện này giáng xuống đầu cháu, Lizzy; hẳn cháu đã sớm bật cười xòa rồi ném nó ra sau đầu. Nhưng cháu nghĩ liệu con bé có chịu để chúng ta thuyết phục cùng về London không? Việc thay đổi bầu không khí có lẽ sẽ là liều thuốc tốt cho con bé-và biết đâu, việc được tạm thời thoát khỏi ngôi nhà này một thời gian cũng sẽ mang lại lợi ích chẳng kém gì những liệu pháp khác."

Elizabeth vô cùng hoan hỉ trước lời đề nghị này, và tin chắc mười mươi rằng chị gái mình sẽ sẵn lòng đồng ý.

"Dì hy vọng," bà Gardiner khéo léo nói thêm, "rằng bất kỳ sự vấn vương nào về chàng trai này sẽ không chi phối quyết định của con bé. Chúng ta sinh sống ở một khu vực hoàn toàn khác biệt trong thành phố, tất cả các vòng tròn quan hệ của chúng ta cũng chẳng hề liên quan, và, như cháu biết đấy, nhà ta rất hiếm khi giao tế bên ngoài. Thế nên khả năng hai đứa chạm mặt nhau là vô cùng nhỏ nhoi, trừ phi cậu ta thực sự cất công tìm đến để gặp con bé."

"Và điều đó thì hoàn toàn viển vông; bởi lẽ anh ấy hiện đang nằm gọn dưới sự giám sát chặt chẽ của người bạn mình, và ngài Darcy sẽ chẳng đời nào dung túng cho anh ấy đến thăm Jane ở một khu vực như thế tại London đâu! Dì thân yêu của cháu ơi, sao dì lại có thể mường tượng ra điều đó chứ? Ngài Darcy có lẽ đã từng nghe phong thanh về một nơi như phố Gracechurch2, nhưng anh ta hẳn sẽ đinh ninh rằng việc gột rửa cả tháng trời cũng chẳng tài nào gột sạch nổi lớp bụi bặm của nó, nếu lỡ anh ta có hạ cố đặt chân vào đấy; và dì cứ tin ở cháu đi, ngài Bingley sẽ chẳng bao giờ nhúc nhích dù chỉ nửa bước nếu thiếu vắng anh ta đâu."

"Thế thì càng tốt. Dì cũng mong sao họ sẽ không phải đụng mặt nhau chút nào. Nhưng chẳng phải Jane vẫn đang duy trì việc trao đổi thư từ với em gái cậu ta sao? Cô ta hẳn sẽ không thể không ghé thăm."

"Cô ta sẽ phũ phàng cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ này thôi."

Tuy nhiên, bất chấp sự quả quyết mà Elizabeth bộc lộ khi khẳng định điểm này, cũng như về một khía cạnh còn thú vị hơn là việc Bingley bị kìm kẹp không thể đến gặp Jane, cô vẫn lờ mờ cảm thấy một sự băn khoăn vương vấn, điều đã ngấm ngầm thuyết phục cô, khi bình tâm suy xét lại, rằng cô không hề xem chuyện này là hoàn toàn vô vọng. Rất có khả năng, và đôi khi cô nghĩ là rất có thể, ngọn lửa tình cảm của anh sẽ được nhen nhóm trở lại, và sự cản trở từ phía bạn bè anh sẽ bị đánh gục bởi sức hút tự nhiên mạnh mẽ hơn từ Jane.

Cô Bennet vui vẻ nhận lời mời của dì mình; và cùng lúc đó, những người nhà Bingley chẳng còn chiếm giữ vị trí nào khác trong tâm trí cô ngoài niềm hy vọng mỏng manh rằng, do Caroline không sống chung dưới một mái nhà với anh trai, cô thỉnh thoảng có thể dành trọn một buổi sáng bên người bạn mình, mà không phải phập phồng lo sợ nguy cơ chạm trán người anh.

Gia đình Gardiner lưu lại Longbourn một tuần lễ. Với sự góp mặt của nhà Philips, nhà Lucas cùng các sĩ quan, chẳng có ngày nào trôi qua mà vắng bóng những cuộc vui. Bà Bennet đã cất công chuẩn bị mọi thú tiêu khiển cho anh trai và em dâu chu đáo đến mức họ chẳng có lấy một bữa tối nào chỉ được quây quần riêng tư trong gia đình. Mỗi khi tiệc tùng diễn ra tại nhà, luôn có mặt vài vị sĩ quan, và dĩ nhiên trong đó không thể thiếu ông Wickham. Trong những dịp như thế, bà Gardiner - vốn đã sinh lòng hồ nghi trước những lời ngợi khen nồng nhiệt mà Elizabeth dành cho cậu - liền âm thầm quan sát cả hai người hết sức kỹ lưỡng. Dù từ những gì tận mắt chứng kiến, bà không cho rằng họ đang chìm đắm trong tình yêu, nhưng sự ưu ái hiển nhiên mà hai người dành cho nhau cũng đủ làm bà cảm thấy đôi phần bất an. Vì vậy, bà quyết định sẽ nói chuyện thẳng thắn với Elizabeth về vấn đề này trước khi rời khỏi Hertfordshire, đồng thời phân tích cho cháu gái hiểu rõ sự thiếu khôn ngoan nếu cứ tiếp tục dung túng cho một mối quan hệ như thế.

Đối với bà Gardiner, Wickham còn mang đến một niềm vui khác, chẳng hề liên quan đến sức hút thường thấy ở cậu. Khoảng mười hay mười hai năm về trước, thuở chưa lập gia đình, bà từng có một thời gian dài sinh sống tại chính vùng Derbyshire nơi cậu từng lớn lên. Nhờ vậy, hai người có chung không ít người quen. Dù Wickham hiếm khi trở lại chốn xưa kể từ ngày cố ngài Darcy qua đời cách đây năm năm, cậu vẫn có thể mang đến cho bà những tin tức mới mẻ về các bằng hữu cũ, tường tận hơn nhiều so với những gì bà tự mình góp nhặt được.

Bà Gardiner từng được chiêm ngưỡng Pemberley, và nắm rất rõ tính cách của cố ngài Darcy. Bởi thế, đây nghiễm nhiên trở thành một chủ đề đàm đạo không bao giờ cạn. Việc đối chiếu những ký ức của bản thân về Pemberley với những miêu tả tỉ mỉ từ Wickham, cũng như việc cùng nhau ca ngợi nhân cách cao đẹp của vị chủ nhân quá cố, đã mang lại niềm vui sướng cho cả bà lẫn cậu. Khi hay tin về cách đối xử tệ bạc của vị chủ nhân hiện tại - ông Darcy - dành cho Wickham, bà liền cố gắng lục tìm trong trí nhớ xem liệu những tiếng tăm về tính nết thuở nhỏ của vị quý ngài ấy có điểm nào tương đồng với những hành động này hay không. Rốt cuộc, bà hoàn toàn tin chắc mình từng nghe người ta nhắc đến cái tên Fitzwilliam Darcy như một cậu bé vô cùng kiêu ngạo và xấu tính.



  1. Chế độ thế tập (entail) là luật thừa kế phổ biến tại Anh thế kỷ 19, trong đó điền trang và tài sản chỉ được truyền lại cho người thừa kế nam giới có quan hệ huyết thống gần nhất. Điều này khiến các con gái không được thừa hưởng tài sản của cha mình. 

  2. Một con phố thương mại nằm ở khu kinh doanh sầm uất của London (the City), nơi tập trung tầng lớp thương nhân buôn bán. Giới quý tộc và thượng lưu sở hữu đất đai (như Darcy) thường sống ở khu vực sang trọng hơn và rất coi thường những nơi gắn liền với dân lao động, buôn bán.