Chương II: PHÒNG CHỜ CỦA NGÀI DE TRÉVILLE
Ngài de Troisville - như cách gọi của gia đình ông ở Gascony1, hay ngài de Tréville - theo cái tên ông dùng tại Paris, thực chất đã khởi đầu cuộc đời hệt như chàng thiếu niên D'Artagnan lúc này. Nghĩa là ông bước vào đời mà chẳng có lấy một đồng xu dính túi, bù lại, ông có thừa lòng can đảm, sự khôn ngoan và trí thông minh sắc sảo. Chính những phẩm chất quý giá này thường mang đến cho một quý tộc nghèo xứ Gascony niềm hy vọng vươn lên mãnh liệt, thậm chí còn hứa hẹn những tài sản đồ sộ hơn cả những gì mà một quý tộc giàu có xứ Perigord hay Berrichan2 được thừa kế. Lòng dũng cảm bất chấp hiểm nguy, cùng những chiến công vang dội giữa thời buổi những trận đòn thù giáng xuống như mưa, đã nâng bước ông lên đỉnh cao danh vọng mang tên Ân sủng Hoàng gia. Trên nấc thang đầy chông gai ấy, ông đã tự tin nhảy vọt bốn bậc cùng một lúc.
Ông là một người bạn tâm giao của nhà vua, đấng minh quân luôn hằng tôn kính ký ức về vua cha Henry IV. Sinh thời, cha của ngài de Tréville đã phục vụ vô cùng trung thành trong những năm tháng rực lửa chống lại phe Liên minh3. Lòng trung kiên ấy sâu đậm đến mức, khi cạn kiệt tiền bạc - một tình cảnh mà vị vua xứ Béarn4 đã quá quen thuộc trong suốt cuộc đời, và ngài luôn dùng trí tuệ nhạy bén của mình để đền đáp thay cho của cải - nhà vua đã ban đặc ân cho ông mang huy hiệu sư tử vàng oai vệ trên nền đỏ, đi kèm phương châm Fidelis et fortis (Trung thành và Dũng cảm). Đó là một vinh dự tột bậc, dẫu chẳng mang lại chút lợi lộc vật chất nào. Vì thế, khi nhắm mắt xuôi tay, người chiến hữu năm xưa của vua Henry vĩ đại chỉ để lại cho con trai duy nhất thanh kiếm rèn và câu phương châm gia tộc. Nhưng chính nhờ món kỷ vật vô giá này cùng danh tiếng oai hùng của gia đình, ngài de Tréville đã được triệu vào cung để phò tá vị hoàng tử trẻ. Ông múa kiếm vô cùng xuất quỷ nhập thần và sống trọn đạo lý với câu phương châm, đến mức vua Louis XIII thường nói đùa rằng: nếu có ai đó sắp phải bước vào một trận quyết đấu, nhà vua sẽ khuyên người đó chọn ngài làm người hỗ trợ thứ nhất, và chọn Tréville làm người thứ hai - hay thậm chí nên xếp Tréville lên hẳn vị trí đầu tiên.
Bởi thế, vua Louis XIII thực lòng rất mến mộ Tréville. Giữa thời kỳ nhiễu nhương khó đoán ấy, việc được những con người tận trung như Tréville phò tá có ý nghĩa sống còn. Rất nhiều kẻ tự vỗ ngực xưng mình là dũng cảm, nhưng mấy ai dám khẳng định bản thân trung thành? Tréville chính là một viên ngọc hiếm hoi trong số đó. Ông mang một sự tận tâm tuyệt đối, một lòng can đảm đến mức mù quáng, lại vô cùng tinh ý và luôn hành động với sự dứt khoát sắc bén. Cuối cùng, nhà vua đã tin tưởng giao phó cho Tréville chức vụ Đội trưởng Đội Ngự lâm quân. Họ trở thành một bức tường thành vững chãi, trung thành và cuồng nhiệt bảo vệ đấng quân vương.
Về phần mình, Giáo chủ Richelieu quyền uy cũng chẳng hề kém cạnh. Nhìn thấy vua Louis XIII sắm được một đội quân tinh nhuệ ngày đêm bảo vệ, vị "vua không ngai5" này cũng khao khát có một đội cận vệ riêng. Thế là ông thành lập đội Vệ binh Giáo chủ. Hai con người thâu tóm mọi quyền lực của nước Pháp bắt đầu lao vào một cuộc chạy đua ngầm, liên tục lùng sục và chiêu mộ những tay kiếm cừ khôi nhất từ khắp mọi miền. Richelieu và Louis XIII thường xuyên mượn bàn cờ để mỉa mai, tranh cãi về tài năng của thuộc hạ đôi bên. Mặc dù ngoài mặt, họ ban lệnh cấm ngặt nghèo các cuộc đấu kiếm, nhưng trong bóng tối, họ lại ngấm ngầm khuyến khích đám lính tráng tỉ thí với nhau. Để rồi sau mỗi trận giao phong, họ lại vui sướng tột độ hay ủ rũ buồn bã trước chiến thắng hay sự thất bại của phe mình.
Tréville thừa hiểu những điểm yếu của chủ nhân. Nhờ sự tinh tế đó, ông duy trì được ân sủng bền vững từ một vị vua vốn chẳng mấy nổi danh là người thủy chung với bạn bè. Ông tự hào dẫn Đội Ngự lâm của mình rầm rập diễu hành qua mặt Giáo chủ Armand Duplessis. Vẻ kiêu hãnh ngút ngàn của họ khiến bộ ria mép hoa râm của vị Giáo chủ quyền lực phải rung lên từng hồi vì giận dữ. Tréville quá rành rẽ những chiến thuật dùng người của thời đại: đám lính của ông đều là những kẻ liều mạng, sẵn sàng bất chấp mọi lề thói và chẳng coi ai ra gì, ngoại trừ vị chỉ huy đáng kính của chúng.
Đội Ngự lâm của nhà vua, hay đúng hơn là của ngài de Tréville, thường xuyên la cà khắp chốn. Họ lấp đầy các quán rượu, làm loạn các khu vui chơi, không ngừng la hét, vênh váo vểnh cao ria mép và mài gươm loảng xoảng giữa thanh thiên bạch nhật. Trò tiêu khiển ưa thích của họ là chọc tức lính của Giáo chủ mỗi khi tình cờ chạm mặt, để rồi ngay lập tức rút kiếm choảng nhau giữa phố phường đông đúc. Dẫu biết có thể bỏ mạng, họ vẫn thản nhiên lao vào cuộc chiến, bởi họ tin chắc cái chết của mình sẽ được xót thương và cái hận sẽ được đồng đội rửa sạch. Còn nếu lỡ tay lấy mạng kẻ khác, họ cũng chẳng màng đến cảnh mục xương trong ngục tối, vì mọi rắc rối đã có ngài de Tréville dang tay lo liệu. Chính vì lẽ đó, họ sùng bái Tréville như một vị thần. Bất kể bản tính có ngông cuồng và hung hăng đến đâu, trước mặt ông, họ ngoan ngoãn nghe lời như đám học trò nhỏ đứng trước thầy giáo, sẵn sàng hy sinh cả tính mạng để gột rửa mọi vết nhơ danh dự.
Ngài de Tréville đã khéo léo dùng lực lượng hùng hậu này trước hết để phục vụ nhà vua, sau đó là bảo vệ bản thân và những người bằng hữu. Người đời chưa từng thấy bất cứ kẻ thù nào dám buông lời chê trách ông dùng tay chân để trục lợi cá nhân. Có tiếng là một bậc thầy lão luyện trong giới mưu mô, ông vẫn ngẩng cao đầu như một bậc trượng phu chính trực. Hơn thế nữa, ông còn nổi danh là một quý ông hào hoa, một tay sát gái bậc nhất của thời đại. Vị Đội trưởng Đội Ngự lâm quân uy phong lẫm liệt ấy vừa được người đời ngưỡng mộ, vừa khiến đối thủ kính sợ, lại vừa giành trọn tình yêu mến của bao kẻ xung quanh; đó quả thực là đỉnh cao danh vọng rực rỡ nhất mà một con người có thể chạm tới.
Sân trong dinh thự của ông trên phố Vieux-Colombier chẳng khác nào một doanh trại thực thụ, rộn rịp từ sáu giờ sáng vào mùa hè và tám giờ sáng vào mùa đông. Từng tốp Ngự lâm quân chừng năm, sáu chục người thay phiên nhau diễu hành liên tục, ai nấy đều vũ trang tận răng, luôn trong tư thế sẵn sàng đương đầu với mọi tình huống. Dọc theo chiếc cầu thang khổng lồ là một dòng người tấp nập ngược xuôi: nào là những kẻ đến Paris tìm việc, những quý tộc tỉnh lẻ ôm mộng tòng quân, cho đến đám người hầu tất tả mang thư từ qua lại giữa chủ nhân của họ và ngài de Tréville. Trong phòng chờ, tiếng trò chuyện râm ran văng vẳng không ngớt từ sáng tới khuya. Cùng lúc đó, tại phòng làm việc kế bên, ngài de Tréville bận rộn tiếp khách, lắng nghe những lời phàn nàn, ban phát mệnh lệnh và thỉnh thoảng lại bước ra cửa sổ để dò xét đám lính tráng bên ngoài.
Ngày D'Artagnan đặt chân đến, cảnh tượng đông đúc này quả thực là một cú sốc lớn đối với một chàng trai tỉnh lẻ. Tuy mang trong mình dòng máu Gascony can trường, cậu vẫn không tránh khỏi cảm giác choáng ngợp. Cậu như lọt thỏm giữa một bầy những tay kiếm sừng sỏ đang lượn lờ đi lại, hò gọi, cãi vã và cợt nhả lẫn nhau. Nơi đây dường như chỉ dành cho những sĩ quan, các bậc đại quý tộc, hoặc những quý bà kiều diễm mới có thể tự tin len lỏi qua đám đông ồn ào ấy.
Giữa chốn hỗn mang đó, chàng thanh niên trẻ của chúng ta bước đi với trái tim đập thình thịch. Cậu ép sát thanh kiếm dài vào đùi, một tay khư khư giữ mép mũ, cố nặn ra nụ cười gượng gạo của một gã trai tỉnh lẻ đang muốn tỏ vẻ dạn dĩ. Thế nhưng, khi nhận ra mọi ánh mắt đều đang đổ dồn về phía mình, lần đầu tiên trong đời, D'Artagnan bỗng thấy bản thân thật nực cười và lố bịch.
Tiến đến chỗ cầu thang, tình hình có vẻ còn tồi tệ hơn. Ở bậc dưới cùng, bốn gã Ngự lâm quân đang bày trò sát phạt nhau, trong khi cả tá người khác đang chầu chực chờ đến lượt.
Ở tít bậc trên cùng, một tay lính cầm thanh kiếm trần sáng loáng, ra sức ngáng đường ba kẻ bên dưới bước lên.
Ba gã kia cũng chẳng vừa, điên cuồng vung kiếm lao lên tấn công.
Lúc đầu, D'Artagnan đinh ninh bọn họ chỉ đang dùng kiếm tập có bọc mũi. Nhưng những vết xước rướm máu đã mau chóng tố cáo sự thật: đó đều là những lưỡi gươm sắc lẹm thực sự. Và cứ sau mỗi nhát chém trúng đích, cả đám người xem lẫn kẻ tham chiến lại cười rống lên như những gã điên.
Trò tiêu khiển man rợ ấy thực sự làm chàng trai trẻ tròn mắt kinh ngạc. Ngay cả ở vùng Gascony quê nhà, cậu cũng chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào ngông cuồng đến thế. Cậu ngỡ mình đang lạc bước vào xứ sở của những gã khổng lồ mà Gulliver6 từng kể; thế mà, cậu vẫn cắn răng bước tiếp về phía chiếu nghỉ và căn phòng chờ.
Bước lên chiếu nghỉ, cậu không còn thấy cảnh đao kiếm nữa, thay vào đó là những câu chuyện về đàn bà con gái. Còn bên trong phòng chờ lại râm ran những lời đồn thổi chốn hoàng cung. Nếu ở chiếu nghỉ D'Artagnan phải đỏ mặt tía tai, thì vào đến phòng chờ, cậu lại run bần bật. Trí tưởng tượng dù có phong phú đến đâu, cậu cũng chưa từng mường tượng ra những câu chuyện tình ái trơ trẽn lại được bêu rếu công khai ở chốn này. Cậu càng hoảng hồn hơn khi nghe đám lính Ngự lâm thản nhiên chửi rủa chính sách của Giáo chủ Richelieu - nhân vật quyền lực khiến cả châu Âu phải khiếp đảm. Vị vĩ nhân mà cha cậu hết mực sùng bái giờ đây lại trở thành trò tiêu khiển cho lính của Tréville. Họ thi nhau đem đôi chân vòng kiềng và cái lưng gù của ngài ra giễu cợt, ngân nga những bài vè tục tĩu về người tình của ngài, và thậm chí còn bàn mưu tính kế trêu chọc đám cận vệ Giáo chủ. Đối với D'Artagnan, đây quả là những chuyện tày đình không thể dung thứ.
Thế nhưng, giữa những tràng cười cợt đó, hễ cái tên của Đức Vua vô tình bị nhắc đến, cả đám bỗng im bặt. Họ lấm lét nhìn quanh, e dè sợ ngài de Tréville sẽ nghe thấy; nhưng chỉ được dăm ba phút, chủ đề châm biếm Giáo chủ lại được xướng lên, và tiếng cười khả ố lại vỡ òa.
"Kiểu gì bọn này cũng bị tống giam hoặc đem treo cổ cho bằng sạch," D'Artagnan kinh hãi thầm nghĩ, "Và cả mình nữa, vì trót đứng đây nghe. Cha sẽ nói sao nếu biết mình đang giao du với đám người báng bổ này cơ chứ?"
Tất nhiên, D'Artagnan nào dám ho he xen vào cuộc trò chuyện. Cậu chỉ biết căng mắt ra nhìn và dỏng tai lên nghe. Dù vẫn văng vẳng những lời răn dạy của cha, cậu bỗng thấy mình bị cuốn vào và có phần thích thú, chứ chẳng hề chê bôi những điều kỳ lạ đang phơi bày trước mắt.
Là một kẻ xa lạ lọt thỏm giữa đám đông, nhưng cuối cùng sự hiện diện của cậu cũng được chú ý, và một người hầu tiến tới hỏi cậu cần gì. D'Artagnan khiêm nhường xưng tên, không quên nhấn mạnh mình là người đồng hương với ngài chỉ huy, và cất lời nhờ vả: "Tôi muốn nhờ anh xin ngài de Tréville cho tôi một cuộc gặp ngắn." Đây là một yêu cầu mà người hầu kính cẩn hứa sẽ bẩm báo giúp ngài D'Artagnan vào thời điểm thích hợp.
D'Artagnan, sau phút bỡ ngỡ ban đầu, đã lấy lại sự bình tĩnh để quan sát kỹ lưỡng trang phục và diện mạo của những người xung quanh.
Tâm điểm của đám đông ồn ào nhất là một chàng Ngự lâm quân vóc dáng cao lớn, mang vẻ mặt kiêu hãnh và khoác trên mình bộ trang phục vô cùng bắt mắt. Anh ta diện chiếc áo chẽn màu xanh nhạt dẫu đã vương chút sờn cũ, nhưng lại choàng bên ngoài một dải đeo kiếm tuyệt mỹ, rực rỡ những đường chỉ thêu lấp lánh sắc vàng dưới ánh mặt trời. Tấm áo choàng nhung đỏ thẫm buông hờ hững rủ xuống bờ vai, khéo léo phô bày dải đeo kiếm lộng lẫy cùng thanh kiếm dài quá khổ uy dũng. Vừa mới đổi gác xong, chàng Ngự lâm quân không ngừng than vãn chuyện mình nhiễm lạnh và thỉnh thoảng lại ho khan vài tiếng. Vừa buông lời với thái độ bề trên, anh ta vừa vênh váo vuốt ngược hàng ria mép, khiến ai nấy đều phải trầm trồ dán mắt vào dải đeo kiếm, và D'Artagnan cũng không ngoại lệ.
"Biết mần sao được?" chàng Ngự lâm quân nhún vai. "Thiên hạ đang chuộng mốt này. Nếu có tốn kém thì ta vẫn phải theo thời thế thôi. Hơn nữa, tài sản thừa kế cũng phải mang ra tiêu xài vào việc gì đó cho đáng mặt chứ."
"Ôi dào, Porthos!" một người bạn thân thiết thốt lên, "đừng hòng lòe bọn này rằng cậu sắm dải đeo kiếm đó bằng tiền của cha phụ để lại. Cứ khai thật đi, chắc chắn đó là món quà của quý bà trùm khăn kín mặt mà bọn tôi bắt gặp sánh bước cùng cậu vào hôm chủ nhật tuần trước chứ gì."
"Không hề, tôi xin lấy danh dự của một quý tộc ra mà thề, chính tay tôi dốc hầu bao sắm nó đấy," người được gọi là Porthos đáp lời.
"Phải rồi," một Ngự lâm quân khác hùa theo, "cũng giống y như việc tôi mua cái ví mới này bằng chính số tiền mà cô nhân tình bí mật đã nhét đầy vào cái ví cũ kỹ của tôi vậy."
"Là sự thật mà," Porthos quả quyết; "bằng chứng rành rành là tôi đã phải đếm đủ mười hai đồng tiền vàng để rước nó về."
Cả đám đông càng thêm tò mò, ánh mắt nghi ngờ vẫn chưa hề vơi bớt.
"Chuẩn không, Aramis?" Porthos quay ngoắt sang hỏi một chàng Ngự lâm quân khác.
Chàng trai thứ ba mang tên Aramis, hiện thân cho một thái cực hoàn toàn đối lập với Porthos. Cậu ta là một thanh niên độ chừng hai mươi hai, hai mươi ba mùa xuân, sở hữu gương mặt thanh tú cởi mở, đôi mắt đen láy ẩn chứa nét dịu dàng cùng đôi gò má ửng hồng như quả đào độ thu về. Hàng ria mép cắt tỉa thanh tú tựa hồ kẻ một đường thẳng tắp trên bờ môi. Cậu ta dường như luôn e ngại việc buông thõng hai cánh tay vì sợ những đường gân xanh nổi lên kém sắc, và thỉnh thoảng lại đưa tay xoa bóp nhẹ vành tai để giữ gìn sắc hồng nhạt tự nhiên. Chàng trai này rất kiệm lời, giọng nói từ tốn chậm rãi, lại thường xuyên cúi chào nhã nhặn, mỗi khi cười mỉm không phát ra tiếng động lại khéo léo khoe trọn hàm răng trắng ngà được chăm chút vô cùng kỹ lưỡng. Aramis chỉ khẽ gật đầu thay cho lời xác nhận câu hỏi của Porthos.
Chính cái gật đầu chừng mực ấy dường như đã xua tan đi mọi hoài nghi bủa vây quanh dải đeo kiếm. Cả đám lại tiếp tục xuýt xoa chiêm ngưỡng món đồ tuyệt mỹ mà không buồn bàn tán gì thêm; rồi dòng chảy câu chuyện đột ngột chuyển hướng.
"Các vị nghĩ sao về câu chuyện đầy rẫy thị phi của gã hầu cận nhà ngài Chalais7?" một người lên tiếng hỏi.
"Gã ta rêu rao những gì?" Porthos vênh váo hỏi lại.
"Gã thuật lại chuyện đã giáp mặt Rochefort, tên tay sai thân tín của Đức Hồng y ở tận Brussels. Hắn đã ma mãnh cải trang thành một tu sĩ và lừa gạt ngài de Laigues xoay mòng mòng như một gã ngốc."
"Đúng là ngốc nghếch hết chỗ nói!" Porthos bật cười; "nhưng liệu câu chuyện này có bao nhiêu phần trăm sự thật?"
"Chính Aramis đã kể tôi nghe đấy," người kia nhanh nhảu đáp.
"Thật vậy sao?"
"Cậu tỏ tường chuyện này rồi mà, Porthos," Aramis nhẹ nhàng lên tiếng. "Mới hôm qua tôi đã kể cho cậu nghe rồi còn gì. Thôi, xin đừng bàn tán thêm nữa."
"Đừng bàn nữa ư? Đó chỉ là ý kiến của riêng cậu mà thôi!" Porthos lớn tiếng đáp trả.
"Đừng bàn nữa! Gì chứ! Cậu vội vàng đưa ra kết luận nhanh thế. Chuyện tày đình thế này! Đức Hồng y rắp tâm cài cắm gián điệp theo dõi nhất cử nhất động của một vị quý tộc, nhẫn tâm đánh cắp thư từ của ngài ấy, rồi vin vào cớ đó để đẩy ngài Chalais lên đoạn đầu đài, với một lý do ngu xuẩn đến nực cười rằng ngài ấy âm mưu sát hại nhà vua để cướp ngôi hoàng hậu! Mới hôm qua thôi, chính cậu đã tự mình giải mã bức màn bí ẩn đó cho tất thảy mọi người cùng nghe, thế mà giờ đây cậu lại ráo hoảnh buông một câu 'Đừng bàn nữa'."
"Thôi được rồi, nếu cậu thực tâm muốn thì chúng ta sẽ tiếp tục mạn đàm," Aramis kiên nhẫn đáp lời.
"Cái tên Rochefort xảo quyệt đó," Porthos rống lên, "giá như tôi là hầu cận của ngài Chalais tội nghiệp kia, thì hắn ta ắt hẳn sẽ phải nếm trải những giây phút vô cùng khốn đốn dưới tay tôi."
"Và rồi chính cậu-cậu sẽ lại có một khoảng thời gian vô cùng thê thảm khi phải đối mặt với ngài Công tước Áo đỏ8," Aramis từ tốn đáp.
"Ồ, Công tước Áo đỏ! Tuyệt cú mèo! Tuyệt vời làm sao! Công tước Áo đỏ!" Porthos vỗ tay đen đét đầy tán thưởng. "Tôi nhất định sẽ đem câu nói trứ danh này đi bêu rếu khắp nơi. Có kẻ nào dám mạnh miệng bảo rằng Aramis của chúng ta thiếu đi sự hóm hỉnh cơ chứ? Thật uổng phí làm sao khi cậu không theo đuổi con đường tu hành ngay từ thuở lọt lòng; cậu ắt hẳn sẽ trở thành một vị linh mục vô cùng xuất chúng đấy!"
"Ồ, mọi chuyện chỉ là đang tạm hoãn mà thôi," Aramis khẽ đáp; "rồi sẽ có một ngày tôi khoác lên mình tấm áo linh mục. Cậu thừa hiểu rõ mà, Porthos, tôi vẫn đang miệt mài theo đuổi con đường thần học cũng vì mục đích cao cả đó."
"Sớm muộn gì rồi cậu ta cũng thành linh mục cho mà xem," Porthos gào lên.
"Sẽ rất nhanh thôi," Aramis khẽ nói.
"Cậu ấy chỉ đang chờ đợi duy nhất một điều kiện để chính thức quyết định khoác lên mình chiếc áo chùng thâm mà thôi," một người khác chen ngang.
"Chờ đợi điều gì cơ chứ?"
"Đợi đến khi hoàng hậu hạ sinh đấng thừa kế ngai vàng cho nước Pháp."
"Xin các ngài chớ đem chuyện thiêng liêng đó ra mà bỡn cợt," Porthos nghiêm giọng; "Tạ ơn Đức Chúa Trời cao cả là hoàng hậu vẫn đang ở độ tuổi thanh xuân rực rỡ để mang thai!"
"Người đời đang rỉ tai nhau rằng ngài Buckingham9 hiện đang bí mật có mặt tại nước Pháp đấy," Aramis cất lời kèm theo một nụ cười ẩn chứa đầy hàm ý sâu xa, biến một câu nói ngỡ như vô thưởng vô phạt thành một lời mỉa mai mang sắc thái vô cùng nhạy cảm.
"Aramis, bạn hiền của tôi ơi, lần này thì cậu đã sai bét rồi," Porthos vội vã ngắt lời. "Sự hóm hỉnh của cậu dường như luôn đi quá giới hạn cho phép; nếu để ngài de Tréville vô tình nghe thấy, cậu ắt sẽ phải hối hận xanh ruột vì những lời lẽ ngông cuồng vừa thốt ra đấy."
"Cậu đang rắp tâm dạy đời tôi đấy ư, Porthos?" Aramis gằn giọng đáp trả, ánh mắt dịu dàng vốn có thường ngày bỗng chốc lóe lên những tia chớp lạnh lùng sắc lẹm.
"Này anh bạn, hoặc là làm một Ngự lâm quân oai dũng, hoặc là chọn con đường tu sĩ thanh bần. Xin đừng tham lam bắt cá hai tay," Porthos đáo để đáp trả. "Cậu có hay biết Athos đã nhận xét về cậu ra sao không; cậu đang ngang nhiên ăn ở mâm của mọi người đấy. Ôi kìa, đừng vội vàng nổi trận lôi đình làm gì, vô ích thôi; cậu thừa hiểu bản thỏa thuận ngầm giữa cậu, Athos và tôi mà. Cậu mặt dày mò đến tận dinh thự phu nhân d'Aguillon để buông lời ong bướm tán tỉnh bà ấy; rồi cậu lại lân la đến nhà phu nhân de Bois-Tracy, cô em họ kiều diễm của phu nhân de Chevreuse, và thiên hạ đang đồn ầm lên rằng cậu đang ra sức lấy lòng người đẹp ấy. Ôi lạy Đức Chúa lòng lành! Cậu chẳng việc gì phải nhọc công kể lể chi tiết về những thiên tình sử lãng mạn ướt át của mình đâu; bởi lẽ chẳng có ai mảy may tò mò đâu-ai nấy đều thừa biết cậu kín tiếng như bưng mà. Nhưng một khi cậu đã sở hữu đức tính đáng quý đó, cớ sao cậu không chịu áp dụng nó với Đức Hoàng hậu tôn kính? Thiên hạ muốn đơm đặt điều gì về nhà vua và Đức Hồng y thì mặc xác họ; thế nhưng hoàng hậu là một đấng vô cùng thiêng liêng cao cả, xin cậu hãy dùng những lời lẽ tôn kính nhất mỗi khi nhắc về người."
"Porthos, anh quả thật là một gã vô cùng tự phụ; tôi xin thẳng thắn nói với anh điều đó," Aramis đáp. "Anh thừa biết tôi vô cùng căm ghét những lời răn dạy đạo lý cơ mà, ngoại trừ phi những lời ấy xuất phát từ chính miệng Athos. Còn về phần anh, anh đang khoác trên mình một cái dải đeo kiếm quá đỗi lộng lẫy xa hoa chỉ để đi dạy đời những người xung quanh thôi sao. Tôi sẽ nghiễm nhiên trở thành một vị linh mục nếu như tôi thực sự mong muốn. Còn trong thời khắc hiện tại, tôi vẫn đang là một Ngự lâm quân oai phong lẫm liệt; và với tư cách cao quý đó, tôi hoàn toàn có quyền tự do ngôn luận, muốn nói gì thì nói, và ngay tại lúc này đây tôi muốn tuyên bố rằng anh đang làm tôi phát ốm lên được."
"Aramis!"
"Porthos!"
"Kìa các ngài! Xin các ngài bớt giận!" đám đông xung quanh xôn xao xúm lại can ngăn.
"Ngài de Tréville đang mỏi mắt chờ đợi ngài D'Artagnan," gã người hầu chậm rãi đẩy nhẹ cánh cửa phòng làm việc và cất giọng thông báo.
Lời thông báo bất ngờ vang lên đúng lúc cánh cửa đang hé mở, khiến cho tất thảy mọi người bỗng chốc im bặt như tờ. Giữa bầu không tĩnh lặng đến nghẹt thở đó, chàng trai trẻ tuổi hiên ngang bước dọc qua căn phòng chờ rộng lớn và từ tốn tiến thẳng vào căn phòng làm việc uy nghiêm của vị Đội trưởng Ngự lâm quân, trong thâm tâm thầm cảm thấy vô cùng may mắn vì đã kịp thời thoát khỏi hồi kết dang dở của cuộc cãi vã đầy kỳ lạ và ngang trái này.
-
Một vùng ở Tây Nam nước Pháp, nổi tiếng với những con người dũng cảm, nóng nảy nhưng thường xuất thân nghèo khó. ↩
-
Các vùng đất nông nghiệp trù phú và giàu có ở Pháp thời bấy giờ, thường được nhắc đến để đối lập với sự nghèo khó của xứ Gascony. ↩
-
Liên minh Công giáo (Catholic League), một phe phái chính trị và quân sự hùng mạnh trong chiến tranh tôn giáo Pháp nhằm ngăn cản vua Henry IV lên ngôi. ↩
-
Ám chỉ vua Henry IV. Trước khi trở thành Vua nước Pháp, ông là Quốc vương của Navarre, nơi có vùng lãnh thổ lịch sử Béarn. ↩
-
Cụm từ ám chỉ Giáo chủ Richelieu, người tuy không mang tước vị quốc vương nhưng lại nắm giữ thực quyền thao túng toàn bộ chính trường nước Pháp thời bấy giờ. ↩
-
Nhân vật chính trong tiểu thuyết "Gulliver du ký" của Jonathan Swift, người đã lạc vào vương quốc của những người khổng lồ. ↩
-
Bá tước de Chalais, một nhân vật có thật trong lịch sử Pháp. Ông từng tham gia vào một âm mưu nhằm lật đổ Giáo chủ Richelieu nhưng thất bại và bị đưa lên đoạn đầu đài. ↩
-
Biệt danh mỉa mai đám lính Ngự lâm dùng để gọi Giáo chủ Richelieu, xuất phát từ chiếc áo choàng màu đỏ đặc trưng của tước vị Hồng y mà ông mang. ↩
-
George Villiers, Công tước xứ Buckingham, một quyền thần của nước Anh. Trong lịch sử và tiểu thuyết, ông nổi tiếng với tin đồn có mối tình bí mật với Hoàng hậu Pháp Anne của Áo. ↩
Chapter II. THE ANTECHAMBER OF M. DE TRÉVILLE
M. de Troisville, as his family was still called in Gascony, or M. de Tréville, as he has ended by styling himself in Paris, had really commenced life as D’Artagnan now did; that is to say, without a sou in his pocket, but with a fund of audacity, shrewdness, and intelligence which makes the poorest Gascon gentleman often derive more in his hope from the paternal inheritance than the richest Perigordian or Berrichan gentleman derives in reality from his. His insolent bravery, his still more insolent success at a time when blows poured down like hail, had borne him to the top of that difficult ladder called Court Favor, which he had climbed four steps at a time.
He was the friend of the king, who honored highly, as everyone knows, the memory of his father, Henry IV. The father of M. de Tréville had served him so faithfully in his wars against the league that in default of money-a thing to which the Béarnais was accustomed all his life, and who constantly paid his debts with that of which he never stood in need of borrowing, that is to say, with ready wit-in default of money, we repeat, he authorized him, after the reduction of Paris, to assume for his arms a golden lion passant upon gules, with the motto Fidelis et fortis. This was a great matter in the way of honor, but very little in the way of wealth; so that when the illustrious companion of the great Henry died, the only inheritance he was able to leave his son was his sword and his motto. Thanks to this double gift and the spotless name that accompanied it, M. de Tréville was admitted into the household of the young prince where he made such good use of his sword, and was so faithful to his motto, that Louis XIII., one of the good blades of his kingdom, was accustomed to say that if he had a friend who was about to fight, he would advise him to choose as a second, himself first, and Tréville next-or even, perhaps, before himself.
Thus Louis XIII. had a real liking for Tréville-a royal liking, a self-interested liking, it is true, but still a liking. At that unhappy period it was an important consideration to be surrounded by such men as Tréville. Many might take for their device the epithet strong, which formed the second part of his motto, but very few gentlemen could lay claim to the faithful, which constituted the first. Tréville was one of these latter. His was one of those rare organizations, endowed with an obedient intelligence like that of the dog; with a blind valor, a quick eye, and a prompt hand; to whom sight appeared only to be given to see if the king were dissatisfied with anyone, and the hand to strike this displeasing personage, whether a Besme, a Maurevers, a Poltiot de Méré, or a Vitry. In short, up to this period nothing had been wanting to Tréville but opportunity; but he was ever on the watch for it, and he faithfully promised himself that he would not fail to seize it by its three hairs whenever it came within reach of his hand. At last Louis XIII. made Tréville the captain of his Musketeers, who were to Louis XIII. in devotedness, or rather in fanaticism, what his Ordinaries had been to Henry III., and his Scotch Guard to Louis XI.
On his part, the cardinal was not behind the king in this respect. When he saw the formidable and chosen body with which Louis XIII. had surrounded himself, this second, or rather this first king of France, became desirous that he, too, should have his guard. He had his Musketeers therefore, as Louis XIII. had his, and these two powerful rivals vied with each other in procuring, not only from all the provinces of France, but even from all foreign states, the most celebrated swordsmen. It was not uncommon for Richelieu and Louis XIII. to dispute over their evening game of chess upon the merits of their servants. Each boasted the bearing and the courage of his own people. While exclaiming loudly against duels and brawls, they excited them secretly to quarrel, deriving an immoderate satisfaction or genuine regret from the success or defeat of their own combatants. We learn this from the memoirs of a man who was concerned in some few of these defeats and in many of these victories.
Tréville had grasped the weak side of his master; and it was to this address that he owed the long and constant favor of a king who has not left the reputation behind him of being very faithful in his friendships. He paraded his Musketeers before the Cardinal Armand Duplessis with an insolent air which made the gray moustache of his Eminence curl with ire. Tréville understood admirably the war method of that period, in which he who could not live at the expense of the enemy must live at the expense of his compatriots. His soldiers formed a legion of devil-may-care fellows, perfectly undisciplined toward all but himself.
Loose, half-drunk, imposing, the king’s Musketeers, or rather M. de Tréville’s, spread themselves about in the cabarets, in the public walks, and the public sports, shouting, twisting their mustaches, clanking their swords, and taking great pleasure in annoying the Guards of the cardinal whenever they could fall in with them; then drawing in the open streets, as if it were the best of all possible sports; sometimes killed, but sure in that case to be both wept and avenged; often killing others, but then certain of not rotting in prison, M. de Tréville being there to claim them. Thus M. de Tréville was praised to the highest note by these men, who adored him, and who, ruffians as they were, trembled before him like scholars before their master, obedient to his least word, and ready to sacrifice themselves to wash out the smallest insult.
M. de Tréville employed this powerful weapon for the king, in the first place, and the friends of the king-and then for himself and his own friends. For the rest, in the memoirs of this period, which has left so many memoirs, one does not find this worthy gentleman blamed even by his enemies; and he had many such among men of the pen as well as among men of the sword. In no instance, let us say, was this worthy gentleman accused of deriving personal advantage from the cooperation of his minions. Endowed with a rare genius for intrigue which rendered him the equal of the ablest intriguers, he remained an honest man. Still further, in spite of sword thrusts which weaken, and painful exercises which fatigue, he had become one of the most gallant frequenters of revels, one of the most insinuating lady’s men, one of the softest whisperers of interesting nothings of his day; the bonnes fortunes of de Tréville were talked of as those of M. de Bassompierre had been talked of twenty years before, and that was not saying a little. The captain of the Musketeers was therefore admired, feared, and loved; and this constitutes the zenith of human fortune.
Louis XIV. absorbed all the smaller stars of his court in his own vast radiance; but his father, a sun pluribus impar, left his personal splendor to each of his favorites, his individual value to each of his courtiers. In addition to the levees of the king and the cardinal, there might be reckoned in Paris at that time more than two hundred smaller but still noteworthy levees. Among these two hundred levees, that of Tréville was one of the most sought.
The court of his hôtel, situated in the Rue du Vieux-Colombier, resembled a camp from by six o’clock in the morning in summer and eight o’clock in winter. From fifty to sixty Musketeers, who appeared to replace one another in order always to present an imposing number, paraded constantly, armed to the teeth and ready for anything. On one of those immense staircases, upon whose space modern civilization would build a whole house, ascended and descended the office seekers of Paris, who ran after any sort of favor-gentlemen from the provinces anxious to be enrolled, and servants in all sorts of liveries, bringing and carrying messages between their masters and M. de Tréville. In the antechamber, upon long circular benches, reposed the elect; that is to say, those who were called. In this apartment a continued buzzing prevailed from morning till night, while M. de Tréville, in his office contiguous to this antechamber, received visits, listened to complaints, gave his orders, and like the king in his balcony at the Louvre, had only to place himself at the window to review both his men and arms.
The day on which D’Artagnan presented himself the assemblage was imposing, particularly for a provincial just arriving from his province. It is true that this provincial was a Gascon; and that, particularly at this period, the compatriots of D’Artagnan had the reputation of not being easily intimidated. When he had once passed the massive door covered with long square-headed nails, he fell into the midst of a troop of swordsmen, who crossed one another in their passage, calling out, quarreling, and playing tricks one with another. In order to make one’s way amid these turbulent and conflicting waves, it was necessary to be an officer, a great noble, or a pretty woman.
It was, then, into the midst of this tumult and disorder that our young man advanced with a beating heart, ranging his long rapier up his lanky leg, and keeping one hand on the edge of his cap, with that half-smile of the embarrassed provincial who wishes to put on a good face. When he had passed one group he began to breathe more freely; but he could not help observing that they turned round to look at him, and for the first time in his life D’Artagnan, who had till that day entertained a very good opinion of himself, felt ridiculous.
Arrived at the staircase, it was still worse. There were four Musketeers on the bottom steps, amusing themselves with the following exercise, while ten or twelve of their comrades waited upon the landing place to take their turn in the sport.
One of them, stationed upon the top stair, naked sword in hand, prevented, or at least endeavored to prevent, the three others from ascending.
These three others fenced against him with their agile swords.
D’Artagnan at first took these weapons for foils, and believed them to be buttoned; but he soon perceived by certain scratches that every weapon was pointed and sharpened, and that at each of these scratches not only the spectators, but even the actors themselves, laughed like so many madmen.
He who at the moment occupied the upper step kept his adversaries marvelously in check. A circle was formed around them. The conditions required that at every hit the man touched should quit the game, yielding his turn for the benefit of the adversary who had hit him. In five minutes three were slightly wounded, one on the hand, another on the ear, by the defender of the stair, who himself remained intact-a piece of skill which was worth to him, according to the rules agreed upon, three turns of favor.
However difficult it might be, or rather as he pretended it was, to astonish our young traveler, this pastime really astonished him. He had seen in his province-that land in which heads become so easily heated-a few of the preliminaries of duels; but the daring of these four fencers appeared to him the strongest he had ever heard of even in Gascony. He believed himself transported into that famous country of giants into which Gulliver afterward went and was so frightened; and yet he had not gained the goal, for there were still the landing place and the antechamber.
On the landing they were no longer fighting, but amused themselves with stories about women, and in the antechamber, with stories about the court. On the landing D’Artagnan blushed; in the antechamber he trembled. His warm and fickle imagination, which in Gascony had rendered him formidable to young chambermaids, and even sometimes their mistresses, had never dreamed, even in moments of delirium, of half the amorous wonders or a quarter of the feats of gallantry which were here set forth in connection with names the best known and with details the least concealed. But if his morals were shocked on the landing, his respect for the cardinal was scandalized in the antechamber. There, to his great astonishment, D’Artagnan heard the policy which made all Europe tremble criticized aloud and openly, as well as the private life of the cardinal, which so many great nobles had been punished for trying to pry into. That great man who was so revered by D’Artagnan the elder served as an object of ridicule to the Musketeers of Tréville, who cracked their jokes upon his bandy legs and his crooked back. Some sang ballads about Mme. d’Aguillon, his mistress, and Mme. Cambalet, his niece; while others formed parties and plans to annoy the pages and guards of the cardinal duke-all things which appeared to D’Artagnan monstrous impossibilities.
Nevertheless, when the name of the king was now and then uttered unthinkingly amid all these cardinal jests, a sort of gag seemed to close for a moment on all these jeering mouths. They looked hesitatingly around them, and appeared to doubt the thickness of the partition between them and the office of M. de Tréville; but a fresh allusion soon brought back the conversation to his Eminence, and then the laughter recovered its loudness and the light was not withheld from any of his actions.
“Certes, these fellows will all either be imprisoned or hanged,” thought the terrified D’Artagnan, “and I, no doubt, with them; for from the moment I have either listened to or heard them, I shall be held as an accomplice. What would my good father say, who so strongly pointed out to me the respect due to the cardinal, if he knew I was in the society of such pagans?”
We have no need, therefore, to say that D’Artagnan dared not join in the conversation, only he looked with all his eyes and listened with all his ears, stretching his five senses so as to lose nothing; and despite his confidence on the paternal admonitions, he felt himself carried by his tastes and led by his instincts to praise rather than to blame the unheard-of things which were taking place.
Although he was a perfect stranger in the court of M. de Tréville’s courtiers, and this his first appearance in that place, he was at length noticed, and somebody came and asked him what he wanted. At this demand D’Artagnan gave his name very modestly, emphasized the title of compatriot, and begged the servant who had put the question to him to request a moment’s audience of M. de Tréville-a request which the other, with an air of protection, promised to transmit in due season.
D’Artagnan, a little recovered from his first surprise, had now leisure to study costumes and physiognomy.
The center of the most animated group was a Musketeer of great height and haughty countenance, dressed in a costume so peculiar as to attract general attention. He did not wear the uniform cloak-which was not obligatory at that epoch of less liberty but more independence-but a cerulean-blue doublet, a little faded and worn, and over this a magnificent baldric, worked in gold, which shone like water ripples in the sun. A long cloak of crimson velvet fell in graceful folds from his shoulders, disclosing in front the splendid baldric, from which was suspended a gigantic rapier. This Musketeer had just come off guard, complained of having a cold, and coughed from time to time affectedly. It was for this reason, as he said to those around him, that he had put on his cloak; and while he spoke with a lofty air and twisted his mustache disdainfully, all admired his embroidered baldric, and D’Artagnan more than anyone.
“What would you have?” said the Musketeer. “This fashion is coming in. It is a folly, I admit, but still it is the fashion. Besides, one must lay out one’s inheritance somehow.”
“Ah, Porthos!” cried one of his companions, “don’t try to make us believe you obtained that baldric by paternal generosity. It was given to you by that veiled lady I met you with the other Sunday, near the gate St. Honoré.”
“No, upon honor and by the faith of a gentleman, I bought it with the contents of my own purse,” answered he whom they designated by the name Porthos.
“Yes; about in the same manner,” said another Musketeer, “that I bought this new purse with what my mistress put into the old one.”
“It’s true, though,” said Porthos; “and the proof is that I paid twelve pistoles for it.”
The wonder was increased, though the doubt continued to exist.
“Is it not true, Aramis?” said Porthos, turning toward another Musketeer.
This other Musketeer formed a perfect contrast to his interrogator, who had just designated him by the name of Aramis. He was a stout man, of about two- or three-and-twenty, with an open, ingenuous countenance, a black, mild eye, and cheeks rosy and downy as an autumn peach. His delicate mustache marked a perfectly straight line upon his upper lip; he appeared to dread to lower his hands lest their veins should swell, and he pinched the tips of his ears from time to time to preserve their delicate pink transparency. Habitually he spoke little and slowly, bowed frequently, laughed without noise, showing his teeth, which were fine and of which, as the rest of his person, he appeared to take great care. He answered the appeal of his friend by an affirmative nod of the head.
This affirmation appeared to dispel all doubts with regard to the baldric. They continued to admire it, but said no more about it; and with a rapid change of thought, the conversation passed suddenly to another subject.
“What do you think of the story Chalais’s esquire relates?” asked another Musketeer, without addressing anyone in particular, but on the contrary speaking to everybody.
“And what does he say?” asked Porthos, in a self-sufficient tone.
“He relates that he met at Brussels Rochefort, the âme damnée of the cardinal disguised as a Capuchin, and that this cursed Rochefort, thanks to his disguise, had tricked Monsieur de Laigues, like a ninny as he is.”
“A ninny, indeed!” said Porthos; “but is the matter certain?”
“I had it from Aramis,” replied the Musketeer.
“Indeed?”
“Why, you knew it, Porthos,” said Aramis. “I told you of it yesterday. Let us say no more about it.”
“Say no more about it? That’s your opinion!” replied Porthos.
“Say no more about it! Peste! You come to your conclusions quickly. What! The cardinal sets a spy upon a gentleman, has his letters stolen from him by means of a traitor, a brigand, a rascal-has, with the help of this spy and thanks to this correspondence, Chalais’s throat cut, under the stupid pretext that he wanted to kill the king and marry Monsieur to the queen! Nobody knew a word of this enigma. You unraveled it yesterday to the great satisfaction of all; and while we are still gaping with wonder at the news, you come and tell us today, ‘Let us say no more about it.’”
“Well, then, let us talk about it, since you desire it,” replied Aramis, patiently.
“This Rochefort,” cried Porthos, “if I were the esquire of poor Chalais, should pass a minute or two very uncomfortably with me.”
“And you-you would pass rather a sad quarter-hour with the Red Duke,” replied Aramis.
“Oh, the Red Duke! Bravo! Bravo! The Red Duke!” cried Porthos, clapping his hands and nodding his head. “The Red Duke is capital. I’ll circulate that saying, be assured, my dear fellow. Who says this Aramis is not a wit? What a misfortune it is you did not follow your first vocation; what a delicious abbé you would have made!”
“Oh, it’s only a temporary postponement,” replied Aramis; “I shall be one someday. You very well know, Porthos, that I continue to study theology for that purpose.”
“He will be one, as he says,” cried Porthos; “he will be one, sooner or later.”
“Sooner,” said Aramis.
“He only waits for one thing to determine him to resume his cassock, which hangs behind his uniform,” said another Musketeer.
“What is he waiting for?” asked another.
“Only till the queen has given an heir to the crown of France.”
“No jesting upon that subject, gentlemen,” said Porthos; “thank God the queen is still of an age to give one!”
“They say that Monsieur de Buckingham is in France,” replied Aramis, with a significant smile which gave to this sentence, apparently so simple, a tolerably scandalous meaning.
“Aramis, my good friend, this time you are wrong,” interrupted Porthos. “Your wit is always leading you beyond bounds; if Monsieur de Tréville heard you, you would repent of speaking thus.”
“Are you going to give me a lesson, Porthos?” cried Aramis, from whose usually mild eye a flash passed like lightning.
“My dear fellow, be a Musketeer or an abbé. Be one or the other, but not both,” replied Porthos. “You know what Athos told you the other day; you eat at everybody’s mess. Ah, don’t be angry, I beg of you, that would be useless; you know what is agreed upon between you, Athos and me. You go to Madame d’Aguillon’s, and you pay your court to her; you go to Madame de Bois-Tracy’s, the cousin of Madame de Chevreuse, and you pass for being far advanced in the good graces of that lady. Oh, good Lord! Don’t trouble yourself to reveal your good luck; no one asks for your secret-all the world knows your discretion. But since you possess that virtue, why the devil don’t you make use of it with respect to her Majesty? Let whoever likes talk of the king and the cardinal, and how he likes; but the queen is sacred, and if anyone speaks of her, let it be respectfully.”
“Porthos, you are as vain as Narcissus; I plainly tell you so,” replied Aramis. “You know I hate moralizing, except when it is done by Athos. As to you, good sir, you wear too magnificent a baldric to be strong on that head. I will be an abbé if it suits me. In the meanwhile I am a Musketeer; in that quality I say what I please, and at this moment it pleases me to say that you weary me.”
“Aramis!”
“Porthos!”
“Gentlemen! Gentlemen!” cried the surrounding group.
“Monsieur de Tréville awaits Monsieur d’Artagnan,” cried a servant, throwing open the door of the cabinet.
At this announcement, during which the door remained open, everyone became mute, and amid the general silence the young man crossed part of the length of the antechamber, and entered the apartment of the captain of the Musketeers, congratulating himself with all his heart at having so narrowly escaped the end of this strange quarrel.