Chương XI. TÌNH TIẾT TRỞ NÊN PHỨC TẠP

Rời dinh thự ngài de Tréville, D'Artagnan cứ thế thả bộ thẩn thơ, cố tình chọn lối vòng vèo xa nhất để quay về nhà.

Chàng trai trẻ đang nghĩ ngợi điều chi mà lại bước đi vô định như kẻ mộng du thế kia? Ánh mắt chàng đắm chìm vào những vì sao lấp lánh trên vòm trời, đôi lúc buông tiếng thở dài khe khẽ, rồi lại bất giác nhoẻn miệng cười.

Chàng đang nghĩ về phu nhân Bonacieux. Đối với một ngự lâm quân tập sự, người thiếu phụ ấy gần như là hiện thân hoàn hảo của tình yêu. Nàng xinh đẹp, đầy bí ẩn và nắm giữ vô số những bí mật thâm cung, chính điều này đã phủ lên gương mặt thanh tú của nàng một nét đoan trang mà đầy quyến rũ. Chàng lờ mờ đoán rằng trái tim nàng chẳng hề chai đá; và với những kẻ mới chập chững bước vào đường tình như chàng, đó là một sức hút không thể cưỡng lại. Hơn thế nữa, D'Artagnan đã xả thân cứu nàng khỏi tay lũ vô lại đang toan giở trò khám xét và hành hạ nàng. Ân huệ lớn lao ấy đã gieo vào lòng nàng một niềm biết ơn sâu sắc, thứ tình cảm vốn rất dễ nảy mầm thành một niềm vấn vương êm dịu.

Tâm trí D'Artagnan đã bắt đầu thêu dệt những mộng tưởng - trên đôi cánh của trí tưởng tượng, những giấc mơ thường bay bổng vô cùng nhanh chóng. Chàng mường tượng ra cảnh một sứ giả do người thiếu phụ phái đến, mang theo một bức thư tình hẹn ước, một sợi dây chuyền vàng óng ả hay một viên kim cương lấp lánh. Ở thời buổi ấy, các kỵ sĩ trẻ tuổi thản nhiên nhận quà ban thưởng từ nhà vua mà chẳng chút ngại ngùng. Cũng phải nói thêm rằng, trong cái thời kỳ mà lằn ranh đạo đức còn nhiều nới lỏng, họ cũng chẳng hề e dè khi nhận quà từ các nhân tình. Và những quý bà ấy dường như luôn muốn trao gửi những kỷ vật đắt giá và bền bỉ, cứ như thể họ muốn dùng sự vững bền của vật chất để bù đắp cho cái mong manh, dễ vỡ của tình yêu.

Chẳng chút đỏ mặt, cánh mày râu thời bấy giờ dùng chính sự yếu lòng của phụ nữ làm nấc thang tiến thân trong xã hội. Những quý cô chỉ có nhan sắc thì hiến dâng nhan sắc, có lẽ từ đó mới sinh ra câu ngạn ngữ: “Cô gái kiều diễm nhất thế gian cũng chỉ có thể trao đi những gì mình có.” Còn những phu nhân giàu có thì lại hào phóng ban phát thêm tiền bạc. Thậm chí, người ta có thể kể tên vô số vị anh hùng trong cái thời đại hào hoa ấy, những kẻ sẽ chẳng thể chạm tay tới vinh quang ban đầu hay giành chiến thắng trong những trận chiến về sau, nếu thiếu đi chiếc hầu bao rủng rỉnh mà nhân tình đã buộc sẵn vào yên ngựa của họ.

D'Artagnan vốn tay trắng. Bản tính rụt rè của một gã trai tỉnh lẻ - cái lớp sơn mỏng manh, đóa hoa sớm nở tối tàn, hay lớp lông tơ mềm mại trên quả đào tơ ấy - đã cuốn theo chiều gió sau khi nghe những lời răn dạy kỳ lạ từ ba người bạn ngự lâm. Tuân theo thói tục khác người của thời đại, D'Artagnan tự coi sự hiện diện của mình ở Paris chẳng khác nào đang tòng quân viễn chinh, in hệt như vùng Flanders1 vậy: Tây Ban Nha nằm ở ngả kia, còn phụ nữ thì ở ngả này. Dù ở đâu cũng có kẻ thù cần phải đương đầu, và chiến lợi phẩm chờ được thu phục.

Thế nhưng, công bằng mà nói, ngay lúc này đây D'Artagnan đang bị dẫn dắt bởi một thứ tình cảm cao thượng và thuần khiết hơn nhiều. Lão bán quần áo từng huênh hoang rằng mình rất giàu có; chàng trai trẻ cũng thừa sức đoán ra điều đó khi quan sát cái vẻ nhút nhát yếu ớt của ngài Bonacieux. Sự toan tính lợi ích gần như chẳng dính dáng gì đến những rung động đầu đời này, dẫu cho nó có thể là một hệ quả đi kèm. Chúng ta nói gần như, bởi vì cái ý nghĩ rằng một phu nhân trẻ trung, xinh đẹp, hiền thục và duyên dáng, lại đồng thời sở hữu khối tài sản kếch xù, không những chẳng làm lu mờ đi tình yêu chớm nở, mà ngược lại, còn tiếp thêm lửa cho nó.

Sự giàu sang luôn đi kèm với muôn vàn kiểu cách chăm chút và những thú vui xa xỉ, những thứ sinh ra để tôn vinh cái đẹp. Một đôi tất lụa trắng muốt, một dải váy thướt tha, một chiếc khăn choàng viền ren, đôi hài kiêu kỳ dưới gót ngà, hay dải ruy băng thanh tao cài trên mái tóc - những thứ ấy dẫu không thể biến một thiếu phụ xấu xí thành giai nhân, nhưng lại đủ sức nâng tầm một giai nhân trở nên lộng lẫy tuyệt trần. Đó là chưa kể đến đôi bàn tay, thứ cũng được hưởng lợi từ sự nhàn hạ vương giả này; bởi đôi bàn tay, nhất là của phụ nữ, muốn giữ được vẻ ngọc ngà thì tuyệt nhiên không thể dính líu đến công việc nặng nhọc.

Bởi vậy, D'Artagnan - như quý độc giả đã rõ mười mươi, vì chúng tôi chẳng hề giấu giếm gia cảnh bọt bèo của chàng - vốn không phải là một gã triệu phú. Chàng luôn ôm ấp hoài bão sẽ có ngày vươn lên nấc thang giàu sang ấy, thế nhưng cái ngày trọng đại mà chàng thầm định trong lòng xem chừng vẫn còn xa tít tắp. Trong thời gian mòn mỏi chờ đợi ấy, thử hỏi có gì nản lòng hơn việc nhìn thấy bóng hồng mình yêu thương khao khát hàng ngàn món đồ lấp lánh bé mọn vốn làm nên niềm vui của nữ giới, mà bản thân lại lực bất tòng tâm, chẳng thể dâng tặng nàng? Ít ra, khi thiếu phụ thì giàu sang mà tình lang lại trắng tay, những gì chàng không thể dâng hiến, nàng hoàn toàn có thể tự mình sắm sửa. Và dẫu cho nàng thường dùng tiền của đức lang quân để nuông chiều bản thân, thì niềm biết ơn vì sự sung túc ấy lại hiếm khi được dành cho ông chồng.

Lúc bấy giờ, D'Artagnan quyết tâm trở thành một người tình nồng nhiệt nhất, và đồng thời cũng là một người bạn tận tụy hết mực. Giữa những mộng tưởng ái tình bay bổng dành cho người vợ xinh đẹp của lão bán quần áo, chàng vẫn không hề lãng quên những người anh em chí cốt. Phu nhân Bonacieux kiều diễm chính là bóng hồng lý tưởng để chàng cùng sánh bước dạo chơi trên Đồng bằng St. Denis hay hòa mình vào không khí náo nhiệt của hội chợ St. Germain, dĩ nhiên là dưới sự tháp tùng của Athos, Porthos và Aramis - những người mà chàng đã không ngừng kể lể về nàng. Rồi họ có thể cùng nhau tận hưởng những bữa tiệc tối nhỏ nhắn, ấm cúng, nơi mà một bên chàng được siết chặt tay một người anh em, còn bên kia lại được chạm mũi giày vào chân của người tình bé nhỏ. Không những thế, vào những khoảnh khắc dầu sôi lửa bỏng, giữa muôn trùng vây khốn khó, D'Artagnan nguyện sẽ hóa thân thành tấm khiên vững chãi chở che cho bạn bè mình.

Vậy còn ngài Bonacieux thì sao, cái người mà D'Artagnan vừa rắp tâm đẩy vào tay đám lính gác, lớn tiếng ruồng rẫy dẫu trước đó từng khẽ khàng thề thốt sẽ ra tay cứu mạng? Thú thật với quý độc giả, D'Artagnan lúc này chẳng mảy may bận tâm đến ông ta nữa; hoặc họa chăng có nhớ tới, chàng cũng chỉ chép miệng tự nhủ rằng hẳn lão ta đang an vị ở một xó xỉnh nào đó rất ổn thỏa rồi, bất kể cái xó ấy là chốn nào. Tình yêu, âu cũng là thứ đam mê ích kỷ nhất trong mọi loại đam mê trên đời.

Mong quý độc giả cứ an lòng. Nếu D'Artagnan đã trót quên khuấy gã chủ nhà, hay cố tình làm ngơ dưới cái cớ chẳng rõ ông ta bị điệu đi đâu, thì chúng tôi vẫn không hề lãng quên ông ta, và chúng tôi cũng nắm rõ tung tích của ông ta. Nhưng ngay lúc này đây, hãy tạm xuôi theo dòng tâm tưởng của chàng trai xứ Gascon đang chìm đắm trong men tình; chúng ta sẽ quay lại với lão bán quần áo đáng kính ấy ở hồi sau.

D'Artagnan mải mê đắm chìm vào viễn cảnh tình ái rực rỡ sắp tới, chàng ngước nhìn màn đêm tĩnh lặng, mỉm cười với những vì tinh tú trên cao, rồi rảo bước rẽ vào phố Cherish-Midi, hay Chase-Midi theo cách gọi nôm na thuở ấy. Chợt nhận ra mình đang lạc bước vào khu vực Aramis sinh sống, chàng liền nảy sinh ý định ghé thăm nhà bạn để giãi bày cái lý do vì sao lúc nãy lại sai Planchet mang giấy yêu cầu Aramis tức tốc mò đến "cái bẫy chuột". Hẳn là, nếu Aramis có nhà lúc Planchet gõ cửa, anh đã vội vã chạy thẳng đến phố des Fossoyeurs. Rồi khi tới nơi, chẳng thấy ai ở đó ngoài hai người bạn kia, chắc mẩm cả bọn sẽ ngơ ngác chẳng hiểu ất giáp gì. Chuyện bí ẩn này cần được vén màn ngay; ít nhất thì D'Artagnan tự nhủ thầm như vậy.

Chàng cũng ngầm coi đây là một dịp may hiếm có để thao thao bất tuyệt về phu nhân Bonacieux kiều diễm mảnh mai, bóng hồng giờ đây đã chiếm trọn vẹn tâm trí, nếu không muốn nói là cả trái tim chàng. Đừng bao giờ trông chờ sự kín kẽ ở một kẻ mới nếm mùi yêu lần đầu. Tình yêu đầu đời luôn mang theo những cơn say sưa, thứ niềm vui tột độ đến mức, nếu không được trút bầu tâm sự, nó sẽ khiến người ta ngột ngạt đến nghẹt thở.

Hai giờ qua, Paris chìm trong màn đêm tĩnh mịch, quạnh quẽ tựa chốn sa mạc. Tiếng chuông điểm mười một giờ thong thả ngân vang từ các tháp đồng hồ vùng Faubourg St. Germain. Khí trời đêm ấy thật tuyệt diệu. D'Artagnan thong dong rảo bước dọc theo con hẻm nhỏ - nơi ngày nay là phố d’Assas. Chàng tận hưởng hương thơm dịu ngọt quyện trong ngọn gió mơn man thổi từ phố de Vaugirard, thứ hương thơm phảng phất vương lên từ những khu vườn đang say ngủ dưới làn sương đêm và bóng tối. Xa xa, vẳng lại những khúc ca chuếnh choáng men say của đám người đang mải mê chìm đắm trong các quán rượu nằm rải rác dọc cánh đồng. Dù đã bị tầng tầng lớp lớp những cánh cửa chớp đóng kín làm cho nghẹt tiếng, âm thanh ấy vẫn mơ hồ vọng tới. Đi hết con hẻm, D'Artagnan rẽ tay trái. Ngôi nhà của Aramis nằm lọt thỏm giữa đoạn giao của phố Cassette và phố Servandoni.

D'Artagnan vừa rảo bước qua phố Cassette, lấp ló phía trước là cánh cửa nhà anh bạn mình, hiện ra dưới bóng rợp của khóm sung và dải nho leo đan kết thành một vòm lá lớn. Đúng lúc ấy, chàng chợt phát hiện ra một bóng người đang chầm chậm đi ra từ phố Servandoni. Kẻ nọ cuộn mình trong chiếc áo choàng kín mít, khiến D'Artagnan thoạt đầu đinh ninh đó là một gã đàn ông. Thế nhưng, khi dõi theo vóc dáng nhỏ bé, dáng vẻ ngập ngừng cùng sự chần chừ trong từng nhịp bước, chàng sớm nhận ra đó phải là một bóng hồng. Không những thế, người phụ nữ nọ có vẻ không đoan chắc về ngôi nhà mình đang tìm kiếm. Nàng ngước mắt ngó nghiêng tứ phía, chốc chốc lại khựng bước, lùi lại rồi lại dè dặt tiến lên. Cảnh tượng ấy khiến D'Artagnan không khỏi băn khoăn.

"Mình có nên bước tới và ngỏ ý giúp đỡ nàng không nhỉ?" chàng thầm nghĩ. "Dáng điệu kia hẳn là một thiếu nữ; và biết đâu lại là một giai nhân tuyệt sắc. Ồ, nhưng nghĩ lại xem! Một bóng hồng lẻ bóng lảng vảng ngoài đường phố lúc nửa đêm nửa hôm thế này, chắc mẩm chỉ liều mình để đi gặp nhân tình mà thôi. Nếu mình vô duyên vô cớ phá bĩnh một buổi hẹn hò, thì đây quả là hạ sách để làm quen."

Cùng lúc đó, người phụ nữ trẻ vẫn rón rén bước tới, vừa đi vừa lẩm nhẩm đếm số nhà và dò xét các ô cửa sổ. Việc này xem chừng chẳng tốn mấy thời gian hay công sức. Đoạn đường này vốn dĩ chỉ có vỏn vẹn ba dinh thự, và cũng chỉ có hai cửa sổ trổ ra mặt phố: một nằm ở gian nhà xây song song với chỗ của Aramis, ô cửa còn lại thì thuộc về chính căn hộ của anh chàng.

"Pardieu!2" D'Artagnan lẩm bẩm, sực nhớ đến cô cháu gái của nhà thần học nọ. "Pardieu, thật nực cười nếu con chim câu đi hoang lúc canh khuya này lại đang cất công tìm đến nhà anh bạn chúng ta. Nhưng thề có Chúa, có vẻ là vậy thật. Ái chà, Aramis thân mến, lần này thì anh bị tôi tóm gọn rồi nhé." Nghĩ đoạn, D'Artagnan cố thu mình lại nhỏ nhất có thể, nép nhẹm vào góc khuất tăm tối nhất của con phố, ngay cạnh chiếc ghế đá nằm sâu trong hốc tường.

Người phụ nữ trẻ vẫn cứ đều đặn bước tới. Không chỉ có tiếng bước chân êm ái tố cáo thân phận nữ nhi của nàng, mà ngay cả một tiếng ho khẽ khàng lọt ra cũng đủ hé lộ một chất giọng thanh tao, ngọt ngào. D'Artagnan đinh ninh tiếng ho ấy chính là một ám hiệu.

Dù sao đi nữa, có lẽ vì tiếng ho đã được hồi đáp bằng một tín hiệu tương tự giúp vị khách viếng thăm xua tan đi vẻ chần chừ, hoặc do nàng tự nhận ra mình đã tìm đúng địa chỉ, người phụ nữ quả quyết tiến sát lại gần cánh cửa chớp nhà Aramis. Nàng co ngón tay lại và khẽ gõ ba tiếng đều nhịp.

"Mọi chuyện thật tốt đẹp, Aramis thân mến," D'Artagnan thì thầm cợt nhả. "Chà, ngài đạo đức giả, nay thì tôi đã tỏ tường cái cách ngài ngày đêm miệt mài nghiên cứu thần học rồi đấy."

Ba tiếng gõ vừa dứt, cánh cửa chớp bên trong liền bật mở, hắt ra một luồng sáng lọt qua những ô kính của lớp cửa chớp bên ngoài.

"Ái chà!" kẻ đang rình rập thầm nhủ, "không thèm đi qua cửa chính mà lại mượn lối cửa sổ cơ đấy! Chà, xem ra chuyến viếng thăm này đã được sắp đặt từ trước. Sắp tới ta sẽ thấy cửa sổ mở toang, và quý cô đây nhẹ nhàng leo vào. Thật tuyệt hảo!"

Nhưng, trái với sự ngạc nhiên tột độ của D'Artagnan, lớp cửa chớp bên ngoài vẫn nằm im lìm đóng kín. Trớ trêu thay, vệt sáng rực lên trong chốc lát cũng chợt vụt tắt, bỏ lại vạn vật chìm sâu vào màn đêm tĩnh mịch.

D'Artagnan đồ rằng chuyện này sẽ chẳng kéo dài lâu, chàng bèn căng mắt ra dõi theo, đồng thời dỏng tai lên chăm chú lắng nghe.

Quả không sai. Chỉ vài giây sau, hai tiếng gõ khô khốc từ bên trong vọng ra. Người phụ nữ trẻ đang đứng ngoài phố lập tức đáp lại bằng một tiếng gõ, và rồi cánh cửa chớp cũng hé mở đôi chút.

Không khó để mường tượng D'Artagnan đã rình xem và lắng nghe với vẻ say sưa đến nhường nào. Đáng tiếc là nguồn sáng nọ đã bị đem sang phòng khác. Tuy nhiên, đôi mắt của chàng trai trẻ đã dần quen với bóng tối. Hơn nữa, người ta vẫn rỉ tai nhau rằng, cặp mắt của những người gốc Gascon3 sở hữu khả năng nhìn thấu đêm đen chẳng khác nào mắt mèo.

Lát sau, D'Artagnan trông thấy thiếu phụ rút từ trong túi ra một vật nhỏ màu trắng. Nàng thoăn thoắt giũ nó ra, để lộ hình dáng của một chiếc khăn tay. Nàng cố ý đưa góc khăn đã được gấp mở cho kẻ đang đối thoại phía bên kia cánh cửa.

Hành động này lập tức khơi gợi trong tâm trí D'Artagnan hình ảnh chiếc khăn tay mà chàng từng nhặt được dưới chân phu nhân Bonacieux, đồng thời khiến chàng nhớ lại chiếc khăn năm nào mình từng lôi ra từ dưới chân Aramis.

"Cái khăn tay đó rốt cuộc mang ý nghĩa quái quỷ gì nhỉ?"

Ở vị trí hiện tại, D'Artagnan không tài nào thấy được mặt Aramis. Chúng ta gọi người đó là Aramis, bởi chàng lính ngự lâm trẻ tuổi chẳng mảy may ngờ vực rằng kẻ đang chuyện trò từ bên trong nhà với bóng hồng bên ngoài lại có thể là ai khác ngoài anh bạn của mình. Sự tò mò rốt cuộc cũng chiến thắng thói cẩn trọng. Lợi dụng lúc cả hai nhân vật kia dường như đang dồn mọi sự tập trung vào chiếc khăn tay, chàng lẻn khỏi chỗ nấp. Nhanh như chớp nhưng với những bước chân khinh công tĩnh mịch nhất có thể, chàng lao vụt đến, áp sát mình vào góc tường - nơi có thể phóng tầm mắt xuyên thấu vào tận bên trong căn phòng của Aramis.

Khi đã chiếm được vị trí đắc địa, D'Artagnan suýt chút nữa thốt lên một tiếng thảng thốt kinh ngạc. Người đang thủ thỉ với vị khách trong đêm hoàn toàn không phải Aramis, mà lại là một người đàn bà! Tuy vậy, D'Artagnan cũng chỉ kịp lờ mờ nhận diện được dáng dấp trang phục của người nọ, chứ chưa đủ tinh tường để soi rõ những đường nét trên khuôn mặt.

Cùng lúc ấy, người đàn bà bên trong lại rút nốt chiếc khăn tay thứ hai từ trong túi ra để tráo đổi với chiếc khăn vừa được đưa tới. Sau đó, hai người phụ nữ lại trao đổi với nhau dăm ba câu. Rốt cuộc, cánh cửa chớp cũng chịu sập xuống đóng kín. Người phụ nữ đang đứng bên ngoài ô cửa sổ lập tức quay ngoắt người, rảo bước đi sượt qua D'Artagnan trong cự ly chỉ chừng bốn bước chân. Nàng vội vã kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của áo choàng xuống nhằm che đi nhân dạng. Thế nhưng, sự cẩn trọng ấy giờ đã muộn màng. D'Artagnan đã kịp nhận ra đó chính là phu nhân Bonacieux.

Phu nhân Bonacieux! Thực tình, nỗi hồ nghi rằng bóng hồng kia chính là nàng vốn dĩ đã manh nha hiện lên trong tâm trí D'Artagnan ngay từ khoảnh khắc nàng rút chiếc khăn tay ra khỏi túi. Nhưng làm sao có chuyện một người như phu nhân Bonacieux - người mới đây còn sai người đi thỉnh ngài Laporte tới để được rước về cung điện Louvre một cách an toàn - giờ đây lại chạy lăng xăng giữa đường phố Paris lúc mười một rưỡi đêm thế này? Lẽ nào nàng không màng đến nguy cơ bị bắt cóc thêm lần nữa?

Nếu vậy, ắt hẳn đây phải là một cơ sự vô cùng hệ trọng. Mà đối với một người phụ nữ độ trăng tròn hai mươi lăm tuổi, chuyện gì mới là hệ trọng nhất? Chỉ có thể là tình yêu.

Nhưng liệu nàng dấn thân vào những hiểm nguy nhường này là vì bản thân mình, hay là đang hi sinh vì một kẻ nào khác? Đó chính là câu hỏi cứ lởn vởn quanh tâm trí chàng trai trẻ. Bị con quái vật ghen tuông cào xé tâm can, chàng tự dằn vặt chính mình, bởi trong sâu thẳm cõi lòng, chàng đã tự huyễn hoặc bản thân nghiễm nhiên là một người tình được nàng ưng thuận.

Có một cách cực kỳ đơn giản để thỏa mãn trí tò mò xem phu nhân Bonacieux đang đi đâu: đó là bám theo nàng. Cách này tự nhiên và bản năng đến mức D'Artagnan đã làm theo không chút đắn đo.

Nhưng khi loáng thấy bóng chàng trai trẻ từ trong góc tối tách ra hệt như một bức tượng sống lại bước khỏi bệ tường, và nghe tiếng bước chân dồn dập vang lên phía sau, phu nhân Bonacieux thét lên một tiếng thất thanh rồi cắm đầu bỏ chạy.

D'Artagnan lập tức đuổi theo. Chẳng mấy khó khăn để chàng bắt kịp một người phụ nữ vướng víu trong tấm áo choàng lê thê. Mới qua chưa đầy một phần ba con phố, chàng đã đuổi kịp. Người phụ nữ tội nghiệp kiệt sức, chẳng phải vì mỏi mệt mà vì quá đỗi khiếp đảm. Ngay khi D'Artagnan vừa chạm tay lên vai, nàng đã khuỵu một gối xuống, nức nở: "Hãy giết tôi đi nếu ngài muốn! Nhưng ngài sẽ không moi được nửa lời nào đâu!"

D'Artagnan vội vòng tay qua eo đỡ nàng dậy; nhưng sức nặng rũ xuống cho chàng biết nàng sắp ngất lịm đi. Chàng cuống quýt thốt ra đủ lời thề thốt tận tụy để trấn an. Những lời đường mật ấy vốn dĩ chẳng có chút trọng lượng nào với phu nhân Bonacieux, bởi những ý đồ đen tối nhất trần đời thường được bọc trong những lời chót lưỡi đầu môi. Nhưng chính chất giọng mới là điều cốt lõi. Phu nhân Bonacieux ngờ ngợ nhận ra âm sắc quen thuộc. Nàng hé mắt, liếc vội gã đàn ông vừa làm mình sợ chết khiếp. Vừa nhận ra D'Artagnan, nàng bật lên tiếng kêu mừng rỡ: "Ôi, là ngài! Là ngài! Tạ ơn Chúa! Tạ ơn Chúa!"

"Vâng, là tôi," D'Artagnan ôn tồn, "là tôi, người được Chúa phái đến để bảo vệ phu nhân đây."

"Ngài theo dõi tôi với ý đồ cao cả đó sao?" người phụ nữ trẻ hỏi móc mỉa. Cùng với nụ cười lúng liếng, bản tính thích trêu cợt của nàng đã quay trở lại, quét sạch mọi nỗi sợ hãi từ giây phút nàng nhận ra kẻ mình ngỡ là ác tinh hóa ra lại là ân nhân.

"Không," D'Artagnan thành thật đáp, "tôi xin thú thực. Chỉ là tình cờ xui rủi tôi chạm mặt phu nhân thôi. Tôi vô tình thấy một người phụ nữ gõ cửa sổ nhà bạn tôi."

"Bạn của ngài sao?" phu nhân Bonacieux ngắt lời.

"Đúng vậy, Aramis là một trong những người bạn vào sinh ra tử của tôi."

"Aramis ư! Anh ta là ai?"

"Kìa, kìa, đừng nói với tôi là phu nhân không biết Aramis đấy nhé?"

"Đây là lần đầu tiên tôi nghe tới cái tên này."

"Vậy ra đây cũng là lần đầu tiên phu nhân đến ngôi nhà đó sao?"

"Chắc chắn rồi."

"Và phu nhân không hề hay biết rằng có một chàng trai trẻ sống ở đó?"

"Không hề."

"Một người lính ngự lâm?"

"Quả thực là không!"

"Vậy ra người phu nhân đến tìm không phải là anh ta sao?"

"Hoàn toàn không. Hơn nữa, ngài hẳn cũng thấy người tôi trò chuyện là đàn bà cơ mà."

"Đúng là vậy; nhưng người phụ nữ ấy lại là bạn của Aramis..."

"Chuyện đó tôi nào hay biết."

"...bởi cô ấy sống cùng anh ta."

"Điều đó chẳng can dự gì tới tôi cả."

"Nhưng rốt cuộc cô ấy là ai?"

"Ồ, đó đâu phải bí mật của tôi mà tôi có quyền tiết lộ."

"Phu nhân Bonacieux quý mến, phu nhân thật quyến rũ; nhưng cũng là một trong những người đàn bà bí ẩn nhất thế gian."

"Điều đó làm tôi bớt đi sức hút sao?"

"Không hề. Ngược lại, phu nhân càng thêm đáng yêu."

"Vậy thì cho tôi khoác tay ngài nhé."

"Sẵn lòng thôi. Rồi sao nữa?"

"Bây giờ ngài hãy hộ tống tôi."

"Đi đâu cơ?"

"Đến nơi tôi cần đến."

"Nhưng phu nhân đang đi đâu mới được chứ?"

"Rồi ngài sẽ thấy, bởi ngài chỉ được phép đưa tôi đến tận cửa thôi."

"Tôi có nên chờ phu nhân trở ra không?"

"Chờ đợi vô ích thôi."

"Vậy phu nhân định về một mình à?"

"Có thể thế, mà cũng có thể không."

"Vậy người đi cùng phu nhân lúc đó sẽ là đàn ông hay đàn bà?"

"Tôi chưa biết nữa."

"Nhưng tôi thì sẽ biết đấy!"

"Bằng cách nào?"

"Bằng cách đứng chờ phu nhân ra chứ sao."

"Nếu ngài định thế thì tạm biệt ngài."

"Tại sao lại thế?"

"Tôi chẳng cần ngài nữa."

"Nhưng rõ ràng phu nhân vừa mới yêu cầu..."

"Tôi cần sự hiệp nghĩa của một quý ông, chứ không phải sự chầu chực của một gã mật thám."

"Từ mật thám nghe hơi nặng nề đấy phu nhân."

"Vậy ngài gọi những kẻ bám đuôi người khác trái ý họ là gì?"

"Những kẻ tọc mạch."

"Từ đó vẫn còn quá nhẹ."

"Thôi được rồi, phu nhân. Tôi đành phải chiều theo ý phu nhân vậy."

"Sao ngài không làm thế ngay từ đầu để giữ lấy sự tôn trọng của tôi?"

"Chẳng lẽ sự hối lỗi không có chút giá trị nào sao?"

"Ngài thực lòng ăn năn chứ?"

"Chính tôi cũng không rõ nữa. Tôi chỉ biết mình xin thề sẽ nhất nhất làm theo ý phu nhân, miễn là phu nhân cho phép tôi hộ tống đến nơi cần đến."

"Và sau đó ngài sẽ lập tức rời đi?"

"Đúng vậy."

"Không lảng vảng chờ tôi trở ra chứ?"

"Không hề."

"Lấy danh dự thề nhé?"

"Xin lấy danh dự của một quý ông ra thề. Giờ thì hãy khoác tay tôi, chúng ta đi thôi."

D'Artagnan chìa cánh tay ra. Phu nhân Bonacieux vui vẻ khoác lấy, nửa mỉm cười xao xuyến, nửa run rẩy lo âu. Cả hai rảo bước tới tận đỉnh con dốc phố de la Harpe. Đến đó, người thiếu phụ lại tỏ vẻ lưỡng lự hệt như lúc nãy ở phố Vaugirard. Nhưng chỉ một lát sau, nhờ những dấu hiệu quen thuộc nào đó, nàng đã nhận ra đúng cánh cửa cần tìm. Nàng bước lại gần và khẽ cất lời: "Giờ thì thưa ngài, tôi đã đến nơi. Ngàn lần cảm tạ sự đồng hành quý báu của ngài. Chính ngài đã cứu tôi khỏi muôn vàn cạm bẫy mà nếu đi một mình, hẳn tôi đã rơi vào. Nhưng giờ là lúc ngài phải giữ trọn lời thề; tôi đã đến nơi rồi."

"Thế trên đường về phu nhân sẽ không gặp nguy hiểm gì chứ?"

"Tôi chẳng có gì phải sợ, họa chăng chỉ sợ gặp bọn cướp."

"Bọn cướp mà phu nhân coi là chuyện nhỏ sao?"

"Chúng thì cướp được gì ở tôi chứ? Trong người tôi chẳng có lấy một xu."

"Phu nhân quên mất chiếc khăn tay tuyệt đẹp có thêu gia huy rồi sao?"

"Chiếc khăn nào cơ?"

"Cái chiếc mà tôi đã nhặt được dưới chân phu nhân, và cẩn thận nhét lại vào túi phu nhân ấy."

"Im ngay, cái đồ hớ hênh này! Ngài muốn dồn tôi vào chỗ chết sao?"

"Đấy, phu nhân thấy chưa! Rõ ràng là phu nhân vẫn đang kề cận hiểm nguy. Chỉ một từ thôi đã đủ khiến phu nhân run rẩy. Và chính miệng phu nhân cũng thừa nhận, nếu tin này lọt ra ngoài, phu nhân sẽ tàn đời. Thôi nào, phu nhân!" D'Artagnan tha thiết kêu lên, nắm lấy tay nàng và trao ánh nhìn rực lửa. "Thôi nào, xin phu nhân hãy rộng lòng hơn đi. Hãy tin tưởng tôi. Lẽ nào phu nhân không đọc được trong ánh mắt tôi sự tận tâm và niềm trắc ẩn ngập tràn hay sao?"

"Có chứ," phu nhân Bonacieux đáp, "vì lẽ đó, nếu ngài hỏi về bí mật của riêng tôi, tôi sẽ dốc lòng bộc bạch. Nhưng bí mật của người khác thì lại là một nhẽ hoàn toàn khác."

"Được thôi," D'Artagnan đáp lời, "vậy thì tôi sẽ tự mình phanh phui chúng. Một khi những bí mật này có thể đe dọa đến tính mạng phu nhân, thì chúng cũng phải trở thành bí mật của tôi."

"Cẩn thận với những việc ngài định làm đấy!" người thiếu phụ thảng thốt kêu lên. Thái độ nghiêm trọng của nàng khiến D'Artagnan giật nảy mình. "Ồ, xin ngài đừng nhúng tay vào bất cứ chuyện gì liên quan đến tôi! Đừng cố giúp tôi trong việc tôi đang làm! Nhân danh chút thiện cảm tôi dành cho ngài, nhân danh ơn cứu mạng mà tôi sẽ khắc cốt ghi tâm đến cuối đời, tôi cầu xin ngài. Tốt nhất là ngài cứ tin những gì tôi nói. Đừng bận tâm đến tôi nữa. Hãy coi như tôi không hề tồn tại, coi như ngài chưa từng gặp tôi trong đời."

"Aramis cũng phải làm vậy sao, phu nhân?" D'Artagnan vặn vỏi, cơn ghen tức bốc lên ngùn ngụt.

"Đây là lần thứ hai hay thứ ba ngài nhai lại cái tên đó rồi đấy. Tôi đã bảo là tôi không biết anh ta cơ mà!"

"Phu nhân không biết gã đàn ông mà phu nhân vừa gõ cửa chớp gọi sao? Quả thực, phu nhân coi tôi là kẻ ngây thơ quá rồi đấy!"

"Ngài hãy thú nhận đi, ngài chỉ đang bịa chuyện, dựng lên cái nhân vật ấy cốt để cạy miệng tôi phải không?"

"Tôi chẳng hề bịa đặt chuyện gì cả, thưa phu nhân. Tôi cũng chẳng dựng lên ai hết. Tôi chỉ nói đúng sự thật đen tối mà thôi."

"Và ngài vẫn khăng khăng có một người bạn sống trong ngôi nhà đó sao?"

"Tôi đã nói thế, và tôi xin khẳng định lại lần thứ ba: ngôi nhà đó là nơi bạn tôi trọ, và người bạn ấy chính là Aramis."

"Mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đấy thôi," người thiếu phụ lầm bầm. Rồi nàng nói lớn: "Không, thưa ngài, xin ngài hãy im lặng cho."

"Nếu phu nhân có thể thấu tỏ lòng tôi," D'Artagnan ngậm ngùi, "phu nhân sẽ thấy trong đó ngổn ngang những nỗi tò mò xé ruột khiến phu nhân phải thương xót, và một tình yêu nồng cháy đến mức phu nhân sẽ tự nguyện giãi bày tất cả. Chúng ta nào có gì phải e ngại những người yêu thương mình."

"Ngài nói tiếng yêu đường đột quá đấy, thưa ngài," phu nhân lắc đầu ngán ngẩm.

"Đó là bởi tình yêu cũng bất thần đánh úp lấy tôi, và đây lại là lần đầu tiên tôi nếm trải. Cũng bởi tôi đương độ tuổi hai mươi."

Người thiếu phụ lén đưa mắt nhòm chàng trai trẻ.

"Nghe này, tôi đã nắm được thóp rồi," D'Artagnan lấn tới. "Khoảng ba tháng trước, tôi suýt thì sống mái một phen với Aramis cũng vì một chiếc khăn tay y hệt chiếc phu nhân vừa đưa cho người phụ nữ trong nhà anh ta. Vì hai chiếc mang cùng một dấu hiệu, tôi dám chắc chắn như thế."

"Thưa ngài," người thiếu phụ thở dài, "những câu hỏi dồn dập của ngài thực sự làm tôi nhức óc rồi đấy, tôi thề."

"Nhưng thưa phu nhân, người cẩn trọng như phu nhân hãy thử nghĩ mà xem, lỡ phu nhân bị tóm cùng chiếc khăn tay đó, chiếc khăn bị tịch thu, thì chẳng phải phu nhân sẽ lãnh đủ hậu quả sao?"

"Hậu quả gì chứ? Ký tự trên đó là tên tôi mà - C. B., Constance Bonacieux."

"Hoặc cũng có thể là Camille de Bois-Tracy."

"Im đi, thưa ngài! Một lần nữa, xin ngài im lặng cho! Than ôi, hiểm nguy giáng xuống đầu tôi chẳng đủ sức ngăn cản ngài, vậy thì hãy nghĩ tới những tai ương mà chính ngài sẽ phải chuốc lấy!"

"Tôi ư?"

"Đúng thế! Bầu bạn với tôi, ngài sẽ phải đối mặt với cảnh lao tù, thậm chí là cái chết."

"Nếu vậy thì tôi càng không thể rời nửa bước."

"Thưa ngài!" người thiếu phụ chắp hai tay, khẩn thiết van nài, "nhân danh Chúa, nhân danh danh dự của một người lính, nhân danh phép lịch thiệp của một quý ông, xin ngài hãy đi đi! Nghe kìa, chuông đồng hồ đang điểm nửa đêm rồi! Đến giờ tôi có hẹn rồi."

"Thưa phu nhân," chàng trai trẻ cất lời rồi kính cẩn cúi chào; "Tôi sao nỡ chối từ khi được phu nhân khẩn cầu bằng lời lẽ nhường này. Hãy an tâm; tôi sẽ đi ngay."

"Nhưng ngài sẽ không bám theo tôi chứ? Không rình rập chứ?"

"Tôi sẽ đi thẳng về nhà."

"Chao ôi, tôi biết tỏng ngài là một chàng trai gan dạ và tốt bụng mà," phu nhân Bonacieux thốt lên. Nàng đưa một tay cho chàng, tay kia thì đặt lên nắm đấm của một cánh cửa nhỏ gần như chìm nghỉm vào vách tường.

D'Artagnan chộp lấy bàn tay mềm mại ấy, đặt lên đó một nụ hôn nồng cháy.

"Than ôi! Ước gì tôi chưa từng gặp gỡ phu nhân!" D'Artagnan buột miệng. Chút thô lỗ ngây ngô ấy lại hợp nhãn phụ nữ hơn mọi thứ hào nhoáng giả tạo, bởi nó lột trần những suy tư sâu thẳm, chứng minh rằng con tim đã hoàn toàn lấn át lý trí.

"Chà!" phu nhân Bonacieux âu yếm đáp lời, khẽ xiết lấy tay D'Artagnan khi chàng vẫn đang lưu luyến chưa chịu buông. "Tôi thì không bi quan đến thế đâu. Lỡ dở hôm nay đâu có nghĩa là mất nhau mãi mãi. Biết đâu chừng, khi rũ bỏ được những gánh nặng này, tôi lại có thể thỏa mãn trí tò mò của ngài thì sao?"

"Vậy phu nhân có dành lời hứa hẹn tuyệt vời đó cho tình yêu của tôi không?" D'Artagnan reo lên, sung sướng đến mờ cả lý trí.

"Ồ, chuyện đó thì tôi không hứa trước đâu nhé. Còn phải xem ngài đánh thức được những cảm xúc gì trong tôi đã."

"Vậy hôm nay, thưa phu nhân..."

"Ồ, riêng hôm nay, tôi chỉ có thể đền đáp ngài bằng lòng biết ơn thôi."

"Trời ạ! Phu nhân quả là đầy sức hút," D'Artagnan buồn thiu cất lời; "và phu nhân đang lợi dụng tình yêu của tôi."

"Không hề, tôi chỉ đang nương nhờ lòng hào hiệp của ngài thôi. Nhưng cứ vui vẻ lên; với một số người, rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đấy cả thôi."

"Ôi, phu nhân đã biến tôi thành người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian rồi! Xin đừng quên buổi tối hôm nay... xin đừng quên lời hứa đó nhé."

"Bằng lòng đi chàng trai. Khi thời cơ tới, tôi sẽ nhớ lại tất cả. Giờ thì xin ngài hãy đi cho, nhân danh Chúa! Người ta hẹn tôi lúc nửa đêm, và tôi đã trễ hẹn rồi."

"Mới trễ có năm phút thôi mà."

"Đúng vậy, nhưng trong một số hoàn cảnh, năm phút dài đằng đẵng tựa năm thế kỷ."

"Nhất là khi người ta đang yêu."

"Chà! Và ai nói với ngài là tôi không có một mảnh tình vắt vai nào?"

"Vậy ra người đang đợi phu nhân là đàn ông sao?" D'Artagnan thốt lên. "Một gã đàn ông!"

"Cái điệp khúc này lại bắt đầu rồi đấy!" phu nhân Bonacieux nhếch mép cười, không giấu nổi sự sốt ruột.

"Không, không. Tôi đi đây, tôi đi ngay đây! Tôi tin phu nhân. Tôi muốn sự hi sinh của mình trọn vẹn ý nghĩa, dẫu cho đó chỉ là sự mù quáng ngốc nghếch. Tạm biệt phu nhân, tạm biệt!"

Và như thể phải vận dụng chút sức lực tàn dư cuối cùng để dứt bỏ bàn tay ngọc ngà đang nắm lấy, chàng lao vụt đi. Đang chạy mải miết, văng vẳng phía sau lưng chàng là ba tiếng gõ nhẹ mà dứt khoát của phu nhân Bonacieux, y hệt như lúc gõ vào cửa chớp. Chạy đến góc phố, chàng ngoái cổ nhìn lại. Cánh cửa nhỏ hé mở rồi đóng sập ngay tức khắc. Cô vợ xinh đẹp của lão chủ tiệm quần áo đã hoàn toàn biến mất.

D'Artagnan tiếp bước trên đường. Cậu đã thề không theo dõi phu nhân Bonacieux. Dù cho mạng sống của cậu có phụ thuộc vào điểm đến của nàng hay kẻ sẽ tháp tùng nàng chăng nữa, D'Artagnan vẫn kiên quyết trở về nhà, bởi lẽ cậu đã trót buông lời hứa. Chỉ năm phút sau, cậu đã đặt chân tới phố des Fossoyeurs.

"Tội nghiệp Athos!" cậu thầm nghĩ; "anh ấy sẽ chẳng tài nào hiểu nổi cơ sự này. Khéo anh ấy đã ngủ vùi trong lúc chờ mình, hoặc giả đã về nhà, rồi lại thấy một người phụ nữ tìm đến tận nơi. Một người phụ nữ ở bên Athos! Mà xét cho cùng," D'Artagnan miên man, "chắc mẩm cũng có một bóng hồng nào đó ở cùng Aramis. Mọi chuyện kỳ lạ đến khó tin; và tôi thực tò mò muốn biết cái kết sẽ ra sao."

"Tệ lắm, thưa ngài, tệ lắm!" một giọng nói vang lên đáp lời mà chàng trai trẻ lập tức nhận ra là của Planchet. Số là, do mải mê lẩm bẩm thành tiếng như thói quen của những kẻ đang chìm đắm trong suy tư, cậu đã bước hẳn vào con hẻm, nơi cuối đường có cầu thang dẫn thẳng lên phòng mình.

"Sao lại tệ? Ngươi lảm nhảm gì thế, đồ ngốc?" D'Artagnan gặng hỏi. "Chuyện gì đã xảy ra?"

"Đủ mọi tai ương giáng xuống."

"Cái gì?"

"Đầu tiên, ngài Athos đã bị bắt."

"Bị bắt! Athos bị bắt! Tại sao chứ?"

"Ngài ấy bị phát giác ngay trong phòng ngài; bọn chúng đã nhầm ngài ấy với ngài."

"Thế ngài ấy bị ai bắt?"

"Bọn lính gác do chính đám người mặc đồ đen mà ngài từng đánh đuổi dẫn đến."

"Tại sao ngài ấy không xưng danh? Sao ngài ấy không bảo bọn chúng rằng ngài ấy chẳng dính líu gì đến chuyện này?"

"Ngài ấy cẩn trọng không làm vậy, thưa ngài. Trái lại, ngài ấy bước đến gần tôi và căn dặn: ‘Chính chủ nhân của ngươi mới là người cần tự do vào lúc này chứ không phải ta, bởi cậu ấy nắm rõ mọi chuyện còn ta thì mù tịt. Chúng sẽ đinh ninh rằng cậu ấy đã sa lưới, và điều đó sẽ câu giờ cho cậu ấy. Ba ngày nữa ta sẽ khai báo danh tính, và chắc chắn chúng sẽ phải thả ta ra.’"

"Tuyệt vời thay, Athos! Thật là một trái tim cao thượng!" D'Artagnan lẩm bẩm. "Ta hiểu anh ấy quá rõ ở điểm này! Thế rồi bọn lính đã làm gì?"

"Bốn tên áp giải ngài ấy đi, tôi cũng chẳng rõ về đâu - có lẽ tới ngục Bastille hoặc Pháo đài l’Evêque4. Hai tên nán lại cùng đám người mặc đồ đen, chúng sục sạo khắp chốn và cuỗm đi mọi giấy tờ. Hai tên còn lại đứng gác ngay cửa suốt buổi khám xét. Khi mọi việc xong xuôi, chúng kéo nhau đi sạch, bỏ lại ngôi nhà trống hoác chẳng ai trông coi."

"Thế còn Porthos và Aramis?"

"Tôi chẳng thấy bóng dáng họ; họ không đến."

"Nhưng họ có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, ngươi đã để lại lời nhắn là ta đang đợi họ chứ?"

"Vâng, thưa ngài."

"Tốt, vậy thì cấm có nhúc nhích; nếu họ tới, hãy kể ngọn ngành chuyện đã xảy ra. Bảo họ đến chờ ta ở quán Pomme-de-Pin. Nơi này e là hung hiểm; ngôi nhà có thể đã bị theo dõi. Ta phải tức tốc đến chỗ ngài de Tréville để bẩm báo mọi chuyện, và sẽ gặp họ ở đó."

"Rõ, thưa ngài," Planchet đáp lời.

"Nhưng ngươi sẽ bám trụ chứ; ngươi không sợ à?" D'Artagnan quay lại, cố ý khích lệ lòng can đảm cho người hầu.

"Cứ yên tâm, thưa ngài," Planchet vỗ ngực; "ngài chưa rành về tôi đâu. Tôi vô cùng gan dạ một khi đã hạ quyết tâm. Vạn sự chỉ khởi đầu nan thôi. Thêm nữa, tôi là người vùng Picard5 mà."

"Vậy là rõ rồi nhé," D'Artagnan nói; "ngươi thà chết chứ không bỏ vị trí chứ?"

"Vâng, thưa ngài; tôi sẵn sàng làm mọi thứ để chứng minh lòng trung thành với ngài."

"Tốt lắm!" D'Artagnan thầm đắc ý. "Có vẻ phương pháp răn đe mình áp dụng với thằng bé này thật sự phát huy tác dụng. Có dịp mình sẽ xài lại chiêu này."

Thế rồi, dù đôi chân đã rã rời sau một ngày cuốc bộ rong ruổi, D'Artagnan vẫn dồn hết sự nhanh nhẹn còn lại, lao thẳng về phía dinh thự của ngài de Tréville.

Nhưng ngài de Tréville lại không có ở dinh. Đội lính của ông đang nhận phiên gác tại cung điện Louvre; và ngài cũng túc trực tại đó cùng quân lính của mình.

Việc yết kiến ngài de Tréville là điều bắt buộc; phải báo cáo ngay cho ngài tình hình nguy cấp này. D'Artagnan đánh liều tìm cách đột nhập vào cung điện Louvre. Bộ quân phục lính gác thuộc đội của ngài Dessessart hẳn sẽ là tấm thẻ thông hành hữu hiệu.

Nghĩ là làm, cậu rảo bước dọc phố des Petits Augustins, đi men lên bến tàu để hướng tới Cây Cầu Mới. Thoạt đầu cậu định vẫy phà sang sông; nhưng khi ra sát mép nước, theo thói quen cậu thò tay vào túi, chợt chưng hửng nhận ra mình chẳng còn lấy một đồng cắc lẻ để trả tiền đò.

Lúc vừa leo lên đến đỉnh phố Guénegaud, đập vào mắt cậu là hai bóng người vừa khuất dạng khỏi phố Dauphine với dáng điệu vô cùng khả nghi. Một nam một nữ đi sát bên nhau. Dáng dấp người phụ nữ hao hao phu nhân Bonacieux; còn gã đàn ông lại có nét tương đồng đến kỳ lạ với Aramis.

Hơn thế nữa, người phụ nữ khoác trên mình chiếc áo choàng màu đen mà D'Artagnan vẫn nhớ như in từng in bóng trên cánh cửa chớp ở phố Vaugirard và cánh cửa ở phố de la Harpe. Chưa hết, gã đàn ông lại còn khoác bộ đồng phục lính ngự lâm quen thuộc.

Mũ trùm đầu của người phụ nữ kéo sụp xuống che khuất mặt, còn người đàn ông lấy khăn tay che kín nửa khuôn mặt. Sự cẩn trọng thái quá này tố cáo khao khát muốn giấu nhẹm tung tích của cả hai.

Họ rẽ lên cầu. Đó cũng chính là lộ trình D'Artagnan đang nhắm tới cung điện Louvre. Cậu lập tức bám gót.

Chưa đầy hai mươi bước chân, cậu đã đoan chắc rằng người phụ nữ kia không ai khác ngoài phu nhân Bonacieux, và gã đàn ông đi cùng chính là Aramis.

Ngay khoảnh khắc ấy, mầm mống ghen tuông cào xé tâm can cậu. Cậu thấy mình như kẻ bị phản bội kép, bởi cả người bạn chí cốt lẫn người đàn bà cậu vừa trót trao trái tim. Phu nhân Bonacieux đã lấy mọi vị thần ra thề thốt rằng nàng chẳng hề quen biết Aramis; vậy mà chỉ mười lăm phút sau những lời đinh ninh ấy, nàng lại đang khoác tay hắn đầy tình tứ.

D'Artagnan chẳng buồn đoái hoài đến việc mình mới quen người vợ xinh đẹp của gã bán quần áo vỏn vẹn ba giờ đồng hồ. Cậu quên khuấy rằng nàng chẳng nợ nần cậu điều gì ngoài lòng biết ơn vì đã cứu mạng nàng khỏi đám mặc đồ đen có ý đồ bắt cóc, và nàng cũng chẳng hề buông lời hứa hẹn trao thân gửi phận nào cho cậu. Cậu cứ tự coi mình là một gã tình lang bị ruồng rẫy, bị cắm sừng và biến thành trò cười. Máu nóng bốc lên ngùn ngụt, cơn thịnh nộ bừng bừng trên mặt; cậu quyết chí phải làm cho ra nhẽ.

Thấy có kẻ bám đuôi, cặp đôi nam nữ vội vã rảo bước. D'Artagnan lập tức hành động. Cậu lao lên chặn đầu, rồi quay ngoắt lại đối diện họ ngay trước tòa nhà Samaritaine6, nơi ánh đèn đường hắt ánh sáng sáng rực cả một đoạn cầu.

D'Artagnan đứng khựng lại cản đường, buộc hai người kia cũng phải dừng bước.

"Ngài muốn gì, thưa ngài?" người lính ngự lâm gắt lên, lùi lại một bước. Giọng nói lơ lớ đặc sệt âm sắc ngoại quốc của hắn lập tức tát một gáo nước lạnh vào những suy diễn của D'Artagnan.

"Không phải Aramis!" cậu thảng thốt.

"Không, thưa ngài, không phải Aramis. Và qua tiếng kêu kinh ngạc của ngài, tôi đoán ngài đã nhầm tôi với một người khác. Tôi tha thứ cho sự lỗ mãng này."

"Ngài tha thứ cho tôi?" D'Artagnan gầm lên.

"Đúng vậy," người lạ mặt lạnh lùng đáp. "Nào, hãy tránh đường cho tôi đi tiếp, giữa chúng ta chẳng có ân oán gì sất."

"Ngài nói chí phải, thưa ngài, giữa tôi và ngài không có chuyện gì cả. Nhưng với phu nhân đây thì có đấy."

"Với phu nhân này? Ngài đâu có quen biết cô ấy," người lạ mặt phản bác.

"Ngài lầm rồi, thưa ngài; tôi biết cô ấy quá rõ là đằng khác."

"Ôi," phu nhân Bonacieux cất lời, giọng mang chút oán trách, "ôi, thưa ngài, tôi đã nhận được lời hứa của một người lính và lời thề của một quý ông. Tôi đã đinh ninh có thể đặt trọn niềm tin vào ngài."

"Và tôi, thưa phu nhân!" D'Artagnan ấp úng; "phu nhân cũng đã hứa với tôi-"

"Khoác tay tôi đi, thưa phu nhân," người lạ mặt gạt ngang, "chúng ta phải đi tiếp thôi."

Thế nhưng, dù bàng hoàng, suy sụp và bị đè nén bởi chuỗi sự kiện dồn dập, D'Artagnan vẫn khoanh tay đứng sừng sững, chắn ngang lối đi của người lính ngự lâm và phu nhân Bonacieux.

Người lính ngự lâm sải hai bước lên phía trước, thẳng tay xô D'Artagnan dạt sang một bên. Chàng trai trẻ lùi lại một bước, tay rút phắt thanh gươm. Gần như cùng lúc, với một tốc độ chớp nhoáng, người lạ mặt cũng tuốt gươm khỏi vỏ.

"Nhân danh Chúa, Đức ngài!" phu nhân Bonacieux hét lên thất thanh, lao mình vào giữa hai mũi kiếm đang chực chờ đoạt mạng nhau và dùng tay không nắm lấy lưỡi gươm.

"Đức ngài!" D'Artagnan kinh hô, như vừa bừng tỉnh bởi một tia sáng xẹt qua tâm trí, "Đức ngài! Trăm ngàn lần xin thứ tội, thưa ngài, nhưng chẳng hay ngài chính là-"

"Đức ngài Công tước Buckingham," phu nhân Bonacieux thều thào; "và bây giờ thì ngài có thể hại chết tất cả chúng ta rồi đấy."

"Đức ngài, Phu nhân, tôi xin ngàn lần tạ lỗi! Nhưng tôi đã trót yêu nàng, Đức ngài, và cơn ghen đã làm tôi lú lẫn. Hẳn ngài cũng thấu hiểu nỗi khổ của kẻ si tình, Đức ngài. Xin hãy rộng lượng tha thứ, và xin cho phép kẻ hèn này đem mạng sống ra để phục vụ ngài, thưa Đức ngài?"

"Cậu là một chàng trai gan dạ," Buckingham nói, chìa tay về phía D'Artagnan. Chàng lính trẻ kính cẩn đón lấy. "Cậu nguyện phục vụ ta; ta cũng sẽ nhận lấy bằng sự chân thành đáp lại. Hãy đi theo bọn ta, giữ khoảng cách hai mươi bước cho đến tận cổng Louvre. Kẻ nào dám bén mảng theo đuôi, hãy giết không tha!"

D'Artagnan kẹp thanh gươm trần dưới nách, để cho vị công tước và phu nhân Bonacieux đi trước đúng hai mươi bước, rồi lặng lẽ bám theo, sẵn sàng tử vì đạo để thi hành mệnh lệnh của vị đại thần cao quý, lịch lãm bậc nhất dưới trướng vua Charles đệ Nhất.

May mắn thay, cậu chẳng có cơ hội nào để chứng tỏ sự tận trung với công tước. Người phụ nữ trẻ và chàng lính ngự lâm giả danh đẹp trai đã lọt vào cung điện Louvre qua lối cổng nhỏ Echelle7 mà không vấp phải bất kỳ sự cản trở nào.

Về phần mình, D'Artagnan lập tức quay ngoắt về quán rượu Pomme-de-Pin, nơi cậu thấy Porthos và Aramis đang mỏi mắt chờ đợi. Chẳng thèm đả động đến sự kinh hoàng và phiền toái vừa gây ra, cậu thản nhiên thông báo rằng mình đã tự thân giải quyết êm xuôi công việc mà trong một phút yếu lòng cậu ngỡ phải nhờ vả đến họ.

Trong khi đó, vì đã bị lôi cuốn vào guồng quay của câu chuyện, chúng ta đành để ba người bạn tự do tự tại, để bám theo gót Công tước Buckingham và người dẫn đường của ngài, dấn bước vào chốn mê cung sâu thẳm của cung điện Louvre.



  1. Một vùng đất lịch sử (nay thuộc Bỉ và Pháp) từng là chiến trường khốc liệt giữa vương quốc Pháp và Tây Ban Nha vào thế kỷ 17. Tác giả ví von việc theo đuổi phụ nữ ở Paris lúc bấy giờ cũng cam go và cần nhiều chiến thuật như đang tham chiến tại vùng đất này. 

  2. Một thán từ tiếng Pháp cổ, có nghĩa là "Thề có Chúa!" (Par Dieu), thường được dùng để bộc lộ sự ngạc nhiên, quả quyết hoặc bực tức. 

  3. D'Artagnan xuất thân từ vùng Gascony (miền nam nước Pháp). Người vùng này thường được người đương thời gán cho những đặc điểm như dũng cảm, nhanh nhẹn, nóng nảy và đôi khi có phần khoác lác. 

  4. Ngục Bastille và Pháo đài l’Evêque (For-l'Évêque) là hai nhà tù khét tiếng ở Paris thời bấy giờ, thường được dùng để giam giữ các tội phạm chính trị hoặc những người đắc tội với giới quyền thế. 

  5. Picard (thuộc vùng Picardie) là một khu vực ở miền bắc nước Pháp. Lời nói của người hầu Planchet ngụ ý người xuất thân từ vùng này có tiếng là lỳ lợm, bướng bỉnh nhưng lại rất dũng cảm và trung thành. 

  6. La Samaritaine nguyên gốc là một trạm bơm nước lớn nằm trên Cây Cầu Mới (Pont Neuf). Đây là một điểm mốc nổi tiếng và là một trong số ít những khu vực hiếm hoi ở Paris thế kỷ 17 được thắp sáng bằng đèn vào ban đêm. 

  7. L'Échelle là một trong những lối vào phụ nằm khuất của cung điện Louvre, thường được dùng cho người hầu hoặc để ra vào bí mật nhằm tránh sự dòm ngó của lính gác cổng chính.