Chương LII. TÙ ĐÀY: NGÀY ĐẦU TIÊN
Hãy cùng quay trở lại với Milady. Kể từ cái nhìn lướt qua bờ biển nước Pháp, ta đã tạm thời để tuột mất dấu vết của ả.
Giờ đây, ả vẫn chôn mình trong cái tư thế tuyệt vọng cắn rứt ấy, mãi ngụp lặn giữa vực sâu của những suy tưởng u sầu. Đó chẳng khác nào một chốn địa ngục tăm tối, nơi cánh cửa khép lại đã giam hãm mọi tia hy vọng, bởi lẽ đây là lần đầu tiên ả biết hoài nghi, lần đầu tiên ả biết khiếp sợ.
Đã hai bận nữ thần may mắn quay lưng lại với ả. Hai lần ả bị vạch trần và phản bội. Cả hai lần ấy, ả đều phải cúi đầu trước cùng một trí tuệ sắc bén đến nghiệt ngã, một kẻ thù như được chính Thượng đế phái xuống để ngáng đường. D’Artagnan đã đánh bại ả-kẻ từng tự phụ là một thế lực hắc ám bất khả chiến bại.
Chàng trai ấy đã đùa giỡn với tình yêu của ả, chà đạp lên lòng kiêu hãnh và giáng một đòn chí mạng vào những tham vọng ngút trời của ả. Giờ đây, anh lại tiếp tục đập tan mọi cơ may, tước đoạt tự do, thậm chí còn đe dọa tước đi mạng sống của ả. Đáng hận hơn, anh đã xé toạc một góc lớp mặt nạ-tấm khiên che chắn từng mang lại cho ả thứ sức mạnh vô song.
D’Artagnan đã hóa giải cơn bão mà Richelieu định giáng xuống đầu Buckingham thông qua hoàng hậu, người đàn bà mà ả mang chung mối tư thù cay độc như với mọi kẻ ả từng yêu. D’Artagnan đã cả gan đóng giả De Wardes, người đàn ông ả trót trao một niềm say đắm cuồng dại mang dáng dấp của một con hổ cái, bản ngã thường thấy ở những kẻ mang dòng máu như ả. Hơn thế nữa, anh đang nắm giữ thứ bí mật khủng khiếp mà ả đã từng thề độc rằng bất cứ ai tường tận đều phải nếm mùi cái chết. Nói tóm lại, đúng vào thời khắc ả được Richelieu trao tay tấm giấy thông hành trắng (carte blanche)1 quyền lực để trút cơn phẫn nộ lên mọi kẻ thù, thì bảo bối ấy lại bị giật phăng đi. Chính D’Artagnan là kẻ chủ mưu giam hãm ả, toan đẩy ả vào một chốn lưu đày hẻo lánh nào đó tận Vịnh Botany2, hoặc kết liễu ả trên một giá treo cổ đầy nhục nhã ở Ấn Độ Dương.
Không nghi ngờ gì nữa, mọi nỗi thống khổ này ả đều phải ghi nợ D’Artagnan. Còn ai khác ngoài anh đã giáng vô vàn mối ô nhục xuống đầu ả? Chỉ có anh mới đủ khả năng tiết lộ cho Lord de Winter những bí mật kinh hoàng mà anh đã tự mình bóc trần, hết lớp này đến lớp khác, như một chuỗi sự kiện do định mệnh an bài. Anh ta có quen biết anh rể của ả. Chắc chắn anh ta đã mật báo cho ông.
Ngọn lửa hờn căm trong ả sục sôi mãnh liệt hơn bao giờ hết! Bất động trong gian xép đơn côi, đôi mắt vằn lên những tia nhìn chằm chằm rực lửa, từng luồng thịnh nộ thỉnh thoảng lại phụt ra từ sâu thẳm lồng ngực theo từng nhịp thở dốc. Những hơi thở ấy hòa quyện vào tiếng sóng biển ầm gào, gầm rít, rồi tan vỡ như một nỗi tuyệt vọng bất diệt nhưng lại nhỏ bé vô vọng trước những vách đá sừng sững nâng đỡ tòa lâu đài u ám này. Dưới những tia chớp của cơn thịnh nộ cuồn cuộn cày xới tâm trí, ả đã vẽ ra không biết bao nhiêu kế hoạch phục thù tàn độc nhắm vào phu nhân Bonacieux, vào Buckingham, và hơn tất thảy, vào D’Artagnan-những mưu đồ có nguy cơ tan vào bóng tối hư vô của tương lai.
Đúng vậy, nhưng muốn trả thù, trước tiên ả phải giành lại tự do. Mà muốn thoát thân, một kẻ tù đày phải xuyên thủng những bức tường, bẻ cong chấn song sắt, đục phá sàn nhà. Đó là những kỳ công mà một gã đàn ông lực lưỡng với lòng kiên nhẫn sắt đá may ra mới làm nổi, chứ chẳng phải thứ mà sự bức bối đến phát rồ của một ả đàn bà liễu yếu đào tơ có thể xoay xở. Thêm nữa, những việc tày đình ấy đòi hỏi thời gian, đằng đẵng hàng tháng, hàng năm trời; trong khi ả chỉ có vỏn vẹn mười hay mười hai ngày ngắn ngủi, đúng như lời Lord de Winter, gã anh rể kiêm tên cai ngục đáng sợ của ả, đã tuyên bố.
Thế nhưng, giá như là nam nhi, ả hẳn đã dốc hết tâm can thử thách mọi ngả đường, và biết đâu sẽ làm nên chuyện. Vậy cớ sao tạo hóa lại trớ trêu đến mức nhồi nhét một linh hồn sục sôi nam tính vào bên trong một hình hài mong manh, liễu yếu như thế?
Những phút giây đầu tiên của kiếp ngục tù trôi qua thật khủng khiếp. Vài cơn điên loạn bùng phát quá tầm kiểm soát đã khiến ả phải trả giá bằng chính sự yếu đuối tự nhiên của phái nữ. Tuy nhiên, ả dần trấn áp được những cơn cuồng nộ sục sôi ấy. Những cơn run rẩy thần kinh từng làm rung bần bật thân thể ả cũng tan biến. Ả cuộn mình lại, uốn éo như một con rắn rã rời đang tìm chốn thu mình nghỉ ngơi.
"Đủ rồi, đủ rồi! Chắc mình đã mất trí mới để bản thân buông thả tột cùng đến vậy," ả lẩm bẩm, mắt đăm đăm hướng về chiếc gương đang phản chiếu đôi con ngươi rực lửa như thể đang gay gắt tự chất vấn chính mình. "Không được dùng bạo lực. Bạo lực chỉ phơi bày sự yếu kém. Vả lại, mình cũng chưa bao giờ thành công bằng con đường ấy. Phải chi dùng vũ lực với phụ nữ, mình có thể thấy họ thua kém và dễ bề khuất phục. Nhưng ở đây mình đang đối đầu với lũ đàn ông, mà trong mắt bọn họ, mình mãi mãi chỉ là đàn bà. Vậy thì, hãy chiến đấu như một người đàn bà. Vũ khí tối thượng của mình chính là sự mỏng manh, yếu đuối."
Ngay sau đó, như để đo lường vô vàn nét biểu cảm có thể vận lên khuôn mặt biến hóa khôn lường của mình, ả thử lần lượt mọi sắc thái. Ả chuyển từ dáng vẻ giận dữ tột độ khiến từng đường nét méo mó co rúm, lướt sang một nụ cười ngọt ngào, dịu dàng và đầy sức dụ dỗ chết người. Tiếp đến, đôi bàn tay khéo léo của ả vờn qua mái tóc, tạo ra đủ kiểu gợn sóng buông lơi để tôn vinh tối đa nhan sắc tuyệt mỹ. Cuối cùng, ả buông lời thì thầm trong vẻ mãn nguyện tràn trề: "Thôi nào, mọi chuyện chưa hẳn đã ngã ngũ. Dẫu sao thì mình vẫn còn vô cùng xinh đẹp."
Lúc bấy giờ đã ngót tám giờ tối. Milady đưa mắt nhìn chiếc giường; ả thầm tính toán rằng việc chợp mắt vài giờ đồng hồ không những giúp đầu óc bớt căng thẳng, ru êm những suy tư đầy toan tính, mà còn trả lại vẻ nhuận sắc cho làn da. Thế nhưng, trước khi ngả lưng, một ý tưởng còn tuyệt vời hơn chợt lóe lên trong đầu ả. Ả vừa loáng thoáng nghe ai đó đả động đến chuyện bữa tối. Tính ra ả đã bị nhốt ở căn phòng này trọn một giờ đồng hồ; ắt hẳn bọn họ sẽ chẳng chần chừ lâu trong việc dọn thức ăn đến. Nữ tù nhân này không muốn hoài phí bất cứ khắc thời gian nào. Vậy nên, ả quyết định ngay trong buổi tối hôm ấy sẽ tung ra vài phép thử hòng thăm dò cặn kẽ tình thế trước mắt, thông qua việc nghiên cứu tính cách của những gã đàn ông đang lãnh nhiệm vụ canh giữ mình.
Một vệt sáng hắt qua khe cửa, báo hiệu những kẻ cai ngục sắp quay lại. Milady vốn đang đứng vội buông mình xuống ghế bành. Ả ngửa đầu ra sau, cố tình để mái tóc tuyệt đẹp xõa tung rối bời, bầu ngực hững hờ lộ ra phân nửa dưới lớp áo viền ren nhàu nát. Một tay ả đặt lên ngực trái, tay kia buông thõng lả lơi.
Những chiếc chốt cửa bị kéo phăng ra, cánh cửa rên rỉ trên bản lề. Tiếng bước chân vang lên trong phòng rồi mỗi lúc một gần.
"Đặt cái bàn ở đó," một giọng nói cất lên. Nữ tù nhân lập tức nhận ra đó là Felton.
Mệnh lệnh lập tức được thi hành.
"Các anh mang đèn lại đây và đổi gác đi," Felton tiếp tục.
Mệnh lệnh kép này của viên trung úy trẻ ban cho binh lính đã ngầm chứng tỏ cho Milady thấy một điều. Những kẻ phục vụ ả cũng chính là người gác ngục, hay nói cách khác, bọn họ đều là lính cả.
Tất cả những mệnh lệnh của Felton được thực thi trong sự nhanh gọn và tĩnh lặng tuyệt đối, cho thấy anh ta đã duy trì một thứ kỷ luật thép đến nhường nào.
Cuối cùng, Felton, người nãy giờ không hề ném cho Milady một cái nhìn nào, mới chịu quay người về phía ả.
"À, ra vậy!" anh lên tiếng, "cô ta đang ngủ. Thế cũng tốt. Khi nào thức dậy cô ta sẽ dùng bữa sau." Nói rồi, anh xoay lưng bước về phía cửa.
"Nhưng thưa trung úy," một người lính không cứng rắn được như chỉ huy của mình, đã mon men bước lại gần Milady và rụt rè nói, "người phụ nữ này đâu có ngủ."
"Cái gì, không ngủ ư!" Felton nhíu mày, "vậy cô ta đang làm trò gì thế?"
"Cô ấy ngất xỉu rồi. Khuôn mặt cô ấy nhợt nhạt quá. Tôi đã cố lắng tai nhưng chẳng nghe thấy tiếng thở nào cả."
"Anh nói đúng," Felton cất giọng sau khi đứng nguyên tại chỗ đưa mắt nhìn Milady, quyết không bước lại gần ả thêm nửa bước. "Hãy đi báo cho Lord de Winter rằng nữ tù nhân của ngài ấy đã ngất xỉu. Tình huống này chưa được dự liệu nên tôi không biết phải xử trí ra sao."
Người lính quay gót đi thực thi mệnh lệnh. Felton ngồi phịch xuống một chiếc ghế bành tình cờ đặt gần cửa và trầm ngâm chờ đợi. Anh không nói một lời, cũng chẳng mảy may nhúc nhích. Milady vốn sở hữu một nghệ thuật tài tình mà giới tinh hoa của phụ nữ đã dày công nghiên cứu. Đó là khả năng nheo mắt nhìn qua hàng mi dài mà trông như vẫn đang nhắm nghiền hai mắt. Ả âm thầm quan sát và nhận ra Felton đang ngồi quay lưng về phía mình. Ả tiếp tục chằm chằm nhìn anh suốt gần mười phút, và trong suốt mười phút đằng đẵng ấy, người gác ngục vẫn ngồi bất động như tượng đá, chưa một lần ngoái đầu nhìn lại.
Sau đó, ả thầm nghĩ Lord de Winter sắp tới, và sự hiện diện của ông ta sẽ càng tiếp thêm sức mạnh cho gã cai ngục cứng đầu này. Nỗ lực đầu tiên của ả coi như đã thất bại. Ả đành hành động như một người phụ nữ đang cẩn trọng toan tính lại mọi ngón đòn của mình. Kết quả là ả ngẩng đầu lên, từ từ mở mắt và buông một tiếng thở dài thườn thượt.
Nghe tiếng thở dài, Felton ngoái lại nhìn.
"À, phu nhân đã tỉnh," anh cất giọng đều đều, "vậy thì tôi không còn việc gì ở đây nữa. Nếu cần gì, phu nhân cứ rung chuông."
"Ôi, lạy Chúa, lạy Chúa! Tôi đã phải chịu đựng biết bao đau đớn!" Milady than thở. Chất giọng của ả ngọt ngào, êm ái tựa như khúc hát mê hoặc của những nữ yêu tinh thuở xưa3, thừa sức quyến rũ bất cứ kẻ nào ả muốn rắp tâm tàn sát.
Vừa ngả người trên chiếc ghế bành, ả vừa khéo léo chọn cho mình một tư thế còn kiều diễm và lả lơi hơn cả lúc nãy.
Felton liền đứng phắt dậy.
"Phu nhân sẽ được phục vụ ăn uống ba bữa một ngày," anh nói. "Bữa sáng vào lúc chín giờ, bữa trưa lúc một giờ, và bữa tối vào lúc tám giờ. Nếu khung thời gian đó không phù hợp, phu nhân có thể chỉ định bất kỳ giờ giấc nào mình muốn, yêu cầu của phu nhân sẽ được đáp ứng thỏa đáng."
"Nhưng có phải tôi sẽ luôn phải lủi thủi một mình trong căn phòng rộng thênh thang và ảm đạm này không?" Milady yếu ớt hỏi.
"Chúng tôi đã cho gọi một phụ nữ sống ở gần đây. Ngày mai cô ấy sẽ có mặt tại lâu đài và túc trực bất cứ khi nào phu nhân cần."
"Tôi cảm ơn ngài," nữ tù nhân đáp lời bằng một thái độ vô cùng nhún nhường.
Felton khẽ cúi chào rồi sải bước về phía cửa. Ngay khoảnh khắc anh rảo bước ra ngoài, Lord de Winter bất chợt hiện diện trên hành lang, theo sát gót là người lính ban nãy được phái đi báo tin Milady ngất xỉu. Trên tay ngài còn đang cầm lăm lăm một lọ muối ngửi.
"Chà, chuyện gì đây, chuyện gì đang xảy ra ở đây thế này?" ngài cất giọng mỉa mai khi thấy nữ tù nhân đang ngồi lù lù đó còn Felton thì chuẩn bị quay gót. "Cái xác chết này đã hồi sinh rồi sao? Felton, cậu bé của ta, cậu không nhận ra rằng mình đang bị ả coi như một gã lính mới tò te hay sao? Màn đầu tiên của vở hài kịch đang được ả trình diễn rồi đấy, và chắc chắn chúng ta sẽ có vinh hạnh được thưởng thức trọn vẹn toàn bộ tấn tuồng này."
"Tôi cũng đã đoán vậy, thưa ngài," Felton bình thản đáp lời. "Nhưng suy cho cùng, nữ tù nhân này cũng là phận đàn bà. Tôi muốn dành cho cô ấy sự quan tâm đúng mực mà mọi người đàn ông mang dòng máu quý tộc đều nợ một người phụ nữ. Cho dù không phải vì cô ấy, thì ít ra cũng là vì chính danh dự của tôi."
Milady bất giác rùng mình ớn lạnh. Từng lời lẽ của Felton chẳng khác nào dòng nước đá buốt giá chạy dọc theo huyết quản ả.
"Vậy ra," de Winter phá lên cười, "mái tóc óng ả được cất công làm rối một cách đầy xảo quyệt đó, làn da trắng ngần đó, cùng ánh mắt lả lơi đó vẫn chưa đủ sức bỏ bùa cậu sao, hỡi chàng trai có trái tim hóa đá?"
"Không, thưa ngài," chàng thanh niên điềm nhiên đáp lại, "ngài cứ yên tâm. Cần nhiều thứ hơn là ba cái mánh khóe và sự lẳng lơ của đàn bà mới hòng mua chuộc được tôi."
"Nếu thế thì vị trung úy dũng cảm của ta ơi, hãy cứ mặc xác cho Milady tự nghĩ ra trò khác đi. Giờ thì chúng ta đi dùng bữa tối thôi. Nhưng cậu cứ yên tâm! Ả ta có trí tưởng tượng vô cùng phong phú, và màn thứ hai của vở kịch sẽ lên sóng ngay tắp lự chứ chẳng chậm trễ đâu."
Nói đoạn, Lord de Winter khoác tay Felton rồi vừa cười nắc nẻ vừa kéo anh ra ngoài.
"Ồ, ta sẽ là kỳ phùng địch thủ của ngươi!" Milady rít lên qua kẽ răng. "Cứ chờ đấy, hỡi tên tu sĩ tồi tàn hư đốn, hỡi gã lính đớn hèn cải đạo đã cắt tấm áo choàng tu sĩ của mình để may thành quân phục!"
"Nhân tiện," de Winter dừng lại nơi ngưỡng cửa rồi nói vọng vào, "cô em gái ạ, cô đừng để chút thất bại nhỡ nhõng này làm hỏng mất sự ngon miệng nhé. Hãy nếm thử món gà và cá kia đi. Ta lấy danh dự ra thề là chúng hoàn toàn không có độc đâu. Ta sở hữu một gã đầu bếp cực kỳ điêu luyện, và hắn cũng chẳng phải người thừa kế của ta, thế nên ta tin tưởng hắn tuyệt đối. Hãy làm như ta đây này. Tạm biệt nhé, cô em gái thân mến, mong chờ lần ngất xỉu tiếp theo của cô!"
Đây là giới hạn chịu đựng cuối cùng của Milady. Đôi bàn tay ả bấu chặt vào thành ghế bành, hai hàm răng nghiến vào nhau trệu trạo. Đôi mắt ả trừng trừng dõi theo cánh cửa đang khép dần sau lưng Lord de Winter và Felton. Và ngay khoảnh khắc bị bỏ lại một mình, một nỗi tuyệt vọng ngập ngụa lại xâm chiếm lấy tâm can ả. Ả đảo mắt nhìn lên bàn, chợt thấy ánh sáng sắc lạnh lấp lánh từ một con dao. Ả lao vút tới và vồ lấy nó. Thế nhưng, nỗi thất vọng ập đến thật tàn nhẫn. Lưỡi dao mang hình tròn xoe, và được rèn bằng thứ bạc dễ dàng uốn cong.
Một tràng cười khoái trá bất ngờ vang lên từ phía bên kia cánh cửa khép hờ, và cánh cửa lại đột ngột bật mở.
"Ha, ha!" Lord de Winter cười rống lên. "Ha, ha! Cậu thấy chưa, Felton dũng cảm của ta? Cậu đã sáng mắt ra với những gì ta vừa nhắc chưa? Con dao đó được ả dành cho cậu đấy, chàng trai ạ. Ả ta sẽ giết cậu bằng mọi giá. Chú ý nhé, một trong những biệt tài của ả chính là loại bỏ bất cứ kẻ nào ngáng đường bằng đủ mọi thủ đoạn tàn độc nhất. Nếu ta mà nghe lời cậu, con dao đó ắt hẳn sẽ nhọn hoắt và được rèn bằng thép nguội. Thế thì làm gì còn Felton trên cõi đời này nữa. Ả ta sẽ cắt cổ cậu, và sau đó là làm thịt tất thảy mọi người. Nhìn xem, John, hãy mở to mắt ra mà nhìn xem ả ta phóng dao thành thạo đến nhường nào."
Thực ra thì Milady vẫn đang nắm chặt cái món vũ khí vô hại nọ trong bàn tay siết chặt. Thế nhưng, những lời đay nghiến cuối cùng, sự sỉ nhục đến tột cùng này đã đánh gục cả đôi tay, sức lực và thậm chí là chút ý chí mong manh của ả. Con dao tuột khỏi tay ả, rơi loảng xoảng xuống sàn nhà.
"Ngài nói đúng, thưa ngài," Felton cất tiếng, chất giọng của anh đượm một vẻ chán ghét sâu sắc dội thẳng vào tận đáy lòng Milady. "Ngài nói hoàn toàn đúng thưa ngài, và tôi đã sai lầm."
Đoạn, cả hai người lại quay gót rời khỏi căn phòng.
Nhưng lần này, Milady cố vểnh tai nghe ngóng chăm chú hơn hẳn ban nãy. Ả nghe thấy tiếng bước chân của họ cứ thế xa dần, xa dần rồi lịm hẳn nơi cuối hành lang.
"Mình tiêu đời rồi," ả lẩm bẩm. "Mình thực sự tiêu đời rồi! Mình đang nằm gọn trong tay những kẻ mà mình chẳng thể thao túng được bọn họ, y hệt như đang đối mặt với những bức tượng đồng hay khối đá hoa cương lạnh lẽo. Bọn họ đi guốc trong bụng mình, và đã lường trước để tước đoạt mọi thứ vũ khí phòng thân. Dẫu vậy, mọi chuyện không thể nào kết thúc êm thấm theo cái cách bọn họ đã giăng sẵn được!"
Thực chất, ý nghĩ vội vã vừa lóe lên ấy đã minh chứng một điều-khát vọng sống bẩm sinh đang trỗi dậy mạnh mẽ. Những cảm giác yếu mềm hay sợ hãi vốn chẳng thể nương náu lâu trong tâm hồn ngoan cường đầy mưu mô của ả. Milady điềm nhiên kéo ghế ngồi xuống bàn, nhấm nháp vài món ăn, nhấp thêm một ngụm rượu vang Tây Ban Nha, và tức thì cảm nhận toàn bộ ý chí sắt đá đang cuồn cuộn quay trở lại trong huyết quản.
Trước khi đi ngủ, ả nằm trằn trọc suy ngẫm, phân tích cặn kẽ, lật đi lật lại mọi góc khuất, soi xét từng chi tiết nhỏ nhất. Từ những lời nói, nhịp bước, cử chỉ, ánh mắt, cho đến cả sự im lặng của những kẻ vừa giáp mặt; tất thảy đều được đem ra cân đo đong đếm. Và từ cuộc mổ xẻ tinh vi, sắc sảo đầy toan tính ấy, ả đi đến kết luận: Felton, xét trên mọi phương diện, chính là mắt xích dễ bị tổn thương hơn hẳn trong hai kẻ đang giam cầm ả.
Có một câu nói cứ văng vẳng, lặp đi lặp lại không ngừng trong tâm trí nữ tù nhân: "Nếu ta mà nghe lời cậu," Lord de Winter đã quở trách Felton như vậy.
Vậy ra, Felton đã từng lên tiếng bênh vực ả, bởi Lord de Winter đã gạt phắt đi những lời khuyên can của anh ta.
"Dù cứng rắn hay yếu mềm," Milady thầm nhủ, "gã đàn ông đó, rốt cuộc, vẫn còn vương vấn một tia thương hại sâu thẳm trong tâm hồn; và từ đốm lửa le lói ấy, ta sẽ thổi bùng lên thành ngọn lửa cuồng nộ thiêu rụi hắn. Còn về phần kẻ kia, hắn quá hiểu ta, hắn e sợ ta, và thừa biết sẽ phải đón nhận hậu quả gì nếu một ngày ta thoát khỏi nanh vuốt của hắn. Vậy nên, có giở trò với hắn cũng chỉ phí công vô ích. Nhưng Felton thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Đó là một gã trai trẻ, ngây thơ, thuần khiết và khoác lên mình vẻ ngoài đầy đạo đức; với một kẻ như vậy, có cả ngàn lẻ một cách để đẩy vào chỗ vỡ vụn."
Nghĩ đến đó, Milady an tâm ngả lưng xuống giường, dần chìm vào giấc mộng với một nụ cười mãn nguyện phảng phất trên đôi môi. Bất cứ ai tình cờ nhìn thấy ả say giấc nồng lúc bấy giờ, hẳn sẽ đinh ninh ả chỉ là một thiếu nữ thơ ngây đang mộng mơ về vòng hoa rực rỡ mà nàng sẽ kiêu hãnh đội lên đầu trong ngày hội lớn sắp tới.
-
Thuật ngữ tiếng Pháp có nghĩa đen là 'tờ giấy trắng'. Trong bối cảnh lịch sử, đây là một văn bản đã được đóng dấu hoặc ký tên sẵn bởi người có quyền lực cao nhất (như nhà vua hoặc tể tướng), cho phép người sở hữu được toàn quyền hành động tùy ý mà không bị giới hạn. ↩
-
Một vịnh biển ở nước Úc. Vào thời điểm tác giả sáng tác cuốn sách này (thế kỷ 19), nơi đây rất nổi tiếng vì được Đế quốc Anh sử dụng làm nơi giam giữ và lưu đày những tội phạm nguy hiểm. ↩
-
Hình ảnh ẩn dụ ám chỉ các quái vật Siren trong thần thoại Hy Lạp. Đây là những sinh vật biển có giọng hát vô cùng ma mị, chuyên cất tiếng hát để dụ dỗ các thủy thủ mất phương hướng và lao thuyền vào đá ngầm cho đến chết. ↩
Chapter LII. CAPTIVITY: THE FIRST DAY
Let us return to Milady, whom a glance thrown upon the coast of France has made us lose sight of for an instant.
We shall find her still in the despairing attitude in which we left her, plunged in an abyss of dismal reflection-a dark hell at the gate of which she has almost left hope behind, because for the first time she doubts, for the first time she fears.
On two occasions her fortune has failed her, on two occasions she has found herself discovered and betrayed; and on these two occasions it was to one fatal genius, sent doubtlessly by the Lord to combat her, that she has succumbed. D’Artagnan has conquered her-her, that invincible power of evil.
He has deceived her in her love, humbled her in her pride, thwarted her in her ambition; and now he ruins her fortune, deprives her of liberty, and even threatens her life. Still more, he has lifted the corner of her mask-that shield with which she covered herself and which rendered her so strong.
D’Artagnan has turned aside from Buckingham, whom she hates as she hates everyone she has loved, the tempest with which Richelieu threatened him in the person of the queen. D’Artagnan had passed himself upon her as De Wardes, for whom she had conceived one of those tigerlike fancies common to women of her character. D’Artagnan knows that terrible secret which she has sworn no one shall know without dying. In short, at the moment in which she has just obtained from Richelieu a carte blanche by the means of which she is about to take vengeance on her enemy, this precious paper is torn from her hands, and it is D’Artagnan who holds her prisoner and is about to send her to some filthy Botany Bay, some infamous Tyburn of the Indian Ocean.
All this she owes to D’Artagnan, without doubt. From whom can come so many disgraces heaped upon her head, if not from him? He alone could have transmitted to Lord de Winter all these frightful secrets which he has discovered, one after another, by a train of fatalities. He knows her brother-in-law. He must have written to him.
What hatred she distills! Motionless, with her burning and fixed glances, in her solitary apartment, how well the outbursts of passion which at times escape from the depths of her chest with her respiration, accompany the sound of the surf which rises, growls, roars, and breaks itself like an eternal and powerless despair against the rocks on which is built this dark and lofty castle! How many magnificent projects of vengeance she conceives by the light of the flashes which her tempestuous passion casts over her mind against Mme. Bonacieux, against Buckingham, but above all against D’Artagnan-projects lost in the distance of the future.
Yes; but in order to avenge herself she must be free. And to be free, a prisoner has to pierce a wall, detach bars, cut through a floor-all undertakings which a patient and strong man may accomplish, but before which the feverish irritations of a woman must give way. Besides, to do all this, time is necessary-months, years; and she has ten or twelve days, as Lord de Winter, her fraternal and terrible jailer, has told her.
And yet, if she were a man she would attempt all this, and perhaps might succeed; why, then, did heaven make the mistake of placing that manlike soul in that frail and delicate body?
The first moments of her captivity were terrible; a few convulsions of rage which she could not suppress paid her debt of feminine weakness to nature. But by degrees she overcame the outbursts of her mad passion; and nervous tremblings which agitated her frame disappeared, and she remained folded within herself like a fatigued serpent in repose.
“Go to, go to! I must have been mad to allow myself to be carried away so,” says she, gazing into the glass, which reflects back to her eyes the burning glance by which she appears to interrogate herself. “No violence; violence is the proof of weakness. In the first place, I have never succeeded by that means. Perhaps if I employed my strength against women I might perchance find them weaker than myself, and consequently conquer them; but it is with men that I struggle, and I am but a woman to them. Let me fight like a woman, then; my strength is in my weakness.”
Then, as if to render an account to herself of the changes she could place upon her countenance, so mobile and so expressive, she made it take all expressions from that of passionate anger, which convulsed her features, to that of the most sweet, most affectionate, and most seducing smile. Then her hair assumed successively, under her skillful hands, all the undulations she thought might assist the charms of her face. At length she murmured, satisfied with herself, “Come, nothing is lost; I am still beautiful.”
It was then nearly eight o’clock in the evening. Milady perceived a bed; she calculated that the repose of a few hours would not only refresh her head and her ideas, but still further, her complexion. A better idea, however, came into her mind before going to bed. She had heard something said about supper. She had already been an hour in this apartment; they could not long delay bringing her a repast. The prisoner did not wish to lose time; and she resolved to make that very evening some attempts to ascertain the nature of the ground she had to work upon, by studying the characters of the men to whose guardianship she was committed.
A light appeared under the door; this light announced the reappearance of her jailers. Milady, who had arisen, threw herself quickly into the armchair, her head thrown back, her beautiful hair unbound and disheveled, her bosom half bare beneath her crumpled lace, one hand on her heart, and the other hanging down.
The bolts were drawn; the door groaned upon its hinges. Steps sounded in the chamber, and drew near.
“Place that table there,” said a voice which the prisoner recognized as that of Felton.
The order was executed.
“You will bring lights, and relieve the sentinel,” continued Felton.
And this double order which the young lieutenant gave to the same individuals proved to Milady that her servants were the same men as her guards; that is to say, soldiers.
Felton’s orders were, for the rest, executed with a silent rapidity that gave a good idea of the way in which he maintained discipline.
At length Felton, who had not yet looked at Milady, turned toward her.
“Ah, ah!” said he, “she is asleep; that’s well. When she wakes she can sup.” And he made some steps toward the door.
“But, my lieutenant,” said a soldier, less stoical than his chief, and who had approached Milady, “this woman is not asleep.”
“What, not asleep!” said Felton; “what is she doing, then?”
“She has fainted. Her face is very pale, and I have listened in vain; I do not hear her breathe.”
“You are right,” said Felton, after having looked at Milady from the spot on which he stood without moving a step toward her. “Go and tell Lord de Winter that his prisoner has fainted-for this event not having been foreseen, I don’t know what to do.”
The soldier went out to obey the orders of his officer. Felton sat down upon an armchair which happened to be near the door, and waited without speaking a word, without making a gesture. Milady possessed that great art, so much studied by women, of looking through her long eyelashes without appearing to open the lids. She perceived Felton, who sat with his back toward her. She continued to look at him for nearly ten minutes, and in these ten minutes the immovable guardian never turned round once.
She then thought that Lord de Winter would come, and by his presence give fresh strength to her jailer. Her first trial was lost; she acted like a woman who reckons up her resources. As a result she raised her head, opened her eyes, and sighed deeply.
At this sigh Felton turned round.
“Ah, you are awake, madame,” he said; “then I have nothing more to do here. If you want anything you can ring.”
“Oh, my God, my God! how I have suffered!” said Milady, in that harmonious voice which, like that of the ancient enchantresses, charmed all whom she wished to destroy.
And she assumed, upon sitting up in the armchair, a still more graceful and abandoned position than when she reclined.
Felton arose.
“You will be served, thus, madame, three times a day,” said he. “In the morning at nine o’clock, in the day at one o’clock, and in the evening at eight. If that does not suit you, you can point out what other hours you prefer, and in this respect your wishes will be complied with.”
“But am I to remain always alone in this vast and dismal chamber?” asked Milady.
“A woman of the neighbourhood has been sent for, who will be tomorrow at the castle, and will return as often as you desire her presence.”
“I thank you, sir,” replied the prisoner, humbly.
Felton made a slight bow, and directed his steps toward the door. At the moment he was about to go out, Lord de Winter appeared in the corridor, followed by the soldier who had been sent to inform him of the swoon of Milady. He held a vial of salts in his hand.
“Well, what is it-what is going on here?” said he, in a jeering voice, on seeing the prisoner sitting up and Felton about to go out. “Is this corpse come to life already? Felton, my lad, did you not perceive that you were taken for a novice, and that the first act was being performed of a comedy of which we shall doubtless have the pleasure of following out all the developments?”
“I thought so, my lord,” said Felton; “but as the prisoner is a woman, after all, I wish to pay her the attention that every man of gentle birth owes to a woman, if not on her account, at least on my own.”
Milady shuddered through her whole system. These words of Felton’s passed like ice through her veins.
“So,” replied de Winter, laughing, “that beautiful hair so skillfully disheveled, that white skin, and that languishing look, have not yet seduced you, you heart of stone?”
“No, my Lord,” replied the impassive young man; “your Lordship may be assured that it requires more than the tricks and coquetry of a woman to corrupt me.”
“In that case, my brave lieutenant, let us leave Milady to find out something else, and go to supper; but be easy! She has a fruitful imagination, and the second act of the comedy will not delay its steps after the first.”
And at these words Lord de Winter passed his arm through that of Felton, and led him out, laughing.
“Oh, I will be a match for you!” murmured Milady, between her teeth; “be assured of that, you poor spoiled monk, you poor converted soldier, who has cut his uniform out of a monk’s frock!”
“By the way,” resumed de Winter, stopping at the threshold of the door, “you must not, Milady, let this check take away your appetite. Taste that fowl and those fish. On my honor, they are not poisoned. I have a very good cook, and he is not to be my heir; I have full and perfect confidence in him. Do as I do. Adieu, dear sister, till your next swoon!”
This was all that Milady could endure. Her hands clutched her armchair; she ground her teeth inwardly; her eyes followed the motion of the door as it closed behind Lord de Winter and Felton, and the moment she was alone a fresh fit of despair seized her. She cast her eyes upon the table, saw the glittering of a knife, rushed toward it and clutched it; but her disappointment was cruel. The blade was round, and of flexible silver.
A burst of laughter resounded from the other side of the ill-closed door, and the door reopened.
“Ha, ha!” cried Lord de Winter; “ha, ha! Don’t you see, my brave Felton; don’t you see what I told you? That knife was for you, my lad; she would have killed you. Observe, this is one of her peculiarities, to get rid thus, after one fashion or another, of all the people who bother her. If I had listened to you, the knife would have been pointed and of steel. Then no more of Felton; she would have cut your throat, and after that everybody else’s. See, John, see how well she knows how to handle a knife.”
In fact, Milady still held the harmless weapon in her clenched hand; but these last words, this supreme insult, relaxed her hands, her strength, and even her will. The knife fell to the ground.
“You were right, my Lord,” said Felton, with a tone of profound disgust which sounded to the very bottom of the heart of Milady, “you were right, my Lord, and I was wrong.”
And both again left the room.
But this time Milady lent a more attentive ear than the first, and she heard their steps die away in the distance of the corridor.
“I am lost,” murmured she; “I am lost! I am in the power of men upon whom I can have no more influence than upon statues of bronze or granite; they know me by heart, and are steeled against all my weapons. It is, however, impossible that this should end as they have decreed!”
In fact, as this last reflection indicated-this instinctive return to hope-sentiments of weakness or fear did not dwell long in her ardent spirit. Milady sat down to table, ate from several dishes, drank a little Spanish wine, and felt all her resolution return.
Before she went to bed she had pondered, analyzed, turned on all sides, examined on all points, the words, the steps, the gestures, the signs, and even the silence of her interlocutors; and of this profound, skillful, and anxious study the result was that Felton, everything considered, appeared the more vulnerable of her two persecutors.
One expression above all recurred to the mind of the prisoner: “If I had listened to you,” Lord de Winter had said to Felton.
Felton, then, had spoken in her favor, since Lord de Winter had not been willing to listen to him.
“Weak or strong,” repeated Milady, “that man has, then, a spark of pity in his soul; of that spark I will make a flame that shall devour him. As to the other, he knows me, he fears me, and knows what he has to expect of me if ever I escape from his hands. It is useless, then, to attempt anything with him. But Felton-that’s another thing. He is a young, ingenuous, pure man who seems virtuous; him there are means of destroying.”
And Milady went to bed and fell asleep with a smile upon her lips. Anyone who had seen her sleeping might have said she was a young girl dreaming of the crown of flowers she was to wear on her brow at the next festival.