Chương 39. MỘT ẢO ẢNH
Vào cữ bốn giờ chiều, bốn người bạn đã tề tựu đông đủ tại nơi ở của Athos. Gánh nặng về chuyện sắm sanh quân trang giờ đây đã hoàn toàn tan biến, thế nhưng, trên gương mặt mỗi người lại hiện lên những nét âu lo thầm kín. Âu cũng là lẽ thường, bởi lẽ nấp sau mỗi niềm hạnh phúc hiện tại bao giờ cũng là nỗi phấp phỏng về ngày mai.
Chợt Planchet bước vào, mang theo hai bức thư gửi cho D’Artagnan.
Bức thứ nhất là một mảnh giấy nhỏ, được gấp nếp cẩn trọng và trang nhã, niêm phong bằng sáp xanh lục in hình bồ câu ngậm cành ô liu xinh xắn.
Bức thứ hai lại là một phong thư vuông vức, khổ lớn, nổi bật với huy hiệu đầy uy quyền và đáng sợ của Đức ngài Hồng y.
Thoáng thấy bức thư nhỏ, trái tim D’Artagnan bỗng đập rộn lên. Chàng đinh ninh mình nhận ra nét chữ ấy; nét chữ dẫu mới chỉ một lần lướt qua ánh mắt, đã kịp in hằn sâu đậm nơi đáy lòng.
Thế là chàng vồ ngay lấy mảnh giấy, háo hức mở ra đọc.
"Hãy đến," bức thư viết, "vào thứ Năm tới, từ sáu đến bảy giờ tối, trên con đường đi Chaillot1, và hãy chú ý quan sát những cỗ xe ngựa ngang qua. Nhưng, nếu anh còn thiết tha đến mạng sống của chính mình hay của những người yêu thương anh, xin đừng cất lời, đừng có bất kỳ cử chỉ nào khiến kẻ khác nhận ra anh đã thấy người con gái đang liều mình bất chấp tất cả, chỉ để được nhìn anh dù chỉ trong khoảnh khắc."
Thư không có chữ ký.
"Rõ là một cái bẫy," Athos điềm nhiên lên tiếng, "đừng đi, D’Artagnan."
"Nhưng mà," D’Artagnan đáp lại, "tôi đồ rằng mình nhận ra nét chữ này."
"Biết đâu lại là chữ giả mạo," Athos phân tích. "Quãng từ sáu đến bảy giờ tối, con đường Chaillot vắng vẻ lắm; cậu thà đi dạo trong khu rừng Bondy2 có khi còn an toàn hơn."
"Thế lỡ tất cả chúng ta cùng đi thì sao," D’Artagnan nảy ra ý kiến; "có quỷ mới biết! Bọn chúng chẳng thể nào nuốt chửng cả bốn người chúng ta, thêm bốn gã hầu, ngựa chiến, vũ khí, và đủ thứ khác nữa đâu!"
"Vả lại, đây cũng là dịp tốt để thi thố mấy bộ đồ nghề mới tậu của chúng ta chứ," Porthos hùa theo.
"Nhưng ngộ nhỡ người viết thư là một quý bà," Aramis nhỏ nhẹ, "và người đó lại không muốn lộ diện, thì hãy nhớ lấy, anh sẽ làm liên lụy đến cô ấy đấy, D’Artagnan ạ; đó chẳng phải là hành xử của một bậc trí giả."
"Chúng tôi sẽ lùi lại phía sau," Porthos lên tiếng, "và cậu ấy sẽ tự mình tiến lên."
"Đúng là vậy; nhưng một phát súng lục hoàn toàn có thể dễ dàng nã ra từ một cỗ xe đang phóng nước đại."
"Ôi dào!" D’Artagnan tự tin, "bọn chúng sẽ bắn trượt thôi. Nếu chúng nổ súng, chúng ta sẽ phi ngựa đuổi theo cỗ xe, và thanh toán đám bên trong. Bọn chúng ắt hẳn là kẻ thù rồi."
"Cậu ấy nói có lý," Porthos đồng tình; "phải chiến thôi. Với cả, chúng ta cũng phải thử nghiệm vũ khí mới chứ."
"Thôi nào, cứ để cậu ấy tận hưởng cái thú vui ấy," Aramis nói, vẫn giữ vẻ hòa nhã và vô tư thường ngày.
"Tùy cậu vậy," Athos buông lời.
"Thưa các anh," D’Artagnan nói, "đã bốn giờ rưỡi rồi, và chúng ta e là chẳng còn rủng rỉnh thời gian để có mặt ở đường Chaillot lúc sáu giờ đâu."
"Thêm nữa, nếu ta xuất phát quá muộn, sẽ chẳng có ai chiêm ngưỡng được chúng ta," Porthos tiếc rẻ, "thế thì uổng lắm. Chuẩn bị thôi, thưa các anh."
"Thế còn bức thư thứ hai," Athos nhắc nhở, "cậu bỏ quên nó rồi kìa. Lớp niêm phong này chứng tỏ nó cũng đáng để bóc ra đấy chứ. Về phần tôi, nói thật nhé D’Artagnan, tôi thấy nó còn quan trọng gấp vạn lần cái mảnh giấy lộn mà cậu vừa khéo léo giấu nhẹm vào ngực áo."
D’Artagnan thoáng đỏ mặt.
"Chà," chàng nói, "để xem nào, thưa các anh, Đức ngài có chỉ thị gì cho tôi đây," rồi D’Artagnan bóc bức thư ra đọc,
"Ngài D’Artagnan, thuộc đội Vệ binh nhà vua, đại đội Dessessart, được lệnh có mặt tại Palais-Cardinal3 tối nay, lúc tám giờ.
"LA HOUDINIÈRE, Đội trưởng Vệ binh"
"Chết tiệt!" Athos chửi thề; "đây mới là cuộc hẹn hệ trọng hơn nhiều so với cái trước."
"Tôi sẽ đến cuộc hẹn thứ hai sau khi dự xong cuộc hẹn đầu," D’Artagnan quả quyết. "Một cái lúc bảy giờ, cái kia lúc tám giờ; vẫn dư dả thời gian cho cả hai."
"Hừm! Tôi thì sẽ chẳng đi đâu," Aramis nói. "Một hiệp sĩ dũng cảm không thể khước từ lời hẹn với một bóng hồng; nhưng một quý ông cẩn trọng có quyền viện cớ để từ chối hầu giá Đức ngài, nhất là khi anh ta có đủ lý do để tin rằng mình chẳng được vời đến để nghe những lời tán tụng."
"Tôi tán thành với Aramis," Porthos nói.
"Thưa các anh," D’Artagnan đáp lời, "tôi từng nhận được một lời mời tương tự từ Đức ngài thông qua ngài de Cavois. Lần đó tôi đã phớt lờ, và hậu quả là ngay ngày hôm sau, một bi kịch giáng xuống đầu tôi-Constance biến mất. Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, lần này tôi cũng sẽ đi."
"Nếu cậu đã quyết tâm," Athos nói, "thì cứ làm vậy đi."
"Thế còn nhà ngục Bastille thì sao?" Aramis hỏi.
"Chà! Các anh sẽ cứu tôi ra nếu bọn họ tống tôi vào đó cơ mà," D’Artagnan nói.
"Chắc chắn là chúng tôi sẽ làm thế," Aramis và Porthos đồng thanh đáp lại, với sự nhanh nhạy và quyết đoán đáng ngưỡng mộ, hệt như đó là chuyện cỏn con nhất trần đời, "chắc chắn chúng tôi sẽ đưa cậu ra; nhưng ngặt nỗi, chúng ta sắp sửa lên đường vào ngày mốt, cậu tốt hơn hết là đừng có mạo hiểm với cái ngục Bastille này."
"Làm thế này tốt hơn," Athos đề xuất; "đừng để cậu ấy đơn thương độc mã suốt cả buổi tối. Mỗi người chúng ta hãy chốt chặn ở một cổng cung điện, mang theo ba chàng lính Ngự lâm phía sau. Hễ thấy một cỗ xe buông rèm kín mít, trông có vẻ khả nghi đi ra, chúng ta sẽ xông vào. Cũng lâu rồi chúng ta không có một cuộc đụng độ nào ra trò với đội Vệ binh của Đức ngài Hồng y; khéo Ngài de Tréville lại tưởng chúng ta xanh cỏ hết rồi cũng nên."
"Chắc chắn rồi, Athos," Aramis khen ngợi, "anh sinh ra là để làm một vị tướng quân đấy! Các anh nghĩ sao về mưu kế này, thưa các anh?"
"Tuyệt cú mèo!" những chàng trai trẻ đồng thanh hô vang.
"Chà," Porthos nói, "tôi sẽ chạy đến dinh thự, báo cho các chiến hữu chuẩn bị sẵn sàng vào lúc tám giờ; điểm hẹn là Quảng trường Palais-Cardinal. Trong lúc ấy, các cậu hãy lo việc sai đám gia nhân thắng yên ngựa đi."
"Tôi không có ngựa," D’Artagnan nói; "nhưng không sao, tôi có thể mượn một con của Ngài de Tréville."
"Không bõ công đâu," Aramis nói, "anh có thể lấy một con của tôi."
"Một con của anh á! Thế anh có bao nhiêu con ngựa vậy?" D’Artagnan hỏi.
"Ba con," Aramis mỉm cười đáp.
"Chắc chắn rồi," Athos kêu lên, "anh là nhà thơ sở hữu nhiều ngựa chiến nhất nước Pháp hay Navarre4 đấy."
"Này, Aramis thân mến, anh đâu cần đến tận ba con ngựa chứ? Tôi chịu, không hiểu nổi điều gì đã xui khiến anh tậu tới ba con!"
"Thế nên tôi mới chỉ mua có hai con thôi," Aramis tủm tỉm.
"Vậy thì con thứ ba chắc từ trên trời rơi xuống nhỉ, tôi đoán vậy?"
"Không, con thứ ba vừa được mang đến cho tôi sáng nay bởi một gã giữ ngựa không mặc đồng phục. Gã khăng khăng không chịu hé răng nửa lời xem mình phục vụ cho ai, chỉ bảo rằng đã nhận lệnh từ chủ nhân."
"Hoặc là nữ chủ nhân," D’Artagnan ngắt lời.
"Chẳng có gì khác biệt cả," Aramis nói, hai má đỏ ửng; "và gã ấy đã khẳng định, như tôi đã nói, rằng gã nhận lệnh từ chủ nhân, dù là nam hay nữ, để đưa con ngựa vào chuồng của tôi, mà không thèm báo cho tôi biết nó từ đâu đến."
"Chỉ có các nhà thơ mới gặp những chuyện như vậy," Athos buông một câu bình luận nghiêm túc.
"Chà, nếu vậy thì chúng ta có thể xoay xở êm xuôi rồi," D’Artagnan nói; "anh sẽ cưỡi con ngựa nào trong hai con-con anh mua hay con được tặng?"
"Chắc chắn là con ngựa được tặng rồi. Anh không thể tưởng tượng được đâu, D’Artagnan, rằng tôi sẽ phạm một sự xúc phạm như vậy đối với-"
"Người tặng vô danh," D’Artagnan láu lỉnh ngắt lời.
"Hoặc một nữ ân nhân bí ẩn," Athos phụ họa.
"Vậy con ngựa anh mua sẽ trở nên vô dụng với anh phải không?"
"Cứ cho là vậy."
"Và chính anh đã tận tay chọn nó?"
"Với sự cẩn trọng tột độ. Anh biết đấy, sự an nguy của người cưỡi ngựa gần như luôn phụ thuộc vào chất lượng con ngựa của anh ta."
"Vậy hãy nhượng nó lại cho tôi với cái giá mà anh đã tậu đi?"
"Tôi cũng định đề nghị với anh điều đó đây, D’Artagnan thân mến, và sẽ cho anh khoảng thời gian vô biên để hoàn trả lại cho tôi một khoản tiền nhỏ xíu như vậy."
"Anh đã tốn bao nhiêu vậy?"
"Tám trăm livre."
"Đây là bốn mươi đồng pistole kép5, bạn hiền," D’Artagnan nói, lấy túi tiền ra; "tôi biết tỏng đây là loại tiền xu mà anh hay nhận được cho những bài thơ mộng mơ của mình."
"Thế ra anh phát tài rồi sao?" Aramis ngạc nhiên.
"Phát tài ư? Giàu sụ luôn, bạn hiền!"
Và D’Artagnan rủng rẻng đống đồng pistole còn lại trong túi để thị uy.
"Vậy hãy gửi yên ngựa của anh đến dinh thự của đội lính Ngự lâm đi, và con ngựa của anh có thể được mang về cùng với đám ngựa của chúng ta."
"Tuyệt; nhưng đã năm giờ rồi, nên hãy khẩn trương lên."
Mười lăm phút sau, Porthos xuất hiện ở cuối con phố Férou trên lưng một con ngựa giống genet6 tuyệt đẹp. Mousqueton lẽo đẽo theo sau anh ta trên một con ngựa xứ Auvergne7, tuy nhỏ bé nhưng vóc dáng lại vô cùng tráng kiện. Porthos bừng sáng rạng rỡ với niềm hân hoan và vẻ kiêu hãnh ngút ngàn.
Cùng lúc đó, Aramis từ đầu phố bên kia cũng tiến đến trên một con chiến mã sừng sững của Anh quốc. Theo sau anh là Bazin cưỡi trên một con ngựa lông đốm, tay cầm cương dắt thêm một con ngựa vùng Mecklenburg8 dũng mãnh; đó chính là thú cưỡi dành cho D’Artagnan.
Hai chàng lính Ngự lâm chạm trán nhau ngay trước cổng. Từ trên cửa sổ, Athos và D’Artagnan đưa mắt dõi theo từng bước tiến của họ.
"Chết tiệt!" Aramis thốt lên, "anh tậu được một con chiến mã tuyệt trần đấy, Porthos."
"Đúng vậy," Porthos đáp lời, "đáng lẽ ngay từ đầu người ta đã phải gửi con này cho tôi. Một trò đùa ác ý của ông chồng đã đánh tráo bằng con ngựa kia; nhưng ông chồng đó đã bị trừng phạt đích đáng, và tôi cũng đã nhận được sự bồi thường thỏa đáng."
Kế đó, Planchet và Grimaud cũng lần lượt xuất hiện, dắt theo chiến mã của chủ nhân. D’Artagnan cùng Athos nhanh chóng hội quân với những người bạn đồng hành, hiên ngang leo lên yên ngựa, rồi cả bốn người sóng bước tiến về phía trước; Athos oai phong trên con ngựa mà anh nợ từ một người phụ nữ, Aramis lãng tử trên con ngựa nợ người tình của anh, Porthos bệ vệ trên con ngựa nợ phu nhân của tay ủy viên công tố, còn D’Artagnan kiêu hãnh trên con ngựa nợ vận may của chính mình-người tình tuyệt vời nhất thế gian.
Nhóm người hầu răm rắp bám theo ngay phía sau.
Quả đúng như Porthos đã dự đoán, đoàn kỵ binh lộng lẫy ấy lập tức để lại ấn tượng mạnh mẽ; và nếu bà Coquenard có tình cờ chạm mặt Porthos, nhìn thấy anh ta oai phong lẫm liệt đến nhường nào trên con ngựa giống genet Tây Ban Nha tuyệt mỹ kia, hẳn phu nhân sẽ chẳng mảy may hối tiếc vì đã bòn rút két sắt của đức lang quân.
Đến gần cung điện Louvre, bốn người bạn tình cờ hội ngộ Ngài de Tréville đang trên đường trở về từ St. Germain9; ông cất tiếng gọi họ lại để dành tặng những lời khen ngợi cho bộ trang bị của họ, điều này ngay lập tức thu hút hàng trăm kẻ tò mò vây kín xung quanh.
Chớp lấy cơ hội này, D’Artagnan bèn thưa chuyện với Ngài de Tréville về bức thư mang con dấu đỏ lớn cùng gia huy của vị Hồng y. Cần phải hiểu rõ rằng, anh tuyệt nhiên không hề hé răng nửa lời về bức thư thứ hai.
Ngài de Tréville hoàn toàn tán thành với quyết định mà anh đã chọn, đồng thời cam đoan với anh rằng, nếu vào ngày hôm sau anh không xuất hiện, đích thân ông sẽ đi tìm anh, cho dù anh có ở bất cứ nơi đâu.
Ngay lúc ấy, tiếng chuông từ tháp đồng hồ La Samaritaine10 vang lên điểm sáu giờ; bốn người bạn bèn cáo lỗi vì có một cuộc hẹn, và cáo từ Ngài de Tréville.
Họ phi ngựa thêm một quãng ngắn thì đến phố Chaillot. Bóng hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, xe cộ tấp nập qua lại. D'Artagnan cố ý đi cách những người bạn của mình một quãng, ánh mắt anh dò xét đăm đăm vào từng cỗ xe vụt qua, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy một gương mặt nào quen thuộc.
Chờ đợi ròng rã suốt mười lăm phút, khi bóng tối đã đặc quánh lại, một cỗ xe ngựa từ xa hiện ra, lao vun vút trên con đường Sèvres. Ngay tắp lự, một linh cảm xẹt qua mách bảo D'Artagnan rằng đó chính là người đã hẹn. Chính chàng trai trẻ cũng phải ngỡ ngàng khi nhận ra trái tim mình đang đập liên hồi bấn loạn. Chớp mắt sau đó, một người phụ nữ thò đầu ra ngoài cửa sổ xe. Nàng khép hai ngón tay đặt hờ lên môi, tựa như một dấu hiệu bảo chàng im lặng, hay cũng có thể là một nụ hôn gió gửi gắm. D'Artagnan buột miệng thốt lên tiếng kêu mừng rỡ. Người phụ nữ ấy, hay nói đúng hơn là ảo ảnh ấy-bởi cỗ xe vừa lướt qua nhanh như một cơn mộng mị-không ai khác chính là phu nhân Bonacieux.
Theo phản xạ hoàn toàn tự nhiên, bất chấp những lời dặn dò trước đó, D'Artagnan thúc ngựa phi nước đại. Chỉ vài sải nước kiệu, anh đã đuổi kịp cỗ xe. Thế nhưng cửa sổ xe đã đóng kín bưng, ảo ảnh kiều diễm ấy đã tan biến vào hư không.
Chợt lời dặn dò văng vẳng bên tai D'Artagnan: "Nếu anh coi trọng mạng sống của chính mình, hay của những người yêu thương anh, hãy đứng yên, và cứ làm như thể anh không nhìn thấy gì cả."
Anh đành ghìm cương ngựa lại. Cả người run rẩy, không phải vì lo sợ cho bản thân, mà xót xa cho người phụ nữ đáng thương ấy. Nàng đã tự đẩy mình vào vòng nguy hiểm tột cùng chỉ để sắp xếp cuộc hẹn lén lút này.
Cỗ xe ngựa vẫn điên cuồng lao đi trong màn đêm, băng thẳng vào trung tâm Paris rồi mất hút.
D'Artagnan đứng chôn chân tại chỗ, bàng hoàng không biết phải nghĩ sao. Nếu đó thực sự là phu nhân Bonacieux và nàng đang trên đường trở về Paris, cớ sao lại có cuộc hẹn hò lén lút nhường này? Cớ sao chỉ có thể ném vội một ánh nhìn, và cớ sao lại là một nụ hôn gió đầy khắc khoải đến thế? Trái lại, nếu người phụ nữ đó không phải là nàng-khả năng này hoàn toàn có thể xảy ra, bởi ánh sáng chạng vạng hắt hiu rất dễ đánh lừa thị giác-thì liệu đây có phải là bước dạo đầu cho một âm mưu nhằm vào anh? Phải chăng kẻ thù đang lợi dụng hình ảnh người phụ nữ anh yêu say đắm-điều mà ai ai cũng đã tỏ tường-để giăng bẫy?
Ba người bạn đồng hành đã tiến đến bên anh. Tất cả đều nhìn thấy mồn một đầu của người phụ nữ nọ thò ra ngoài cửa xe, nhưng ngoại trừ Athos, chẳng ai trong số họ biết mặt phu nhân Bonacieux. Athos trầm ngâm xác nhận đó đúng là nàng. Tuy nhiên, vì không bị mờ mắt bởi nhan sắc kiều diễm kia như D'Artagnan, Athos còn loáng thoáng nhận ra một bóng người thứ hai. Đó là đầu của một người đàn ông lấp ló bên trong cỗ xe.
"Nếu đúng là vậy," D'Artagnan nghẹn ngào thốt lên, "chắc chắn bọn chúng đang lén lút chuyển nàng từ nhà ngục này sang ngục tối khác. Bọn chúng định làm gì với sinh linh khốn khổ ấy đây? Và làm sao tôi có thể gặp lại nàng?"
"Bạn của tôi," Athos cất giọng trang nghiêm, "hãy nhớ kỹ điều này, trên cõi đời, chỉ có những kẻ đã khuất bóng thì ta mới vĩnh viễn không thể gặp lại. Cậu thấu tỏ điều đó chẳng kém gì tôi. Thế nên, nếu người cậu yêu chưa lìa đời, nếu người phụ nữ ta vừa nhìn thấy đích thực là nàng, cậu chắc chắn sẽ có ngày tương phùng. Và lạy Chúa!" Athos buông lời cảm thán, mang theo cái giọng điệu bi quan cố hữu, "biết đâu ngày đó lại đến sớm hơn cả cậu mong đợi."
Đồng hồ đã điểm bảy giờ rưỡi. Cỗ xe đi qua muộn mất hai mươi phút so với giờ hẹn. Ba người bạn nhắc nhở D'Artagnan rằng anh vẫn còn một chuyến viếng thăm định mệnh đang chờ phía trước. Đồng thời, họ cũng không quên khuyên can, nhắc nhở anh vẫn còn cơ hội quay đầu thoái lui.
Tuy nhiên, D'Artagnan vốn dĩ mang trong mình dòng máu liều lĩnh và trí tò mò sục sôi. Anh đã đanh thép quyết tâm bước chân vào điện Palais-Cardinal. Anh khao khát muốn biết Đức ngài có chuyện hệ trọng gì muốn nói. Giờ phút này, không một sức mạnh nào có thể khiến anh lay chuyển ý định của mình.
Họ đến phố Saint-Honoré. Tại quảng trường Palais-Cardinal, họ thấy mười hai chàng Ngự lâm quân được mời đang rảo bước chờ đợi đồng đội. Lúc này, cả nhóm mới tiết lộ cho mọi người biết về tình hình đang diễn ra.
Trong hàng ngũ vinh quang của lực lượng Ngự lâm quân nhà vua, D’Artagnan là một cái tên rất đỗi nổi bật. Ai nấy đều rõ, một ngày nào đó chàng sẽ chính thức có mặt trong hàng ngũ ấy; chàng đã sớm được họ xem như một người đồng chí. Nhờ vào những chiến tích lẫy lừng trước đó, mọi người đều hăng hái tham gia vào kế hoạch vừa được vạch ra. Hơn thế nữa, rất có thể họ sẽ có cơ hội giáng đòn trêu chọc ác ý lên đầu Hồng y hoặc người của ngài, và đối với những cuộc phiêu lưu trêu ngươi như vậy, các quý ông kiêu hãnh này luôn trong tâm thế sẵn sàng.
Athos chia họ thành ba nhóm. Chàng tự thân chỉ huy một nhóm, giao nhóm thứ hai cho Aramis, và nhóm thứ ba cho Porthos. Sau đó, mỗi nhóm bủa ra canh gác tại một lối vào.
Về phần mình, D’Artagnan quả quyết bước qua cổng chính.
Dẫu biết mình đang được hậu thuẫn vững chắc, chàng trai trẻ vẫn không khỏi thoáng chút phấp phỏng khi từng bước chậm rãi bước lên chiếc cầu thang lớn. Hành động của chàng đối với Milady mang đậm sắc thái của sự phản trắc, và chàng dư sức hiểu về những sợi dây liên kết chính trị ngầm giữa người đàn bà ấy với Hồng y. Chưa kể, De Wardes, kẻ mà chàng đã giáng cho những đòn thù nặng nề, lại là một trong những thủ hạ đắc lực của Đức ngài; và D’Artagnan thừa hiểu, dù Đức ngài là nỗi kinh hoàng tột độ đối với kẻ thù, ngài lại vô cùng thủy chung với những người bạn của mình.
"Nếu De Wardes đã tường thuật lại toàn bộ ân oán giữa chúng ta cho Hồng y nghe, điều không thể nào tránh khỏi, và nếu hắn đã nhận mặt ta, một khả năng rất dễ xảy ra, thì ta gần như có thể tự xem mình là một kẻ tử tù," D’Artagnan lẩm bẩm, khẽ lắc đầu. "Nhưng cớ sao ngài ấy lại chần chừ cho đến tận bây giờ mới ra tay? Mọi chuyện thật quá đỗi rành rành. Chắc hẳn Milady đã dâng đơn tố cáo ta, đi kèm với cái vẻ sầu muộn giả tạo từng khiến ả trở nên vô cùng quyến rũ, và sự xúc phạm tột cùng này chính là giọt nước tràn ly."
"Nhưng may thay," chàng tự nhủ thêm, "những người anh em vào sinh ra tử của ta đang túc trực ngay dưới kia, và họ sẽ chẳng đời nào để ta bị bắt đi mà không trải qua một trận huyết chiến. Dẫu vậy, chỉ riêng đại đội Ngự lâm quân của ngài de Tréville thì làm sao chống đỡ nổi cơn thịnh nộ của Hồng y, người đang nắm trong tay toàn bộ binh quyền nước Pháp, người mà ngay cả hoàng hậu cũng đành bất lực còn nhà vua thì chẳng buồn can thiệp. D’Artagnan, bạn của ta ơi, cậu thật dũng cảm, cậu thật cẩn trọng, cậu sở hữu những phẩm chất tuyệt vời; nhưng đàn bà rồi sẽ rước họa vào thân cậu mất thôi!"
Chàng trai trẻ đi đến kết luận đầy u sầu ấy ngay khi bước chân vào phòng chờ. Chàng trao lại bức thư triệu tập cho viên tuần đinh đang túc trực, người này dẫn chàng qua phòng chờ để tiến sâu hơn vào bên trong cung điện.
Trong căn phòng chờ này có khoảng năm sáu tên lính Vệ binh của Hồng y. Bọn chúng đã nhận ra D’Artagnan, và khi biết đích thị chàng là kẻ đã đả thương Jussac, chúng nhìn chàng bằng một nụ cười ẩn chứa nhiều hàm ý kỳ lạ.
Nụ cười này đối với D’Artagnan giống như một điềm gở. Tuy nhiên, vì chàng trai vùng Gascon của chúng ta vốn chẳng phải kẻ dễ bị dọa nạt-hay nói đúng hơn, nhờ vào niềm kiêu hãnh ngút ngàn chảy trong huyết quản của những người đàn ông quê hương chàng, chàng không dễ gì để kẻ khác nhìn thấu những xáo trộn trong tâm trí, nhất là khi những xáo trộn ấy lại mang dáng dấp của sự sợ hãi. Chàng oai vệ đứng trước mặt các ngài Vệ binh, một tay chống nạnh, kiên nhẫn chờ đợi với tư thế không hề thiếu đi vẻ uy nghi, bệ vệ.
Viên tuần đinh quay trở ra và ra hiệu cho D’Artagnan đi theo. Chàng trai trẻ tinh ý nhận ra đám Vệ binh, lúc dõi theo bóng lưng chàng, đã thì thầm cười cợt với nhau.
Chàng sải bước dọc theo một hành lang dài, đi xuyên qua một phòng khách rộng lớn, bước vào một thư viện, và rồi thấy mình đang đứng trước một người đàn ông ngồi ở bàn và đang lúi húi viết.
Viên tuần đinh dẫn chàng vào trong, rồi lặng lẽ lui ra mà không thốt một lời. D’Artagnan vẫn đứng trân trân tại chỗ, lặng lẽ quan sát người đàn ông này.
Thoạt tiên, D’Artagnan đinh ninh rằng mình sắp phải đối mặt với một vị quan tòa nào đó đang xem xét giấy tờ của mình. Nhưng chàng chợt nhận ra người đàn ông đang ngồi ở bàn làm việc kia đang viết, hay đúng hơn là đang gạch xóa, nắn nót những dòng chữ dài ngắn không đều nhau, cẩn thận đếm từng âm tiết trên những ngón tay. Lúc bấy giờ, chàng mới ngộ ra mình đang đứng trước một nhà thơ. Lát sau, nhà thơ gập bản thảo lại, trên bìa ghi rành rành dòng chữ "Mirame, một bi kịch năm hồi11", rồi ngẩng đầu lên.
D’Artagnan lập tức nhận ra vị Hồng y.
-
Vào thế kỷ 17, Chaillot là một ngôi làng nằm ở vùng ngoại ô phía tây Paris (hiện nay thuộc quận 16 của thành phố Paris). Con đường đi đến đây thời đó thường khá vắng vẻ. ↩
-
Khu rừng nằm ở phía đông bắc Paris, từng khét tiếng trong nhiều thế kỷ là sào huyệt của những băng đảng đạo tặc nguy hiểm, chuyên phục kích và cướp bóc lữ khách. ↩
-
Cung điện Hồng y, nơi ở và làm việc của Hồng y Richelieu. Về sau cung điện này được để lại cho hoàng gia và đổi tên thành Palais-Royal (Cung điện Hoàng gia). ↩
-
Một vương quốc cổ nằm giữa Pháp và Tây Ban Nha. Từ thời Vua Henri IV, các vị vua Pháp mang tước hiệu "Vua của Pháp và Navarre", nên cụm từ này thường được dùng chung để chỉ toàn bộ lãnh thổ do vua Pháp cai trị. ↩
-
Pistole là tên gọi ở Pháp dành cho một loại tiền xu bằng vàng của Tây Ban Nha, rất phổ biến ở châu Âu thời bấy giờ. "Pistole kép" là đồng xu có mệnh giá và lượng vàng gấp đôi. ↩
-
Genet (hay Jennet) là một giống ngựa Tây Ban Nha nổi tiếng thời Trung cổ và Phục hưng, có vóc dáng thanh lịch, sải bước êm ái, rất được giới quý tộc châu Âu ưa chuộng làm ngựa cưỡi. ↩
-
Auvergne là một vùng đồi núi ở miền trung nước Pháp. Giống ngựa ở vùng này thường nhỏ nhắn nhưng có sức chịu đựng dẻo dai và rất khỏe mạnh. ↩
-
Một khu vực nằm ở miền bắc nước Đức, từ lâu đã nổi tiếng với việc nhân giống những đàn ngựa lớn, khỏe mạnh, phù hợp dùng làm ngựa chiến hoặc kéo xe. ↩
-
Tức lâu đài Saint-Germain-en-Laye, nằm ở ngoại ô phía tây Paris. Đây là một trong những dinh thự hoàng gia quan trọng, thường xuyên được Vua Louis XIII và hoàng gia Pháp sử dụng làm nơi nghỉ ngơi, săn bắn. ↩
-
Một tháp máy bơm nước nổi tiếng nằm trên cầu Pont Neuf bắc qua sông Seine ở Paris. Tháp này cung cấp nước cho điện Louvre và điện Tuileries, đồng thời có gắn một chiếc đồng hồ lớn và chuông chùm để báo giờ. ↩
-
Mirame là một vở kịch có thật được sáng tác dưới sự bảo trợ (và có thể là đồng tác giả) của chính Hồng y Richelieu. Chi tiết này phản ánh niềm đam mê to lớn của vị Hồng y quyền lực đối với thi ca và sân khấu. ↩
Chapter XXXIX. A VISION
At four o’clock the four friends were all assembled with Athos. Their anxiety about their outfits had all disappeared, and each countenance only preserved the expression of its own secret disquiet-for behind all present happiness is concealed a fear for the future.
Suddenly Planchet entered, bringing two letters for D’Artagnan.
The one was a little billet, genteelly folded, with a pretty seal in green wax on which was impressed a dove bearing a green branch.
The other was a large square epistle, resplendent with the terrible arms of his Eminence the cardinal duke.
At the sight of the little letter the heart of D’Artagnan bounded, for he believed he recognized the handwriting, and although he had seen that writing but once, the memory of it remained at the bottom of his heart.
He therefore seized the little epistle, and opened it eagerly.
“Be,” said the letter, “on Thursday next, at from six to seven o’clock in the evening, on the road to Chaillot, and look carefully into the carriages that pass; but if you have any consideration for your own life or that of those who love you, do not speak a single word, do not make a movement which may lead anyone to believe you have recognized her who exposes herself to everything for the sake of seeing you but for an instant.”
No signature.
“That’s a snare,” said Athos; “don’t go, D’Artagnan.”
“And yet,” replied D’Artagnan, “I think I recognize the writing.”
“It may be counterfeit,” said Athos. “Between six and seven o’clock the road of Chaillot is quite deserted; you might as well go and ride in the forest of Bondy.”
“But suppose we all go,” said D’Artagnan; “what the devil! They won’t devour us all four, four lackeys, horses, arms, and all!”
“And besides, it will be a chance for displaying our new equipments,” said Porthos.
“But if it is a woman who writes,” said Aramis, “and that woman desires not to be seen, remember, you compromise her, D’Artagnan; which is not the part of a gentleman.”
“We will remain in the background,” said Porthos, “and he will advance alone.”
“Yes; but a pistol shot is easily fired from a carriage which goes at a gallop.”
“Bah!” said D’Artagnan, “they will miss me; if they fire we will ride after the carriage, and exterminate those who may be in it. They must be enemies.”
“He is right,” said Porthos; “battle. Besides, we must try our own arms.”
“Bah, let us enjoy that pleasure,” said Aramis, with his mild and careless manner.
“As you please,” said Athos.
“Gentlemen,” said D’Artagnan, “it is half past four, and we have scarcely time to be on the road of Chaillot by six.”
“Besides, if we go out too late, nobody will see us,” said Porthos, “and that will be a pity. Let us get ready, gentlemen.”
“But this second letter,” said Athos, “you forget that; it appears to me, however, that the seal denotes that it deserves to be opened. For my part, I declare, D’Artagnan, I think it of much more consequence than the little piece of waste paper you have so cunningly slipped into your bosom.”
D’Artagnan blushed.
“Well,” said he, “let us see, gentlemen, what are his Eminence’s commands,” and D’Artagnan unsealed the letter and read,
“M. d’Artagnan, of the king’s Guards, company Dessessart, is expected at the Palais-Cardinal this evening, at eight o’clock.
“LA HOUDINIERE, Captain of the Guards”
“The devil!” said Athos; “here’s a rendezvous much more serious than the other.”
“I will go to the second after attending the first,” said D’Artagnan. “One is for seven o’clock, and the other for eight; there will be time for both.”
“Hum! I would not go at all,” said Aramis. “A gallant knight cannot decline a rendezvous with a lady; but a prudent gentleman may excuse himself from not waiting on his Eminence, particularly when he has reason to believe he is not invited to make his compliments.”
“I am of Aramis’s opinion,” said Porthos.
“Gentlemen,” replied D’Artagnan, “I have already received by Monsieur de Cavois a similar invitation from his Eminence. I neglected it, and on the morrow a serious misfortune happened to me-Constance disappeared. Whatever may ensue, I will go.”
“If you are determined,” said Athos, “do so.”
“But the Bastille?” said Aramis.
“Bah! you will get me out if they put me there,” said D’Artagnan.
“To be sure we will,” replied Aramis and Porthos, with admirable promptness and decision, as if that were the simplest thing in the world, “to be sure we will get you out; but meantime, as we are to set off the day after tomorrow, you would do much better not to risk this Bastille.”
“Let us do better than that,” said Athos; “do not let us leave him during the whole evening. Let each of us wait at a gate of the palace with three Musketeers behind him; if we see a close carriage, at all suspicious in appearance, come out, let us fall upon it. It is a long time since we have had a skirmish with the Guards of Monsieur the Cardinal; Monsieur de Tréville must think us dead.”
“To a certainty, Athos,” said Aramis, “you were meant to be a general of the army! What do you think of the plan, gentlemen?”
“Admirable!” replied the young men in chorus.
“Well,” said Porthos, “I will run to the hôtel, and engage our comrades to hold themselves in readiness by eight o’clock; the rendezvous, the Place du Palais-Cardinal. Meantime, you see that the lackeys saddle the horses.”
“I have no horse,” said D’Artagnan; “but that is of no consequence, I can take one of Monsieur de Tréville’s.”
“That is not worth while,” said Aramis, “you can have one of mine.”
“One of yours! how many have you, then?” asked D’Artagnan.
“Three,” replied Aramis, smiling.
“Certes,” cried Athos, “you are the best-mounted poet of France or Navarre.”
“Well, my dear Aramis, you don’t want three horses? I cannot comprehend what induced you to buy three!”
“Therefore I only purchased two,” said Aramis.
“The third, then, fell from the clouds, I suppose?”
“No, the third was brought to me this very morning by a groom out of livery, who would not tell me in whose service he was, and who said he had received orders from his master.”
“Or his mistress,” interrupted D’Artagnan.
“That makes no difference,” said Aramis, coloring; “and who affirmed, as I said, that he had received orders from his master or mistress to place the horse in my stable, without informing me whence it came.”
“It is only to poets that such things happen,” said Athos, gravely.
“Well, in that case, we can manage famously,” said D’Artagnan; “which of the two horses will you ride-that which you bought or the one that was given to you?”
“That which was given to me, assuredly. You cannot for a moment imagine, D’Artagnan, that I would commit such an offense toward-”
“The unknown giver,” interrupted D’Artagnan.
“Or the mysterious benefactress,” said Athos.
“The one you bought will then become useless to you?”
“Nearly so.”
“And you selected it yourself?”
“With the greatest care. The safety of the horseman, you know, depends almost always upon the goodness of his horse.”
“Well, transfer it to me at the price it cost you?”
“I was going to make you the offer, my dear D’Artagnan, giving you all the time necessary for repaying me such a trifle.”
“How much did it cost you?”
“Eight hundred livres.”
“Here are forty double pistoles, my dear friend,” said D’Artagnan, taking the sum from his pocket; “I know that is the coin in which you were paid for your poems.”
“You are rich, then?” said Aramis.
“Rich? Richest, my dear fellow!”
And D’Artagnan chinked the remainder of his pistoles in his pocket.
“Send your saddle, then, to the hôtel of the Musketeers, and your horse can be brought back with ours.”
“Very well; but it is already five o’clock, so make haste.”
A quarter of an hour afterward Porthos appeared at the end of the Rue Férou on a very handsome genet. Mousqueton followed him upon an Auvergne horse, small but very handsome. Porthos was resplendent with joy and pride.
At the same time, Aramis made his appearance at the other end of the street upon a superb English charger. Bazin followed him upon a roan, holding by the halter a vigorous Mecklenburg horse; this was D’Artagnan’s mount.
The two Musketeers met at the gate. Athos and D’Artagnan watched their approach from the window.
“The devil!” cried Aramis, “you have a magnificent horse there, Porthos.”
“Yes,” replied Porthos, “it is the one that ought to have been sent to me at first. A bad joke of the husband’s substituted the other; but the husband has been punished since, and I have obtained full satisfaction.”
Planchet and Grimaud appeared in their turn, leading their masters’ steeds. D’Artagnan and Athos put themselves into saddle with their companions, and all four set forward; Athos upon a horse he owed to a woman, Aramis on a horse he owed to his mistress, Porthos on a horse he owed to his procurator’s wife, and D’Artagnan on a horse he owed to his good fortune-the best mistress possible.
The lackeys followed.
As Porthos had foreseen, the cavalcade produced a good effect; and if Mme. Coquenard had met Porthos and seen what a superb appearance he made upon his handsome Spanish genet, she would not have regretted the bleeding she had inflicted upon the strongbox of her husband.
Near the Louvre the four friends met with M. de Tréville, who was returning from St. Germain; he stopped them to offer his compliments upon their appointments, which in an instant drew round them a hundred gapers.
D’Artagnan profited by the circumstance to speak to M. de Tréville of the letter with the great red seal and the cardinal’s arms. It is well understood that he did not breathe a word about the other.
M. de Tréville approved of the resolution he had adopted, and assured him that if on the morrow he did not appear, he himself would undertake to find him, let him be where he might.
At this moment the clock of La Samaritaine struck six; the four friends pleaded an engagement, and took leave of M. de Tréville.
A short gallop brought them to the road of Chaillot; the day began to decline, carriages were passing and repassing. D’Artagnan, keeping at some distance from his friends, darted a scrutinizing glance into every carriage that appeared, but saw no face with which he was acquainted.
At length, after waiting a quarter of an hour and just as twilight was beginning to thicken, a carriage appeared, coming at a quick pace on the road of Sèvres. A presentiment instantly told D’Artagnan that this carriage contained the person who had appointed the rendezvous; the young man was himself astonished to find his heart beat so violently. Almost instantly a female head was put out at the window, with two fingers placed upon her mouth, either to enjoin silence or to send him a kiss. D’Artagnan uttered a slight cry of joy; this woman, or rather this apparition-for the carriage passed with the rapidity of a vision-was Mme. Bonacieux.
By an involuntary movement and in spite of the injunction given, D’Artagnan put his horse into a gallop, and in a few strides overtook the carriage; but the window was hermetically closed, the vision had disappeared.
D’Artagnan then remembered the injunction: “If you value your own life or that of those who love you, remain motionless, and as if you had seen nothing.”
He stopped, therefore, trembling not for himself but for the poor woman who had evidently exposed herself to great danger by appointing this rendezvous.
The carriage pursued its way, still going at a great pace, till it dashed into Paris, and disappeared.
D’Artagnan remained fixed to the spot, astounded and not knowing what to think. If it was Mme. Bonacieux and if she was returning to Paris, why this fugitive rendezvous, why this simple exchange of a glance, why this lost kiss? If, on the other side, it was not she-which was still quite possible-for the little light that remained rendered a mistake easy-might it not be the commencement of some plot against him through the allurement of this woman, for whom his love was known?
His three companions joined him. All had plainly seen a woman’s head appear at the window, but none of them, except Athos, knew Mme. Bonacieux. The opinion of Athos was that it was indeed she; but less preoccupied by that pretty face than D’Artagnan, he had fancied he saw a second head, a man’s head, inside the carriage.
“If that be the case,” said D’Artagnan, “they are doubtless transporting her from one prison to another. But what can they intend to do with the poor creature, and how shall I ever meet her again?”
“Friend,” said Athos, gravely, “remember that it is the dead alone with whom we are not likely to meet again on this earth. You know something of that, as well as I do, I think. Now, if your mistress is not dead, if it is she we have just seen, you will meet with her again some day or other. And perhaps, my God!” added he, with that misanthropic tone which was peculiar to him, “perhaps sooner than you wish.”
Half past seven had sounded. The carriage had been twenty minutes behind the time appointed. D’Artagnan’s friends reminded him that he had a visit to pay, but at the same time bade him observe that there was yet time to retract.
But D’Artagnan was at the same time impetuous and curious. He had made up his mind that he would go to the Palais-Cardinal, and that he would learn what his Eminence had to say to him. Nothing could turn him from his purpose.
They reached the Rue St. Honoré, and in the Place du Palais-Cardinal they found the twelve invited Musketeers, walking about in expectation of their comrades. There only they explained to them the matter in hand.
D’Artagnan was well known among the honorable corps of the king’s Musketeers, in which it was known he would one day take his place; he was considered beforehand as a comrade. It resulted from these antecedents that everyone entered heartily into the purpose for which they met; besides, it would not be unlikely that they would have an opportunity of playing either the cardinal or his people an ill turn, and for such expeditions these worthy gentlemen were always ready.
Athos divided them into three groups, assumed the command of one, gave the second to Aramis, and the third to Porthos; and then each group went and took their watch near an entrance.
D’Artagnan, on his part, entered boldly at the principal gate.
Although he felt himself ably supported, the young man was not without a little uneasiness as he ascended the great staircase, step by step. His conduct toward Milady bore a strong resemblance to treachery, and he was very suspicious of the political relations which existed between that woman and the cardinal. Still further, De Wardes, whom he had treated so ill, was one of the tools of his Eminence; and D’Artagnan knew that while his Eminence was terrible to his enemies, he was strongly attached to his friends.
“If De Wardes has related all our affair to the cardinal, which is not to be doubted, and if he has recognized me, as is probable, I may consider myself almost as a condemned man,” said D’Artagnan, shaking his head. “But why has he waited till now? That’s all plain enough. Milady has laid her complaints against me with that hypocritical grief which renders her so interesting, and this last offense has made the cup overflow.”
“Fortunately,” added he, “my good friends are down yonder, and they will not allow me to be carried away without a struggle. Nevertheless, Monsieur de Tréville’s company of Musketeers alone cannot maintain a war against the cardinal, who disposes of the forces of all France, and before whom the queen is without power and the king without will. D’Artagnan, my friend, you are brave, you are prudent, you have excellent qualities; but the women will ruin you!”
He came to this melancholy conclusion as he entered the antechamber. He placed his letter in the hands of the usher on duty, who led him into the waiting room and passed on into the interior of the palace.
In this waiting room were five or six of the cardinal’s Guards, who recognized D’Artagnan, and knowing that it was he who had wounded Jussac, they looked upon him with a smile of singular meaning.
This smile appeared to D’Artagnan to be of bad augury. Only, as our Gascon was not easily intimidated-or rather, thanks to a great pride natural to the men of his country, he did not allow one easily to see what was passing in his mind when that which was passing at all resembled fear-he placed himself haughtily in front of Messieurs the Guards, and waited with his hand on his hip, in an attitude by no means deficient in majesty.
The usher returned and made a sign to D’Artagnan to follow him. It appeared to the young man that the Guards, on seeing him depart, chuckled among themselves.
He traversed a corridor, crossed a grand saloon, entered a library, and found himself in the presence of a man seated at a desk and writing.
The usher introduced him, and retired without speaking a word. D’Artagnan remained standing and examined this man.
D’Artagnan at first believed that he had to do with some judge examining his papers; but he perceived that the man at the desk wrote, or rather corrected, lines of unequal length, scanning the words on his fingers. He saw then that he was with a poet. At the end of an instant the poet closed his manuscript, upon the cover of which was written “Mirame, a Tragedy in Five Acts,” and raised his head.
D’Artagnan recognized the cardinal.