Chương XLII. RƯỢU VANG ANJOU
Sau những hung tin về sức khỏe của nhà vua, trong doanh trại lại bắt đầu râm ran những lời đồn đoán rằng ngài đang dần bình phục. Bởi lẽ nhà vua vốn rất khao khát được đích thân chỉ huy cuộc vây hãm, người ta kháo nhau rằng ngài sẽ lên đường ngay khi có thể ngồi vững trên lưng ngựa.
Trong khi đó, Monsieur1 hiểu rõ rằng bất cứ lúc nào quyền chỉ huy cũng có thể bị tước khỏi tay mình để trao cho Công tước d’Angoulême, Bassompierre, hoặc Schomberg - những kẻ luôn dòm ngó vị trí này. Vì thế, ông chẳng làm được trò trống gì, chỉ để phí hoài ngày tháng trong sự chần chừ do dự. Ông không dám đánh liều vạch ra bất kỳ một kế hoạch lớn nào để đánh đuổi quân Anh khỏi Đảo Ré - nơi chúng vẫn đang ngang nhiên vây hãm thành St. Martin cùng pháo đài La Prée, trong khi ở phía bên kia chiến tuyến, quân Pháp đang bủa vây La Rochelle.
Về phần D’Artagnan, như chúng ta đã biết, tâm trạng cậu giờ đây đã lắng dịu, một cảm giác thường thấy khi cơn hiểm nguy đã lùi xa, nhất là khi bóng dáng của nó tưởng chừng như đã tan biến hoàn toàn. Cậu chỉ gợn lên một nỗi bất an duy nhất: sự bặt vô âm tín của những người bằng hữu.
Thế nhưng, vào một buổi sáng đầu tháng Mười một, mọi khúc mắc của cậu đã được giải tỏa nhờ bức thư này, gửi đến từ Villeroy:
KÍNH GỬI NGÀI D’ARTAGNAN, Các ngài Athos, Porthos, và Aramis, sau khi mở tiệc tại nhà tôi và vui chơi vô cùng thỏa thích, đã gây ra một trận huyên náo đến độ viên quan coi ngục nghiêm khắc của lâu đài đành phải ra lệnh giam giữ họ trong vài ngày. Dẫu vậy, tôi vẫn cẩn thận thực hiện mệnh lệnh mà họ đã giao phó bằng cách chuyển đến ngài một tá chai rượu vang Anjou2 của nhà tôi, thứ rượu mà các ngài ấy vô cùng ưng ý. Họ mong muốn ngài sẽ dùng loại rượu yêu thích này để nâng ly chúc sức khỏe của họ. Tôi đã hoàn thành việc này, và thưa ngài, với tất cả sự tôn kính,
Người hầu rất khiêm tốn và ngoan ngoãn của ngài,
GODEAU, Người cung cấp rượu của đội Ngự lâm quân
"Tuyệt quá!" D’Artagnan thốt lên. "Họ nhớ đến tôi trong những lúc chè chén say sưa, cũng như tôi đã nhớ đến họ giữa cơn khốn khó. Chà, chắc chắn tôi sẽ dùng cả tấm lòng để nâng ly chúc sức khỏe họ, nhưng tôi sẽ không uống một mình đâu."
Nói rồi, D’Artagnan liền đi tìm hai người lính vệ quốc mà cậu kết giao thân thiết hơn cả, mời họ cùng thưởng thức món quà trân quý là loại rượu vang Anjou hảo hạng vừa lặn lội đến từ Villeroy.
Một trong hai người lính vệ quốc đã có hẹn vào tối hôm đó, và người kia thì kẹt lịch vào tối hôm sau, nên buổi hội ngộ được ấn định vào ngày tiếp theo nữa.
Ngay khi trở về, D’Artagnan đã gửi mười hai chai rượu đến phòng giải khát của Đội Vệ quốc, kèm theo mệnh lệnh nghiêm ngặt là phải bảo quản vô cùng cẩn thận. Sau đó, đến ngày đã hẹn, vì bữa tiệc được ấn định vào buổi trưa, D’Artagnan đã phái Planchet đi từ lúc chín giờ sáng để giúp chuẩn bị tươm tất mọi thứ.
Planchet, nở mũi tự hào vì được cất nhắc lên chức quản gia, đinh ninh rằng với sự tháo vát của mình, anh sẽ chuẩn bị mọi thứ đâu vào đấy. Với ý định đó, anh ta đã gọi sự trợ giúp từ gia nhân của một trong hai vị khách, tên là Fourreau, và tên lính giả mạo từng âm mưu sát hại D’Artagnan. Tên này vốn chẳng thuộc quân đoàn nào, nhưng sau khi được D’Artagnan rộng lượng tha mạng, hắn đã vào phục vụ cậu, hay đúng hơn là làm tay sai cho Planchet.
Giờ khai tiệc đã điểm, hai người lính vệ quốc bước vào, an tọa vào vị trí của mình, và các món ăn đã được dọn sẵn trên bàn. Planchet đứng túc trực, chiếc khăn ăn vắt vẻo trên tay; Fourreau lo việc mở nút chai; còn Brisemont - tên của kẻ đang dưỡng bệnh - cẩn thận gạn thứ rượu sóng sánh vì bị xóc nảy dọc đường vào các bình gạn. Với loại rượu này, chai đầu tiên thường đọng lại chút cặn đặc dưới đáy. Thế nên khi thấy Brisemont rót phần cặn ấy ra một chiếc ly, D’Artagnan liền bảo hắn uống, vì tên khốn tội nghiệp ấy sức khỏe vẫn chưa hoàn toàn bình phục.
Các vị khách vừa dùng xong món súp, mấp mé đưa ly rượu đầu tiên lên môi thì bất thình lình, những tiếng đại bác gầm vang từ phía Pháo đài Louis và Pháo đài Neuf. Tưởng chừng như có một cuộc tập kích bất ngờ từ phe bị vây hãm hoặc quân Anh, những người lính vệ quốc liền tuốt kiếm khỏi vỏ. D’Artagnan, hăng hái chẳng kém, cũng bật dậy làm theo. Tất cả nháo nhào lao ra ngoài, vội vã chạy về vị trí chiến đấu.
Tuy nhiên, vừa bước chân khỏi phòng, họ đã tỏ tường nguyên nhân của sự huyên náo. Từ bốn bề, những tiếng hô vang dậy: "Đức vua vạn tuế! Đức Hồng y vạn tuế!" cuộn trào lên cùng nhịp trống dồn dập vang rền khắp chốn.
Thì ra, như đã nói, vì lòng sốt ruột, nhà vua đã hạ lệnh hành quân thần tốc. Ngài vừa giá lâm cùng toàn thể hoàng gia và một đạo quân tiếp viện hùng hậu lên tới mười ngàn người. Đội Ngự lâm quân oai phong tiến bước, bọc lót cả trước lẫn sau nhà vua. Đứng ngay ngắn trong hàng ngũ đội mình, D’Artagnan khẽ làm một cử chỉ đầy ẩn ý để chào ba người bạn thân. Cả ba đã nhanh mắt nhận ra cậu, và cả ngài de Tréville cũng nhìn thấy cậu ngay tức khắc.
Buổi lễ cung nghênh vừa kết thúc, bốn người bạn đã lao vào ôm chầm lấy nhau mừng rỡ.
"Trời đất ơi!" D’Artagnan kêu lên, "các anh đến thật đúng lúc; bữa tối vẫn còn chưa kịp nguội đâu! Có phải thế không, thưa các anh?" chàng trai trẻ nói thêm, quay sang hai người lính vệ quốc mà cậu vừa giới thiệu với bạn bè mình.
"Chà, chà!" Porthos lên tiếng, "trông có vẻ như chúng ta sắp sửa mở tiệc đây!"
"Tôi chỉ hy vọng," Aramis xen vào, "không có bóng dáng phụ nữ nào trong bữa tối của cậu."
"Thế trong quán rượu của cậu có loại vang nào uống được không đấy?" Athos hỏi.
"Chúa ơi! Có rượu của các anh đây, những người bạn mến thương của tôi," D’Artagnan hớn hở đáp.
"Rượu của chúng tôi ư!" Athos tròn mắt ngạc nhiên.
"Đúng vậy, loại rượu mà các anh vừa gửi cho tôi đấy."
"Chúng tôi gửi rượu cho cậu sao?"
"Các anh rành quá rồi còn gì-rượu vang từ những ngọn đồi xứ Anjou."
"Phải, tôi biết cậu đang nhắc đến danh tửu nào rồi."
"Đúng loại rượu mà các anh ưng ý nhất đấy."
"Chà, những lúc không có sâm panh hay rượu chambertin3 thì cậu đành phải tạm bằng lòng với thứ đó thôi."
"Ý cậu là, những kẻ sành rượu như chúng ta đây, lại gửi cho cậu mấy chai vang Anjou sao?" Porthos thắc mắc.
"Cũng không hẳn thế, số rượu ấy được gửi đến theo lệnh của các anh."
"Theo lời dặn của chúng tôi sao?" ba chàng Ngự lâm đồng thanh hỏi.
"Anh có gửi loại vang này không, Aramis?" Athos cất giọng.
"Không hề; còn anh, Porthos?"
"Không; thế còn anh thì sao, Athos?"
"Cũng không nốt!"
"Nếu không phải là các anh, thì ắt hẳn là người cung cấp rượu của các anh rồi," D’Artagnan quả quyết.
"Người cung cấp rượu của chúng tôi!"
"Đúng vậy, tay buôn rượu của các anh ấy, Godeau-người cung cấp rượu cho toàn đội Ngự lâm quân."
"Thôi nào! Bận tâm làm gì xem nó từ đâu tới cơ chứ," Porthos chép miệng, "cứ nếm thử xem sao đã, ngon thì anh em ta cạn ly."
"Không," Athos gạt đi; "chúng ta đừng nên uống thứ rượu mập mờ nguồn gốc."
"Anh nói có lý, Athos," D’Artagnan nói. "Thật sự không có ai trong số các anh sai tay buôn Godeau gửi rượu cho tôi sao?"
"Tuyệt đối không! Thế mà cậu lại bảo ông ta mang rượu đến như thể đó là quà của chúng tôi ư?"
"Đây là thư của ông ta," D’Artagnan nói đoạn, chìa lá thư ra cho các chiến hữu.
"Đây đâu phải tuồng chữ của ông ta!" Athos xem xét. "Tôi rành chữ lão này quá mà; trước lúc rời Villeroy, chính tay tôi đã thanh toán các khoản nợ của trung đoàn."
"Rõ ràng là một lá thư giả mạo," Porthos phụ họa, "chúng tôi đâu có bị kỷ luật gì chứ."
"D’Artagnan này," Aramis trách khéo, "sao cậu lại nhẹ dạ tin rằng chúng tôi đã gây rối cơ chứ?"
D’Artagnan đột nhiên tái mét mặt mày, một cơn run rẩy lan khắp các cơ bắp khiến tay chân cậu co rúm lại.
"Cậu làm tôi phát hoảng đấy!" Athos thốt lên. Chàng hiếm khi xưng hô một cách thân mật như vậy trừ phi trong những hoàn cảnh cực kỳ đặc biệt, "rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?"
"Hãy nhìn xem, những người anh em!" D’Artagnan thảng thốt, "một nỗi hoài nghi kinh khủng vừa lóe lên trong đầu tôi! Lẽ nào đây lại là một đòn thù độc địa nữa của ả đàn bà đó?"
Đến lượt Athos biến sắc, gương mặt nhợt nhạt hẳn đi.
D’Artagnan lao vọt về phía phòng giải khát, ba chàng Ngự lâm quân cùng hai người lính vệ quốc cũng gấp gáp bám gót theo sau.
Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt D’Artagnan khi vừa xộc vào phòng là Brisemont đang nằm sõng soài trên nền đất, oằn mình quằn quại trong những cơn co giật kinh hoàng.
Planchet và Fourreau, mặt mày tái mét như xác chết, đang luống cuống tìm cách cứu giúp hắn. Thế nhưng, rõ ràng mọi nỗ lực đều vô vọng-từng đường nét trên gương mặt kẻ đang hấp hối đã hoàn toàn biến dạng vì những cơn đau đớn tột cùng.
"A!" hắn rú lên khi vừa thấy bóng D’Artagnan, "a! Thật tàn độc! Ngài vờ vịt tha mạng cho tôi, rồi lại nhẫn tâm hạ độc tôi!"
"Ta ư!" D’Artagnan thảng thốt kêu lên. "Ta sao, hỡi tên khốn? Ngươi đang nói cái quái gì vậy?"
"Tôi nói chính ngài đã ban rượu cho tôi; tôi nói chính ngài đã ép tôi phải uống nó! Tôi nói ngài muốn trả thù tôi, và tôi nói sự trả thù ấy thật quá đỗi kinh hoàng!"
"Đừng nghĩ vậy, Brisemont," D’Artagnan khẩn khoản đáp lời; "đừng bao giờ nghĩ thế. Ta thề với ngươi, ta cam đoan-"
"Ồ, nhưng vẫn có Đức Chúa Trời ngự ở trên cao! Người sẽ trừng phạt ngài! Lạy Chúa lòng lành, xin Người hãy bắt hắn có ngày phải nếm trải những nỗi đớn đau mà con đang phải chịu đựng phút này!"
"Dưới ánh sáng quang minh của Phúc Âm," D’Artagnan thề thốt, gieo mình quỳ xuống cạnh kẻ đang hấp hối, "ta thề với ngươi rằng bình rượu ấy đã bị tẩm độc và bản thân ta cũng định uống nó như ngươi."
"Tôi không tin ngài," người lính thều thào phẫn uất, rồi trút hơi thở cuối cùng giữa sự giày vò tột đỉnh.
"Kinh khủng! Thật quá kinh khủng!" Athos lẩm bẩm, trong khi Porthos đập nát những chai rượu còn lại, và Aramis vội vã ra lệnh đi rước một vị linh mục tới để làm lễ xưng tội, dẫu đã hơi muộn màng.
"Ôi, những người bạn của tôi," D’Artagnan nghẹn ngào thốt lên, "các anh lại một lần nữa cứu mạng tôi, và không chỉ cứu sống tôi mà còn cứu cả những quý ngài đây. Thưa các anh," cậu tiếp lời, hướng về phía hai người lính vệ quốc, "tôi thỉnh cầu các anh hãy giữ kín miệng về biến cố lần này. Rất có thể những nhân vật quyền lực nào đó đã nhúng tay vào cơ sự mà các anh vừa tận mắt chứng kiến, và nếu rò rỉ ra ngoài, tai họa sẽ chỉ giáng xuống đầu chúng ta mà thôi."
"Ôi, lạy ngài!" Planchet lắp bắp, nỗi kinh hoàng vẫn chưa nguôi ngoai, "ôi, thưa ngài, phúc phận nào đã giúp tôi thoát chết trong gang tấc như vậy!"
"Sao cơ, đồ ngốc! Vậy ra ngươi cũng định lén uống rượu của ta à?"
"Để chúc mừng sức khỏe của đức vua, thưa ngài; tôi đã định nốc trộm một ly nhỏ nếu Fourreau không thình lình nhắc rằng tôi đang bị gọi."
"Chao ôi!" Fourreau run rẩy, hai hàm răng va vào nhau cầm cập vì sợ hãi, "tôi chỉ muốn tống khứ hắn đi chỗ khác để tự mình nếm thử thứ rượu đó."
"Thưa các anh," D’Artagnan nói, lại hướng về những người lính vệ quốc, "hẳn các anh cũng dễ dàng thấu hiểu rằng một bữa tiệc sẽ trở nên tẻ nhạt nhường nào sau tấn thảm kịch vừa rồi. Vì vậy, xin hãy rộng lòng nhận lời cáo lỗi của tôi, và cho phép tôi được dời bữa tiệc sang một ngày khác, tôi thành tâm cầu xin các anh."
Hai người lính vệ quốc nhã nhặn chấp nhận lời cáo lỗi của D’Artagnan. Nhận thấy bốn người bạn đang cần một khoảng không gian riêng tư, họ liền ý tứ rút lui.
Khi chàng lính vệ quốc trẻ tuổi cùng ba vị Ngự lâm quân không còn bị ánh mắt người ngoài dò xét, họ đưa mắt nhìn nhau. Mỗi gương mặt đều hằn lên vẻ tĩnh mặc, bộc lộ rõ rằng ai nấy đều thấu hiểu sự nghiêm trọng tột độ trong tình cảnh hiện tại của họ.
"Trước tiên," Athos lên tiếng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng, "chúng ta hãy rời khỏi căn phòng này đã; người chết chẳng bao giờ là những bạn đồng hành dễ chịu, nhất là khi họ phải lìa đời bằng một cái chết bất đắc kỳ tử."
"Planchet," D’Artagnan dặn dò, "ta giao phó thi thể của tên khốn tội nghiệp này cho ngươi lo liệu. Hãy chôn cất hắn ở một mảnh đất thánh4 đàng hoàng. Dù hắn đã trót nhúng chàm một tội ác tày trời, nhưng hắn cũng đã biết ăn năn hối lỗi."
Và thế là bốn người bạn cất bước rời khỏi căn phòng, để lại cho Planchet cùng Fourreau nhiệm vụ cử hành những nghi thức tang lễ cuối cùng cho Brisemont.
Chủ quán nhường cho họ một căn phòng khác và dọn lên món trứng tươi cùng chút nước lọc do chính tay Athos múc từ đài phun nước. Chỉ qua vài lời thuật lại, Porthos và Aramis đã nhanh chóng nắm bắt được tình hình.
"Chà," D'Artagnan lên tiếng, quay sang Athos, "anh thấy đấy, người bạn trân quý của tôi, đây thực sự là một cuộc chiến sinh tử."
Athos khẽ lắc đầu.
"Đúng vậy," anh đáp lời, "tôi nhìn thấy điều đó rất rõ ràng. Nhưng cậu có thực sự tin người đàn bà đó là ả không?"
"Tôi hoàn toàn chắc chắn."
"Dẫu vậy, thú thực là tôi vẫn còn đôi chút hoài nghi."
"Thế còn dấu hoa huệ5 hằn trên vai ả thì sao?"
"Có thể đó chỉ là một người đàn bà Anh quốc nào đó trót phạm tội trên đất Pháp, và vết nguyền rủa ấy là hậu quả ả phải gánh chịu."
"Athos à, người đàn bà ấy chính là vợ anh, tôi dám chắc là như vậy," D'Artagnan kiên quyết nhắc lại; "anh cứ thử ngẫm xem hai lời mô tả giống nhau đến nhường nào."
"Đúng là vậy. Nhưng tôi cứ ngỡ ả ta đã bỏ mạng từ lâu rồi, bởi chính tay tôi đã treo cổ ả một cách vô cùng dứt khoát cơ mà."
Lần này đến lượt D'Artagnan lắc đầu.
"Dù sự tình có ra sao chăng nữa, giờ chúng ta phải làm gì đây?" chàng thanh niên lên tiếng hỏi.
"Sự thực là, người ta chẳng thể nào cứ sống mãi trong cảnh phấp phỏng, khi thanh gươm tử thần luôn treo lơ lửng trên đỉnh đầu," Athos đăm chiêu. "Chúng ta buộc phải tìm cách thoát khỏi mớ bòng bong này."
"Nhưng bằng cách nào chứ?"
"Nghe này! Cậu hãy tìm cách gặp ả, và buông lời thẳng thắn rõ ràng. Hãy nói với ả: 'Hòa bình hay chiến tranh! Ta xin lấy danh dự của một bậc quý tộc ra thề rằng sẽ không bao giờ hé răng nửa lời về quá khứ của cô, và cũng chẳng bao giờ làm bất cứ điều gì tổn hại đến cô. Đổi lại, cô cũng phải lập một lời thề thiêng liêng rằng sẽ giữ thái độ hoàn toàn trung lập với ta. Còn nếu không, ta sẽ lập tức đệ đơn lên Đức Hồng y, bẩm báo lên Đức Vua, tìm gặp đao phủ, đưa cô ra trước vành móng ngựa và vạch trần cô là một kẻ đã bị đóng dấu. Ta sẽ khiến cô phải ra hầu tòa; và dẫu cho cô có may mắn được trắng án đi chăng nữa, thì bằng danh dự của một quý tộc, ta thề sẽ tự tay kết liễu cô ở xó xỉnh nào đó, như một con chó dại.'"
"Tôi khá ưng cách này đấy," D'Artagnan gật gù, "nhưng biết tìm ả ở đâu và gặp ả bằng cách nào đây?"
"Thời gian, người bạn mến thương của tôi ơi, chính thời gian sẽ mang đến cơ hội. Cơ hội là ván cược của đời người. Khi đã biết cách nhẫn nại đợi chờ, ta càng dám mạo hiểm, phần thưởng ta thu về sẽ càng lớn."
"Đúng là vậy; nhưng chờ đợi trong vòng vây trùng điệp của những kẻ sát nhân và những tay chuyên nghề hạ độc thì..."
"Chà!" Athos xua tay. "Chúa đã rủ lòng che chở cho chúng ta cho đến tận lúc này, hẳn Người sẽ còn tiếp tục bảo bọc chúng ta."
"Đúng vậy, là bảo bọc chúng ta. Suy cho cùng, chúng ta là những đấng nam nhi, số phận đã định sẵn cho ta phải dấn thân vào hiểm nguy; nhưng còn nàng thì sao," cậu ngập ngừng hỏi, giọng chùng xuống đầy tâm tư.
"Nàng nào cơ?" Athos ngạc nhiên hỏi.
"Constance."
"Phu nhân Bonacieux! A, đúng rồi!" Athos sực nhớ ra. "Người bạn tội nghiệp của tôi, tôi đã quên béng mất là cậu đang chìm đắm trong tình yêu."
"Thế nhưng," Aramis xen vào, "chẳng phải cậu đã biết qua bức thư tìm thấy trên thi thể tên khốn kia rằng nàng đang nương náu trong một tu viện hay sao? Tu viện là chốn bình yên để người ta ẩn mình; và ngay khi cuộc bao vây thành La Rochelle này kết thúc, tôi xin lấy danh dự của mình ra hứa với cậu..."
"Hay lắm," Athos thốt lên, "tuyệt lắm! Đúng vậy, Aramis thân mến, tất thảy chúng tôi đều thấu hiểu rằng tâm tính của anh vốn dĩ tựa như một bậc tu hành."
"Tôi chỉ khoác áo Ngự lâm quân như một chặng dừng chân tạm thời thôi," Aramis nhã nhặn đáp lời.
"Đã một thời gian rồi chúng ta không nhận được chút tin tức nào từ bóng hồng của cậu ấy," Athos hạ giọng. "Nhưng đừng bận tâm; chúng ta đều rõ ngọn ngành chuyện đó mà."
"Chà," Porthos lên tiếng, "tôi thấy giải pháp này vô cùng đơn giản."
"Cách gì cơ?" D'Artagnan vội hỏi.
"Cậu bảo nàng đang ở trong một tu viện phải không?" Porthos hỏi lại.
"Đúng vậy."
"Rất tốt. Ngay khi cuộc bao vây kết thúc, chúng ta sẽ xông vào và đưa nàng ra khỏi cái tu viện đó."
"Nhưng trước hết, ta phải biết chính xác nàng đang nương náu ở tu viện nào đã chứ."
"Chí lý," Porthos gật gù.
"Nhưng tôi nghĩ tôi đã có cách," Athos nói. "Chẳng phải cậu từng nói, D'Artagnan thân mến, rằng chính Hoàng hậu là người đã đích thân chọn tu viện cho nàng sao?"
"Ít nhất thì tôi cũng tin là như vậy."
"Trong trường hợp đó, Porthos sẽ là người ra tay tương trợ chúng ta."
"Tương trợ bằng cách nào, nếu anh vui lòng giải thích?"
"Tại sao không nhờ cậy đến vị nữ hầu tước, nữ công tước, hay nàng công chúa gì đó của anh? Phu nhân ấy hẳn phải có thế lực vô cùng đáng gờm."
"Suỵt!" Porthos vội vã đưa ngón tay lên môi ra hiệu. "Tôi e bà ấy là người của phe Hồng y; bà ấy tuyệt đối không được biết chút gì về chuyện này."
"Vậy thì," Aramis chậm rãi nói, "tôi sẽ tự mình gánh vác việc dò la tin tức về nàng."
"Anh sao, Aramis?" ba người bạn đồng thanh thốt lên kinh ngạc. "Anh ư! Bằng cách nào chứ?"
"Thông qua vị linh mục tuyên úy6 của Hoàng hậu, một người mà tôi có mối giao tình vô cùng thân thiết," Aramis đáp lời, gương mặt khẽ ửng đỏ.
Và với lời đoan chắc ấy, bốn người bạn, những người vừa kết thúc bữa ăn đạm bạc của mình, nói lời chia tay và hẹn sẽ tái ngộ vào tối hôm đó. D'Artagnan quay trở lại với những công việc lặt vặt của mình, trong khi ba chàng Ngự lâm quân trở về khu doanh trại của Đức Vua để lo liệu chốn nghỉ ngơi cho bản thân.
-
Ở bối cảnh hoàng gia Pháp thế kỷ 17, 'Monsieur' (Ngài) không chỉ là đại từ nhân xưng thông thường mà là tước vị danh dự chính thức dành riêng cho người em trai ruột lớn tuổi nhất của nhà vua đang trị vì (trong trường hợp này là Gaston d'Orléans, em trai vua Louis XIII). ↩
-
Loại rượu vang được sản xuất tại vùng Anjou thuộc thung lũng Loire, Pháp. Mặc dù có chất lượng tốt, nó vẫn bị những quý tộc sành sỏi coi là loại rượu bình dân hơn so với các dòng vang cao cấp khác. ↩
-
Một dòng rượu vang đỏ cao cấp và danh tiếng từ vùng Burgundy (Bourgogne) của Pháp, được coi là biểu tượng của sự sang trọng, đắt đỏ và khẩu vị tinh tế trong giới quý tộc. ↩
-
Khu vực nghĩa trang đã được Giáo hội Công giáo làm phép thánh hiến. Theo luật lệ tôn giáo thời bấy giờ, chỉ những tín đồ ngoan đạo, không mắc các trọng tội hay bị rút phép thông công mới được quyền an nghỉ tại đây. ↩
-
Hình hoa huệ (fleur-de-lis) vốn là biểu tượng cao quý của hoàng gia Pháp. Tuy nhiên, thời phong kiến, biểu tượng này được đúc thành ấn sắt nung đỏ để đóng lên da thịt tội phạm, như một hình phạt bêu diễu và vĩnh viễn đánh dấu kẻ đó mang trọng tội. ↩
-
Giáo sĩ Công giáo được bổ nhiệm đặc biệt để phục vụ, cử hành các nghi lễ tôn giáo, tư vấn tâm linh và giải tội cho các thành viên trong hoàng tộc hoặc một cá nhân/tổ chức cụ thể. ↩
Chapter XLII. THE ANJOU WINE
After the most disheartening news of the king’s health, a report of his convalescence began to prevail in the camp; and as he was very anxious to be in person at the siege, it was said that as soon as he could mount a horse he would set forward.
Meantime, Monsieur, who knew that from one day to the other he might expect to be removed from his command by the Duc d’Angoulême, by Bassompierre, or by Schomberg, who were all eager for his post, did but little, lost his days in wavering, and did not dare to attempt any great enterprise to drive the English from the Isle of Ré, where they still besieged the citadel St. Martin and the fort of La Prée, as on their side the French were besieging La Rochelle.
D’Artagnan, as we have said, had become more tranquil, as always happens after a past danger, particularly when the danger seems to have vanished. He only felt one uneasiness, and that was at not hearing any tidings from his friends.
But one morning at the commencement of the month of November everything was explained to him by this letter, dated from Villeroy:
M. D’ARTAGNAN, MM. Athos, Porthos, and Aramis, after having had an entertainment at my house and enjoying themselves very much, created such a disturbance that the provost of the castle, a rigid man, has ordered them to be confined for some days; but I accomplish the order they have given me by forwarding to you a dozen bottles of my Anjou wine, with which they are much pleased. They are desirous that you should drink to their health in their favorite wine. I have done this, and am, monsieur, with great respect,
Your very humble and obedient servant,
GODEAU, Purveyor of the Musketeers
“That’s all well!” cried D’Artagnan. “They think of me in their pleasures, as I thought of them in my troubles. Well, I will certainly drink to their health with all my heart, but I will not drink alone.”
And D’Artagnan went among those Guardsmen with whom he had formed greater intimacy than with the others, to invite them to enjoy with him this present of delicious Anjou wine which had been sent him from Villeroy.
One of the two Guardsmen was engaged that evening, and another the next, so the meeting was fixed for the day after that.
D’Artagnan, on his return, sent the twelve bottles of wine to the refreshment room of the Guards, with strict orders that great care should be taken of it; and then, on the day appointed, as the dinner was fixed for midday D’Artagnan sent Planchet at nine in the morning to assist in preparing everything for the entertainment.
Planchet, very proud of being raised to the dignity of landlord, thought he would make all ready, like an intelligent man; and with this view called in the assistance of the lackey of one of his master’s guests, named Fourreau, and the false soldier who had tried to kill D’Artagnan and who, belonging to no corps, had entered into the service of D’Artagnan, or rather of Planchet, after D’Artagnan had saved his life.
The hour of the banquet being come, the two guards arrived, took their places, and the dishes were arranged on the table. Planchet waited, towel on arm; Fourreau uncorked the bottles; and Brisemont, which was the name of the convalescent, poured the wine, which was a little shaken by its journey, carefully into decanters. Of this wine, the first bottle being a little thick at the bottom, Brisemont poured the lees into a glass, and D’Artagnan desired him to drink it, for the poor devil had not yet recovered his strength.
The guests having eaten the soup, were about to lift the first glass of wine to their lips, when all at once the cannon sounded from Fort Louis and Fort Neuf. The Guardsmen, imagining this to be caused by some unexpected attack, either of the besieged or the English, sprang to their swords. D’Artagnan, not less forward than they, did likewise, and all ran out, in order to repair to their posts.
But scarcely were they out of the room before they were made aware of the cause of this noise. Cries of “Live the king! Live the cardinal!” resounded on every side, and the drums were beaten in all directions.
In short, the king, impatient, as has been said, had come by forced marches, and had that moment arrived with all his household and a reinforcement of ten thousand troops. His Musketeers proceeded and followed him. D’Artagnan, placed in line with his company, saluted with an expressive gesture his three friends, whose eyes soon discovered him, and M. de Tréville, who detected him at once.
The ceremony of reception over, the four friends were soon in one another’s arms.
“Pardieu!” cried D’Artagnan, “you could not have arrived in better time; the dinner cannot have had time to get cold! Can it, gentlemen?” added the young man, turning to the two Guards, whom he introduced to his friends.
“Ah, ah!” said Porthos, “it appears we are feasting!”
“I hope,” said Aramis, “there are no women at your dinner.”
“Is there any drinkable wine in your tavern?” asked Athos.
“Well, pardieu! there is yours, my dear friend,” replied D’Artagnan.
“Our wine!” said Athos, astonished.
“Yes, that you sent me.”
“We sent you wine?”
“You know very well-the wine from the hills of Anjou.”
“Yes, I know what brand you are talking about.”
“The wine you prefer.”
“Well, in the absence of champagne and chambertin, you must content yourselves with that.”
“And so, connoisseurs in wine as we are, we have sent you some Anjou wine?” said Porthos.
“Not exactly, it is the wine that was sent by your order.”
“On our account?” said the three Musketeers.
“Did you send this wine, Aramis?” said Athos.
“No; and you, Porthos?”
“No; and you, Athos?”
“No!”
“If it was not you, it was your purveyor,” said D’Artagnan.
“Our purveyor!”
“Yes, your purveyor, Godeau-the purveyor of the Musketeers.”
“My faith! never mind where it comes from,” said Porthos, “let us taste it, and if it is good, let us drink it.”
“No,” said Athos; “don’t let us drink wine which comes from an unknown source.”
“You are right, Athos,” said D’Artagnan. “Did none of you charge your purveyor, Godeau, to send me some wine?”
“No! And yet you say he has sent you some as from us?”
“Here is his letter,” said D’Artagnan, and he presented the note to his comrades.
“This is not his writing!” said Athos. “I am acquainted with it; before we left Villeroy I settled the accounts of the regiment.”
“A false letter altogether,” said Porthos, “we have not been disciplined.”
“D’Artagnan,” said Aramis, in a reproachful tone, “how could you believe that we had made a disturbance?”
D’Artagnan grew pale, and a convulsive trembling shook all his limbs.
“Thou alarmest me!” said Athos, who never used thee and thou but upon very particular occasions, “what has happened?”
“Look you, my friends!” cried D’Artagnan, “a horrible suspicion crosses my mind! Can this be another vengeance of that woman?”
It was now Athos who turned pale.
D’Artagnan rushed toward the refreshment room, the three Musketeers and the two Guards following him.
The first object that met the eyes of D’Artagnan on entering the room was Brisemont, stretched upon the ground and rolling in horrible convulsions.
Planchet and Fourreau, as pale as death, were trying to give him succor; but it was plain that all assistance was useless-all the features of the dying man were distorted with agony.
“Ah!” cried he, on perceiving D’Artagnan, “ah! this is frightful! You pretend to pardon me, and you poison me!”
“I!” cried D’Artagnan. “I, wretch? What do you say?”
“I say that it was you who gave me the wine; I say that it was you who desired me to drink it. I say you wished to avenge yourself on me, and I say that it is horrible!”
“Do not think so, Brisemont,” said D’Artagnan; “do not think so. I swear to you, I protest-”
“Oh, but God is above! God will punish you! My God, grant that he may one day suffer what I suffer!”
“Upon the Gospel,” said D’Artagnan, throwing himself down by the dying man, “I swear to you that the wine was poisoned and that I was going to drink of it as you did.”
“I do not believe you,” cried the soldier, and he expired amid horrible tortures.
“Frightful! frightful!” murmured Athos, while Porthos broke the bottles and Aramis gave orders, a little too late, that a confessor should be sent for.
“Oh, my friends,” said D’Artagnan, “you come once more to save my life, not only mine but that of these gentlemen. Gentlemen,” continued he, addressing the Guardsmen, “I request you will be silent with regard to this adventure. Great personages may have had a hand in what you have seen, and if talked about, the evil would only recoil upon us.”
“Ah, monsieur!” stammered Planchet, more dead than alive, “ah, monsieur, what an escape I have had!”
“How, sirrah! you were going to drink my wine?”
“To the health of the king, monsieur; I was going to drink a small glass of it if Fourreau had not told me I was called.”
“Alas!” said Fourreau, whose teeth chattered with terror, “I wanted to get him out of the way that I might drink myself.”
“Gentlemen,” said D’Artagnan, addressing the Guardsmen, “you may easily comprehend that such a feast can only be very dull after what has taken place; so accept my excuses, and put off the party till another day, I beg of you.”
The two Guardsmen courteously accepted D’Artagnan’s excuses, and perceiving that the four friends desired to be alone, retired.
When the young Guardsman and the three Musketeers were without witnesses, they looked at one another with an air which plainly expressed that each of them perceived the gravity of their situation.
“In the first place,” said Athos, “let us leave this chamber; the dead are not agreeable company, particularly when they have died a violent death.”
“Planchet,” said D’Artagnan, “I commit the corpse of this poor devil to your care. Let him be interred in holy ground. He committed a crime, it is true; but he repented of it.”
And the four friends quit the room, leaving to Planchet and Fourreau the duty of paying mortuary honors to Brisemont.
The host gave them another chamber, and served them with fresh eggs and some water, which Athos went himself to draw at the fountain. In a few words, Porthos and Aramis were posted as to the situation.
“Well,” said D’Artagnan to Athos, “you see, my dear friend, that this is war to the death.”
Athos shook his head.
“Yes, yes,” replied he, “I perceive that plainly; but do you really believe it is she?”
“I am sure of it.”
“Nevertheless, I confess I still doubt.”
“But the fleur-de-lis on her shoulder?”
“She is some Englishwoman who has committed a crime in France, and has been branded in consequence.”
“Athos, she is your wife, I tell you,” repeated D’Artagnan; “only reflect how much the two descriptions resemble each other.”
“Yes; but I should think the other must be dead, I hanged her so effectually.”
It was D’Artagnan who now shook his head in his turn.
“But in either case, what is to be done?” said the young man.
“The fact is, one cannot remain thus, with a sword hanging eternally over his head,” said Athos. “We must extricate ourselves from this position.”
“But how?”
“Listen! You must try to see her, and have an explanation with her. Say to her: ‘Peace or war! My word as a gentleman never to say anything of you, never to do anything against you; on your side, a solemn oath to remain neutral with respect to me. If not, I will apply to the chancellor, I will apply to the king, I will apply to the hangman, I will move the courts against you, I will denounce you as branded, I will bring you to trial; and if you are acquitted, well, by the faith of a gentleman, I will kill you at the corner of some wall, as I would a mad dog.’”
“I like the means well enough,” said D’Artagnan, “but where and how to meet with her?”
“Time, dear friend, time brings round opportunity; opportunity is the martingale of man. The more we have ventured the more we gain, when we know how to wait.”
“Yes; but to wait surrounded by assassins and poisoners.”
“Bah!” said Athos. “God has preserved us hitherto, God will preserve us still.”
“Yes, we. Besides, we are men; and everything considered, it is our lot to risk our lives; but she,” asked he, in an undertone.
“What she?” asked Athos.
“Constance.”
“Madame Bonacieux! Ah, that’s true!” said Athos. “My poor friend, I had forgotten you were in love.”
“Well, but,” said Aramis, “have you not learned by the letter you found on the wretched corpse that she is in a convent? One may be very comfortable in a convent; and as soon as the siege of La Rochelle is terminated, I promise you on my part-”
“Good,” cried Athos, “good! Yes, my dear Aramis, we all know that your views have a religious tendency.”
“I am only temporarily a Musketeer,” said Aramis, humbly.
“It is some time since we heard from his mistress,” said Athos, in a low voice. “But take no notice; we know all about that.”
“Well,” said Porthos, “it appears to me that the means are very simple.”
“What?” asked D’Artagnan.
“You say she is in a convent?” replied Porthos.
“Yes.”
“Very well. As soon as the siege is over, we’ll carry her off from that convent.”
“But we must first learn what convent she is in.”
“That’s true,” said Porthos.
“But I think I have it,” said Athos. “Don’t you say, dear D’Artagnan, that it is the queen who has made choice of the convent for her?”
“I believe so, at least.”
“In that case Porthos will assist us.”
“And how so, if you please?”
“Why, by your marchioness, your duchess, your princess. She must have a long arm.”
“Hush!” said Porthos, placing a finger on his lips. “I believe her to be a cardinalist; she must know nothing of the matter.”
“Then,” said Aramis, “I take upon myself to obtain intelligence of her.”
“You, Aramis?” cried the three friends. “You! And how?”
“By the queen’s almoner, to whom I am very intimately allied,” said Aramis, coloring.
And on this assurance, the four friends, who had finished their modest repast, separated, with the promise of meeting again that evening. D’Artagnan returned to less important affairs, and the three Musketeers repaired to the king’s quarters, where they had to prepare their lodging.