CHƯƠNG LII.

"Dì tin chắc con bé chẳng hề để tâm."

Elizabeth vô cùng mãn nguyện khi nhận được hồi âm cho bức thư của mình sớm hơn cả mong đợi. Ngay khi vừa nắm lá thư trên tay, nàng vội vã rảo bước đi sâu vào khu rừng nhỏ, nơi chốn yên tĩnh ít khả năng bị quấy rầy nhất. Nàng khẽ thả mình xuống một chiếc ghế đá, khấp khởi chuẩn bị đón nhận niềm vui; bởi lẽ, độ dài của bức thư khiến nàng đinh ninh rằng trong đó chẳng hề chứa đựng lấy một lời từ chối.
"Phố Gracechurch, Ngày 6 tháng 9.
"Cháu gái yêu quý của dì,
"Dì vừa nhận được thư cháu, và quyết định sẽ dành trọn buổi sáng nay để hồi âm. Dì đoán chừng một chút giấy mực cỏn con sẽ chẳng thấm tháp vào đâu so với những điều dì sắp tỏ cùng cháu. Thú thật, dì đã vô cùng kinh ngạc trước lời thỉnh cầu của cháu; dì chưa từng mường tượng nó lại thốt ra từ chính cháu. Tuy nhiên, đừng vội nghĩ là dì đang hờn trách nhé, dì chỉ muốn cháu hiểu rằng dì chẳng hề nghĩ những câu hỏi cặn kẽ nhường ấy lại cần thiết từ phía cháu. Nếu cháu không muốn hiểu ý dì, thì mong cháu hãy thể tình tha thứ cho sự giãi bày dông dài này. Chú cháu cũng ngạc nhiên chẳng kém gì dì; và nếu không vì đinh ninh rằng cháu là người trong cuộc, chú ấy đã chẳng đời nào hành xử như vậy. Nhưng nếu cháu thực sự đứng ngoài màn sương mù này và chẳng hề hay biết gì, dì đành phải nói cho tường tận.
Ngay cái ngày dì từ Longbourn trở về nhà, chú cháu đã đón tiếp một vị khách vô cùng bất ngờ. Ngài Darcy đã ghé thăm và đàm đạo riêng với chú suốt mấy tiếng đồng hồ. Mọi chuyện đã ngã ngũ trước khi dì kịp đặt chân đến nơi; bởi thế, dì đã không phải chịu đựng sự giày vò tò mò khủng khiếp như cháu lúc này. Ngài ấy đến để báo cho chú Gardiner hay rằng ngài đã dò ra tung tích của em gái cháu và Wickham, đồng thời đã trực tiếp gặp gỡ cả hai người họ-ngài gặp Wickham nhiều lần, và gặp Lydia một lần. Theo những gì dì chắp vá lại được, ngài ấy rời Derbyshire chỉ một ngày sau chúng ta, rồi hối hả đến thị trấn với quyết tâm lùng sục hai người bọn họ cho bằng được. Ngài bộc bạch rằng động cơ của mình xuất phát từ niềm tin chắc nịch: chính vì lỗi lầm của bản thân ngài mà bản chất đê hèn của Wickham không bị phơi bày, dẫn đến cơ sự bất kỳ cô gái nhà tử tế nào cũng có thể trót trao gửi trái tim hoặc niềm tin cho hắn. Ngài ấy đã rộng lượng gánh hết mọi tội lỗi, đổ tại cho sự kiêu hãnh lầm lạc của mình, và thú nhận rằng trước đây ngài từng cho rằng việc vạch áo cho người xem lưng, phơi bày những chuyện riêng tư cho thiên hạ tỏ tường là hành động tự hạ thấp phẩm giá. Ngài vốn muốn để nhân cách của mình tự lên tiếng. Do đó, ngài coi việc đứng ra và dốc sức khắc phục một tai họa do chính mình gián tiếp gây ra là nghĩa vụ không thể chối từ. Nếu ngài ấy có một động cơ nào khác, dì dám chắc điều đó cũng chẳng bao giờ làm ngài phải hổ thẹn.
Ngài ấy đã nán lại thị trấn vài ngày trước khi tìm ra bọn họ; nhưng ngài ấy nắm trong tay chút manh mối để dò đường, điều mà chúng ta hoàn toàn mù tịt; và việc ý thức được lợi thế này cũng là một lý do khác thôi thúc ngài bám gót chúng ta. Có một quý bà, hình như tên là Younge, người từng là gia sư cho cô Darcy một dạo, và đã bị sa thải khỏi vị trí đó vì một nguyên cớ chẳng mấy hay ho nào đó, dẫu ngài ấy không nói toạc ra là gì. Sau bận ấy, bà ta thuê một căn nhà rộng rãi ở Phố Edward, và từ đó kiếm kế sinh nhai bằng việc cho thuê phòng trọ. Bà Younge này, theo như ngài ấy biết, có mối thâm giao với Wickham; và ngài đã đến tìm bà ta để nghe ngóng thông tin về hắn ngay khi vừa đặt chân đến thị trấn. Nhưng phải mất đến hai ba ngày ngài ấy mới cạy được miệng bà ta để lấy thứ mình cần. Dì đồ rằng bà ta sẽ chẳng đời nào phản bội lòng tin của anh bạn mình nếu không có mua chuộc và hối lộ, bởi bà ta thực sự nắm rõ bạn mình đang trốn ở đâu. Thực ra, Wickham đã đến tìm bà ta ngay khi họ vừa tới London; và nếu bà ta có thể chứa chấp họ trong nhà, họ đã nương náu ở đó rồi. Tuy nhiên, rốt cuộc thì người bạn tốt bụng của chúng ta cũng lấy được địa chỉ mong muốn. Họ đang tá túc ở Phố --.
Ngài ấy đã gặp Wickham, và sau đó nằng nặc đòi gặp Lydia. Ngài thừa nhận, mục đích cốt lõi của mình khi gặp con bé là khuyên can nó rời khỏi vũng lầy đáng xấu hổ hiện tại, và trở về trong vòng tay bè bạn ngay khi họ có thể được thuyết phục để bao dung đón nhận nó, đồng thời đề nghị dang tay giúp đỡ nó trong khả năng có thể. Nhưng ngài nhận thấy Lydia hoàn toàn ngoan cố, một mực muốn bám trụ lại nơi nó đang ở. Con bé phớt lờ mọi người thân; nó chẳng màng đến sự giúp đỡ của ngài ấy; nó bưng tai bịt mắt trước ý định rời xa Wickham. Con bé đinh ninh rằng sớm muộn gì họ cũng sẽ kết tóc se tơ, và chuyện đó xảy ra sớm hay muộn cũng chẳng mảy may quan trọng. Trước thái độ mê muội ấy của con bé, ngài nghĩ giải pháp duy nhất còn lại là phải đảm bảo và thúc đẩy một cuộc hôn nhân, điều mà ngay trong cuộc giáp mặt đầu tiên với Wickham, ngài đã dễ dàng nhìn thấu là chưa từng nằm trong dự tính của hắn. Hắn thú nhận mình buộc phải vứt bỏ bộ quân phục vì vài món nợ danh dự1 đang réo gọi; và chẳng mảy may ngần ngại đổ riệt mọi hậu quả tồi tệ của việc Lydia bỏ trốn lên sự bồng bột của chính con bé. Hắn định nộp đơn từ chức ngay tức khắc; còn về tương lai mịt mờ của mình, hắn chẳng mường tượng được gì nhiều. Hắn phải trôi dạt đến một nơi nào đó, nhưng chẳng rõ là đâu, và hắn tự biết mình sẽ khố rách áo ôm.
Ngài Darcy gặng hỏi tại sao hắn không cưới em gái cháu ngay lập tức. Dẫu ông Bennet không được coi là người rủng rỉnh tiền bạc, nhưng ông ấy hẳn cũng có thể xoay xở chút đỉnh cho hắn, và hoàn cảnh của hắn ắt sẽ sáng sủa hơn nhờ cuộc hôn nhân này. Nhưng để đáp lại câu hỏi này, ngài khám phá ra rằng Wickham vẫn ấp ủ hy vọng đổi đời ngoạn mục hơn bằng cách kết hôn ở một phương trời khác. Tuy nhiên, trong hoàn cảnh túng quẫn như vậy, hắn khó lòng cưỡng lại được cám dỗ của việc được cứu trợ ngay trước mắt. Họ đã gặp nhau vài bận, vì có quá nhiều bề bộn cần bàn bạc. Lẽ dĩ nhiên Wickham vòi vĩnh nhiều hơn những gì hắn có thể nhận được; nhưng cuối cùng hắn cũng bị dồn vào thế phải hành xử cho phải phép. Khi mọi thỏa thuận giữa họ đã được dàn xếp êm xuôi, bước tiếp theo của ngài Darcy là đánh tiếng cho chú cháu biết, và ngài đã ghé đến Phố Gracechurch vào buổi tối ngay trước ngày dì hồi hương. Nhưng ngài ấy không gặp được chú Gardiner; và ngài Darcy, sau khi dò hỏi thêm, mới hay rằng bố cháu vẫn đang ở cùng chú, nhưng sẽ rời thị trấn vào sáng hôm sau. Ngài ấy cho rằng bố cháu không phải là người thích hợp để bàn bạc bằng chú cháu, và do đó sẵn lòng nấn ná chờ cho đến khi bố cháu rời đi. Ngài ấy không để lại danh tính, và cho đến ngày hôm sau, người ta chỉ biết mang máng rằng có một quý ông đã đến gõ cửa vì công chuyện.
Vào thứ Bảy, ngài ấy quay lại. Bố cháu đã đi, chú cháu có nhà, và như dì đã biên trước đó, họ đã đàm đạo với nhau rất nhiều. Họ lại tái ngộ vào Chủ Nhật, và lúc đó dì cũng được diện kiến ngài ấy. Mọi chuyện chưa được giải quyết rốt ráo trước ngày thứ Hai: nhưng ngay khi chốt hạ xong xuôi, thư hỏa tốc đã được đánh đi về Longbourn.
Nhưng vị khách của chúng ta vô cùng ngoan cố. Lizzy à, dì nghĩ rằng sự cứng đầu cứng cổ mới chính là khuyết điểm thực sự trong tính cách của ngài ấy. Ngài từng bị gán cho đủ thứ lỗi lầm muôn hình vạn trạng vào những lúc khác nhau; nhưng điều này mới là chân lý. Không có việc gì cần làm mà ngài ấy không tự tay cáng đáng; mặc dù dì tin chắc (và dì nói ra không phải để tranh công, nên cháu đừng hé môi nửa lời về chuyện này nhé) chú cháu sẽ rất sẵn lòng gánh vác toàn bộ mọi việc. Họ đã tranh luận gay gắt với nhau một lúc lâu, điều này vượt xa những gì mà quý ông hay quý cô liên quan đáng được hưởng. Nhưng cuối cùng chú cháu buộc phải giương cờ trắng, và thay vì được danh chính ngôn thuận giúp đỡ cháu gái mình, chú lại bị ép phải chấp nhận việc ôm trọn tiếng thơm từ chuyện đó, điều này thực sự đi ngược lại với tâm nguyện của chú; và dì thực sự tin rằng bức thư sáng nay của cháu đã mang lại cho chú một niềm vui khôn tả, vì nó đòi hỏi một lời giải thích sẽ tước đi của chú chiếc áo choàng mượn danh, và trao trả vòng nguyệt quế cho đúng người xứng đáng.
Nhưng Lizzy này, chuyện này tuyệt đối không được lọt đến tai ai khác ngoài cháu, hoặc cùng lắm là Jane. Dì đoán chừng cháu cũng đã tường tận những gì ngài ấy đã làm cho đôi trẻ. Các khoản nợ ngập đầu của anh ta sẽ được thanh toán sòng phẳng, dì tin là ngót nghét hơn một ngàn bảng, thêm một ngàn bảng nữa đắp vào phần tài sản kế thừa định sẵn của con bé, và mua được một hàm sĩ quan2 cho anh ta. Lý do tại sao tất cả những việc tày đình này phải do một tay ngài ấy gánh vác, là như dì đã giãi bày ở trên. Đó là vì ngài ấy, vì sự dè dặt và thiếu suy xét thấu đáo của ngài ấy, mà nhân cách của Wickham đã bị hiểu lầm tai hại, và hậu quả là hắn đã được trọng vọng và săn đón như vậy. Có lẽ điều này cũng có phần đúng; mặc dù dì vẫn hoài nghi việc sự dè dặt của ngài ấy, hay của bất cứ ai, có thể là mầm mống gây ra sự việc này. Nhưng mặc cho mọi lời lẽ cao đạo này, Lizzy bé bỏng của dì, cháu có thể kê cao gối ngủ yên rằng chú cháu sẽ chẳng bao giờ nhượng bộ, nếu chúng ta không tin chắc rằng ngài ấy mang trong mình một mối quan tâm khác trong chuyện này.
Khi tất cả những sự việc này đã được an bài, ngài ấy lại trở về với bằng hữu của mình, những người vẫn đang lưu lại Pemberley; nhưng họ đã thống nhất rằng ngài ấy sẽ hiện diện ở London một lần nữa khi đám cưới cử hành, và mọi vấn đề tiền nong khi đó sẽ được hoàn tất khâu cuối cùng. Dì tin là giờ dì đã trút cạn tâm can cho cháu nghe mọi thứ rồi. Đó là một câu chuyện mà cháu nói với dì là sẽ khiến cháu vô cùng sửng sốt; dì hy vọng ít nhất nó sẽ không khiến cháu phải phiền lòng. Lydia đã đến nương nhờ chúng ta, và Wickham được phép tự do ra vào nhà. Anh ta vẫn y nguyên như cái dạo dì biết anh ta ở Hertfordshire; nhưng dì sẽ không kể lể cho cháu nghe dì đã bất bình đến nhường nào với thái độ của con bé trong lúc nó ở cùng chúng ta, nếu dì không nhận ra, qua lá thư của Jane vào thứ Tư tuần trước, rằng lề lối hành xử của nó khi về nhà cũng chứng nào tật nấy, và do đó những gì dì kể lúc này chẳng thể khoét thêm nỗi đau nào nữa cho cháu. Dì đã dăm lần bảy lượt khuyên răn con bé bằng thái độ vô cùng nghiêm khắc, vạch trần cho nó thấy sự tồi tệ trong những việc nó đã làm, và tất cả những tai ương mà nó đã trút xuống mái ấm gia đình mình. Nếu con bé chịu lọt tai những lời dì nói, thì đó quả là một phép màu, vì dì tin chắc con bé chẳng mảy may để tâm. Đôi khi dì cảm thấy sôi máu; nhưng rồi dì lại nhớ đến Elizabeth và Jane thân yêu của dì, và vì hai đứa, dì đã cắn răng cố gắng nhẫn nhịn với nó.
Ngài Darcy đã quay lại đúng như lời hẹn, và, như Lydia đã đánh tiếng cho cháu, ngài ấy đã đến dự đám cưới. Ngài ấy đã dùng bữa tối thân mật với chúng ta vào ngày hôm sau, và dự định sẽ lại rời thị trấn vào thứ Tư hoặc thứ Năm. Cháu có giận dì lắm không, Lizzy thương mến, nếu dì nhân cơ hội này thủ thỉ (điều mà dì chưa từng đủ can đảm để hé răng trước đây) rằng dì quý mến ngài ấy đến nhường nào? Cung cách hành xử của ngài ấy đối với chúng ta, trên mọi phương diện, vẫn dễ chịu và hòa nhã y như dạo chúng ta ở Derbyshire. Sự hiểu biết sâu rộng và những quan điểm sắc sảo của ngài ấy đều khiến dì vô cùng mãn nguyện; ngài ấy chẳng thiếu xót gì ngoài một chút hoạt bát, sôi nổi hơn, và điều đó, nếu ngài ấy kết hôn một cách khôn ngoan, thì phu nhân của ngài có thể truyền cảm hứng cho ngài. Dì thấy ngài ấy rất kín tiếng; ngài ấy hầu như chẳng mấy khi nhắc đến tên cháu. Nhưng kín đáo dường như đang là mốt thời thượng. Xin hãy xí xóa cho dì, nếu dì đã quá tự cao tự đại, hoặc ít nhất xin đừng trừng phạt dì đến mức cấm cửa dì bước chân vào P. Dì sẽ chẳng bao giờ thực sự viên mãn cho đến khi dì được nhàn tản dạo bước quanh toàn bộ khu trang viên lộng lẫy đó. Một chiếc xe ngựa nhỏ gầm thấp3 với một đôi ngựa con xinh xắn sẽ là một lựa chọn tuyệt hảo. Nhưng dì không được viết thêm lời nào nữa. Bọn trẻ đã réo gọi dì cả nửa tiếng rồi.
"Yêu thương cháu thật nhiều,
"M. Gardiner."
Nội dung bức thư đã ném Elizabeth vào một mớ bòng bong của những xúc cảm ngổn ngang, nơi niềm vui và nỗi đau đan bện đến mức chẳng thể phân định rạch ròi. Những hồ nghi mơ hồ từng nhen nhóm trong bóng tối của sự bất định, về những gì ông Darcy có thể đã nhúng tay vào để chắp mối lương duyên cho em gái nàng-một ân tình sâu nặng đến khó tin mà nàng từng phấp phỏng không dám nuôi hy vọng, song lại khiếp sợ nếu đó là sự thật bởi gánh nặng tủi hổ của lòng hàm ơn-nay đã hiện hình thành chân lý vượt xa mọi trí tưởng tượng! Ông ấy đã chủ ý cất bước theo họ đến tận chốn thị thành, đã tự ôm vào mình bao phiền toái và nhục nhã của một cuộc tìm kiếm nhọc nhằn. Trong hành trình ấy, ông đã buộc lòng phải cậy nhờ một người đàn bà mà ông vốn khinh khi ghê tởm, rồi lại bị dồn vào thế phải giáp mặt-mà lại còn giáp mặt thường xuyên-phải dùng lý lẽ, phải thuyết phục, và mỉa mai thay, phải vung tiền mua chuộc cái kẻ mà ông luôn muốn né tránh cho khuất mắt, kẻ mà chỉ cái tên thôi cũng đủ vạch một vết thương lòng. Ông ấy đã đánh đổi tất cả những điều đó vì một cô gái mà ông chẳng thể nào trân trọng hay mến thương. Trái tim nàng khẽ thì thầm rằng ông làm thế vì nàng. Nhưng tia sáng hy vọng mỏng manh ấy vừa lóe lên đã bị lý trí dập tắt tàn nhẫn bởi những toan tính hiện thực. Nàng chua xót nhận ra rằng, ngay cả chút phù phiếm mọn mằn trong nàng cũng chẳng đủ sức tự lừa dối bản thân, để dám vin vào tình cảm ông từng dành cho một người phụ nữ đã từ chối ông, hòng kỳ vọng nó đủ sức vượt qua sự ghê tởm bản năng trước mối thâm tình với Wickham. Anh rể của Wickham! Mọi kiêu hãnh trong ông hẳn đã thét gào nổi loạn trước mối liên kết ô nhục này. Rõ ràng là ông ấy đã hy sinh quá nhiều. Nàng chợt thấy xót xa và hổ thẹn khôn cùng khi mường tượng về những gì ông đã gánh vác. Dẫu vậy, ông ấy cũng đã tự biện bạch cho sự can thiệp của mình bằng một lý do chẳng đòi hỏi niềm tin mù quáng. Việc ông cảm thấy bản thân có phần lỗi lầm âu cũng là điều hợp lý; ông là người hào hiệp, và lại sẵn có trong tay quyền lực để thực thi lòng hào hiệp ấy. Dẫu chẳng muốn tự huyễn hoặc mình là nguyên nhân sâu xa nhất, nàng vẫn e ấp một niềm tin rằng, chút vương vấn tình cảm dành cho nàng biết đâu đã tiếp thêm sức mạnh cho những nỗ lực của ông trong một biến cố mà sự bình yên của nàng bị cuốn vào tâm bão. Thật đớn đau, đớn đau đến xé lòng, khi phải ôm vào mình món nợ ân tình với một người mà nàng chẳng bao giờ có cơ hội đáp đền. Họ nợ ông ấy sự trở về của Lydia, nợ danh dự của con bé, và nợ tất cả. Ôi, nàng đã đắm chìm trong sự ân hận sâu sắc biết bao về những ý nghĩ vô ơn từng nảy nở, về những lời lẽ sắc lạnh, xấc xược nàng từng ném thẳng vào ông! Nghĩ về bản thân, nàng bỗng thấy mình sao mà nhỏ bé và tầm thường; nhưng nghĩ về ông ấy, nàng lại trào dâng một niềm tự hào mãnh liệt,-tự hào rằng giữa một nghịch cảnh đòi hỏi cả lòng trắc ẩn lẫn danh dự, ông đã đánh bại được bóng tối của chính bản thân mình. Nàng cứ đọc đi đọc lại những dòng ngợi ca dì viết về ông. Dẫu dường như ngần ấy lời khen vẫn chưa xứng tầm, nhưng nó lại xoa dịu trái tim nàng. Thậm chí, một niềm vui bé nhỏ, dẫu vẫn pha lẫn chút tiếc nuối khôn nguôi, chợt len lỏi trong nàng khi nhận ra rằng: cả nàng và chú dì đều mang chung một niềm tin vững chắc, rằng tình cảm và sự trân trọng vẫn đang âm thầm đâm chồi giữa ông Darcy và chính nàng.
Tiếng bước chân tiến lại gần đã lôi nàng ra khỏi chỗ ngồi cùng những mớ bồng bông suy tưởng; và, trước khi nàng kịp rẽ sang nẻo khác, Wickham đã đuổi kịp.
"Anh e là mình đang quấy rầy buổi tản bộ riêng tư của em, cô em gái thân mến?" anh ta lên tiếng khi vừa bước tới cạnh nàng.
"Chắc chắn là có rồi," nàng đáp lại kèm một nụ cười; "nhưng điều đó không có nghĩa là sự quấy rầy này không được chào đón."
"Nếu quả thực là vậy, anh sẽ rất buồn lòng. Chúng ta trước nay luôn là những người bạn tốt, và giờ thì tình nghĩa ấy còn gắn bó hơn nữa."
"Đúng vậy. Có ai tính ra ngoài này nữa không?"
"Anh không rõ. Bà Bennet cùng Lydia đang chuẩn bị lên xe ngựa tới Meryton. Mà này, cô em gái thân mến, anh nghe dì dượng nói rằng em đã thực sự ghé thăm Pemberley."
Nàng khẽ gật đầu xác nhận.
"Anh gần như ghen tị với em vì niềm vinh hạnh ấy, thế nhưng anh tin là mình khó lòng chịu đựng nổi cảnh tượng đó, nếu không thì anh đã có thể ghé ngang trên đường tới Newcastle. Và anh đoán là em có gặp bà quản gia già chứ? Bà Reynolds tội nghiệp, bà ấy luôn hết lòng quý mến anh. Nhưng dĩ nhiên là bà ấy chẳng hề nhắc đến tên anh với em đâu."
"Có, bà ấy có nhắc."
"Thế bà ấy nói gì?"
"Rằng anh đã gia nhập quân ngũ, và bà ấy e là anh-không gặt hái được nhiều thành công cho lắm. Ở một nơi xa xôi đằng đẵng như thế, anh biết đấy, mọi chuyện luôn bị thêu dệt một cách thật kỳ lạ."
"Chắc chắn rồi," anh ta đáp, khẽ cắn môi. Elizabeth những tưởng mình đã chặn đứng được miệng lưỡi anh ta; nhưng ngay tức thì anh ta lại tiếp lời,-
"Tháng trước, anh thật sự kinh ngạc khi vô tình bắt gặp Darcy ở thị trấn. Bọn anh đã vài lần lướt qua nhau. Anh tự hỏi không biết anh ta rỗi hơi làm gì ở đó."
"Có lẽ là đang tất bật chuẩn bị cho hôn lễ với cô de Bourgh," Elizabeth thản nhiên đáp. "Hẳn phải có chuyện gì đó hệ trọng lắm mới kéo anh ta đến đó vào thời điểm này trong năm."
"Không còn nghi ngờ gì nữa. Em có gặp anh ta dạo ở Lambton không? Anh ngỡ mình nghe vợ chồng Gardiner bảo là em có gặp."
"Có chứ; anh ấy còn giới thiệu chúng tôi với em gái mình."
"Và em có mến cô bé không?"
"Rất mến."
"Quả thực, anh nghe đồn cô bé đã tiến bộ vượt bậc chỉ trong vòng một hai năm trở lại đây. Lần cuối cùng anh giáp mặt, cô bé chẳng có vẻ gì là hứa hẹn cho lắm. Anh rất vui vì em mến cô bé. Anh hy vọng cô bé rồi sẽ trở thành một người tốt đẹp."
"Tôi dám chắc là cô ấy sẽ như vậy; cô ấy đã vượt qua độ tuổi chông gai nhất rồi."
"Em có đi ngang qua ngôi làng Kympton không?"
"Tôi không nhớ là chúng tôi có đi qua."
"Anh nhắc đến nó bởi đó vốn là giáo xứ mà đáng lẽ anh đã được thụ hưởng4. Một chốn tuyệt đẹp! Ngôi nhà xứ thì xuất sắc vô ngần! Nơi đó hẳn sẽ hoàn toàn phù hợp với anh về mọi phương diện."
"Làm sao anh lại có thể hứng thú với việc soạn bài giảng đạo cơ chứ?"
"Phải nói là vô cùng thích thú. Anh sẽ coi đó là một phần nghĩa vụ thiêng liêng của mình, và dẫu có nhọc nhằn thì cũng chẳng hề hấn gì. Người ta vốn dĩ không nên oán thán; nhưng, quả thực, cơ ngơi đó từng là một báu vật đối với anh! Sự yên bình, tĩnh tại của một nếp sống như thế, sẽ đắp bồi cho mọi mường tượng của anh về niềm hạnh phúc! Thế nhưng chuyện đó đã đổ vỡ. Em có bao giờ nghe Darcy đá động đến hoàn cảnh đó hồi em ở Kent không?"
"Tôi đã nghe từ một nguồn tin vô cùng uy tín, mà tôi cho là tốt tương đương, rằng giáo xứ ấy chỉ được để lại cho anh kèm theo điều kiện, và hoàn toàn tùy thuộc vào quyết định của người bảo trợ hiện tại."
"Em đã nghe vậy sao! Đúng vậy, trong đó cũng có đôi chút sự thật; ngay từ đầu anh đã nói với em y như thế, em có thể nhớ lại xem."
"Tôi cũng đã nghe rằng, từng có một thời việc soạn bài giảng đạo chẳng hề hợp với khẩu vị của anh như hiện tại; rằng anh đã thực sự tuyên bố quyết định không bao giờ nhận chức thánh5, và sự việc đã được thỏa hiệp theo chiều hướng đó."
"Em đã nghe vậy sao! Và chuyện đó cũng chẳng phải là hoàn toàn vô căn cứ. Hẳn em vẫn còn nhớ những gì anh từng tâm sự với em về điểm đó, cái hồi chúng ta bàn luận chuyện này lần đầu tiên."
Họ đã gần tới cửa nhà, vì nàng đã rảo bước thật nhanh cốt để thoát khỏi anh ta; và vì chẳng muốn chọc giận anh ta để rồi làm khổ em gái mình, nàng chỉ đáp lại bằng một nụ cười thân thiện,-
"Thôi nào, anh Wickham, chúng ta là anh em mà, anh biết đấy. Đừng để chúng ta phải cãi vã về những chuyện đã qua nữa. Trong tương lai, tôi hy vọng chúng ta sẽ luôn tâm đầu ý hợp."
Nàng chìa tay ra: anh ta hôn lên tay nàng với vẻ lịch thiệp đầy trìu mến, mặc dù trong lòng hầu như chẳng biết phải nặn ra vẻ mặt gì, và rồi họ bước vào nhà.
-
Trong bối cảnh xã hội Anh thế kỷ 19, 'nợ danh dự' (debts of honour) thường chỉ các khoản nợ cờ bạc. Dù không có tính ràng buộc pháp lý, quý tộc hoặc sĩ quan bắt buộc phải trả loại nợ này để giữ gìn thể diện và uy tín cá nhân. ↩
-
Nhắc đến hệ thống 'mua bán quân hàm' (purchase of commissions) trong quân đội Anh từ thế kỷ 17 đến cuối thế kỷ 19. Các sĩ quan (từ cấp thiếu úy đến đại tá) có thể dùng tiền để mua chức vụ thay vì chỉ thăng tiến dựa trên thâm niên hay chiến công. ↩
-
Bản gốc là 'phaeton', một loại xe ngựa thể thao hạng nhẹ có bốn bánh, mui trần, thường do chính chủ nhân tự điều khiển thay vì để xà ích lái. Loại xe này rất được giới thượng lưu Anh ưa chuộng khi đi dạo thư giãn. ↩
-
Thuật ngữ gốc là 'living' hoặc 'benefice'. Trong Giáo hội Anh, đây là vị trí mục sư cai quản một giáo xứ, đi kèm với những đặc quyền trọn đời như được cấp nhà xứ, thu lợi tức từ đất đai nhà thờ và một phần thuế của giáo dân. ↩
-
Bản gốc là 'taking orders' hoặc 'entering into orders', chỉ nghi thức thụ phong để trở thành giáo sĩ chính thức trong Giáo hội Anh giáo. Đây là điều kiện bắt buộc để một người được quyền tiếp nhận và cai quản một giáo xứ. ↩
CHAPTER LII.

“I am sure she did not listen.”
LIZABETH had the satisfaction of receiving an answer to her letter as soon as she possibly could. She was no sooner in possession of it, than hurrying into the little copse, where she was least likely to be interrupted, she sat down on one of the benches, and prepared to be happy; for the length of the letter convinced her that it did not contain a denial.
“Gracechurch Street, Sept. 6.
“My dear Niece,
“I have just received your letter, and shall devote this whole morning to answering it, as I foresee that a little writing will not comprise what I have to tell you. I must confess myself surprised by your application; I did not expect it from you. Don’t think me angry, however, for I only mean to let you know, that I had not imagined such inquiries to be necessary on your side. If you do not choose to understand me, forgive my impertinence. Your uncle is as much surprised as I am; and nothing but the belief of your being a party concerned would have allowed him to act as he has done. But if you are really innocent and ignorant, I must be more explicit. On the very day of my coming home from Longbourn, your uncle had a most unexpected visitor. Mr. Darcy called, and was shut up with him several hours. It was all over before I arrived; so my curiosity was not so dreadfully racked as yours seems to have been. He came to tell Mr. Gardiner that he had found out where your sister and Mr. Wickham were, and that he had seen and talked with them both-Wickham repeatedly, Lydia once. From what I can collect, he left Derbyshire only one day after ourselves, and came to town with the resolution of hunting for them. The motive professed was his conviction of its being owing to himself that Wickham’s worthlessness had not been so well known as to make it impossible for any young woman of character to love or confide in him. He generously imputed the whole to his mistaken pride, and confessed that he had before thought it beneath him to lay his private actions open to the world. His character was to speak for itself. He called it, therefore, his duty to step forward, and endeavour to remedy an evil which had been brought on by himself. If he had another motive, I am sure it would never disgrace him. He had been some days in town before he was able to discover them; but he had something to direct his search, which was more than we had; and the consciousness of this was another reason for his resolving to follow us. There is a lady, it seems, a Mrs. Younge, who was some time ago governess to Miss Darcy, and was dismissed from her charge on some cause of disapprobation, though he did not say what. She then took a large house in Edward Street, and has since maintained herself by letting lodgings. This Mrs. Younge was, he knew, intimately acquainted with Wickham; and he went to her for intelligence of him, as soon as he got to town. But it was two or three days before he could get from her what he wanted. She would not betray her trust, I suppose, without bribery and corruption, for she really did know where her friend was to be found. Wickham, indeed, had gone to her on their first arrival in London; and had she been able to receive them into her house, they would have taken up their abode with her. At length, however, our kind friend procured the wished-for direction. They were in -- Street. He saw Wickham, and afterwards insisted on seeing Lydia. His first object with her, he acknowledged, had been to persuade her to quit her present disgraceful situation, and return to her friends as soon as they could be prevailed on to receive her, offering his assistance as far as it would go. But he found Lydia absolutely resolved on remaining where she was. She cared for none of her friends; she wanted no help of his; she would not hear of leaving Wickham. She was sure they should be married some time or other, and it did not much signify when. Since such were her feelings, it only remained, he thought, to secure and expedite a marriage, which, in his very first conversation with Wickham, he easily learnt had never been his design. He confessed himself obliged to leave the regiment on account of some debts of honour which were very pressing; and scrupled not to lay all the ill consequences of Lydia’s flight on her own folly alone. He meant to resign his commission immediately; and as to his future situation, he could conjecture very little about it. He must go somewhere, but he did not know where, and he knew he should have nothing to live on. Mr. Darcy asked why he did not marry your sister at once. Though Mr. Bennet was not imagined to be very rich, he would have been able to do something for him, and his situation must have been benefited by marriage. But he found, in reply to this question, that Wickham still cherished the hope of more effectually making his fortune by marriage, in some other country. Under such circumstances, however, he was not likely to be proof against the temptation of immediate relief. They met several times, for there was much to be discussed. Wickham, of course, wanted more than he could get; but at length was reduced to be reasonable. Everything being settled between them, Mr. Darcy’s next step was to make your uncle acquainted with it, and he first called in Gracechurch Street the evening before I came home. But Mr. Gardiner could not be seen; and Mr. Darcy found, on further inquiry, that your father was still with him, but would quit town the next morning. He did not judge your father to be a person whom he could so properly consult as your uncle, and therefore readily postponed seeing him till after the departure of the former. He did not leave his name, and till the next day it was only known that a gentleman had called on business. On Saturday he came again. Your father was gone, your uncle at home, and, as I said before, they had a great deal of talk together. They met again on Sunday, and then I saw him too. It was not all settled before Monday: as soon as it was, the express was sent off to Longbourn. But our visitor was very obstinate. I fancy, Lizzy, that obstinacy is the real defect of his character, after all. He has been accused of many faults at different times; but this is the true one. Nothing was to be done that he did not do himself; though I am sure (and I do not speak it to be thanked, therefore say nothing about it) your uncle would most readily have settled the whole. They battled it together for a long time, which was more than either the gentleman or lady concerned in it deserved. But at last your uncle was forced to yield, and instead of being allowed to be of use to his niece, was forced to put up with only having the probable credit of it, which went sorely against the grain; and I really believe your letter this morning gave him great pleasure, because it required an explanation that would rob him of his borrowed feathers, and give the praise where it was due. But, Lizzy, this must go no further than yourself, or Jane at most. You know pretty well, I suppose, what has been done for the young people. His debts are to be paid, amounting, I believe, to considerably more than a thousand pounds, another thousand in addition to her own settled upon her, and his commission purchased. The reason why all this was to be done by him alone, was such as I have given above. It was owing to him, to his reserve and want of proper consideration, that Wickham’s character had been so misunderstood, and consequently that he had been received and noticed as he was. Perhaps there was some truth in this; though I doubt whether his reserve, or anybody’s reserve can be answerable for the event. But in spite of all this fine talking, my dear Lizzy, you may rest perfectly assured that your uncle would never have yielded, if we had not given him credit for another interest in the affair. When all this was resolved on, he returned again to his friends, who were still staying at Pemberley; but it was agreed that he should be in London once more when the wedding took place, and all money matters were then to receive the last finish. I believe I have now told you everything. It is a relation which you tell me is to give you great surprise; I hope at least it will not afford you any displeasure. Lydia came to us, and Wickham had constant admission to the house. He was exactly what he had been when I knew him in Hertfordshire; but I would not tell you how little I was satisfied with her behaviour while she stayed with us, if I had not perceived, by Jane’s letter last Wednesday, that her conduct on coming home was exactly of a piece with it, and therefore what I now tell you can give you no fresh pain. I talked to her repeatedly in the most serious manner, representing to her the wickedness of what she had done, and all the unhappiness she had brought on her family. If she heard me, it was by good luck, for I am sure she did not listen. I was sometimes quite provoked; but then I recollected my dear Elizabeth and Jane, and for their sakes had patience with her. Mr. Darcy was punctual in his return, and, as Lydia informed you, attended the wedding. He dined with us the next day, and was to leave town again on Wednesday or Thursday. Will you be very angry with me, my dear Lizzy, if I take this opportunity of saying (what I was never bold enough to say before) how much I like him? His behaviour to us has, in every respect, been as pleasing as when we were in Derbyshire. His understanding and opinions all please me; he wants nothing but a little more liveliness, and that, if he marry prudently, his wife may teach him. I thought him very sly; he hardly ever mentioned your name. But slyness seems the fashion. Pray forgive me, if I have been very presuming, or at least do not punish me so far as to exclude me from P. I shall never be quite happy till I have been all round the park. A low phaeton with a nice little pair of ponies would be the very thing. But I must write no more. The children have been wanting me this half hour.
“Yours, very sincerely,
“M. Gardiner.”
The contents of this letter threw Elizabeth into a flutter of spirits, in which it was difficult to determine whether pleasure or pain bore the greatest share. The vague and unsettled suspicions which uncertainty had produced, of what Mr. Darcy might have been doing to forward her sister’s match-which she had feared to encourage, as an exertion of goodness too great to be probable, and at the same time dreaded to be just, from the pain of obligation-were proved beyond their greatest extent to be true! He had followed them purposely to town, he had taken on himself all the trouble and mortification attendant on such a research; in which supplication had been necessary to a woman whom he must abominate and despise, and where he was reduced to meet, frequently meet, reason with, persuade, and finally bribe the man whom he always most wished to avoid, and whose very name it was punishment to him to pronounce. He had done all this for a girl whom he could neither regard nor esteem. Her heart did whisper that he had done it for her. But it was a hope shortly checked by other considerations; and she soon felt that even her vanity was insufficient, when required to depend on his affection for her, for a woman who had already refused him, as able to overcome a sentiment so natural as abhorrence against relationship with Wickham. Brother-in-law of Wickham! Every kind of pride must revolt from the connection. He had, to be sure, done much. She was ashamed to think how much. But he had given a reason for his interference, which asked no extraordinary stretch of belief. It was reasonable that he should feel he had been wrong; he had liberality, and he had the means of exercising it; and though she would not place herself as his principal inducement, she could perhaps believe, that remaining partiality for her might assist his endeavours in a cause where her peace of mind must be materially concerned. It was painful, exceedingly painful, to know that they were under obligations to a person who could never receive a return. They owed the restoration of Lydia, her character, everything to him. Oh, how heartily did she grieve over every ungracious sensation she had ever encouraged, every saucy speech she had ever directed towards him! For herself she was humbled; but she was proud of him,-proud that in a cause of compassion and honour he had been able to get the better of himself. She read over her aunt’s commendation of him again and again. It was hardly enough; but it pleased her. She was even sensible of some pleasure, though mixed with regret, on finding how steadfastly both she and her uncle had been persuaded that affection and confidence subsisted between Mr. Darcy and herself.
She was roused from her seat and her reflections, by someone’s approach; and, before she could strike into another path, she was overtaken by Wickham.
“I am afraid I interrupt your solitary ramble, my dear sister?” said he, as he joined her.
“You certainly do,” she replied with a smile; “but it does not follow that the interruption must be unwelcome.”
“I should be sorry, indeed, if it were. We were always good friends, and now we are better.”
“True. Are the others coming out?”
“I do not know. Mrs. Bennet and Lydia are going in the carriage to Meryton. And so, my dear sister, I find, from our uncle and aunt, that you have actually seen Pemberley.”
She replied in the affirmative.
“I almost envy you the pleasure, and yet I believe it would be too much for me, or else I could take it in my way to Newcastle. And you saw the old housekeeper, I suppose? Poor Reynolds, she was always very fond of me. But of course she did not mention my name to you.”
“Yes, she did.”
“And what did she say?”
“That you were gone into the army, and she was afraid had-not turned out well. At such a distance as that, you know, things are strangely misrepresented.”
“Certainly,” he replied, biting his lips. Elizabeth hoped she had silenced him; but he soon afterwards said,-
“I was surprised to see Darcy in town last month. We passed each other several times. I wonder what he can be doing there.”
“Perhaps preparing for his marriage with Miss de Bourgh,” said Elizabeth. “It must be something particular to take him there at this time of year.”
“Undoubtedly. Did you see him while you were at Lambton? I thought I understood from the Gardiners that you had.”
“Yes; he introduced us to his sister.”
“And do you like her?”
“Very much.”
“I have heard, indeed, that she is uncommonly improved within this year or two. When I last saw her, she was not very promising. I am very glad you liked her. I hope she will turn out well.”
“I dare say she will; she has got over the most trying age.”
“Did you go by the village of Kympton?”
“I do not recollect that we did.”
“I mention it because it is the living which I ought to have had. A most delightful place! Excellent parsonage-house! It would have suited me in every respect.”
“How should you have liked making sermons?”
“Exceedingly well. I should have considered it as part of my duty, and the exertion would soon have been nothing. One ought not to repine; but, to be sure, it would have been such a thing for me! The quiet, the retirement of such a life, would have answered all my ideas of happiness! But it was not to be. Did you ever hear Darcy mention the circumstance when you were in Kent?”
“I have heard from authority, which I thought as good, that it was left you conditionally only, and at the will of the present patron.”
“You have! Yes, there was something in that; I told you so from the first, you may remember.”
“I did hear, too, that there was a time when sermon-making was not so palatable to you as it seems to be at present; that you actually declared your resolution of never taking orders, and that the business had been compromised accordingly.”
“You did! and it was not wholly without foundation. You may remember what I told you on that point, when first we talked of it.”
They were now almost at the door of the house, for she had walked fast to get rid of him; and unwilling, for her sister’s sake, to provoke him, she only said in reply, with a good-humoured smile,-
“Come, Mr. Wickham, we are brother and sister, you know. Do not let us quarrel about the past. In future, I hope we shall be always of one mind.”
She held out her hand: he kissed it with affectionate gallantry, though he hardly knew how to look, and they entered the house.