Chương LVI. NGÀY BỊ GIAM CẦM THỨ NĂM

Tuy nhiên, Milady đã nắm chắc một nửa phần thắng trong tay, và thành công bước đầu ấy càng nhân đôi sức mạnh cho nàng.

Việc thu phục những gã đàn ông hời hợt, những kẻ mà thói phù hoa chốn cung đình đã dọn sẵn đường cho nàng giăng lưới, vốn dĩ chẳng chút khó khăn so với những gì nàng từng làm. Milady thừa nhan sắc để không vấp phải bất kỳ sự kháng cự nào về mặt thể xác, và cũng thừa khéo léo để lách qua mọi rào cản nơi lý trí.

Nhưng lần này, nàng phải đối phó với một bản tính thô ráp, khép kín, một kẻ đã trở nên chai sạn bởi quá trình rèn luyện khắc nghiệt. Đức tin cùng những giáo điều nghiêm ngặt đã biến Felton thành một gã đàn ông hoàn toàn miễn nhiễm trước những cám dỗ tầm thường. Trong khối óc phi phàm ấy chỉ sục sôi những mưu đồ quá đỗi lớn lao, những hoài bão quá đỗi cuồng nhiệt, đến mức chẳng còn lấy một kẽ hở cho tình yêu trần tục hay những xúc cảm bốc đồng-thứ tình cảm vốn chỉ nảy nở trong sự nhàn hạ và lớn dần lên cùng thói sa đọa. Thế nhưng, bằng tấm áo choàng đức hạnh giả tạo, Milady đã chọc thủng bức tường định kiến của một gã đàn ông vốn mang lòng ác cảm sâu sắc với nàng. Và bằng sắc đẹp kiều diễm của mình, nàng đã làm rung chuyển trái tim của một kẻ xưa nay vẫn luôn tự hào về sự trong sạch và thuần khiết. Nói tóm lại, qua ngòi nổ thử nghiệm trên một khối đá cứng đầu nhất mà tạo hóa và tôn giáo có thể ném vào tay nàng, Milady đã khám phá ra những sức mạnh nội tại mà chính nàng trước đây cũng chưa từng ý thức được.

Dẫu vậy, đã không ít lần trong suốt buổi tối hôm ấy, nàng cảm thấy tuyệt vọng về số phận lẫn chính bản thân mình. Nàng không cầu xin Chúa trời, điều đó thì ai cũng rõ, nhưng nàng đặt trọn niềm tin vào ác quỷ-thứ quyền lực tối cao chi phối mọi ngóc ngách của cõi nhân sinh. Nhờ thế lực hắc ám ấy, giống như trong câu chuyện ngụ ngôn Ả Rập, chỉ cần một hạt lựu cũng đủ để hồi sinh cả một thế giới đã hoang tàn.

Đã chuẩn bị kỹ lưỡng để đón tiếp Felton, Milady dư sức giăng sẵn cạm bẫy cho ngày hôm sau. Nàng biết mình chỉ còn đúng hai ngày; một khi Buckingham đặt bút ký lệnh-và ngài sẽ ký càng dễ dàng hơn bởi nó mang một cái tên giả, khiến ngài chẳng thể nhận ra người phụ nữ bị nhắc tới là ai-một khi tờ lệnh ấy được ký, như chúng ta đã biết, gã nam tước sẽ tống nàng lên tàu ngay lập tức. Nàng thừa hiểu rằng một nữ lưu bị kết án lưu đày thì sức quyến rũ kém xa một quý bà được tiếng là đoan chính, người có nhan sắc rực rỡ tỏa sáng dưới ánh mặt trời, người có phong thái được giới mộ điệu ca tụng, và được vầng hào quang quý tộc điểm tô thêm vẻ lộng lẫy đầy mê hoặc. Việc trở thành một nữ tù nhân gánh chịu những hình phạt đớn đau và nhục nhã dẫu không làm suy suyển nhan sắc, nhưng lại là hòn đá tảng ngáng đường nàng khôi phục quyền lực. Giống như bao kẻ mang tài năng xuất chúng thực sự, Milady biết rõ điều gì mới xứng tầm với bản ngã và năng lực của mình. Sự nghèo khó làm nàng kinh tởm; sự hèn mọn tước đoạt đi hai phần ba sự vĩ đại trong nàng. Milady chỉ thực sự là một nữ hoàng khi ngự trị giữa những nữ hoàng. Niềm kiêu hãnh được vuốt ve là dưỡng khí không thể thiếu cho ách thống trị của nàng. Phải ra lệnh cho những kẻ thấp kém, với nàng, giống một nỗi sỉ nhục hơn là niềm vui thú.

Chắc chắn nàng sẽ trở về từ nơi lưu đày-nàng chưa từng mảy may nghi ngờ điều đó dù chỉ một giây; nhưng án lưu đày này có thể kéo dài bao lâu? Đối với một kẻ mang bản tính hiếu động và rực cháy tham vọng như Milady, những ngày không thể vươn cao là những ngày tàn lụi. Vậy có ngôn từ nào đủ sức lột tả nổi những tháng ngày nàng phải ngụp lặn dưới bùn sâu? Mất đi một năm, hai năm, ba năm, có khác nào một sự đày đọa vĩnh hằng; nhỡ đâu lúc nàng trở về thì Hồng y đã băng hà hoặc thất thế; nhỡ đâu lúc ấy D’Artagnan cùng đám bạn bè của hắn đang hân hoan trong chiến thắng, đang nhận từ tay hoàng hậu những phần thưởng xứng đáng cho lòng trung thành của chúng-đó là những viễn cảnh cấu xé tâm can mà một người phụ nữ như Milady không tài nào chịu đựng nổi. Vả lại, cơn giông tố đang gầm gào trong lồng ngực càng nhân đôi sức mạnh cho nàng, và nàng thề sẽ phá tan mọi bức tường ngục tối nếu trong một khoảnh khắc nào đó, thể xác này có thể vươn vai hóa khổng lồ cho tương xứng với tầm vóc của tâm trí nàng.

Rồi một điều càng thúc bách nàng phải lao lên giữa muôn trùng vây hãm, chính là ý nghĩ về vị Hồng y. Con người đa nghi, không biết mệt mỏi và luôn dò xét ấy sẽ nghĩ gì về sự im lặng của nàng-Hồng y, đâu chỉ là chỗ dựa duy nhất, là điểm tựa duy nhất, là người bảo hộ duy nhất của nàng lúc này, mà xa hơn nữa, ngài còn là công cụ tối thượng cho tương lai và kế hoạch báo thù của nàng? Nàng đi guốc trong bụng ngài; nàng thừa biết rằng nếu trở về với hai bàn tay trắng, thì việc than thở về cảnh giam cầm hay khóc lóc về những nỗi thống khổ mình đã nếm trải cũng thành công cốc. Hồng y sẽ chỉ đáp lại bằng sự điềm tĩnh đầy mỉa mai của một kẻ hoài nghi, kẻ luôn cậy nhờ vào cả quyền lực lẫn trí tuệ: "Cô không nên để mình bị bắt."

Nghĩ đến đó, Milady dồn hết mọi sinh lực, khe khẽ lầm bầm trong sâu thẳm tâm hồn cái tên Felton-tia sáng duy nhất còn le lói rọi tới nàng giữa chốn địa ngục mà nàng đang chìm đắm. Tựa như một con rắn độc cuộn mình rồi lại duỗi tung những vòng cuốn để ướm thử sức mạnh, nàng đã âm thầm bủa vây Felton từ trước bằng hàng ngàn mắt xích trong trí tưởng tượng ma quái của mình.

Dẫu vậy, thời gian vẫn vô tình trôi qua; từng giờ từng giờ nhích đi, dường như đang đánh thức chiếc đồng hồ điểm nhịp, và mỗi tiếng gõ của chiếc búa đồng lại vang vọng buốt nhói vào trái tim nữ tù nhân. Đúng chín giờ, Huân tước de Winter ghé thăm như thường lệ. Ngài cẩn thận kiểm tra cửa sổ, các chấn song, gõ gõ xuống sàn nhà và lên các bức tường, soi xét cả ống khói lẫn các cánh cửa. Tuyệt nhiên, trong suốt quá trình kiểm tra gắt gao và dông dài ấy, cả ngài lẫn Milady không hề thốt ra lấy nửa lời.

Chắc chắn cả hai đều ngầm hiểu rằng tình thế đã trở nên quá đỗi căng thẳng, chẳng còn rảnh rỗi để lãng phí thời gian vào những lời lẽ vô bổ hay những cơn thịnh nộ vô nghĩa.

"Chà," nam tước buông lời khi quay lưng bước đi, "đêm nay cô đừng hòng trốn thoát!"

Đúng mười giờ, Felton đến và cắt cử lính canh. Milady lập tức nhận ra bước chân của anh ta. Giờ đây nàng đã thuộc nằm lòng âm thanh ấy, hệt như một tình nhân khắc ghi bước chân người yêu trong trái tim mình; nhưng trớ trêu thay, Milady lại vừa căm ghét vừa khinh bỉ kẻ cuồng tín yếu ớt này.

Đó chưa phải là giờ hẹn. Felton không bước vào phòng.

Hai giờ sau, khi nửa đêm vừa điểm, lính canh bắt đầu đổi gác. Lần này đúng là giờ hẹn, và từ phút giây ấy, Milady chìm trong nỗi đợi chờ mòn mỏi. Tên lính gác mới bắt đầu đi lại dọc hành lang. Đúng mười phút sau, Felton xuất hiện.

Milady dỏng tai lắng nghe.

"Nghe này," chàng trai trẻ cất tiếng căn dặn tên lính canh. "Tuyệt đối không được rời khỏi vị trí trước cửa vì bất cứ lý do gì. Anh thừa biết đêm qua ngài Huân tước đã trừng phạt nặng nề một kẻ vì tội bỏ gác trong chốc lát, mặc dù lúc hắn vắng mặt, đích thân ta đã đứng gác thay."

"Vâng, tôi biết rõ thưa ngài," tên lính đáp.

"Vì vậy ta ra lệnh cho anh phải canh gác thật cẩn mật. Về phần ta, ta sẽ vào thăm nữ tù nhân này lần thứ hai, bởi ta e rằng cô ta đang rắp tâm tự kết liễu mạng sống của mình, và ta đã nhận được lệnh phải theo dõi cô ta gắt gao."

"Hay lắm!" Milady lầm bầm; "tên Thanh giáo khắc khổ cũng biết nói dối cơ đấy."

Về phần tên lính, hắn chỉ cười khẩy.

"Trời đất, trung úy!" hắn buông lời giễu cợt; "ngài chẳng đen đủi chút nào khi được giao những nhiệm vụ béo bở thế này đâu, nhất là nếu ngài Huân tước đã bật đèn xanh cho ngài ngó vào giường cô ả."

Felton đỏ bừng mặt. Nếu ở vào bất kỳ hoàn cảnh nào khác, anh ta đã quát tháo tên lính vì tội dám buông lời cợt nhả. Nhưng lúc này, tiếng thì thầm của lương tâm đang gào thét quá lớn khiến anh ta đành cắn răng chịu đựng, chẳng dám ho he nửa lời.

"Nếu ta gọi, hãy vào ngay," anh dặn dò. "Nếu có kẻ nào đến gần, hãy báo cho ta."

"Tuân lệnh trung úy," tên lính đáp.

Felton đẩy cửa bước vào phòng Milady. Nàng chậm rãi đứng dậy.

"Anh đây rồi!" nàng cất tiếng.

"Tôi đã hứa sẽ đến," Felton đáp, "và tôi đã giữ lời."

"Anh còn hứa với tôi một điều khác nữa cơ."

"Cái gì, lạy Chúa!" chàng trai trẻ thốt lên. Dù đã cố dằn lòng, anh ta vẫn cảm thấy hai đầu gối run rẩy và mồ hôi lạnh túa ra rịn ướt trán.

"Anh đã hứa sẽ mang đến một con dao, và để nó lại cho tôi sau cuộc nói chuyện của chúng ta."

"Xin đừng nhắc đến chuyện đó nữa, phu nhân," Felton nói. "Dù hoàn cảnh có bi đát đến đâu, tuyệt đối không một lý do nào có thể biện minh cho việc một tạo vật của Chúa lại tự tay kết liễu đời mình. Tôi đã suy nghĩ kỹ lại rồi, và tôi không thể, quyết không thể dung túng cho một tội lỗi tày trời như vậy."

"À, anh đã suy nghĩ lại!" nữ tù nhân đáp lời, từ từ ngồi xuống ghế bành với một nụ cười nửa miệng đầy khinh miệt; "và tôi cũng đã suy nghĩ lại."

"Về chuyện gì cơ?"

"Rằng tôi chẳng có gì để nói với một kẻ không biết giữ lời."

"Ôi, lạy Chúa!" Felton rên rỉ.

"Anh có thể lui ra," Milady lạnh lùng ra lệnh. "Tôi sẽ không mở miệng nói nửa lời."

"Đây là con dao," Felton nói, chậm rãi rút từ trong túi ra thứ vũ khí anh ta đã lén mang theo đúng như lời hứa. Nhưng khi chuẩn bị trao nó cho nữ tù nhân, tay anh ta lại chần chừ.

"Đưa tôi xem nào," Milady giục.

"Với mục đích gì?"

"Tôi lấy danh dự thề sẽ trả lại cho anh ngay tắp lự. Anh có thể đặt nó lên chiếc bàn kia, và đứng chắn giữa nó và tôi."

Felton đành đưa thứ vũ khí sắc lẹm cho Milady. Nàng cẩn thận miết nhẹ mũi dao lên đầu ngón tay để kiểm tra độ bén.

"Chà," nàng lên tiếng, trả lại con dao cho viên sĩ quan trẻ, "thép tốt và xịn đấy. Anh quả là một người bạn trung thành, Felton ạ."

Felton nhận lại con dao, rụt rè đặt nó lên bàn, đúng như những gì anh ta đã thỏa thuận với nữ tù nhân.

Milady đưa mắt dõi theo nhất cử nhất động của anh, khẽ gật đầu tỏ vẻ hài lòng.

"Bây giờ," nàng nói, "hãy lắng nghe tôi."

Thực ra lời yêu cầu này hoàn toàn thừa thãi. Viên sĩ quan trẻ đã đứng chôn chân trước mặt nàng, dỏng tai chờ đợi từng lời thốt ra như để nuốt trọn chúng.

"Felton," Milady cất giọng, mang theo một âm hưởng bi ai và trang trọng, "hãy tưởng tượng rằng em gái anh, con gái của cha anh, đang trút bầu tâm sự với anh. Khi còn trẻ, chỉ vì chút nhan sắc kém may mắn này, tôi đã bị gài bẫy lôi vào một âm mưu hèn hạ. Tôi đã chống cự. Những cuộc phục kích và bạo lực bủa vây quanh tôi ngày một nhiều, nhưng tôi vẫn kiên cường chống cự. Tôn giáo tôi phụng sự, Thượng đế tôi tôn thờ, bị đem ra báng bổ chỉ vì tôi đã kêu cầu tôn giáo ấy và Thượng đế ấy, nhưng tôi vẫn một lòng chống cự. Thế rồi, những nỗi nhục nhã cứ thế chất chồng lên vai tôi, và vì không thể khuất phục được linh hồn tôi, bọn chúng rắp tâm vấy bẩn thể xác tôi mãi mãi. Cuối cùng-"

Milady chợt nghẹn lời, và một nụ cười cay đắng thoáng lướt qua trên đôi môi kiều diễm.

"Cuối cùng," Felton giục giã, "cuối cùng, bọn chúng đã làm gì?"

"Cuối cùng, vào một buổi tối, kẻ thù của tôi quyết định bẻ gãy sự phản kháng mà hắn không tài nào khuất phục nổi. Đêm đó, hắn lén pha một liều thuốc ngủ cực mạnh vào nước uống của tôi. Vừa dùng bữa xong, tôi liền cảm thấy cả cơ thể chìm dần vào một cơn mê man kỳ lạ. Dẫu chưa hề mảy may nghi ngờ, một nỗi sợ hãi mơ hồ đã choáng ngợp tâm trí, khiến tôi dốc sức vùng vẫy chống lại cơn buồn ngủ đang ập tới. Tôi loạng choạng đứng dậy, toan chạy lại phía cửa sổ để kêu cứu, nhưng đôi chân đã hoàn toàn bất lực. Cả trần nhà tưởng chừng như đang đổ ụp xuống, muốn nghiền nát tôi dưới sức nặng ngàn cân. Tôi chới với dang tay, cố gắng kêu lên, nhưng cổ họng chỉ có thể thốt ra những âm thanh ú ớ không thành tiếng. Cơn lịm đi ập đến không sao cưỡng lại nổi. Tôi cố bám víu vào một chiếc ghế khi thấy mình sắp ngã quỵ, nhưng chút điểm tựa mỏng manh ấy nào có thấm tháp gì với đôi tay rã rời. Tôi khuỵu một bên gối, rồi cả hai gối đều đổ sụp. Tôi gắng gượng cầu nguyện, nhưng lưỡi đã cứng đờ. Hẳn là Chúa chẳng còn nghe hay thấy tôi nữa. Tôi gục ngã xuống sàn, làm mồi cho một giấc ngủ sâu tựa cái chết.

"Trong suốt giấc ngủ miên man ấy, chuyện gì đã xảy ra hay bao nhiêu thời gian đã trôi qua, tôi hoàn toàn không giữ lại chút ký ức nào. Điều duy nhất tôi còn nhớ là khoảnh khắc tỉnh dậy trên giường, giữa một căn phòng tròn với những món đồ nội thất xa hoa tột bậc, nơi ánh sáng chỉ len lỏi lọt vào qua một khe hở nhỏ xíu trên trần. Chẳng có lấy một cánh cửa nào dẫn vào phòng. Nơi đó hệt như một nhà ngục tráng lệ.

"Phải mất một lúc lâu tôi mới định hình được mình đang ở đâu và lờ mờ nhận ra những chi tiết vừa kể lại. Tâm trí tôi vùng vẫy trong vô vọng hòng rũ bỏ thứ bóng tối trĩu nặng của cơn mê mà tự thân không sao thức tỉnh nổi. Tôi mang máng nhớ về một chặng đường dài đã qua, về tiếng cỗ xe ngựa lăn bánh ầm ì, về một cơn ác mộng kinh hoàng vắt kiệt chút sức lực tàn tạ. Nhưng tất cả đều quá đỗi nhạt nhòa, hỗn mang trong đầu, tưởng chừng như những mảnh vỡ ấy thuộc về một kiếp sống khác, vậy mà lại đan xen với hiện thực trong một ranh giới hư ảo kỳ lạ.

"Trạng thái mà tôi rơi vào khi ấy quái gở đến mức có lúc tôi cứ ngỡ mình vẫn đang chìm trong mộng mị. Run rẩy, tôi gượng đứng lên. Quần áo được đặt ngay ngắn trên chiếc ghế bên cạnh, dù tôi chẳng hề nhớ mình đã cởi chúng ra hay lên giường ngủ từ lúc nào. Rồi thực tại tàn khốc dần phơi bày trước mắt, mang theo nỗi khiếp sợ tột cùng của một người phụ nữ vừa bị tước đoạt sự trinh bạch. Tôi không còn ở trong ngôi nhà quen thuộc nữa. Ánh sáng mặt trời chiếu rọi cho thấy một ngày đã trôi qua hơn quá nửa. Nếu tôi thiếp đi từ tối hôm trước, thì giấc ngủ ấy hẳn đã kéo dài suốt hai mươi bốn giờ ròng rã! Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trong cơn mê man đằng đẵng ấy?

"Tôi vội vã mặc lại quần áo. Từng cử động chậm chạp, cứng nhắc là minh chứng cho thấy tác dụng của liều thuốc ngủ hãy còn vương vấn chưa tan. Căn phòng này rõ ràng được bài trí để dành riêng cho một người phụ nữ. Thậm chí một ả đàn bà lẳng lơ nhất cũng chẳng cần ao ước gì thêm, bởi chỉ cần đưa mắt lướt qua, mọi khao khát xa xỉ nhất đều đã hiện diện đủ đầy.

"Chắc hẳn tôi chẳng phải nữ tù nhân đầu tiên bị giam cầm trong chốn ngục tù lộng lẫy này. Nhưng Felton à, anh cũng hiểu đấy, lồng son càng rực rỡ thì nỗi oán hận và kinh hoàng trong tôi lại càng khoét sâu.

"Phải, đó chính xác là một nhà ngục, bởi tôi đã tuyệt vọng tìm mọi cách thoát thân nhưng vô ích. Tôi gõ vào từng tấc tường, nuôi hy vọng tìm ra một cánh cửa ẩn giấu, nhưng khắp bốn bề, đáp lại tôi chỉ là những âm thanh trầm đục, đặc quánh của bức tường đá kiên cố.

"Tôi sục sạo quanh căn phòng không dưới hai mươi bận để lùng sục một lối thoát, nhưng hoàn toàn vô vọng. Kiệt quệ vì mỏi mệt và kinh hãi, tôi thẫn thờ gục xuống một chiếc ghế bành.

"Giữa lúc ấy, bóng tối buông xuống thật nhanh. Màn đêm kéo đến càng làm nỗi khiếp sợ trong tôi dâng trào. Tôi luống cuống không biết có nên nán lại chỗ mình đang ngồi hay không. Bao quanh tôi dường như là những hiểm nguy vô hình rình rập, sẵn sàng nuốt chửng tôi bất cứ khoảnh khắc nào. Dù cái bụng rỗng tuếch từ tối hôm trước, nhưng nỗi sợ hãi tột độ đã bóp nghẹt mọi cơn đói cồn cào.

"Bên ngoài vắng bặt tiếng động, không một âm thanh nào lọt vào để tôi có thể đong đếm thời gian. Tôi chỉ dám phỏng đoán lúc ấy hẳn đã bảy hoặc tám giờ tối, bởi đang độ tháng Mười nên trời sập tối rất nhanh.

"Đột nhiên, tiếng cánh cửa khẽ xoay trên bản lề làm tôi giật thót mình. Một quả cầu lửa vụt sáng phía trên ô kính trần nhà, hắt một luồng sáng chói lòa xuống căn phòng. Và tôi kinh hoàng nhận ra một gã đàn ông đang lù lù đứng đó, cách tôi chỉ vài bước chân.

"Giữa phòng, hệt như có phép thuật, một chiếc bàn bất thần hiện ra với hai bộ dao nĩa và bữa tối đã được dọn sẵn tinh tươm.

"Gã đàn ông đó, không ai khác, chính là kẻ đã dai dẳng săn đuổi tôi suốt một năm trời, kẻ đã thề sẽ làm nhục tôi bằng mọi giá. Và qua những lời cợt nhả đầu tiên thốt ra từ miệng hắn, hắn trắng trợn tuyên bố rằng mình đã đạt được thú tính khốn nạn ấy vào đêm hôm trước."

"Tên cặn bã!" Felton gầm gừ phẫn nộ.

"Đúng thế, một tên vô lại cặn bã!" Milady khóc nấc lên khi thấy lòng trắc ẩn của viên sĩ quan trẻ tuổi dâng trào; tâm hồn anh lúc này dường như đang treo lơ lửng trên từng lời kể bi thương của nàng. "Phải, một tên cặn bã! Hắn tưởng rằng, hãm hại được tôi trong cơn mê man thì mọi chuyện đã an bài. Hắn mò đến, đinh ninh rằng tôi sẽ cúi đầu chấp nhận sự nhục nhã ê chề khi sự đã rồi. Hắn đến, ngạo mạn đem khối tài sản kếch xù ra đổi lấy tình yêu của tôi.

"Bao nhiêu sự khinh bỉ kiêu hãnh và những lời nhục mạ cay độc nhất mà trái tim một người phụ nữ có thể chứa đựng, tôi đều trút sạch lên đầu gã đàn ông tồi tệ ấy. Nhưng chắc hẳn hắn đã quá quen với những lời nhiếc móc như thế. Hắn thản nhiên đứng nghe, hai tay khoanh trước ngực, nhếch mép cười khẩy. Chờ đến khi nghĩ tôi đã cạn lời, hắn lừ lừ tiến lại gần. Tôi lập tức lao về phía chiếc bàn, chộp lấy một con dao nhọn và chĩa thẳng vào ngực mình.

"'Ngài bước thêm nửa bước nữa xem,' tôi rít lên, 'ngoài việc hủy hoại danh tiết của tôi, ngài sẽ phải gánh thêm tội bức tử tôi đấy!'

"Chắc hẳn ánh mắt, giọng điệu và mọi cử chỉ của tôi lúc ấy toát lên một quyết tâm sắt đá, đủ sức lay chuyển cả những tâm hồn tàn nhẫn nhất, bởi lẽ hắn khựng lại.

"'Cái chết của nàng sao?' hắn cất giọng cợt nhả. 'Ồ không, nàng là một đóa hoa quá đỗi kiêu kỳ, ta đâu thể đánh mất nàng dễ dàng như vậy, nhất là khi ta mới nếm trải niềm hoan lạc chiếm hữu nàng duy nhất một lần. Tạm biệt nhé, người đẹp của ta. Ta sẽ kiên nhẫn đợi đến khi nàng ngoan ngoãn hơn rồi mới ghé thăm.'

"Buông xong những lời xấc xược ấy, hắn huýt sáo một tiếng. Quả cầu lửa đang soi sáng căn phòng vút lên rồi biến mất. Tôi lại chìm nghỉm trong màn đêm đen kịt. Ngay sau đó, tiếng cửa mở rồi đóng ầm lại vang lên; quả cầu lửa lại từ từ hạ xuống, và trong phòng chỉ còn lại sự cô độc bủa vây lấy tôi.

"Giây phút đó thật kinh hoàng tột độ. Nếu trước đó tôi còn cố bám víu vào chút nghi ngờ mỏng manh về bi kịch của mình, thì giờ đây tất thảy đã tan vụn trước hiện thực phũ phàng. Tôi đã sa vào vuốt cọp của một kẻ mà tôi không chỉ căm thù đến tận xương tủy, mà còn vô cùng khinh bỉ - một gã đàn ông dám làm mọi chuyện đê hèn, và chính hắn đã giáng xuống đời tôi một đòn chí mạng làm minh chứng cho sự bạo tàn của mình."

"Nhưng vậy gã đàn ông tồi tệ này rốt cuộc là ai?" Felton sốt sắng hỏi.

"Tôi thao thức suốt đêm trên chiếc ghế, phập phồng giật mình trước từng tiếng động nhỏ nhất, bởi đến nửa đêm thì ngọn đèn vụt tắt, dìm tôi vào bóng tối đặc quánh. Nhưng đêm dài rồi cũng trôi qua mà không có thêm bất cứ sự quấy nhiễu nào từ kẻ bức hại. Ban mai ló dạng. Chiếc bàn đã biến mất, chỉ còn lại mình tôi tay vẫn ghì chặt con dao nhọn.

"Con dao này giờ là chiếc phao cứu sinh duy nhất của đời tôi.

"Tôi đã kiệt quệ mỏi mệt. Đôi mắt sưng húp vì thức trắng, bởi tôi không dám chợp mắt dù chỉ một tích tắc. Ánh sáng ban ngày mang lại cho tôi chút cảm giác an toàn le lói. Tôi lê bước đến giường và thả mình ngã gục xuống nệm, tay quyết không rời con dao giải thoát, cẩn thận giấu nhẹm nó dưới gối.

"Khi tỉnh giấc, một bữa ăn mới đã được dọn sẵn tự bao giờ.

"Lần này, mặc cho nỗi sợ hãi bủa vây, mặc cho nỗi đau đớn giằng xé, tôi bắt đầu cảm thấy cái đói cồn cào gan ruột. Đã bốn mươi tám giờ trôi qua kể từ miếng ăn cuối cùng. Tôi nhón lấy chút bánh mì và vài quả dâu; rồi chợt nhớ đến liều thuốc ngủ từng bị lén bỏ vào nước, tôi dứt khoát không đụng đến thức uống dọn sẵn trên bàn, mà tự ra hứng một ly nước đầy từ vòi phun bằng đá cẩm thạch gắn trên tường, ngay phía trên bàn trang điểm.

"Thế nhưng, dù đã đề phòng cẩn thận, tâm trí tôi vẫn không thoát khỏi trạng thái hoảng loạn, kích động dữ dội suốt một khoảng thời gian dài. Tuy nhiên, nỗi sợ hãi lần này xem ra đã thừa thãi; cả ngày hôm ấy cứ thế trôi qua bình yên, không có lấy một điều kinh khủng nào xảy đến như tôi hằng lo sợ.

"Tôi còn tinh ý lén đổ đi một nửa bình nước trên bàn, hòng đánh lạc hướng, không để kẻ thù nhận ra sự đề phòng của mình.

"Chiều tà buông dần, mang theo màn đêm phủ xuống. Nhưng dẫu bóng tối có sâu thẳm đến mấy, đôi mắt tôi cũng đã quen dần. Xuyên qua màn đêm mờ ảo, tôi tận mắt chứng kiến chiếc bàn từ từ chìm tụt xuống sàn nhà; mười lăm phút sau, nó lại trồi lên, mang theo bữa tối. Cùng lúc ấy, ánh đèn vụt sáng, căn phòng lại được thắp lên rực rỡ.

"Tôi tự nhủ chỉ động vào những món đồ không thể bị tẩm thuốc ngủ. Hai quả trứng luộc và một ít trái cây tươi làm nên bữa tối đạm bạc; sau đó, tôi lại rót thêm một ly nước trong vắt từ chiếc vòi phun cứu sinh kia và uống cạn."

"Vừa nhấp ngụm đầu tiên, tôi đã thấy vị nước không giống như ban sáng. Sự nghi ngờ lập tức xâm chiếm tâm trí, và tôi khựng lại, dẫu đã trót uống hết nửa ly.

"Trong cơn kinh hãi, tôi hắt đổ phần nước còn lại rồi chôn chân chờ đợi, mồ hôi lạnh toát ra vã cả trán vì sợ hãi.

"Chắc hẳn một kẻ vô hình nào đó đã lén nhìn tôi hứng nước từ đài phun. Hắn đã lợi dụng niềm tin của tôi để giáng đòn hủy diệt, một âm mưu được toan tính lạnh lùng và theo đuổi một cách vô cùng tàn nhẫn.

"Chưa đầy nửa giờ sau, những triệu chứng quen thuộc lại ập đến. Thế nhưng, nhờ chỉ uống một nửa ly nước nên tôi có thể chống cự lâu hơn. Lần này, thay vì chìm hẳn vào giấc ngủ mê mệt, tôi chỉ rơi vào trạng thái lơ mơ. Tôi vẫn nhận thức được mọi thứ đang diễn ra xung quanh, nhưng cơ thể lại hoàn toàn mất đi sức lực để tự vệ hay chạy trốn.

"Tôi cố lê bước về phía giường hòng tìm kiếm thứ vũ khí bảo vệ duy nhất còn sót lại-đó là con dao cứu mạng. Vậy mà tôi không sao với tới chiếc gối ôm. Tôi gục xuống bằng hai đầu gối, hai tay bám chặt lấy chiếc cột giường; và rồi tôi biết mình đã hoàn toàn gục ngã."

Felton trở nên tái nhợt một cách đáng sợ, và một cơn rùng mình co giật chạy dọc khắp cơ thể anh.

"Và điều kinh hoàng nhất," Milady nghẹn ngào kể tiếp, giọng nàng lạc đi như thể vẫn đang nếm trải nỗi đớn đau của khoảnh khắc tồi tệ ấy, "là lúc bấy giờ tôi vẫn nhận thức rõ ràng mối hiểm nguy đang rình rập mình. Tâm hồn tôi, nếu có thể diễn tả như vậy, vẫn thức tỉnh bên trong một thân xác đang rã rời. Tôi vẫn nhìn thấy, vẫn nghe thấy. Quả thực mọi thứ diễn ra tựa như một giấc mộng, nhưng nó không hề bớt phần kinh khiếp.

"Tôi thấy chiếc đèn được kéo vụt lên, bỏ mặc tôi chìm trong bóng tối. Sau đó, tôi nghe thấy tiếng cọt kẹt quen thuộc của cánh cửa, dẫu rằng trước nay tôi mới chỉ nghe nó mở ra có hai lần.

"Tôi linh cảm có ai đó đang bước lại gần mình. Người ta thường bảo rằng, những kẻ khốn khổ bị kết án nơi sa mạc hoang vu ở châu Mỹ cũng cảm nhận được hơi thở của loài rắn độc khi chúng trườn đến y như vậy.

"Tôi muốn cố vùng vẫy; tôi muốn gào thét lên. Bằng một nỗ lực phi thường của ý chí, tôi thậm chí đã rướn người vươn dậy, nhưng rồi lại gục xuống ngay tức khắc, và ngã nhào vào vòng tay của kẻ đang bức hại tôi."

"Hãy nói cho tôi biết gã đàn ông đó là ai!" viên sĩ quan trẻ tuổi gào lên.

Chỉ bằng một cái liếc mắt, Milady đã thấu tỏ mọi nỗi xót xa mà nàng vừa khơi dậy trong lòng Felton khi cố tình xoáy sâu vào từng chi tiết thê thảm. Dẫu vậy, nàng vẫn quyết không buông tha, không để anh trốn tránh bất kỳ nỗi đau nào. Nàng càng cứa sâu vào trái tim anh, anh sẽ càng quyết tâm rửa hận cho nàng. Nàng lại cất lời, vờ như chẳng mảy may nghe thấy tiếng gào thét của anh, hay giả đò như thời khắc để hé lộ cái tên ấy vẫn chưa tới.

"Có điều, lần này gã vô lại không còn được thỏa sức giày vò một thân xác bất động vô tri nữa. Tôi đã kể với anh rằng, dù cơ thể không thể cử động như bình thường, tôi vẫn nhận thức được hiểm nguy bủa vây. Lúc đó, tôi đã vùng vẫy bằng tất cả sức tàn lực kiệt. Hẳn là tôi đã chống cự yếu ớt nhưng vô cùng dai dẳng, bởi tôi nghe rõ tiếng hắn càu nhàu: 'Đám Thanh giáo khốn khiếp! Ta thừa biết bọn chúng có thể làm mệt lử cả đao phủ, nhưng ta thật không ngờ chúng lại mạnh mẽ chống trả tình nhân của mình đến vậy!'

"Than ôi! Sự kháng cự tuyệt vọng này chẳng thể kéo dài được bao lâu. Tôi thấy sức lực mình cạn kiệt, và lần này, không phải cơn buồn ngủ đã dâng chiến thắng cho kẻ hèn hạ kia, mà là sự ngất lịm đi của tôi."

Felton lặng thinh lắng nghe, chẳng thốt lên một lời hay một tiếng động nào, ngoài biểu cảm đau đớn đến tột cùng đang giằng xé nội tâm. Những giọt mồ hôi vã ra trên vầng trán lạnh ngắt như đá cẩm thạch của anh, còn bàn tay anh giấu dưới lớp áo khoác thì đang cấu xé bầu ngực mình.

"Ý nghĩ đầu tiên lóe lên khi tôi tỉnh lại, đó là mò mẫm dưới gối để tìm con dao mà tôi đã vuột mất. Nếu nó không đủ để tự vệ, thì chí ít nó cũng có thể giúp tôi tự kết liễu đời mình.

"Nhưng Felton ơi, khi nắm lấy con dao ấy, một ý nghĩ kinh hoàng chợt vụt qua đầu tôi. Tôi đã thề sẽ kể cho anh nghe mọi chuyện, và tôi sẽ giữ lời. Tôi đã hứa sẽ phơi bày sự thật; nên tôi sẽ nói ra tất cả, cho dù điều đó có đẩy tôi vào chỗ chết."

"Ý nghĩ nảy sinh trong tâm trí phu nhân là phải trả thù gã đàn ông đó, có phải không?" Felton thét lên.

"Đúng vậy," Milady đáp. "Tôi biết ý nghĩ ấy không thuộc về một tín đồ Cơ đốc ngoan đạo; nhưng chắc chắn kẻ thù vĩnh cửu của linh hồn chúng ta, con sư tử vẫn ngày đêm gầm gừ rình rập quanh ta, đã gieo rắc nó vào tâm trí tôi. Nói tóm lại, tôi phải giãi bày với anh thế nào đây, Felton?" Milady tiếp lời, với giọng điệu của một người phụ nữ đang tự dày vò vì tội lỗi của mình. "Ý nghĩ ấy đã xuất hiện và không sao buông tha tôi. Chính vì ý định giết người này mà giờ đây tôi phải chịu hình phạt."

"Tiếp tục đi, xin phu nhân hãy kể tiếp đi!" Felton hối thúc; "Tôi đang nóng lòng muốn thấy phu nhân rửa được mối hận này!"

"Ồ, tôi đã hạ quyết tâm rằng sự việc đó phải diễn ra càng sớm càng tốt. Tôi không mảy may nghi ngờ việc hắn sẽ quay lại vào đêm hôm sau. Suốt cả ngày hôm đó, tôi chẳng có gì phải sợ hãi.

"Thế nên, khi đến giờ điểm tâm, tôi không ngần ngại ăn uống. Tôi định bụng sẽ vờ ăn tối, nhưng thực chất là không ăn gì cả. Lúc đó, tôi đành dùng bữa sáng để có sức chống chọi với việc nhịn đói vào buổi tối.

"Tôi chỉ giấu đi một ly nước còn thừa sau bữa sáng, bởi cơn khát chính là nỗi đày đọa khủng khiếp nhất khi tôi phải nhịn ăn nhịn uống suốt bốn mươi tám giờ liền.

"Ngày hôm đó trôi đi chẳng mang lại gì khác ngoài việc củng cố thêm quyết tâm mà tôi đã nung nấu. Tôi chỉ cẩn thận giữ cho nét mặt mình không phản bội lại những toan tính trong lòng, bởi tôi biết chắc mình đang bị theo dõi sát sao. Thậm chí, vài lần tôi còn cảm nhận được một nụ cười nhếch lên trên môi mình. Felton, tôi không dám nói cho anh biết tôi đã mỉm cười vì ý nghĩ gì đâu; anh sẽ kinh tởm tôi mất-"

"Kể tiếp đi! Xin hãy kể tiếp đi!" Felton dồn dập; "Phu nhân thấy rõ là tôi đang lắng nghe, và tôi đang háo hức muốn biết kết cục."

"Buổi tối rồi cũng buông xuống; mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ. Trong màn đêm mờ ảo như trước, bữa tối của tôi được dọn ra. Sau đó chiếc đèn được thắp sáng, và tôi ngồi vào bàn. Tôi chỉ ăn một chút trái cây. Tôi giả vờ rót nước từ bình, nhưng thực chất chỉ uống ngụm nước mình đã lén cất giữ trong ly. Việc tráo đổi này được thực hiện khéo léo đến mức lũ tay sai rình rập, nếu có, cũng chẳng thể nào sinh nghi.

"Sau bữa tối, tôi vờ tỏ ra rã rời y như đêm trước. Nhưng lần này, khi đầu hàng trước cơn mệt mỏi, hay nói đúng hơn là khi đã quen với hiểm nguy, tôi lê bước về phía giường, cởi bỏ áo choàng và nằm xuống.

"Tôi tìm thấy con dao vẫn nằm gọn ở nơi tôi cất giữ dưới gối. Trong khi vờ ngủ, tay tôi nắm chặt lấy cán dao như lên cơn co giật.

"Hai giờ đồng hồ dài đằng đẵng trôi qua mà chẳng có động tĩnh gì mới. Ôi, lạy Chúa! Ai mà lường trước được sự tĩnh lặng này nếu so với đêm hôm trước? Tôi bắt đầu lo sợ rằng hắn sẽ không đến.

"Cuối cùng, tôi thấy chiếc đèn từ từ kéo lên rồi biến mất hẳn vào sâu trong trần nhà. Căn phòng chìm nghỉm vào một màn đêm đen kịt và u ám, nhưng tôi vẫn căng mắt cố nhìn xuyên qua lớp bóng tối dày đặc ấy.

"Gần mười phút trôi qua; tôi chẳng nghe thấy âm thanh nào ngoài nhịp đập thình thịch của chính trái tim mình. Tôi khẩn cầu ông trời hãy mang hắn đến.

"Và rồi, tôi nghe thấy tiếng động lạch cạch quen thuộc của cánh cửa đang mở ra và đóng lại. Dẫu tấm thảm có dày đến mấy, tôi vẫn nghe được tiếng bước chân làm mặt sàn cọt kẹt. Bất chấp bóng tối, tôi vẫn nhận ra một bóng đen đang chầm chậm tiến về phía giường mình."

"Nhanh lên! Nhanh lên!" Felton nghẹt thở; "Phu nhân không thấy rằng từng lời của phu nhân đang thiêu đốt tâm can tôi như chì nóng chảy hay sao?"

"Sau đó," Milady rành rọt từng chữ, "sau đó tôi dồn hết chút sức tàn. Tôi tự nhủ rằng thời khắc trả thù, hay đúng hơn là thời khắc thực thi công lý, đã điểm. Tôi coi mình như một nàng Judith tái thế. Tôi thu mình lại, tay lăm lăm con dao, và khi thấy hắn đã ở sát bên, đang vươn tay ra hòng vồ lấy con mồi, lúc đó, cùng với một tiếng thét xé lòng chất chứa bao đớn đau và tuyệt vọng, tôi đã cắm phập lưỡi dao vào giữa ngực hắn.

"Tên cặn bã khốn nạn! Hắn đã lường trước tất cả. Ngực hắn được bọc bằng một lớp áo giáp lưới; con dao của tôi đã bị uốn cong khi đâm phải lớp áo giáp ấy.

"'Á à!' hắn rú lên, tóm chặt lấy tay tôi và giật phăng thứ vũ khí vừa phục vụ tôi một cách tồi tệ như thế, 'cô muốn lấy mạng ta phải không, cô nàng Thanh giáo xinh đẹp của ta? Nhưng đó không chỉ là sự ghê tởm, đó còn là sự vô ơn! Thôi nào, thôi nào, bình tĩnh lại đi, cô bé ngọt ngào của ta! Ta cứ ngỡ cô đã mềm lòng rồi. Ta đâu phải thứ bạo chúa thích giam cầm phụ nữ bằng vũ lực. Cô không yêu ta. Bằng sự ngạo mạn thường thấy, ta đã ngờ vực điều đó; nhưng giờ thì ta tin rồi. Ngày mai cô sẽ được trả tự do.'

"Tôi chỉ có một khao khát duy nhất lúc đó; đó là cầu xin hắn hãy giết tôi đi.

"'Hãy coi chừng!' tôi rít lên, 'vì sự tự do của tôi chính là nỗi ô nhục của ngài.'

"'Nói rõ xem nào, nàng tiên xinh đẹp của ta!'

"'Đúng vậy; vì ngay khi bước chân ra khỏi chốn này, tôi sẽ phanh phui tất cả. Tôi sẽ tố cáo tội ác bạo hành mà ngài đã gây ra cho tôi. Tôi sẽ kể lại những ngày tháng bị giam cầm nhục nhã. Tôi sẽ vạch trần cái chốn ô uế này. Ngài quyền cao chức trọng đấy, thưa ngài Huân tước, nhưng hãy run sợ đi! Trực tiếp trên ngài còn có Đức Vua; và trên cả Đức Vua chính là Thượng đế!'"

"Dẫu kẻ bức hại tôi có giỏi kiềm chế đến mấy, hắn vẫn sơ ý để lộ một thoáng giận dữ. Tôi chẳng thể thấy rõ nét mặt hắn, nhưng vẫn cảm nhận được cánh tay hắn đang run lên bần bật dưới bàn tay tôi.

'Vậy thì cô đừng hòng bước chân ra khỏi chốn này,' hắn gằn giọng.

'Hay lắm!' tôi thét lên. 'Thế thì chốn ngục tù này sẽ trở thành nấm mồ của tôi. Tôi sẽ bỏ mạng tại đây, rồi ngài sẽ thấy, một hồn ma đeo đẳng kết án ngài liệu có đáng sợ hơn một kẻ còn sống buông lời đe dọa hay không!'

'Cô làm gì còn món vũ khí nào trong tay.'

'Vẫn còn một thứ vũ khí mà sự tuyệt vọng luôn đặt vào tay bất cứ sinh linh nào đủ can đảm để sử dụng. Tôi sẽ tuyệt thực cho đến chết.'

'Thôi nào,' tên ác ôn mỉa mai, 'hòa bình chẳng phải tốt đẹp hơn hẳn một cuộc chiến thế này sao? Ta sẽ trả lại tự do cho cô ngay tắp lự; ta sẽ ngợi ca cô là biểu tượng của đức hạnh vẹn toàn; ta sẽ suy tôn cô là nàng Lucretia1 của nước Anh.'

'Và tôi sẽ vạch trần ngài là tên Sextus2 đê tiện. Tôi sẽ tố cáo ngài trước toàn thể thiên hạ, y như cách tôi đã cáo buộc ngài trước Đức Chúa Trời; và nếu cần, cũng như Lucretia, tôi nguyện dùng máu của chính mình để ký vào bản án ấy, tôi thề đấy!'

'Á chà!' kẻ thù của tôi buông lời cợt nhả. 'Đó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Có Chúa chứng giám! Suy cho cùng, cô ở lại đây cũng đâu có tệ. Cô sẽ chẳng thiếu thốn thứ gì, còn nếu cô nhất quyết tuyệt thực đến chết thì đó là lỗi của chính cô thôi.'

Nói đoạn, hắn quay lưng bước đi. Tôi nghe tiếng cửa nhà giam mở ra rồi đóng sầm lại, bỏ mặc tôi chìm trong sự suy sụp. Thú thật, nỗi bi thương trong tôi khi ấy chẳng thể sánh bằng nỗi nhục nhã ê chề vì không thể bắt hắn phải trả giá.

Hắn đã giữ lời. Suốt cả ngày hôm đó và trọn đêm hôm sau, tôi tuyệt nhiên không thấy bóng dáng hắn. Nhưng tôi cũng giữ vững lời thề của mình, tôi chẳng thiết ăn uống gì. Đúng như những gì đã tuyên bố, tôi quyết tâm tuyệt thực cho đến chết.

Tôi dành trọn cả ngày lẫn đêm để cầu nguyện, hằng mong Đức Chúa Trời sẽ đoái thương mà tha thứ cho ý định quyên sinh của mình.

Đến đêm thứ hai, cánh cửa ngục lại mở; lúc này tôi đang nằm sõng soài trên sàn đất lạnh lẽo, sinh lực đã bắt đầu cạn kiệt.

Nghe tiếng động lạ, tôi gắng gượng chống tay, ráng sức ngồi dậy.

'Chà,' một giọng nói rùng rợn dội vào tai mà tôi không sao quên được, 'chà chà! Chúng ta đã chịu dịu giọng đi chút nào chưa? Lẽ nào ta lại không thể đổi lấy tự do chỉ bằng một lời hứa sẽ mãi mãi ngậm miệng sao? Thôi nào, ta vốn là một vương tử nhân từ,' hắn cười khẩy, 'và dù ta chẳng ưa gì đám Thanh giáo, ta vẫn luôn đối xử công bằng với chúng; với những nữ tín đồ Thanh giáo cũng vậy, nhất là khi họ lại xinh đẹp đến nhường này. Nào, hãy đặt tay lên cây thánh giá và thề với ta một lời thề nho nhỏ đi; ta sẽ chẳng đòi hỏi thêm ở nàng điều gì nữa đâu.'

'Nhân danh cây thánh giá!' tôi gắt lên, bật đứng dậy, bởi chính chất giọng đầy nhơ nhớp ấy đã kích phát lại toàn bộ sức mạnh trong tôi. 'Nhân danh cây thánh giá, tôi thề rằng chẳng một lời hứa hẹn, chẳng một lời dọa nạt, chẳng một quyền lực hay bất kỳ đòn tra tấn nào có thể bắt tôi câm lặng! Nhân danh cây thánh giá, tôi thề sẽ vạch mặt ngài khắp thế gian, cho thiên hạ biết ngài là một tên sát nhân, một kẻ cướp đoạt danh tiết, một tên hèn nhát đê tiện! Nhân danh cây thánh giá, tôi thề nếu tôi thoát khỏi chốn này, tôi sẽ kêu gọi cơn thịnh nộ của toàn nhân loại giáng xuống đầu ngài!'

'Liệu hồn đấy!' hắn rít lên, mang theo một âm điệu đe dọa tàn độc mà tôi chưa từng nghe thấy bao giờ. 'Ta vẫn còn một thủ đoạn đặc biệt, thứ mà ta sẽ chẳng bao giờ dùng đến trừ phi rơi vào đường cùng để bắt cô ngậm miệng, hoặc chí ít là để đảm bảo không một ai trên cõi đời này thèm tin vào những lời cô thốt ra.'

Tôi dồn hết chút sức tàn, đáp trả hắn bằng một tràng cười ngặt nghẽo đầy mỉa mai.

Hắn chợt hiểu ra rằng giữa chúng tôi giờ đây là một cuộc chiến không khoan nhượng-một cuộc tử chiến.

'Nghe cho rõ đây!' hắn sẵng giọng. 'Ta cho cô nốt đêm nay và trọn vẹn ngày mai. Cứ từ từ mà suy nghĩ: hứa sẽ im lặng, rồi vinh hoa phú quý, sự vị nể, và cả danh dự sẽ bủa vây lấy cô; còn nếu ngoan cố đòi lên tiếng, ta sẽ dìm cô xuống đáy bùn nhơ nhục.'

'Ngài ư?' tôi gào lên. 'Ngài định làm thế nào?'

'Bằng một nỗi ô nhục vĩnh viễn, không thể nào gột rửa!'

'Ngài ư?' tôi lặp lại. Ôi, thề với anh, Felton, tôi cứ ngỡ hắn đã phát điên rồi!

'Phải, chính ta!' hắn đáp trả.

'Ồ, để tôi được yên!' tôi nấc lên. 'Cút đi, nếu ngài không muốn thấy tôi đập đầu vào bức tường kia mà chết ngay trước mắt ngài!'

'Tốt thôi, đó là quyền của cô. Vậy thì, hẹn đến tối mai nhé!'

'Vậy thì, hẹn đến tối mai!' tôi vặc lại, rồi mặc cho thân thể gục ngã, tôi cắn chặt răng vào tấm thảm trải sàn trong cơn cuồng nộ tột cùng."

Felton lảo đảo tựa người vào một món đồ gỗ để đứng cho vững; còn Milady, với niềm hân hoan độc ác của một nữ quỷ, khoái trá nhận ra rằng sức chịu đựng của chàng trai này có lẽ sẽ vỡ vụn ngay cả trước khi nàng kịp kể xong câu chuyện của mình.



  1. Một nữ quý tộc La Mã cổ đại nổi tiếng với đức hạnh và sự thủy chung. Khi bị bức hiếp, nàng đã tự sát để bảo vệ danh tiết. Lời mỉa mai gọi Milady là Lucretia nhằm chế giễu sự kháng cự và lời dọa tự sát của nàng. 

  2. Sextus Tarquinius, kẻ đã bức hiếp nàng Lucretia trong lịch sử La Mã cổ đại. Milady ví kẻ hãm hại mình với ác nhân này để thể hiện sự khinh bỉ và lên án hành động đê hèn của hắn.