Chương LXI. TU VIỆN CARMELITE Ở BÉTHUNE
Những kẻ đại ác thường mang trong mình một thứ định mệnh che chở, giúp chúng vượt qua mọi trở ngại, thoát khỏi muôn vàn hiểm nguy, cho đến tận khoảnh khắc mà một Đấng Định Đoạt mỏi mệt đã đánh dấu như tảng đá ngầm để kết liễu số phận tội lỗi của chúng.
Đó chính là trường hợp của Milady. Ả đã trốn thoát khỏi sự truy quét của tàu tuần tra thuộc cả hai quốc gia để cập bến Boulogne một cách trót lọt.
Khi khởi hành từ Portsmouth, Milady sắm vai một phụ nữ người Anh bị sự bức hại của người Pháp dồn ép phải rời khỏi La Rochelle; nhưng khi cập bến Boulogne sau hai ngày lênh đênh trên sóng nước, ả lại hóa thân thành một phụ nữ người Pháp bị người Anh bức hại ở Portsmouth chỉ vì lòng căm thù nước Pháp.
Milady mang theo tấm hộ chiếu tuyệt vời nhất-nhan sắc kiều diễm, phong thái quý tộc cùng thói quen vung rải những đồng tiền vàng pistole1 hào phóng. Nhờ nụ cười đắm say và vẻ ngoài thanh tao, ả dễ dàng khiến viên thống đốc cảng già nua hôn lên tay mình và miễn cho mọi thủ tục phiền nhiễu. Ả chỉ nán lại Boulogne đủ lâu để gửi đi một bức thư qua đường bưu điện, với nội dung như sau:
"Gửi Đức Hồng y Richelieu, tại dinh thự của ngài ở ngoại ô La Rochelle.
"THƯA NGÀI, xin Đức ông cứ yên tâm. Công tước Buckingham sẽ không khởi hành đến Pháp.
"MILADY DE --
"BOULOGNE, tối ngày hai mươi lăm.
"Tái bút: Thể theo ý nguyện của ngài, tôi đang hướng về tu viện Carmelite2 ở Béthune, nơi tôi sẽ túc trực chờ lệnh."
Ngay tối hôm ấy, Milady lập tức lên đường. Khi màn đêm buông xuống, ả dừng chân nghỉ lại tại một quán trọ. Năm giờ sáng hôm sau, ả tiếp tục hành trình, và chỉ ba tiếng sau đã tiến vào Béthune. Ả hỏi thăm đường đến tu viện Carmelite và rảo bước tới đó ngay lập tức.
Viện trưởng thân chinh ra đón ả; Milady liền trình ra mệnh lệnh của Đức Hồng y. Vị Viện trưởng lập tức thu xếp cho ả một phòng và cho dọn bữa sáng.
Mọi dấu vết của quá khứ dường như đã bị xóa nhòa trong mắt người đàn bà ấy. Ánh nhìn của ả giờ đây chỉ ghim chặt vào tương lai, nơi ả không thấy gì ngoài những vinh hoa phú quý mà Hồng y đã hứa hẹn, bởi ả vừa cống hiến một màn phục vụ xuất sắc đến mức tên tuổi ngài không hề vướng chút rắc rối nào trong vụ việc đẫm máu kia. Những đam mê cháy bỏng luôn chực chờ bùng nổ đã khoác lên cuộc đời ả một dáng vẻ phiêu dạt tựa những đám mây trên bầu trời: khi thì phản chiếu sắc xanh thăm thẳm, khi lại rực lên ánh lửa hừng hực, lúc lại đặc quánh sự tăm tối của cơn bão giông. Nhưng dù mang dáng vẻ nào, chúng cũng không để lại dấu vết gì trên mặt đất ngoài sự tàn phá và chết chóc.
Sau bữa sáng, Viện trưởng cất bước đến thăm ả. Cuộc sống chốn tu viện vốn tẻ nhạt, thế nên vị Viện trưởng hiền từ rất háo hức được làm quen với người khách trọ mới.
Milady cũng muốn làm hài lòng Viện trưởng. Với một người phụ nữ đầy lọc lõi như ả, đây chẳng qua chỉ là trò trẻ con. Ả khoác lên mình vẻ duyên dáng khôn tả, dễ dàng chinh phục vị Viện trưởng tốt bụng bằng đủ thứ chuyện trên đời và bằng chính sức hút đầy mị lực toát ra từ con người ả.
Viện trưởng, vốn xuất thân từ một gia đình quý tộc, tỏ ra vô cùng thích thú trước những câu chuyện chốn cung đình. Những tin tức ấy vốn đã hiếm khi lọt tới những vùng hẻo lánh của vương quốc, lại càng khó có cơ hội vượt qua bức tường tu viện uy nghiêm, nơi mà mọi ồn ào náo nhiệt của trần thế đều lụi tàn ngay trước ngưỡng cửa.
Ngược lại, Milady lại như cá gặp nước khi nhắc đến mưu mô giới quý tộc, bởi đó chính là môi trường ả đã ngụp lặn suốt năm sáu năm qua. Ả tự xem việc mua vui cho vị Viện trưởng tốt bụng bằng những lề thói trần tục của triều đình Pháp, đan xen cùng những thú vui kỳ quặc của nhà vua, là nhiệm vụ thiết yếu của mình. Ả buôn chuyện về những rắc rối thị phi của các lãnh chúa và phu nhân mà Viện trưởng từng nghe danh, lướt qua cả những lời đồn thổi về cuộc tình giữa Hoàng hậu và Công tước Buckingham. Ả tuôn một tràng dài cốt chỉ để giăng bẫy dụ người nghe tiết lộ vài lời.
Thế nhưng, Viện trưởng chỉ hài lòng lắng nghe và mỉm cười mà không hề ho he đáp lại nửa lời. Dẫu vậy, Milady nhận ra cách kể chuyện này rất được lòng bà, nên ả vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt, chỉ có điều giờ đây ả bắt đầu khéo léo bẻ lái câu chuyện về phía Đức Hồng y.
Tuy nhiên, ả lại cảm thấy vô cùng lúng túng vì không rõ Viện trưởng thuộc phe bảo hoàng hay phe Hồng y. Để an toàn, ả đành tự bó mình trong một lập trường trung dung đầy cẩn trọng. Nhưng về phần Viện trưởng, bà còn giữ kẽ đến mức chỉ cúi đầu thật sâu mỗi khi vị nữ khách kiều diễm xướng tên Đức Hồng y mà chẳng buồn bộc lộ thái độ gì.
Milady bắt đầu lờ mờ nhận ra mình sẽ sớm chán ngấy chốn tu viện này. Thế là ả quyết định liều lĩnh một phen để vạch ra đường đi nước bước. Khao khát muốn dò xem sự cẩn trọng của vị Viện trưởng tốt bụng sâu đến nhường nào, ả thả mồi bằng một câu chuyện nửa kín nửa hở, nhưng sau đó lại vô cùng rành rọt, về những cuộc phiêu lưu tình ái của vị bộ trưởng quyền uy với phu nhân d’Aiguillon, Marion de Lorme, cùng vài bóng hồng lả lơi khác.
Viện trưởng lắng nghe chăm chú hơn hẳn, khuôn mặt dần lộ vẻ hào hứng, và bà bắt đầu mỉm cười.
"Tốt rồi," Milady thầm đắc ý, "bà ta khoái chủ đề này. Dù bà ta có theo phe Hồng y đi chăng nữa, thì ít ra cũng không phải kẻ cuồng tín."
Được đà, ả tiếp tục tô vẽ những cuộc bức hại tàn nhẫn mà Hồng y giáng xuống đầu kẻ thù. Viện trưởng chỉ lẳng lặng làm dấu thánh giá, chẳng tỏ vẻ đồng tình cũng chẳng hề phản đối.
Phản ứng ấy càng củng cố thêm suy đoán của Milady rằng Viện trưởng có lẽ nghiêng về phe bảo hoàng nhiều hơn là phe Hồng y. Nắm thóp được điều đó, Milady không ngần ngại thêm thắt cho những câu chuyện của mình ngày càng đậm màu sắc kịch tính.
"Tôi quả thực không rành rẽ về những chuyện này," cuối cùng Viện trưởng cũng chịu cất lời. "Nhưng dẫu chúng tôi có sống xa rời triều đình đến mấy, dẫu có đứng ngoài vòng xoáy lợi danh của trần thế đến đâu, chúng tôi cũng từng chứng kiến những ví dụ vô cùng đáng buồn y như những gì phu nhân vừa kể. Ngay tại đây, một trong những vị khách trọ của chúng tôi đã phải gánh chịu vô vàn đắng cay từ sự trả thù và bức hại của Đức Hồng y!"
"Một trong những vị khách trọ của Viện trưởng sao?" Milady kêu lên. "Ôi, lạy Chúa tôi! Người phụ nữ tội nghiệp! Tôi thật lòng xót xa cho cô ấy."
"Và phu nhân hoàn toàn có lý do để xót xa, bởi cô ấy quả thực rất đáng thương. Giam cầm, đe dọa, ngược đãi-cô ấy đã phải nếm trải đủ bề. Nhưng rốt cuộc," Viện trưởng nói tiếp, "Đức Hồng y hẳn cũng có những lý lẽ chính đáng của ngài khi hành sự như vậy. Dẫu cô ấy mang vẻ đẹp thánh thiện của một thiên thần, chúng ta cũng không nên lúc nào cũng xét đoán con người qua vẻ bề ngoài."
"Hay rồi!" Milady thầm reo lên trong bụng. "Ai mà biết được! Có lẽ mình sắp sửa moi móc được điều gì đó ở đây; mình đang đi đúng hướng rồi."
Ả nhanh chóng khoác lên nét mặt một vẻ chân thành và ngây thơ hoàn hảo.
"Chao ôi," Milady thốt lên, "tôi biết điều bà nói là đúng. Người ta vẫn thường khuyên đừng nên cả tin vào vẻ bề ngoài; nhưng nếu vậy, chúng ta biết đặt niềm tin vào đâu, nếu không phải vào kiệt tác hoàn mỹ nhất của Đấng Hóa công? Về phần tôi, có lẽ tôi sẽ bị dắt mũi cả đời mất, bởi tôi luôn sẵn sàng đặt trọn niềm tin vào một người có khuôn mặt truyền cho tôi sự cảm mến."
"Vậy phu nhân có muốn tin rằng," Viện trưởng dò hỏi, "người thiếu nữ này thực sự vô tội không?"
"Hồng y không chỉ truy lùng tội ác," ả đáp lời, "có những đức tính còn bị ngài ấy săn lùng gắt gao hơn cả một vài tội lỗi tày đình."
"Xin phu nhân thứ lỗi nếu tôi bày tỏ sự kinh ngạc của mình," Viện trưởng ái ngại nói.
"Về điều gì cơ thưa bà?" Milady chớp mắt, giữ nguyên vẻ ngây thơ vô tội.
"Về những lời phu nhân vừa thốt ra."
"Viện trưởng thấy có gì đáng kinh ngạc trong những lời đó ư?" Milady mỉm cười nhẹ nhàng.
"Phu nhân hẳn phải là bạn của Hồng y, vì đích thân ngài ấy đã phái phu nhân đến đây, vậy mà-"
"Vậy mà tôi lại cả gan nói xấu ngài ấy," Milady lanh lẹ tiếp lời, đi guốc trong bụng vị Viện trưởng.
"Ít ra thì phu nhân cũng không dành những lời tốt đẹp cho ngài ấy."
"Đó là bởi tôi chẳng phải bạn bè gì của ngài ấy cả," ả buông một tiếng thở dài sầu não, "mà là nạn nhân của ngài!"
"Vậy còn bức thư ngài ấy viết để gửi gắm phu nhân cho tôi thì sao?"
"Đó thực chất là mệnh lệnh giam lỏng tôi vào một chốn lao tù, để rồi ngài ấy sẽ cho một tên tay sai đến áp giải tôi đi."
"Nhưng tại sao phu nhân không tìm cách bỏ trốn?"
"Tôi có thể đi đâu được chứ? Bà có tin rằng trên thế gian này có nơi nào mà cánh tay của Hồng y không thể vươn tới nếu ngài ấy đã cất công săn lùng không? Giả như tôi là nam giới, may ra còn có chút cơ hội; nhưng một người phụ nữ yếu đuối thì có thể làm được gì? Chẳng phải người khách trọ trẻ tuổi của bà cũng chưa từng cố gắng bỏ trốn đó sao?"
"Chưa, đúng là thế; nhưng trường hợp của cô ấy... lại là một câu chuyện khác. Tôi tin rằng cô ấy bị níu chân ở lại Pháp là vì một mối duyên tình."
"Chà," Milady lại thở dài, "nếu cô ấy đang yêu thì cô ấy vẫn chưa lâm vào bước đường cùng của sự đau khổ."
"Nói thế thì," Viện trưởng nhìn Milady với ánh mắt chan chứa sự thương cảm, "tôi đang đứng trước một nạn nhân đáng thương khác chăng?"
"Than ôi, đúng là vậy," Milady rầu rĩ đáp.
Viện trưởng đăm đăm nhìn ả một lát với vẻ bất an, như thể một ý nghĩ vừa chợt nảy nở trong tâm trí bà.
"Phu nhân không phải là kẻ thù của đức tin thánh thiện của chúng ta chứ?" bà ngập ngừng hỏi.
"Ai cơ-tôi ư?" Milady thảng thốt kêu lên. "Tôi là kẻ theo đạo Tin Lành3 sao? Ôi, không! Có Chúa chứng giám, trái lại, tôi là một con chiên Công giáo nhiệt thành!"
"Vậy thì, thưa phu nhân," Viện trưởng mỉm cười trấn an, "xin cứ yên tâm. Ngôi nhà phu nhân đang nương náu sẽ không phải là một nhà tù quá đỗi khắc nghiệt, và chúng tôi sẽ dốc hết sức để phu nhân cảm thấy khoảng thời gian lưu lại đây không hề uổng phí. Hơn nữa, ở đây phu nhân sẽ được gặp người phụ nữ trẻ mà tôi vừa nhắc đến, người chắc chắn cũng đang bị bức hại bởi những âm mưu chốn cung đình. Cô ấy vô cùng dễ mến và cư xử hết sức phải phép."
"Cô ấy tên là gì vậy?"
"Cô ấy được một nhân vật quyền cao chức trọng gửi gắm cho tôi, dưới cái tên Kitty. Tôi cũng không cất công gặng hỏi tên thật của cô ấy làm gì."
"Kitty!" Milady thất thanh kêu lên. "Sao cơ? Bà có chắc không?"
"Chắc chắn người ta gọi cô ấy như thế thưa phu nhân. Phu nhân quen biết cô ấy ư?"
Milady mỉm cười thầm đắc ý khi ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu rằng đó rất có thể là cô hầu gái cũ của mình. Đi liền với ký ức về ả hầu phản trắc ấy là ngọn lửa oán hận bùng lên ngùn ngụt; khao khát trả thù trào dâng dữ dội làm biến dạng cả nét mặt Milady. Dẫu vậy, người đàn bà sở hữu muôn vàn bộ mặt này lập tức lấy lại vẻ bình thản và nhân từ mà ả vừa trót đánh rơi trong tích tắc.
"Vậy khi nào tôi mới có cơ hội diện kiến cô gái trẻ này, người mà tôi đã cảm thấy vô cùng đồng cảm?" Milady vồn vã hỏi.
"Chà, tối nay," Viện trưởng đáp, "hoặc thậm chí là ngay hôm nay. Nhưng phu nhân đã phải ròng rã bôn ba suốt bốn ngày qua, như chính phu nhân vừa chia sẻ. Sáng nay phu nhân lại dậy từ tờ mờ năm giờ sáng; phu nhân chắc hẳn đang rất cần được nghỉ ngơi. Hãy ngả lưng ngủ một giấc đi; đến giờ dùng bữa tối chúng tôi sẽ đánh thức phu nhân."
Dù Milady rạo rực không hề muốn chợp mắt, bởi tâm hồn ả đang được tiếp thêm sinh lực từ những phấn khích mà cuộc phiêu lưu mới mẻ này vừa nhen nhóm trong trái tim luôn khát khao mưu đồ, nhưng ả vẫn ngoan ngoãn chấp thuận lời đề nghị của Viện trưởng. Suốt nửa tháng qua, ả đã phải trải qua muôn vàn xúc cảm đan xen mãnh liệt; đến nỗi dù cơ thể bằng sắt đá của ả vẫn có thể chống chọi với sự rã rời, thì tâm trí ả cũng đã quá kiệt quệ và cần được chắp vá.
Thế là ả đành cáo từ Viện trưởng, thả mình xuống giường, êm đềm ru thân trong những ý nghĩ trả thù mà cái tên Kitty vừa gợi lên trong tâm trí. Ả khoan khoái nhớ lại lời hứa hẹn trọng thưởng gần như vô hạn mà Hồng y đã ban cho nếu ả hoàn thành xuất sắc mưu đồ. Ả đã thành công vang dội; thế là mạng sống của D'Artagnan giờ đây đã nằm gọn trong lòng bàn tay ả!
Chỉ duy nhất một điều còn khiến ả gợn nỗi e sợ: đó là bóng ma quá khứ về người chồng cũ, Bá tước de la Fère, người mà ả đinh ninh là đã vùi xác nơi đáy mộ, hay chí ít cũng đang lưu vong nơi đất khách quê người, nào ngờ lại lù lù hiện hồn về trong hình hài Athos-người bạn vào sinh ra tử của D'Artagnan.
Nhưng than ôi, nếu hắn là bạn của D'Artagnan, hắn ắt hẳn đã nhúng tay giúp đỡ tên lính Ngự lâm ấy trong những phi vụ mà nhờ đó Hoàng hậu đã làm phá sản kế hoạch của Đức Hồng y. Nếu hắn là bạn của D'Artagnan, hắn hiển nhiên là kẻ thù không đội trời chung của Hồng y. Và ả đinh ninh mình sẽ dễ dàng kéo hắn vào vòng xoáy trả thù, từ đó mượn dao giết người, tiêu diệt trọn ổ đám lính Ngự lâm trẻ tuổi chướng mắt.
Tất cả những viễn cảnh huy hoàng này đều là những ý nghĩ vô cùng ngọt ngào đối với Milady. Được ru ngủ bởi những mưu mô tàn độc ấy, ả nhanh chóng chìm vào cõi mộng.
Ả bị đánh thức bởi một giọng nói dịu dàng cất lên từ phía cuối giường. Mở mắt ra, ả thấy Viện trưởng đang đứng cùng một người thiếu phụ tóc vàng, nước da thanh tú. Nàng đang nhìn ả bằng ánh mắt tò mò đầy thiện cảm.
Khuôn mặt của người thiếu phụ này hoàn toàn xa lạ với ả. Hai người chăm chú quan sát nhau trong lúc trao đổi những lời chào hỏi xã giao; cả hai đều kiều diễm, nhưng mỗi người lại mang một vẻ đẹp khác biệt. Dù vậy, Milady khẽ mỉm cười đắc ý khi nhận thấy phong thái đài các và cốt cách quý tộc của mình lấn lướt hơn hẳn. Quả thực, bộ tu phục nhạt nhòa của một nữ tu tập sự mà nàng đang mặc chẳng mang lại chút lợi thế nào trong một cuộc đọ sắc như thế này.
Sau khi giới thiệu hai người với nhau, Viện trưởng xin phép rời đi vì có việc ở nhà nguyện, để lại hai người phụ nữ ở lại trong phòng.
Thấy Milady vẫn nằm trên giường, cô nữ tu trẻ định bước theo Viện trưởng, nhưng ả vội vàng cản lại.
"Kìa em," ả lên tiếng, "chị mới vừa gặp em, vậy mà em đã vội tước đi cơ hội được trò chuyện cùng em rồi sao? Thú thật là chị đã mong mỏi có người bầu bạn trong những ngày lưu lại nơi này đấy."
"Không đâu, thưa phu nhân," cô nữ tu nhẹ nhàng đáp, "chỉ là em nghĩ mình đến không đúng lúc; chị đang ngủ và hẳn là đang rất mệt."
"Chà," Milady mỉm cười đáp, "những người đang ngủ thì còn mong ước điều gì hơn là một sự thức giấc dễ chịu? Em đã mang đến cho chị niềm vui ấy; vậy thì hãy cho phép chị được tận hưởng nó cho thỏa thích." Nói đoạn, ả vươn tay nắm lấy tay nàng, kéo nàng ngồi xuống chiếc ghế bành cạnh giường.
Cô nữ tu khép nép ngồi xuống.
"Thật là tiếc cho em!" nàng thở dài; "em đã ở đây sáu tháng ròng rã mà chẳng có lấy một chút niềm vui nào. Chị vừa đến, và sự hiện diện của chị hẳn sẽ mang lại cho em một người bạn tâm giao tuyệt vời; vậy mà có lẽ em sẽ phải rời khỏi tu viện này bất cứ lúc nào."
"Sao cơ, em sắp đi ư?" Milady ngạc nhiên hỏi.
"Ít ra là em đang hy vọng như vậy," cô nữ tu nói, không giấu nổi niềm vui sướng rạng ngời trên khuôn mặt.
"Chị nghe nói em cũng từng chịu đựng sự bức hại từ ngài Hồng y," Milady khéo léo dò hỏi; "đó hẳn sẽ là một lý do nữa để chúng ta dễ dàng đồng cảm với nhau."
"Vậy là những gì em nghe được từ mẹ hiền của chúng ta là sự thật; chị cũng từng là nạn nhân của tên giáo sĩ độc ác đó sao."
"Suỵt!" Milady đưa tay lên môi; "ngay cả ở đây, chúng ta cũng đừng vội buông lời như thế. Mọi bất hạnh của chị đều bắt nguồn từ việc lỡ nói những điều tương tự trước mặt một người đàn bà mà chị cứ ngỡ là bạn thân, để rồi bị bà ta nhẫn tâm phản bội. Em cũng là nạn nhân của một sự phản bội sao?"
"Không," cô nữ tu lắc đầu, "em là nạn nhân của lòng tận tụy-của sự trung thành tuyệt đối dành cho một người phụ nữ em hằng kính yêu. Em sẵn sàng hy sinh cả mạng sống vì bà ấy, và ngay lúc này đây, em vẫn cam tâm tình nguyện làm điều đó."
"Và người đó đã nhẫn tâm bỏ rơi em-có phải vậy không?"
"Trách cứ như vậy thì thật bất công cho bà ấy; vài ngày qua em đã nhận được những bằng chứng ngược lại, và vì thế em luôn tạ ơn Chúa-bởi em đã dằn vặt quá nhiều khi nghĩ rằng bà ấy đã lãng quên mình. Nhưng thưa phu nhân, chị trông có vẻ như đang được tự do," cô nữ tu tiếp tục; "nếu chị có ý định trốn đi, điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào chính bản thân chị thôi."
"Em muốn chị đi đâu, khi trong tay không bạn bè, không tiền bạc, lạc lõng ở một nơi xa lạ trên nước Pháp này, nơi chị chưa từng đặt chân tới?"
"Ôi," cô nữ tu thốt lên, "với lòng tốt và vẻ đẹp rạng rỡ này, chị sẽ có bạn bè ở bất cứ nơi đâu chị muốn!"
"Dù vậy," Milady đáp lời, cố thu lại nụ cười để khoác lên mình một vẻ ngoài thánh thiện như thiên thần, "điều đó cũng không thể che giấu sự thật rằng chị đang rất cô độc và vẫn đang bị truy lùng."
"Hãy nghe em," cô nữ tu chân thành khuyên nhủ; "chúng ta phải vững tin vào ơn trên. Luôn có một khoảnh khắc mà những việc thiện chị từng làm sẽ lên tiếng bênh vực chị trước Chúa; và biết đâu, việc một người nhỏ bé, yếu ớt như em lại vô tình gặp được chị ở đây lại là một sự an bài may mắn. Bởi nếu em rời khỏi nơi này-em có những người bạn quyền thế, những người đã dốc lòng cứu giúp em, và họ cũng có thể dang tay giúp đỡ chị."
"Ôi, khi chị nói mình cô độc," Milady ngậm ngùi, cố tình khơi gợi để cô nữ tu tự nói về bản thân mình, "không phải vì chị thiếu đi những người bạn ở vị trí cao bính; nhưng bản thân họ cũng phải run sợ trước thế lực của Hồng y. Ngay cả Hoàng hậu cũng không dám đối đầu công khai với vị bộ trưởng đáng sợ ấy. Chị có bằng chứng cho thấy Hoàng hậu, dù có trái tim vô cùng nhân hậu, đã không ít lần buộc phải bỏ mặc những người trung thành với bà cho cơn thịnh nộ của ngài Hồng y."
"Hãy tin em, thưa chị; nhìn bề ngoài thì có vẻ như Hoàng hậu đã bỏ rơi họ, nhưng chúng ta không nên chỉ nhìn vào bề ngoài. Càng bị bức hại, bà lại càng nghĩ về họ nhiều hơn; và thường thì, vào lúc họ ít ngờ tới nhất, họ sẽ nhận được minh chứng cho sự quan tâm ân cần của bà."
"Than ôi!" Milady thở dài, "chị cũng mong là như vậy; Hoàng hậu thật tốt bụng!"
"Ôi, vậy là chị biết bà ấy, vị hoàng hậu cao quý và đáng yêu đó, mà chị lại nói về bà ấy như vậy!" cô nữ tu thốt lên, giọng điệu đầy nhiệt thành.
"Thành thật mà nói," Milady đáp lời, nhận thấy mình đã bị dồn vào chân tường, "chị không có vinh dự được biết đích thân bà ấy; nhưng chị lại biết rất nhiều người bạn thân cận nhất của bà. Chị có quen biết ngài de Putange; chị đã từng gặp ngài Dujart ở Anh; và chị cũng biết cả ngài de Tréville."
"Ngài de Tréville!" cô nữ tu kêu lên, "chị biết ngài de Tréville sao?"
"Đúng vậy, rất rõ-thậm chí là khá thân thiết."
"Vị đội trưởng của lính Ngự lâm nhà vua ư?"
"Chính là vị đội trưởng lính Ngự lâm của nhà vua."
"Trời ơi, chị xem!" cô nữ tu vui sướng reo lên; "chúng ta sẽ nhanh chóng trở nên thân thiết, thậm chí là những người bạn tốt. Nếu chị quen biết ngài de Tréville, hẳn chị đã từng đến thăm ngài ấy?"
"Thường xuyên chứ!" Milady điềm nhiên đáp, nhận ra lời nói dối của mình đã phát huy tác dụng, ả quyết định diễn trọn vai.
"Vậy thì khi ở chỗ ngài ấy, hẳn chị đã từng gặp một vài người lính Ngự lâm chứ?"
"Tất cả những người mà ngài ấy thường đón tiếp!" Milady đáp lời, cảm thấy cuộc trò chuyện này bắt đầu mang lại một lợi ích thực sự.
"Hãy thử kể tên một vài người mà chị biết xem, biết đâu họ lại là bạn của em đấy."
"Chà!" Milady tỏ vẻ lúng túng, "chị biết ngài de Louvigny, ngài de Courtivron, ngài de Ferussac."
Cô nữ tu trẻ chăm chú lắng nghe, đợi đến khi người phụ nữ kia ngừng lời, nàng mới cất giọng: "Chị không biết một quý ngài tên là Athos sao?"
Milady chợt tái nhợt như chính tấm ga trải giường ả đang nằm. Dù vốn là kẻ cực kỳ tự chủ, ả vẫn không sao kìm nén được một tiếng thảng thốt, vội vàng nắm chặt lấy tay cô nữ tu, đôi mắt nhìn nàng chằm chằm.
"Có chuyện gì vậy? Lạy Chúa!" người phụ nữ tội nghiệp hoảng hốt hỏi, "em lỡ lời làm chị phật lòng sao?"
"Không, nhưng cái tên ấy khiến chị quá đỗi sững sờ. Chị cũng quen biết ngài ấy, và thật kỳ lạ khi ở chốn này chị lại tình cờ gặp được một người có vẻ biết rất rõ anh ấy."
"Ôi, đúng vậy, rất rõ cơ! Mà không chỉ mình anh ấy đâu, cả những người bạn của anh ấy nữa, ngài Porthos và ngài Aramis!"
"Thật sao! Em cũng biết họ ư? Chị thì biết rõ họ," Milady thốt lên, chợt cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, xoáy sâu tận tâm can.
"Chà, nếu chị đã quen biết họ, hẳn chị cũng biết họ là những người bạn vô cùng tốt bụng và hào hiệp. Tại sao chị không cậy nhờ họ khi đang gặp khó khăn?"
"Thực ra thì," Milady hơi ấp úng, "chị không thật sự thân thiết với ai trong số họ cho cam. Chị biết họ chẳng qua là nhờ nghe một người bạn chung, ngài d’Artagnan, nhắc đến rất nhiều mà thôi."
"Chị biết ngài d’Artagnan!" cô nữ tu thốt lên, đến lượt nàng chộp lấy tay Milady và trân trân nhìn ả.
Rồi tinh ý nhận ra nét mặt biến đổi kỳ lạ của Milady, nàng gặng hỏi: "Thứ lỗi cho em, thưa phu nhân, chị quen biết anh ấy với tư cách gì?"
"À thì," Milady đáp đầy vẻ lúng túng, "chà, với tư cách là một người bạn."
"Chị gạt em rồi, thưa phu nhân," cô nữ tu quả quyết; "chị từng là tình nhân của anh ấy!"
"Chính em mới là tình nhân của anh ấy, thưa phu nhân!" Lần này, đến lượt Milady bật lên thành tiếng.
"Em ư?" cô nữ tu thảng thốt.
"Đúng, chính là em! Giờ thì chị đã nhận ra em rồi. Em là phu nhân Bonacieux!"
Người phụ nữ trẻ lùi lại một bước, kinh ngạc và hoảng hốt tột độ.
"Ôi, đừng chối cãi nữa! Trả lời chị đi!" Milady dồn ép.
"Được rồi, vâng, thưa phu nhân," cô nữ tu ngập ngừng, "Vậy ra... chúng ta là tình địch sao?"
Gương mặt Milady bỗng sáng rực lên một niềm vui man rợ, đến mức nếu ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào khác, hẳn phu nhân Bonacieux đã phải co giò bỏ chạy vì kinh hoàng. Nhưng lúc này, tâm trí nàng đã hoàn toàn bị ngọn lửa ghen tuông che mờ.
"Nói đi, thưa phu nhân!" phu nhân Bonacieux chất vấn, chất chứa một sự mạnh mẽ mà không ai ngờ nàng lại có thể bộc phát được. "Chị đã, hoặc đang là tình nhân của anh ấy, có phải không?"
"Ôi, không!" Milady kêu lên với một âm sắc chân thật đến mức không một ai có thể gợn chút hoài nghi. "Chưa từng, không bao giờ có chuyện đó!"
"Em tin chị," phu nhân Bonacieux thở phào; "nhưng nếu vậy, cớ sao chị lại phải thốt lên kinh ngạc đến thế?"
"Em vẫn chưa hiểu sao?" Milady nói, ả đã hoàn toàn rũ bỏ vẻ bối rối ban nãy để lấy lại sự nhạy bén và giảo hoạt thường ngày.
"Làm sao em có thể hiểu được cơ chứ? Em có biết chuyện gì đâu."
"Em không nhận ra rằng ngài d’Artagnan, với tư cách là một người bạn, coi chị như một người tri kỷ của anh ấy sao?"
"Thật ư?"
"Em không nhận ra rằng chị biết tường tận mọi chuyện sao? Từ chuyện em bị bắt cóc khỏi ngôi nhà nhỏ ở St. Germain, sự tuyệt vọng tột cùng của anh ấy cùng nhóm bạn, cho đến những cuộc tìm kiếm vô vọng suốt bấy lâu nay! Làm sao chị có thể không kinh ngạc tột độ khi vào lúc chẳng ngờ tới nhất, chị lại được giáp mặt em-người mà chúng chị vẫn thường mải mê nhắc tới, người mà anh ấy yêu bằng trọn vẹn sinh mệnh, người mà anh ấy đã dạy chị phải đem lòng yêu thương ngay cả khi chị chưa từng gặp gỡ! Ôi, Constance thân mến, vậy là chị đã tìm thấy em rồi; rốt cuộc thì chị cũng được gặp em!"
Nói đoạn, Milady dang rộng vòng tay đón lấy phu nhân Bonacieux. Tàn dư của chút nghi ngờ cuối cùng đã bị những lời lẽ đường mật ấy cuốn trôi sạch sẽ. Giờ đây, người phụ nữ mà mới một khắc trước nàng còn đinh ninh là tình địch, bỗng hóa thành một người bạn chí tình chí nghĩa.
"Ôi, xin hãy tha lỗi cho em, tha lỗi cho em!" nàng gục đầu lên vai Milady, nức nở. "Tha thứ cho em, cũng chỉ vì em quá yêu anh ấy!"
Hai người phụ nữ siết chặt lấy nhau trong giây lát. Chắc chắn rằng, nếu sức mạnh cơ bắp của Milady mà tỷ lệ thuận với lòng thù hận đang sôi sục trong ả, thì phu nhân Bonacieux đã bỏ mạng ngay trong vòng tay nghiệt ngã ấy rồi. Nhưng vì không đủ sức bóp nghẹt đối phương, ả đành tặng nàng một nụ cười ấm áp.
"Ôi, sinh linh bé nhỏ xinh đẹp và thiện lương của chị!" Milady cất giọng âu yếm. "Chị vui sướng biết bao khi tìm thấy em! Nào, để chị nhìn em cho thật kỹ!" Vừa buông những lời đó, ánh mắt ả như muốn nuốt sống người phụ nữ đáng thương. "Ôi, đúng là em rồi! Dựa trên những gì anh ấy mô tả, chị hiểu rõ về em. Chị nhận ra em ngay tức khắc."
Người phụ nữ trẻ tội nghiệp nào đâu thể mường tượng được sự tàn độc kinh hoàng đang ẩn náu đằng sau vầng trán thanh khiết rạng ngời kia, hay đằng sau đôi mắt long lanh mà nàng ngỡ chỉ chan chứa sự quan tâm và lòng trắc ẩn.
"Vậy là chị biết em đã phải chịu đựng những gì," phu nhân Bonacieux nghẹn ngào, "bởi lẽ anh ấy hẳn đã kể cho chị nghe về những nỗi truân chuyên của chính anh ấy. Nhưng dẫu sao, được chịu đựng vì anh ấy cũng là một niềm hạnh phúc."
Milady đáp lại như một cỗ máy vô hồn: "Đúng thế, đó là một niềm hạnh phúc." Tâm trí ả lúc này đang thả trôi theo một toan tính khác.
"Và rồi," phu nhân Bonacieux tiếp lời, "sự trừng phạt dành cho em cũng sắp kết thúc rồi. Ngày mai, hoặc có lẽ là ngay tối nay thôi, em sẽ lại được gặp anh ấy. Khi đó, những giông bão của quá khứ sẽ hoàn toàn lùi vào dĩ vãng."
"Tối nay ư?" Milady giật mình bừng tỉnh khỏi dòng suy tưởng. "Ý em là gì? Em đang mong ngóng tin tức từ anh ấy sao?"
"Em đang mong đợi chính sự hiện diện của anh ấy."
"Chính anh ấy ư? D’Artagnan đang ở đây sao?"
"Là anh ấy!"
"Nhưng chuyện đó là không thể! Anh ấy hiện đang ở cuộc vây hãm La Rochelle cùng với ngài Hồng y. Anh ấy sẽ không quay lại trừ phi thành phố đó bị hạ."
"À, chị tưởng thế thôi! Chứ có gì là không thể đối với D’Artagnan của em, một quý ngài cao quý và tràn đầy lòng trung thành kia chứ?"
"Ôi, chị thật không thể tin em được!"
"Vậy thì, chị hãy đọc đi!" người phụ nữ trẻ bất hạnh reo lên trong niềm tự hào và vui sướng ngập tràn, vội vã đưa một bức thư cho Milady.
"Nét chữ của phu nhân de Chevreuse!" Milady thầm nhủ. "À, mình luôn đinh ninh rằng hẳn có một sự thông đồng bí mật nào đó từ phía đó!" Và ả tham lam đảo mắt qua những dòng chữ sau:
CON YÊU DẤU, Hãy chuẩn bị sẵn sàng. Người bạn của chúng ta sẽ sớm đến gặp con, và anh ấy đến chỉ để giải thoát con khỏi chốn giam cầm, nơi mà vì sự an toàn, con đã buộc phải ẩn náu. Do đó, hãy sẵn sàng cho chuyến đi, và đừng bao giờ nguôi hy vọng về chúng ta.
Chàng trai Gascogne quyến rũ của chúng ta vừa mới chứng tỏ được sự can trường và lòng trung thành như bản tính vốn có của cậu ấy. Hãy thay ta nhắn nhủ với anh chàng rằng có vài người vô cùng biết ơn vì lời cảnh báo mà anh ấy đã kịp thời đưa ra.
"Đúng, đúng thế," Milady gật gù; "bức thư đã viết rất rõ ràng. Nhưng em có biết lời cảnh báo đó là gì không?"
"Không, em chỉ đoán chừng anh ấy đã mật báo cho Hoàng hậu về vài mưu đồ mới của ngài Hồng y."
"Đúng rồi, hẳn là vậy!" Milady lẩm bẩm, trao lại bức thư cho phu nhân Bonacieux, cúi gằm mặt xuống ngực chìm vào trầm tư.
Ngay đúng khoảnh khắc ấy, tiếng vó ngựa phi nước đại vồn vã dội tới.
"Ôi!" Phu nhân Bonacieux chồm tới bên cửa sổ, thảng thốt kêu lên, "Liệu có phải là chàng chăng?"
Trên giường, Milady vẫn nằm bất động, toàn thân như hóa đá trước sự kinh ngạc khôn cùng. Quá nhiều biến cố dồn dập ập đến cùng một lúc khiến ả, lần đầu tiên trong đời, rơi vào trạng thái hoàn toàn mất phương hướng.
"Hắn ta... hắn ta!" Ả thì thầm rít lên qua kẽ răng, "Lẽ nào lại là hắn?" Đôi mắt ả trừng trừng dán chặt vào khoảng không, thân hình vẫn cứng đờ trên nệm.
"Than ôi, không phải rồi!" Phu nhân Bonacieux não nuột thốt lên. "Đó là một kẻ xa lạ mà em chẳng hề quen biết, dẫu gã có vẻ đang cất bước tới đây. Phải rồi, gã đang ghìm cương... gã dừng lại trước cổng... và kéo chuông."
Nghe vậy, Milady bật tung người lao vọt khỏi giường.
"Em có đoan chắc đó không phải là chàng chứ?" Ả gặng hỏi.
"Vâng, vâng, em vô cùng chắc chắn!"
"Biết đâu em lại nhìn nhầm."
"Ôi, dù chỉ loáng thấy chóp mũ hay vạt áo choàng của chàng, em cũng sẽ nhận ra chàng ngay tức khắc!"
Milady vốn vẫn mặc nguyên y phục từ trước.
"Vâng, gã đã vào đến bên trong rồi."
"Gã đến đây hẳn là để tìm em, hoặc tìm chị!"
"Lạy Đức Mẹ từ bi, trông chị kích động quá!"
"Phải, chị không giấu gì em. Chị chẳng thể nào có được phong thái tự tin như em; chị thực sự khiếp sợ ngài Hồng y."
"Suỵt!" Phu nhân Bonacieux thì thầm, "Có tiếng bước chân đang tới."
Tức thì, cánh cửa phòng bật mở, Viện trưởng khoan thai bước vào.
"Có phải phu nhân vừa lặn lội đến đây từ Boulogne chăng?" Bà cất lời hỏi Milady.
"Vâng," ả đáp, cố gắng trấn tĩnh lại sự bấn loạn. "Có ai tìm tôi vậy, thưa Viện trưởng?"
"Một người đàn ông một mực không chịu xưng danh, nhưng người đó nói mình đến theo lệnh của ngài Hồng y."
"Và người đó muốn gặp tôi sao?"
"Người đó ngỏ ý muốn nói chuyện với một phu nhân vừa mới đặt chân tới từ Boulogne."
"Nếu vậy, xin Viện trưởng hãy cho người ấy vào."
"Ôi, lạy Chúa tôi, lạy Chúa lòng lành!" Phu nhân Bonacieux thốt lên kinh hãi. "Liệu có phải là một tin dữ không?"
"Chị e là vậy."
"Em sẽ lánh mặt để chị tự nhiên tiếp chuyện với người lạ này; nhưng ngay khi gã rời đi, nếu chị cho phép, em sẽ lập tức quay lại."
"Cho phép em sao? Chị đang cầu xin em mới phải."
Viện trưởng cùng phu nhân Bonacieux lặng lẽ lui gót.
Milady bị bỏ lại một mình, ánh mắt sắc lẹm dán chặt vào cánh cửa đóng kín. Giây lát sau, tiếng leng keng lạnh lẽo của đinh thúc ngựa vang vọng trên từng bậc cầu thang, những bước chân trĩu nặng tiến lại gần, rồi cánh cửa bật mở, và bóng dáng một người đàn ông hiện ra.
Milady bất giác bật ra một tiếng kêu mừng rỡ tột độ; người đàn ông vừa xuất hiện không ai khác chính là Bá tước de Rochefort-công cụ tàn độc và đắc lực nhất của Đức ông.
-
Pistole là tên gọi của một loại tiền vàng có giá trị rất cao được lưu hành rộng rãi ở châu Âu thế kỷ 17. Việc sử dụng đồng tiền này cho thấy sự giàu có và mức độ chịu chi của giới thượng lưu thời bấy giờ. ↩
-
Carmelite (Dòng Cẩm Sơn) là một dòng nữ tu Công giáo nổi tiếng với lối sống ẩn dật, khổ hạnh và tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài. Một tu viện như vậy là nơi ẩn náu hoàn hảo để tránh sự dòm ngó của thế tục và tai mắt triều đình. ↩
-
Trong bối cảnh nước Pháp thế kỷ 17, cuộc xung đột tôn giáo giữa Công giáo (tôn giáo chính thức của triều đình) và đạo Tin Lành (phái Huguenot) vô cùng gay gắt. Bị tình nghi là người theo đạo Tin Lành có thể đồng nghĩa với việc bị khép tội phản quốc hoặc gián điệp. ↩
Chapter LXI. THE CARMELITE CONVENT AT BÉTHUNE
Great criminals bear about them a kind of predestination which makes them surmount all obstacles, which makes them escape all dangers, up to the moment which a wearied Providence has marked as the rock of their impious fortunes.
It was thus with Milady. She escaped the cruisers of both nations, and arrived at Boulogne without accident.
When landing at Portsmouth, Milady was an Englishwoman whom the persecutions of the French drove from La Rochelle; when landing at Boulogne, after a two days’ passage, she passed for a Frenchwoman whom the English persecuted at Portsmouth out of their hatred for France.
Milady had, likewise, the best of passports-her beauty, her noble appearance, and the liberality with which she distributed her pistoles. Freed from the usual formalities by the affable smile and gallant manners of an old governor of the port, who kissed her hand, she only remained long enough at Boulogne to put into the post a letter, conceived in the following terms:
“To his Eminence Monseigneur the Cardinal Richelieu, in his camp before La Rochelle.
“MONSEIGNEUR, Let your Eminence be reassured. His Grace the Duke of Buckingham will not set out for France.
“MILADY DE --
“BOULOGNE, evening of the twenty-fifth.
“P.S.-According to the desire of your Eminence, I report to the convent of the Carmelites at Béthune, where I will await your orders.”
Accordingly, that same evening Milady commenced her journey. Night overtook her; she stopped, and slept at an inn. At five o’clock the next morning she again proceeded, and in three hours after entered Béthune. She inquired for the convent of the Carmelites, and went thither immediately.
The superior met her; Milady showed her the cardinal’s order. The abbess assigned her a chamber, and had breakfast served.
All the past was effaced from the eyes of this woman; and her looks, fixed on the future, beheld nothing but the high fortunes reserved for her by the cardinal, whom she had so successfully served without his name being in any way mixed up with the sanguinary affair. The ever-new passions which consumed her gave to her life the appearance of those clouds which float in the heavens, reflecting sometimes azure, sometimes fire, sometimes the opaque blackness of the tempest, and which leave no traces upon the earth behind them but devastation and death.
After breakfast, the abbess came to pay her a visit. There is very little amusement in the cloister, and the good superior was eager to make the acquaintance of her new boarder.
Milady wished to please the abbess. This was a very easy matter for a woman so really superior as she was. She tried to be agreeable, and she was charming, winning the good superior by her varied conversation and by the graces of her whole personality.
The abbess, who was the daughter of a noble house, took particular delight in stories of the court, which so seldom travel to the extremities of the kingdom, and which, above all, have so much difficulty in penetrating the walls of convents, at whose threshold the noise of the world dies away.
Milady, on the contrary, was quite conversant with all aristocratic intrigues, amid which she had constantly lived for five or six years. She made it her business, therefore, to amuse the good abbess with the worldly practices of the court of France, mixed with the eccentric pursuits of the king; she made for her the scandalous chronicle of the lords and ladies of the court, whom the abbess knew perfectly by name, touched lightly on the amours of the queen and the Duke of Buckingham, talking a great deal to induce her auditor to talk a little.
But the abbess contented herself with listening and smiling without replying a word. Milady, however, saw that this sort of narrative amused her very much, and kept at it; only she now let her conversation drift toward the cardinal.
But she was greatly embarrassed. She did not know whether the abbess was a royalist or a cardinalist; she therefore confined herself to a prudent middle course. But the abbess, on her part, maintained a reserve still more prudent, contenting herself with making a profound inclination of the head every time the fair traveler pronounced the name of his Eminence.
Milady began to think she should soon grow weary of a convent life; she resolved, then, to risk something in order that she might know how to act afterward. Desirous of seeing how far the discretion of the good abbess would go, she began to tell a story, obscure at first, but very circumstantial afterward, about the cardinal, relating the amours of the minister with Mme. d’Aiguillon, Marion de Lorme, and several other gay women.
The abbess listened more attentively, grew animated by degrees, and smiled.
“Good,” thought Milady; “she takes a pleasure in my conversation. If she is a cardinalist, she has no fanaticism, at least.”
She then went on to describe the persecutions exercised by the cardinal upon his enemies. The abbess only crossed herself, without approving or disapproving.
This confirmed Milady in her opinion that the abbess was rather royalist than cardinalist. Milady therefore continued, coloring her narrations more and more.
“I am very ignorant of these matters,” said the abbess, at length; “but however distant from the court we may be, however remote from the interests of the world we may be placed, we have very sad examples of what you have related. And one of our boarders has suffered much from the vengeance and persecution of the cardinal!”
“One of your boarders?” said Milady; “oh, my God! Poor woman! I pity her, then.”
“And you have reason, for she is much to be pitied. Imprisonment, menaces, ill treatment-she has suffered everything. But after all,” resumed the abbess, “Monsieur Cardinal has perhaps plausible motives for acting thus; and though she has the look of an angel, we must not always judge people by the appearance.”
“Good!” said Milady to herself; “who knows! I am about, perhaps, to discover something here; I am in the vein.”
She tried to give her countenance an appearance of perfect candor.
“Alas,” said Milady, “I know it is so. It is said that we must not trust to the face; but in what, then, shall we place confidence, if not in the most beautiful work of the Lord? As for me, I shall be deceived all my life perhaps, but I shall always have faith in a person whose countenance inspires me with sympathy.”
“You would, then, be tempted to believe,” said the abbess, “that this young person is innocent?”
“The cardinal pursues not only crimes,” said she: “there are certain virtues which he pursues more severely than certain offenses.”
“Permit me, madame, to express my surprise,” said the abbess.
“At what?” said Milady, with the utmost ingenuousness.
“At the language you use.”
“What do you find so astonishing in that language?” said Milady, smiling.
“You are the friend of the cardinal, for he sends you hither, and yet-”
“And yet I speak ill of him,” replied Milady, finishing the thought of the superior.
“At least you don’t speak well of him.”
“That is because I am not his friend,” said she, sighing, “but his victim!”
“But this letter in which he recommends you to me?”
“Is an order for me to confine myself to a sort of prison, from which he will release me by one of his satellites.”
“But why have you not fled?”
“Whither should I go? Do you believe there is a spot on the earth which the cardinal cannot reach if he takes the trouble to stretch forth his hand? If I were a man, that would barely be possible; but what can a woman do? This young boarder of yours, has she tried to fly?”
“No, that is true; but she-that is another thing; I believe she is detained in France by some love affair.”
“Ah,” said Milady, with a sigh, “if she loves she is not altogether wretched.”
“Then,” said the abbess, looking at Milady with increasing interest, “I behold another poor victim?”
“Alas, yes,” said Milady.
The abbess looked at her for an instant with uneasiness, as if a fresh thought suggested itself to her mind.
“You are not an enemy of our holy faith?” said she, hesitatingly.
“Who-I?” cried Milady; “I a Protestant? Oh, no! I call to witness the God who hears us, that on the contrary I am a fervent Catholic!”
“Then, madame,” said the abbess, smiling, “be reassured; the house in which you are shall not be a very hard prison, and we will do all in our power to make you cherish your captivity. You will find here, moreover, the young woman of whom I spoke, who is persecuted, no doubt, in consequence of some court intrigue. She is amiable and well-behaved.”
“What is her name?”
“She was sent to me by someone of high rank, under the name of Kitty. I have not tried to discover her other name.”
“Kitty!” cried Milady. “What? Are you sure?”
“That she is called so? Yes, madame. Do you know her?”
Milady smiled to herself at the idea which had occurred to her that this might be her old chambermaid. There was connected with the remembrance of this girl a remembrance of anger; and a desire of vengeance disordered the features of Milady, which, however, immediately recovered the calm and benevolent expression which this woman of a hundred faces had for a moment allowed them to lose.
“And when can I see this young lady, for whom I already feel so great a sympathy?” asked Milady.
“Why, this evening,” said the abbess; “today even. But you have been traveling these four days, as you told me yourself. This morning you rose at five o’clock; you must stand in need of repose. Go to bed and sleep; at dinnertime we will rouse you.”
Although Milady would very willingly have gone without sleep, sustained as she was by all the excitements which a new adventure awakened in her heart, ever thirsting for intrigues, she nevertheless accepted the offer of the superior. During the last fifteen days she had experienced so many and such various emotions that if her frame of iron was still capable of supporting fatigue, her mind required repose.
She therefore took leave of the abbess, and went to bed, softly rocked by the ideas of vengeance which the name of Kitty had naturally brought to her thoughts. She remembered that almost unlimited promise which the cardinal had given her if she succeeded in her enterprise. She had succeeded; D’Artagnan was then in her power!
One thing alone frightened her; that was the remembrance of her husband, the Comte de la Fère, whom she had believed dead, or at least expatriated, and whom she found again in Athos-the best friend of D’Artagnan.
But alas, if he was the friend of D’Artagnan, he must have lent him his assistance in all the proceedings by whose aid the queen had defeated the project of his Eminence; if he was the friend of D’Artagnan, he was the enemy of the cardinal; and she doubtless would succeed in involving him in the vengeance by which she hoped to destroy the young Musketeer.
All these hopes were so many sweet thoughts for Milady; so, rocked by them, she soon fell asleep.
She was awakened by a soft voice which sounded at the foot of her bed. She opened her eyes, and saw the abbess, accompanied by a young woman with light hair and delicate complexion, who fixed upon her a look full of benevolent curiosity.
The face of the young woman was entirely unknown to her. Each examined the other with great attention, while exchanging the customary compliments; both were very handsome, but of quite different styles of beauty. Milady, however, smiled in observing that she excelled the young woman by far in her high air and aristocratic bearing. It is true that the habit of a novice, which the young woman wore, was not very advantageous in a contest of this kind.
The abbess introduced them to each other. When this formality was ended, as her duties called her to chapel, she left the two young women alone.
The novice, seeing Milady in bed, was about to follow the example of the superior; but Milady stopped her.
“How, madame,” said she, “I have scarcely seen you, and you already wish to deprive me of your company, upon which I had counted a little, I must confess, for the time I have to pass here?”
“No, madame,” replied the novice, “only I thought I had chosen my time ill; you were asleep, you are fatigued.”
“Well,” said Milady, “what can those who sleep wish for-a happy awakening? This awakening you have given me; allow me, then, to enjoy it at my ease,” and taking her hand, she drew her toward the armchair by the bedside.
The novice sat down.
“How unfortunate I am!” said she; “I have been here six months without the shadow of recreation. You arrive, and your presence was likely to afford me delightful company; yet I expect, in all probability, to quit the convent at any moment.”
“How, you are going soon?” asked Milady.
“At least I hope so,” said the novice, with an expression of joy which she made no effort to disguise.
“I think I learned you had suffered persecutions from the cardinal,” continued Milady; “that would have been another motive for sympathy between us.”
“What I have heard, then, from our good mother is true; you have likewise been a victim of that wicked priest.”
“Hush!” said Milady; “let us not, even here, speak thus of him. All my misfortunes arise from my having said nearly what you have said before a woman whom I thought my friend, and who betrayed me. Are you also the victim of a treachery?”
“No,” said the novice, “but of my devotion-of a devotion to a woman I loved, for whom I would have laid down my life, for whom I would give it still.”
“And who has abandoned you-is that it?”
“I have been sufficiently unjust to believe so; but during the last two or three days I have obtained proof to the contrary, for which I thank God-for it would have cost me very dear to think she had forgotten me. But you, madame, you appear to be free,” continued the novice; “and if you were inclined to fly it only rests with yourself to do so.”
“Whither would you have me go, without friends, without money, in a part of France with which I am unacquainted, and where I have never been before?”
“Oh,” cried the novice, “as to friends, you would have them wherever you want, you appear so good and are so beautiful!”
“That does not prevent,” replied Milady, softening her smile so as to give it an angelic expression, “my being alone or being persecuted.”
“Hear me,” said the novice; “we must trust in heaven. There always comes a moment when the good you have done pleads your cause before God; and see, perhaps it is a happiness for you, humble and powerless as I am, that you have met with me, for if I leave this place, well-I have powerful friends, who, after having exerted themselves on my account, may also exert themselves for you.”
“Oh, when I said I was alone,” said Milady, hoping to make the novice talk by talking of herself, “it is not for want of friends in high places; but these friends themselves tremble before the cardinal. The queen herself does not dare to oppose the terrible minister. I have proof that her Majesty, notwithstanding her excellent heart, has more than once been obliged to abandon to the anger of his Eminence persons who had served her.”
“Trust me, madame; the queen may appear to have abandoned those persons, but we must not put faith in appearances. The more they are persecuted, the more she thinks of them; and often, when they least expect it, they have proof of a kind remembrance.”
“Alas!” said Milady, “I believe so; the queen is so good!”
“Oh, you know her, then, that lovely and noble queen, that you speak of her thus!” cried the novice, with enthusiasm.
“That is to say,” replied Milady, driven into her entrenchment, “that I have not the honor of knowing her personally; but I know a great number of her most intimate friends. I am acquainted with Monsieur de Putange; I met Monsieur Dujart in England; I know Monsieur de Tréville.”
“Monsieur de Tréville!” exclaimed the novice, “do you know Monsieur de Tréville?”
“Yes, perfectly well-intimately even.”
“The captain of the king’s Musketeers?”
“The captain of the king’s Musketeers.”
“Why, then, only see!” cried the novice; “we shall soon be well acquainted, almost friends. If you know Monsieur de Tréville, you must have visited him?”
“Often!” said Milady, who, having entered this track, and perceiving that falsehood succeeded, was determined to follow it to the end.
“With him, then, you must have seen some of his Musketeers?”
“All those he is in the habit of receiving!” replied Milady, for whom this conversation began to have a real interest.
“Name a few of those whom you know, and you will see if they are my friends.”
“Well!” said Milady, embarrassed, “I know Monsieur de Louvigny, Monsieur de Courtivron, Monsieur de Ferussac.”
The novice let her speak, then seeing that she paused, she said, “Don’t you know a gentleman named Athos?”
Milady became as pale as the sheets in which she was lying, and mistress as she was of herself, could not help uttering a cry, seizing the hand of the novice, and devouring her with looks.
“What is the matter? Good God!” asked the poor woman, “have I said anything that has wounded you?”
“No; but the name struck me, because I also have known that gentleman, and it appeared strange to me to meet with a person who appears to know him well.”
“Oh, yes, very well; not only him, but some of his friends, Messieurs Porthos and Aramis!”
“Indeed! you know them likewise? I know them,” cried Milady, who began to feel a chill penetrate her heart.
“Well, if you know them, you know that they are good and free companions. Why do you not apply to them, if you stand in need of help?”
“That is to say,” stammered Milady, “I am not really very intimate with any of them. I know them from having heard one of their friends, Monsieur d’Artagnan, say a great deal about them.”
“You know Monsieur d’Artagnan!” cried the novice, in her turn seizing the hands of Milady and devouring her with her eyes.
Then remarking the strange expression of Milady’s countenance, she said, “Pardon me, madame; you know him by what title?”
“Why,” replied Milady, embarrassed, “why, by the title of friend.”
“You deceive me, madame,” said the novice; “you have been his mistress!”
“It is you who have been his mistress, madame!” cried Milady, in her turn.
“I?” said the novice.
“Yes, you! I know you now. You are Madame Bonacieux!”
The young woman drew back, filled with surprise and terror.
“Oh, do not deny it! Answer!” continued Milady.
“Well, yes, madame,” said the novice, “Are we rivals?”
The countenance of Milady was illumined by so savage a joy that under any other circumstances Mme. Bonacieux would have fled in terror; but she was absorbed by jealousy.
“Speak, madame!” resumed Mme. Bonacieux, with an energy of which she might not have been believed capable. “Have you been, or are you, his mistress?”
“Oh, no!” cried Milady, with an accent that admitted no doubt of her truth. “Never, never!”
“I believe you,” said Mme. Bonacieux; “but why, then, did you cry out so?”
“Do you not understand?” said Milady, who had already overcome her agitation and recovered all her presence of mind.
“How can I understand? I know nothing.”
“Can you not understand that Monsieur d’Artagnan, being my friend, might take me into his confidence?”
“Truly?”
“Do you not perceive that I know all-your abduction from the little house at St. Germain, his despair, that of his friends, and their useless inquiries up to this moment? How could I help being astonished when, without having the least expectation of such a thing, I meet you face to face-you, of whom we have so often spoken together, you whom he loves with all his soul, you whom he had taught me to love before I had seen you! Ah, dear Constance, I have found you, then; I see you at last!”
And Milady stretched out her arms to Mme. Bonacieux, who, convinced by what she had just said, saw nothing in this woman whom an instant before she had believed her rival but a sincere and devoted friend.
“Oh, pardon me, pardon me!” cried she, sinking upon the shoulders of Milady. “Pardon me, I love him so much!”
These two women held each other for an instant in a close embrace. Certainly, if Milady’s strength had been equal to her hatred, Mme. Bonacieux would never have left that embrace alive. But not being able to stifle her, she smiled upon her.
“Oh, you beautiful, good little creature!” said Milady. “How delighted I am to have found you! Let me look at you!” and while saying these words, she absolutely devoured her by her looks. “Oh, yes it is you indeed! From what he has told me, I know you now. I recognize you perfectly.”
The poor young woman could not possibly suspect what frightful cruelty was behind the rampart of that pure brow, behind those brilliant eyes in which she read nothing but interest and compassion.
“Then you know what I have suffered,” said Mme. Bonacieux, “since he has told you what he has suffered; but to suffer for him is happiness.”
Milady replied mechanically, “Yes, that is happiness.” She was thinking of something else.
“And then,” continued Mme. Bonacieux, “my punishment is drawing to a close. Tomorrow, this evening, perhaps, I shall see him again; and then the past will no longer exist.”
“This evening?” asked Milady, roused from her reverie by these words. “What do you mean? Do you expect news from him?”
“I expect himself.”
“Himself? D’Artagnan here?”
“Himself!”
“But that’s impossible! He is at the siege of La Rochelle with the cardinal. He will not return till after the taking of the city.”
“Ah, you fancy so! But is there anything impossible for my D’Artagnan, the noble and loyal gentleman?”
“Oh, I cannot believe you!”
“Well, read, then!” said the unhappy young woman, in the excess of her pride and joy, presenting a letter to Milady.
“The writing of Madame de Chevreuse!” said Milady to herself. “Ah, I always thought there was some secret understanding in that quarter!” And she greedily read the following few lines:
MY DEAR CHILD, Hold yourself ready. Our friend will see you soon, and he will only see you to release you from that imprisonment in which your safety required you should be concealed. Prepare, then, for your departure, and never despair of us.
Our charming Gascon has just proved himself as brave and faithful as ever. Tell him that certain parties are grateful for the warning he has given.
“Yes, yes,” said Milady; “the letter is precise. Do you know what that warning was?”
“No, I only suspect he has warned the queen against some fresh machinations of the cardinal.”
“Yes, that’s it, no doubt!” said Milady, returning the letter to Mme. Bonacieux, and letting her head sink pensively upon her bosom.
At that moment they heard the gallop of a horse.
“Oh!” cried Mme. Bonacieux, darting to the window, “can it be he?”
Milady remained still in bed, petrified by surprise; so many unexpected things happened to her all at once that for the first time she was at a loss.
“He, he!” murmured she; “can it be he?” And she remained in bed with her eyes fixed.
“Alas, no!” said Mme. Bonacieux; “it is a man I don’t know, although he seems to be coming here. Yes, he checks his pace; he stops at the gate; he rings.”
Milady sprang out of bed.
“You are sure it is not he?” said she.
“Yes, yes, very sure!”
“Perhaps you did not see well.”
“Oh, if I were to see the plume of his hat, the end of his cloak, I should know him!”
Milady was dressing herself all the time.
“Yes, he has entered.”
“It is for you or me!”
“My God, how agitated you seem!”
“Yes, I admit it. I have not your confidence; I fear the cardinal.”
“Hush!” said Mme. Bonacieux; “somebody is coming.”
Immediately the door opened, and the superior entered.
“Did you come from Boulogne?” demanded she of Milady.
“Yes,” replied she, trying to recover her self-possession. “Who wants me?”
“A man who will not tell his name, but who comes from the cardinal.”
“And who wishes to speak with me?”
“Who wishes to speak to a lady recently come from Boulogne.”
“Then let him come in, if you please.”
“Oh, my God, my God!” cried Mme. Bonacieux. “Can it be bad news?”
“I fear it.”
“I will leave you with this stranger; but as soon as he is gone, if you will permit me, I will return.”
“Permit you? I beseech you.”
The superior and Mme. Bonacieux retired.
Milady remained alone, with her eyes fixed upon the door. An instant later, the jingling of spurs was heard upon the stairs, steps drew near, the door opened, and a man appeared.
Milady uttered a cry of joy; this man was the Comte de Rochefort-the demoniacal tool of his Eminence.