Chương 33. HẦU GÁI VÀ NỮ CHỦ NHÂN
Trong lúc đó, như đã nói ở trước, bất chấp tiếng gọi của lương tâm lẫn những lời khuyên can đầy lý trí của Athos, D'Artagnan ngày càng chìm đắm trong cơn si mê Milady. Vì thế, chàng không bỏ lỡ cơ hội nào để lượn lờ tán tỉnh phu nhân mỗi ngày. Gã Gascon1 đầy tự mãn đinh ninh rằng, một sớm một chiều, kiều nữ cũng sẽ ngã vào vòng tay mình.
Một ngày nọ, chàng đến với vẻ mặt vênh váo, cõi lòng khấp khởi hân hoan như kẻ ngửa mặt mong chờ trận mưa vàng rơi xuống. Vừa tới cổng dinh thự, chàng đã bắt gặp cô hầu gái đứng đợi. Nhưng lần này, thay vì chỉ khẽ chạm lúc chàng lướt qua, Kitty xinh đẹp lại chủ động níu lấy tay chàng thật dịu dàng.
"Tuyệt lắm!" D'Artagnan thầm nghĩ. "Hẳn là nữ chủ nhân đã nhờ cô ả chuyển lời đến ta. Nàng sắp sửa báo tin hẹn hò nhưng chẳng dám mở lời trực tiếp đây mà." Chàng cúi nhìn cô hầu phòng nhỏ nhắn với vẻ đắc thắng tột độ.
"Em có vài lời muốn thưa chuyện cùng ngài, thưa ngài Hiệp sĩ," cô hầu gái ấp úng.
"Cứ nói đi, em yêu, cứ nói đi," D'Artagnan mỉm cười. "Ta đang nghe đây."
"Ngay tại đây ư? Không thể nào! Chuyện em sắp kể khá dài, và quan trọng nhất là vô cùng bí mật."
"Vậy thì ta phải làm sao?"
"Liệu ngài Hiệp sĩ có bằng lòng đi theo em không?" Kitty rụt rè ướm hỏi.
"Tùy ý em thôi, em yêu."
"Vậy thì, xin ngài theo em."
Kitty chẳng màng buông tay D'Artagnan, cứ thế dẫn chàng bước lên một chiếc cầu thang nhỏ, vừa tối tăm vừa khuất khúc. Leo chừng mười lăm bậc, cô đưa tay mở một cánh cửa.
"Xin ngài vào đây, thưa ngài Hiệp sĩ," cô nói. "Giờ đây chỉ còn hai ta, chúng ta có thể thoải mái trò chuyện."
"Thế căn phòng này của ai vậy, em yêu?"
"Là phòng của em, thưa ngài Hiệp sĩ. Nó thông ngay sang phòng phu nhân qua cánh cửa kia. Nhưng ngài chớ lo. Phu nhân không thể nghe được lời chúng ta đâu, bởi ngài ấy chẳng bao giờ lên giường trước nửa đêm."
D'Artagnan đưa mắt nhìn quanh. Căn buồng nhỏ nhắn toát lên vẻ duyên dáng, bài trí lại hết sức trang nhã và ngăn nắp. Dẫu vậy, ánh mắt chàng bất giác vẫn dán chặt vào cánh cửa thông sang phòng Milady như lời Kitty vừa nói.
Đoán trúng phóc tâm tư chàng trai trẻ, Kitty buông một tiếng thở dài thườn thượt.
"Ngài say mê phu nhân của em đến thế sao, thưa ngài Hiệp sĩ?" cô khẽ hỏi.
"Ồ, còn hơn cả những gì ta có thể thốt nên lời, Kitty ạ! Ta đang phát điên vì phu nhân!"
Kitty lại thở dài lần nữa.
"Than ôi, thưa ngài," cô rầu rĩ, "điều đó mới tệ làm sao."
"Em thấy chuyện đó có cái quái gì mà tệ?" D'Artagnan nhíu mày.
"Là vì, thưa ngài," Kitty nhẹ giọng đáp, "phu nhân của em chẳng mảy may động lòng trước ngài đâu."
"Hả!" D'Artagnan giật nảy mình. "Có phải cô ta sai em đến để nói với ta điều này không?"
"Ồ, hoàn toàn không, thưa ngài. Chẳng qua là vì lo lắng cho ngài, nên em mới quyết định nói ra sự thật."
"Ta vô cùng cảm kích, Kitty bé nhỏ. Nhưng ta chỉ nhận tấm lòng của em thôi-bởi em cũng thừa hiểu, cái tin này nghe chẳng lọt tai chút nào."
"Nghĩa là, ngài không tin những gì em vừa nói, đúng không ạ?"
"Người ta thường khó lòng chấp nhận nổi những chuyện thế này, cô bé xinh đẹp của ta ạ, dẫu chỉ vì lòng tự ái đi chăng nữa."
"Vậy là ngài không tin em?"
"Ta đành thú nhận vậy, trừ phi em chịu hạ cố đưa ra chút bằng chứng cho những lời mình vừa nói-"
"Vậy ngài nghĩ sao về thứ này?"
Nói đoạn, Kitty rút từ trong ngực áo ra một bức thư nhỏ xíu.
"Gửi cho ta ư?" D'Artagnan vừa bật thốt vừa nhanh tay vồ lấy bức thư.
"Không phải, gửi cho một người khác."
"Cho người khác sao?"
"Vâng."
"Tên hắn! Nói tên hắn mau!" D'Artagnan hối thúc.
"Ngài cứ tự đọc địa chỉ đi."
"Gửi ngài Bá tước de Wardes."
Ký ức về đêm ở St. Germain chợt ùa về, bủa vây tâm trí gã Gascon kiêu ngạo. Nhanh như chớp, chàng xé toạc lớp niêm phong, bỏ ngoài tai tiếng thét thất thanh của Kitty khi cô nhận ra chàng sắp làm gì, hay đúng hơn là chàng đang làm gì.
"Ôi, lạy Chúa, thưa ngài Hiệp sĩ," cô hoảng hốt, "ngài đang làm cái quái gì vậy?"
"Ta ư?" D'Artagnan nhún vai. "Chẳng làm gì sất." Rồi chàng lẩm nhẩm đọc:
"Ngài đã bặt vô âm tín sau bức thư đầu tiên của ta. Ngài đang không khỏe, hay ngài đã vội lãng quên những cái nhìn đắm đuối từng trao ta đêm vũ hội nhà phu nhân de Guise? Ngài đang có cơ hội ngay lúc này đấy, thưa Bá tước; đừng để nó vuột mất."
Mặt D'Artagnan biến sắc. Chàng thấy mình bị tổn thương sâu sắc vì lòng tự ái, dẫu chàng vẫn huyễn hoặc đó là vì tình yêu cháy bỏng.
"Ngài d'Artagnan tội nghiệp," Kitty mủi lòng thốt lên, tay lại ân cần áp vào tay chàng thanh niên.
"Em đang thương hại ta sao, cô bé?" D'Artagnan rầu rĩ.
"Ồ vâng, bằng tất cả trái tim này. Bởi em biết mùi vị của tình yêu là thế nào."
"Em mà cũng rành rẽ về tình yêu sao?" D'Artagnan hỏi dồn, lần đầu tiên hướng ánh mắt chăm chú thực sự về phía cô gái.
"Than ôi, là vậy đấy."
"Vậy thì, thay vì tốn công thương hại ta, em sẽ làm được một việc có ích hơn nhiều: đó là giúp ta trả thù nữ chủ nhân của em."
"Ngài định trả thù bằng cách nào?"
"Ta sẽ khiến cô ta khuất phục và đoạt lấy chỗ của tên tình địch."
"Em sẽ chẳng đời nào tiếp tay cho ngài làm chuyện đó đâu, thưa ngài Hiệp sĩ," Kitty sốt sắng cự tuyệt.
"Cớ làm sao lại không?" D'Artagnan gặng hỏi.
"Vì hai lý do."
"Những lý do gì mới được?"
"Thứ nhất, phu nhân sẽ chẳng bao giờ chịu dành tình cảm cho ngài."
"Sao em dám chắc điều đó?"
"Vì ngài đã xúc phạm phu nhân tới tận xương tủy."
"Ta ư? Ta có thể làm tổn thương phu nhân ở chỗ nào cơ chứ - ta, kẻ mà từ phút đầu quen biết nàng đã nguyện quỳ mọp dưới chân nàng như một tên nô lệ? Nói ta nghe đi, ta xin em đấy!"
"Em sẽ không cạy miệng nửa lời, trừ phi với người đàn ông… người có thể thấu tỏ tận đáy lòng em!"
D'Artagnan đưa mắt nhìn Kitty lần thứ hai. Cô hầu phòng mơn mởn một nhan sắc rạng ngời tươi tắn, vẻ đẹp mà khối nữ công tước sẵn sàng đem cả vương miện ra đánh đổi.
"Kitty à," chàng thủ thỉ, "ta sẵn lòng khám phá tận đáy lòng em bất cứ khi nào em muốn. Đừng vương vấn ưu phiền vì lẽ đó." Dứt lời, chàng trao cho cô một nụ hôn nồng nhiệt, khiến cô gái khốn khổ đỏ lựng cả mặt mũi như quả anh đào chín mọng.
"Ồ không," Kitty nức nở, "người ngài yêu có phải là em đâu! Ngài chỉ yêu phu nhân thôi. Chính ngài vừa thú nhận điều đó với em mà."
"Chuyện đó thì có cản trở gì việc em cho ta biết lý do thứ hai không nào?"
"Lý do thứ hai, thưa ngài Hiệp sĩ," Kitty ngập ngừng đáp, lúc đầu tìm thấy chút dũng khí từ nụ hôn, nhưng sau đó lại đắm chìm vào ánh mắt sâu thẳm của chàng trai, "là trong tình yêu, ai cũng chỉ biết nghĩ cho bản thân mình!"
Mãi tới tận phút này, D'Artagnan mới sực nhớ ra những ánh nhìn đắm đuối mà Kitty từng trao, nhớ lại những bận cô liên tục lượn lờ trước mặt chàng từ phòng ngoài, hành lang cho đến cầu thang, những lần chạm tay hờ hững cùng vô số tiếng thở dài não nuột. Thế nhưng, bởi mải chạy theo khát vọng chinh phục vị phu nhân quyền quý, chàng đã thẳng thừng ngó lơ cô hầu gái đáng thương. Kẻ nung nấu dã tâm săn đại bàng, mấy ai lại bận lòng đoái hoài đến một con chim sẻ.
Dẫu vậy, lúc này gã Gascon của chúng ta đã nhạy bén đánh hơi thấy mọi món hời từ tình yêu mà Kitty vừa hồn nhiên-hay táo bạo-bộc bạch. Chàng có thể dễ dàng chặn đứng những bức thư gửi cho Bá tước de Wardes, nắm bắt mọi tin tức sốt dẻo ngay tại trận, lại còn được quyền ra vào buồng Kitty bất kể giờ giấc-một căn phòng chỉ cách phòng phu nhân một bức vách. Rõ ràng, gã đàn ông thủ đoạn xảo quyệt này đã rắp tâm vắt kiệt sức lực cô gái tội nghiệp để đường hoàng giành lấy Milady bằng mọi giá.
"Nếu vậy," chàng dịu dàng hỏi cô gái trẻ, "em có vui lòng không, Kitty bé bỏng, nếu ta chứng minh cho em thấy thứ tình yêu mà em vẫn hằng hoài nghi?"
"Tình yêu nào cơ?" cô gái trẻ khẽ hỏi.
"Chính là tình yêu mà ta đã cất công ấp ủ dành riêng cho em."
"Thế bằng chứng đó ra sao?"
"Em có bằng lòng nếu đêm nay, ta dùng trọn vẹn khoảng thời gian vốn luôn dành cho phu nhân để kề cận bên em không?"
"Ồ vâng," Kitty hân hoan vỗ tay reo lên, "rất đỗi bằng lòng."
"Vậy thì, lại đây nào, em yêu," D'Artagnan dỗ dành, ngả người thư thái xuống chiếc ghế bành êm ái. "Lại đây, để ta cho em biết rằng, em chính là cô hầu gái diễm lệ nhất mà ta từng gặp trong đời!"
Sau đó, chàng rỉ tai cô bằng vô vàn lời mật ngọt êm tai. Những lời đường mật ấy rót vào tai cô gái đáng thương, người vốn dĩ chẳng khao khát gì hơn ngoài việc được tin tưởng chàng, để rồi cô mù quáng tin sái cổ. Dù vậy, trái với vẻ ngạc nhiên tột độ của D'Artagnan, Kitty xinh đẹp vẫn kiên cường giữ mình, nhất quyết không buông xuôi.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa khi người ta mải mê trong những cuộc tấn công và phòng thủ. Chuông đồng hồ vừa điểm nửa đêm, và gần như cùng lúc, tiếng chuông từ phòng Milady cũng réo vang.
"Lạy Chúa," Kitty hoảng hốt kêu lên, "phu nhân đang gọi em! Ngài đi đi; ngài đi ngay đi!"
D'Artagnan đứng dậy, cầm lấy chiếc mũ, vờ như chuẩn bị rời đi. Thế nhưng, thay vì bước ra cánh cửa dẫn xuống cầu thang, anh lại nhanh tay mở toang một chiếc tủ lớn rồi rúc vào giữa những bộ váy vóc và áo choàng thơm ngát của Milady.
"Ngài làm gì vậy?" Kitty thất thanh kêu lên.
D'Artagnan đã nhanh tay rút lấy chiếc chìa khóa. Anh tự nhốt mình trong tủ mà chẳng nói tiếng nào.
"Sao đây," Milady cất tiếng gọi, giọng điệu đầy gắt gỏng. "Ngươi chết giấc rồi hay sao mà ta gọi không thưa hả?"
Cùng lúc đó, D'Artagnan nghe tiếng cánh cửa thông giữa hai phòng bị mở tung.
"Em đây, thưa phu nhân, em đây!" Kitty vội vã đáp lời, cuống cuồng lao ra đón chủ nhân.
Hai người bước vào phòng ngủ. Nhờ cánh cửa thông nhau vẫn đang mở, D'Artagnan có thể nghe rõ mồn một từng lời Milady xối xả mắng mỏ cô hầu gái suốt một hồi lâu. Rốt cuộc, cơn thịnh nộ của ả cũng nguôi ngoai. Trong lúc Kitty đang lúi húi hầu hạ chủ nhân, câu chuyện của họ bắt đầu chuyển hướng sang anh.
"Chà," Milady lên tiếng, "tối nay ta không thấy bóng dáng gã Gascon của chúng ta đâu nhỉ."
"Sao cơ, thưa phu nhân! Ngài ấy không đến ạ?" Kitty hỏi lại. "Lẽ nào ngài ấy lại thay lòng đổi dạ trước cả khi nếm trải mùi vị của hạnh phúc sao?"
"Ồ, không đâu; chắc hẳn hắn bị ngài de Tréville hay ngài Dessessart giữ chân thôi. Ta thừa hiểu ván cờ của mình mà, Kitty; ta đã nắm chắc tên ngốc này trong lòng bàn tay rồi."
"Phu nhân định làm gì với ngài ấy ạ?"
"Ta sẽ làm gì với hắn ư? Cứ yên tâm đi, Kitty, có một chuyện giữa ta và hắn mà tên đó hoàn toàn mù tịt: hắn suýt chút nữa đã khiến ta đánh mất sự tín nhiệm của Đức Hồng y. Ồ, ta nhất định sẽ trả thù!"
"Em cứ tưởng phu nhân yêu ngài ấy."
"Ta mà thèm yêu hắn sao? Ta căm ghét hắn đến tận xương tủy! Một tên đại ngốc, nắm trong tay mạng sống của ngài de Winter mà lại không chịu kết liễu lão ta. Thế là hắn đã khiến ta vuột mất khoản thu nhập ba trăm nghìn livre ngon ơ."
"Đúng vậy," Kitty phụ họa; "con trai phu nhân là người thừa kế duy nhất của bác cậu bé. Thế nên, từ giờ cho đến khi cậu bé đủ tuổi trưởng thành, phu nhân hẳn sẽ được toàn quyền hưởng thụ khối tài sản kếch xù đó."
Nghe những lời trách móc tàn độc thốt ra từ miệng sinh vật mang vẻ ngoài ngọt ngào ấy, D'Artagnan rùng mình ớn lạnh đến tận xương tủy. Giọng nói the thé mà ả cất công che giấu bấy lâu nay bỗng bộc lộ bản chất thật, chỉ vì anh đã không ra tay sát hại một người từng đối xử vô cùng tử tế với ả.
"Mặc dù vậy," Milady nghiến răng nói tiếp, "ta đã sớm trả thù hắn từ lâu rồi nếu như Đức Hồng y không ra lệnh cho ta phải hòa hoãn với hắn. Thật sự, ta chẳng thể nào hiểu nổi tại sao ngài lại làm thế."
"Ồ, vâng; nhưng phu nhân đã đâu có hòa hoãn với cái ả đàn bà nhỏ bé mà ngài ấy từng một thời si mê đắm đuối."
"Cái gì cơ, con vợ của gã bán đồ kim chỉ trên phố des Fossoyeurs ấy hả? Chẳng phải hắn đã quên béng mất sự tồn tại của ả từ đời thuở nào rồi sao? Trả thù cái kiểu đó thì có gì mà hay ho cơ chứ!"
D'Artagnan toát mồ hôi hột, trán ướt đẫm mồ hôi lạnh. Lạy Chúa, người đàn bà này đích thị là một con ác quỷ! Anh dỏng tai tiếp tục lắng nghe, nhưng thật không may, việc trang điểm ban đêm của ả đã xong xuôi.
"Thế là đủ rồi," Milady ra lệnh; "về phòng ngươi đi. Và ngày mai, hãy cố gắng mang về cho ta câu trả lời cho bức thư ta đã đưa cho ngươi."
"Bức thư gửi ngài de Wardes ạ?" Kitty rụt rè hỏi lại.
"Chứ còn ai vào đây nữa; tất nhiên là gửi ngài de Wardes rồi."
"Chà, đó mới thực sự là một trang nam nhi," Kitty buông lời khen ngợi, "trông ngài ấy có vẻ thuộc về một đẳng cấp hoàn toàn khác so với ngài d'Artagnan tội nghiệp kia."
"Đi ngủ đi, cô nương," Milady sẵng giọng bảo; "ta không thích nghe bình phẩm đâu."
D'Artagnan nghe tiếng cánh cửa đóng sập lại. Tiếp ngay sau đó là tiếng lạch cạch của hai chiếc chốt kim loại khi Milady khóa chặt cửa phòng. Ở phía bên này, Kitty cũng rón rén hết mức có thể, khẽ khàng vặn chìa khóa ổ. Chờ có thế, D'Artagnan liền đẩy cửa tủ bước ra.
"Ôi, lạy Chúa!" Kitty thầm thì thốt lên, "ngài bị làm sao vậy? Sao mặt mũi ngài nhợt nhạt thế kia!"
"Đúng là một con quái vật gớm ghiếc," D'Artagnan nghiến răng lẩm bẩm.
"Suỵt, suỵt, ngài đi nhanh đi!" Kitty hối hả giục. "Giữa phòng em và phòng phu nhân chỉ có đúng một lớp ván ép mỏng manh thôi. Lỡ thốt ra một lời bên này thì bên kia cũng có thể nghe thấy mồn một đấy."
"Đó chính xác là lý do tại sao tôi sẽ không đi," D'Artagnan điềm nhiên đáp lời.
"Ngài nói sao cơ!" Kitty kêu lên, hai má bỗng chốc đỏ bừng.
"Hoặc ít nhất, tôi sẽ chỉ rời đi-muộn hơn một chút thôi."
Anh nhẹ nhàng kéo Kitty ngã vào vòng tay mình. Cô gái trẻ chẳng có lý do gì để chống cự, mà thực ra, sự giằng co lúc này chỉ tổ gây thêm tiếng ồn tai hại. Thế là Kitty ngoan ngoãn buông xuôi, phó mặc cho vòng tay anh ôm ấp.
Đó là một hành động trả thù ngọt ngào nhắm thẳng vào Milady. D'Artagnan luôn tin rằng sự trả thù chính là thú vui tao nhã của các vị thần2. Nếu trái tim anh dạt dào tình cảm hơn một chút, hẳn anh đã hoàn toàn mãn nguyện với chiến tích chinh phục mới mẻ này. Nhưng tiếc thay, tham vọng và lòng kiêu hãnh mới là những nét tính cách ngự trị trong con người anh. Tuy nhiên, để nói lời công bằng cho chàng lính ngự lâm, cũng phải thừa nhận rằng mục đích ban đầu khi anh dùng sức ảnh hưởng để dụ dỗ Kitty chỉ là nhằm dò la tung tích của phu nhân Bonacieux. Song, cô hầu gái tội nghiệp đã rơm rớm nước mắt, thề độc trước cây thánh giá rằng cô hoàn toàn mù tịt về chuyện đó. Chủ nhân của cô vốn ranh ma, chẳng bao giờ hé răng chia sẻ lấy một nửa bí mật cho kẻ ăn người ở. Cô chỉ lờ mờ tin rằng, và cũng dám chắc với anh, phu nhân Bonacieux vẫn chưa thác oan.
Còn về nguyên nhân sâu xa khiến Milady suýt chút nữa đánh mất sự tín nhiệm của Đức Hồng y, Kitty lại càng không hay biết. Nhưng lần này, D'Artagnan lại nắm rõ nội tình hơn hẳn cô. Nhớ lại bóng dáng Milady thấp thoáng trên một con tàu vào đúng khoảnh khắc anh rời khỏi nước Anh, anh lờ mờ đoán ra, và gần như có thể khẳng định chắc nịch, chuyện này có liên quan mật thiết đến những viên kim cương quý giá.
Thế nhưng, giữa mớ bòng bong ấy, có một sự thật hiển nhiên và rành rành nhất: sự căm hận sục sôi, nỗi thù ghét sâu cay và thâm căn cố đế mà Milady dành cho anh đang ngày một bùng cháy dữ dội hơn, tất cả chỉ vì anh đã nương tay không giết chết cậu em rể của ả.
Hôm sau, D'Artagnan quay lại nhà Milady. Anh nhận ra ả đang bức bối ra mặt. Chắc hẳn việc ngài de Wardes bặt vô âm tín đã chọc điên ả. Vừa thấy Kitty bước vào, Milady liền trút giận lên đầu cô. Cô hầu gái đáng thương chỉ biết lén đưa mắt oán trách D'Artagnan, ánh nhìn như muốn bảo: "Ngài xem em phải chịu đựng những gì vì ngài đây này!"
Dẫu vậy, khi màn đêm buông xuống, con sư tử cái kiêu kỳ ấy bỗng chốc trở nên ngoan ngoãn lạ thường. Ả mỉm cười lắng nghe những lời đường mật của D'Artagnan, thậm chí còn chìa tay cho anh hôn lên.
D'Artagnan bước ra khỏi cửa mà lòng ngổn ngang suy nghĩ. Dù vậy, vốn là một gã thanh niên sành sỏi, anh đã kịp vạch sẵn một kế hoạch tinh vi trong đầu khi còn đang mải mê buông lời ong bướm với Milady.
D'Artagnan gặp Kitty ở cổng. Cứ như đêm hôm trước, anh lẳng lặng đi theo cô lên phòng. Lúc nãy, Kitty vừa bị mắng té tát vì tội lơ đễnh. Sự im lặng của Bá tước de Wardes khiến Milady bứt rứt không yên. Ả ra lệnh cho Kitty phải có mặt lúc chín giờ sáng mai để mang đi bức thư thứ ba.
D'Artagnan ngọt nhạt dụ dỗ Kitty, bắt cô hứa sáng mai phải mang bức thư ấy đến cho mình. Cô gái đáng thương, vốn đã mù quáng vì tình, liền gật đầu ưng thuận mọi yêu sách của người tình.
Mọi chuyện lại diễn ra đúng như kịch bản đêm trước. D'Artagnan trốn sẵn trong tủ quần áo; Milady gọi Kitty vào thay đồ, rồi đuổi cô ra và khóa trái cửa. Tương tự như lần trước, mãi đến năm giờ sáng D'Artagnan mới mò về nhà.
Đúng mười một giờ trưa, Kitty tìm đến chỗ anh. Trên tay cô là bức thư mới toanh của Milady. Lần này, cô gái đáng thương chẳng buồn cự cãi, ngoan ngoãn nộp ngay bức thư cho D'Artagnan. Giờ đây, cả thể xác lẫn tâm hồn cô đều đã thuộc trọn về chàng lính ngự lâm hào hoa.
D'Artagnan bóc thư và đọc những dòng sau:
"Đây là lần thứ ba ta viết thư để bày tỏ tình yêu với ngài. Hãy coi chừng, đừng ép ta phải viết đến lần thứ tư chỉ để thốt lên rằng ta căm thù ngài! Nếu ngài còn biết hối hận vì cách cư xử của mình, thì cô gái mang bức thư này sẽ chỉ cho ngài cách để một đấng nam nhi khí phách chuộc lại lỗi lầm."
Đọc xong, sắc mặt D'Artagnan biến đổi liên tục.
"Ôi, ngài vẫn còn lưu luyến phu nhân!" Kitty thốt lên, ánh mắt không rời khỏi nét mặt chàng trai dẫu chỉ một giây.
"Không, Kitty, em nhầm rồi. Ta chẳng hề yêu ả. Ta chỉ muốn bắt ả phải trả giá cho sự khinh miệt của mình."
"Ồ, vâng, em thừa biết kiểu trả thù của ngài là thế nào rồi! Ngài đã nói cho em biết rồi đấy!"
"Chuyện đó thì can dự gì đến em, Kitty? Em thừa biết em mới là người duy nhất mà ta yêu cơ mà."
"Làm sao em tin được điều đó chứ?"
"Bằng chính sự khinh bỉ mà ta sắp trút lên đầu ả."
Nói rồi, D'Artagnan vớ lấy giấy bút và viết lại rằng:
"THƯA PHU NHÂN, Cho đến tận phút này, tôi vẫn chẳng dám tin hai bức thư đầu tiên của phu nhân lại được gửi cho mình. Tôi tự thấy bản thân quá đỗi thấp hèn để đón nhận một vinh dự lớn lao như thế. Hơn nữa, những ngày qua tôi lại ốm liệt giường, chẳng thể nào biên thư hầu âm phu nhân. Nhưng giờ đây, tôi buộc phải tin vào tấm lòng bao dung tột bậc ấy. Bởi không chỉ qua thư, mà chính người hầu gái của phu nhân cũng cam đoan rằng tôi đã có diễm phúc được phu nhân yêu thương. Cô ấy chẳng cần phải dạy tôi cách để một đấng nam nhi khí phách chuộc lại lỗi lầm. Đêm nay, đúng mười một giờ, tôi sẽ đích thân đến cầu xin phu nhân thứ lỗi. Trong mắt tôi lúc này, dẫu chậm trễ thêm một ngày cũng là tự chuốc lấy một tội lỗi mới. Kẻ vinh hạnh nhất thế gian vì được phu nhân sủng ái,
BÁ TƯỚC DE WARDES"
Bức thư tay này, trước hết là một trò mạo danh, sau lại là một hành động vô cùng trơ trẽn. Ngay cả theo những chuẩn mực đạo đức thời nay, nó chẳng khác gì một việc làm đê hèn. Nhưng ở cái thời đại nhiễu nhương đó, người ta chẳng màng đến tiểu tiết như bây giờ. Thêm vào đó, chính từ những lời thú tội của Milady, D'Artagnan thừa biết ả đã nhúng chàm vào những tội ác tày trời. Đứng trước một người đàn bà tàn độc như thế, anh chẳng còn chút sự tôn trọng nào. Ấy vậy mà, mặc cho sự khinh bỉ tột cùng, D'Artagnan vẫn cảm nhận được ngọn lửa cuồng si đang hừng hực cháy trong huyết quản mỗi khi nghĩ về ả. Đó là một niềm đam mê say đắm hòa quyện cùng sự miệt thị; nhưng rốt cuộc là đam mê hay thuần túy chỉ là nhục dục, xin nhường quyền phán xét lại cho độc giả.
Kế hoạch của D'Artagnan vô cùng đơn giản. Thông qua buồng của Kitty, anh có thể dễ dàng lẻn vào phòng của nữ chủ nhân. Bắt đúng khoảnh khắc ả đang bàng hoàng, tủi hổ và khiếp sợ tột độ, anh sẽ dễ dàng khuất phục ả. Nguy cơ thất bại vẫn hiện hữu, nhưng anh đành phó mặc một phần cho sự may rủi. Chỉ còn đúng tám ngày nữa là chiến dịch nổ ra, và anh sẽ phải rời Paris; D'Artagnan chẳng còn thời gian cho một cuộc vây hãm tình ái dông dài.
"Cầm lấy đi," chàng trai trẻ cất lời, dúi bức thư đã niêm phong kỹ càng vào tay Kitty. "Hãy trao nó cho Milady. Đây là hồi âm của ngài bá tước."
Kitty đáng thương mặt cắt không còn một giọt máu; cô lờ mờ đoán được những gì ẩn chứa bên trong bức thư.
"Nghe này, cô bé ngoan," D'Artagnan dỗ dành, "em thừa hiểu sớm muộn gì chuyện này cũng phải chấm dứt bằng cách này hay cách khác. Lỡ Milady phát hiện ra em đã trao bức thư đầu tiên cho tên hầu của ta thay vì người của bá tước, rồi biết chính ta là kẻ bóc những bức thư lẽ ra dành cho de Wardes, ả sẽ thẳng tay tống cổ em ra đường. Và em biết thừa ả ta không phải loại người nương tay khi trả thù đâu."
"Trời ơi!" Kitty nức nở, "thế vì ai mà em phải chuốc lấy những hiểm nguy nhường này?"
"Vì ta, ta biết rất rõ, hỡi cô bé ngọt ngào của ta," D'Artagnan thủ thỉ. "Nhưng ta luôn biết ơn em, ta thề đấy."
"Vậy trong thư này viết những gì?"
"Chút nữa Milady sẽ nói cho em nghe."
"Ôi, ngài chẳng hề yêu em!" Kitty gào lên nức nở, "em thật là một kẻ khốn khổ vô ngần."
Với những lời oán trách kiểu này, những gã đàn ông sành sỏi luôn sẵn có một câu trả lời hoàn hảo để phỉnh phờ phụ nữ. D'Artagnan dỗ dành một hồi khiến Kitty lại đắm chìm vào mộng tưởng ái tình. Mặc dù đã khóc hết nước mắt trước khi đành lòng mang thư đưa cho nữ chủ nhân, nhưng rốt cuộc cô cũng chịu khuất phục, và đó là tất cả những gì D'Artagnan mong muốn. Cuối cùng, anh hứa hẹn rằng tối nay sẽ rời khỏi phòng Milady sớm, để dành phần còn lại của đêm dài ân ái bên cô hầu gái. Lời đường mật ấy đã xoa dịu hoàn toàn trái tim đau khổ của Kitty đáng thương.
-
Gascon chỉ người xuất thân từ vùng Gascogne ở miền Tây Nam nước Pháp. Trong văn hóa và văn học Pháp, người vùng này thường được gắn liền với định kiến là những kẻ can đảm, hiếu chiến, nhưng cũng rất kiêu ngạo, bốc đồng và hay tự mãn. ↩
-
Thành ngữ mang âm hưởng thần thoại phương Tây cổ đại, ám chỉ quan niệm rằng chỉ có những vị thần quyền năng tối cao mới có thể tận hưởng trọn vẹn khoái cảm của sự trả thù mà không bị trói buộc bởi đạo đức hay luân lý phàm trần. ↩
Chapter XXXIII. SOUBRETTE AND MISTRESS
Meantime, as we have said, despite the cries of his conscience and the wise counsels of Athos, D’Artagnan became hourly more in love with Milady. Thus he never failed to pay his diurnal court to her; and the self-satisfied Gascon was convinced that sooner or later she could not fail to respond.
One day, when he arrived with his head in the air, and as light at heart as a man who awaits a shower of gold, he found the soubrette under the gateway of the hôtel; but this time the pretty Kitty was not contented with touching him as he passed, she took him gently by the hand.
“Good!” thought D’Artagnan, “She is charged with some message for me from her mistress; she is about to appoint some rendezvous of which she had not courage to speak.” And he looked down at the pretty girl with the most triumphant air imaginable.
“I wish to say three words to you, Monsieur Chevalier,” stammered the soubrette.
“Speak, my child, speak,” said D’Artagnan; “I listen.”
“Here? Impossible! That which I have to say is too long, and above all, too secret.”
“Well, what is to be done?”
“If Monsieur Chevalier would follow me?” said Kitty, timidly.
“Where you please, my dear child.”
“Come, then.”
And Kitty, who had not let go the hand of D’Artagnan, led him up a little dark, winding staircase, and after ascending about fifteen steps, opened a door.
“Come in here, Monsieur Chevalier,” said she; “here we shall be alone, and can talk.”
“And whose room is this, my dear child?”
“It is mine, Monsieur Chevalier; it communicates with my mistress’s by that door. But you need not fear. She will not hear what we say; she never goes to bed before midnight.”
D’Artagnan cast a glance around him. The little apartment was charming for its taste and neatness; but in spite of himself, his eyes were directed to that door which Kitty said led to Milady’s chamber.
Kitty guessed what was passing in the mind of the young man, and heaved a deep sigh.
“You love my mistress, then, very dearly, Monsieur Chevalier?” said she.
“Oh, more than I can say, Kitty! I am mad for her!”
Kitty breathed a second sigh.
“Alas, monsieur,” said she, “that is too bad.”
“What the devil do you see so bad in it?” said D’Artagnan.
“Because, monsieur,” replied Kitty, “my mistress loves you not at all.”
“Hein!” said D’Artagnan, “can she have charged you to tell me so?”
“Oh, no, monsieur; but out of the regard I have for you, I have taken the resolution to tell you so.”
“Much obliged, my dear Kitty; but for the intention only-for the information, you must agree, is not likely to be at all agreeable.”
“That is to say, you don’t believe what I have told you; is it not so?”
“We have always some difficulty in believing such things, my pretty dear, were it only from self-love.”
“Then you don’t believe me?”
“I confess that unless you deign to give me some proof of what you advance-”
“What do you think of this?”
Kitty drew a little note from her bosom.
“For me?” said D’Artagnan, seizing the letter.
“No; for another.”
“For another?”
“Yes.”
“His name; his name!” cried D’Artagnan.
“Read the address.”
“Monsieur El Comte de Wardes.”
The remembrance of the scene at St. Germain presented itself to the mind of the presumptuous Gascon. As quick as thought, he tore open the letter, in spite of the cry which Kitty uttered on seeing what he was going to do, or rather, what he was doing.
“Oh, good Lord, Monsieur Chevalier,” said she, “what are you doing?”
“I?” said D’Artagnan; “nothing,” and he read,
“You have not answered my first note. Are you indisposed, or have you forgotten the glances you favored me with at the ball of Mme. de Guise? You have an opportunity now, Count; do not allow it to escape.”
D’Artagnan became very pale; he was wounded in his self-love: he thought that it was in his love.
“Poor dear Monsieur d’Artagnan,” said Kitty, in a voice full of compassion, and pressing anew the young man’s hand.
“You pity me, little one?” said D’Artagnan.
“Oh, yes, and with all my heart; for I know what it is to be in love.”
“You know what it is to be in love?” said D’Artagnan, looking at her for the first time with much attention.
“Alas, yes.”
“Well, then, instead of pitying me, you would do much better to assist me in avenging myself on your mistress.”
“And what sort of revenge would you take?”
“I would triumph over her, and supplant my rival.”
“I will never help you in that, Monsieur Chevalier,” said Kitty, warmly.
“And why not?” demanded D’Artagnan.
“For two reasons.”
“What ones?”
“The first is that my mistress will never love you.”
“How do you know that?”
“You have cut her to the heart.”
“I? In what can I have offended her-I who ever since I have known her have lived at her feet like a slave? Speak, I beg you!”
“I will never confess that but to the man-who should read to the bottom of my soul!”
D’Artagnan looked at Kitty for the second time. The young girl had freshness and beauty which many duchesses would have purchased with their coronets.
“Kitty,” said he, “I will read to the bottom of your soul whenever you like; don’t let that disturb you.” And he gave her a kiss at which the poor girl became as red as a cherry.
“Oh, no,” said Kitty, “it is not me you love! It is my mistress you love; you told me so just now.”
“And does that hinder you from letting me know the second reason?”
“The second reason, Monsieur the Chevalier,” replied Kitty, emboldened by the kiss in the first place, and still further by the expression of the eyes of the young man, “is that in love, everyone for herself!”
Then only D’Artagnan remembered the languishing glances of Kitty, her constantly meeting him in the antechamber, the corridor, or on the stairs, those touches of the hand every time she met him, and her deep sighs; but absorbed by his desire to please the great lady, he had disdained the soubrette. He whose game is the eagle takes no heed of the sparrow.
But this time our Gascon saw at a glance all the advantage to be derived from the love which Kitty had just confessed so innocently, or so boldly: the interception of letters addressed to the Comte de Wardes, news on the spot, entrance at all hours into Kitty’s chamber, which was contiguous to her mistress’s. The perfidious deceiver was, as may plainly be perceived, already sacrificing, in intention, the poor girl in order to obtain Milady, willy-nilly.
“Well,” said he to the young girl, “are you willing, my dear Kitty, that I should give you a proof of that love which you doubt?”
“What love?” asked the young girl.
“Of that which I am ready to feel toward you.”
“And what is that proof?”
“Are you willing that I should this evening pass with you the time I generally spend with your mistress?”
“Oh, yes,” said Kitty, clapping her hands, “very willing.”
“Well, then, come here, my dear,” said D’Artagnan, establishing himself in an easy chair; “come, and let me tell you that you are the prettiest soubrette I ever saw!”
And he did tell her so much, and so well, that the poor girl, who asked nothing better than to believe him, did believe him. Nevertheless, to D’Artagnan’s great astonishment, the pretty Kitty defended herself resolutely.
Time passes quickly when it is passed in attacks and defenses. Midnight sounded, and almost at the same time the bell was rung in Milady’s chamber.
“Good God,” cried Kitty, “there is my mistress calling me! Go; go directly!”
D’Artagnan rose, took his hat, as if it had been his intention to obey, then, opening quickly the door of a large closet instead of that leading to the staircase, he buried himself amid the robes and dressing gowns of Milady.
“What are you doing?” cried Kitty.
D’Artagnan, who had secured the key, shut himself up in the closet without reply.
“Well,” cried Milady, in a sharp voice. “Are you asleep, that you don’t answer when I ring?”
And D’Artagnan heard the door of communication opened violently.
“Here am I, Milady, here am I!” cried Kitty, springing forward to meet her mistress.
Both went into the bedroom, and as the door of communication remained open, D’Artagnan could hear Milady for some time scolding her maid. She was at length appeased, and the conversation turned upon him while Kitty was assisting her mistress.
“Well,” said Milady, “I have not seen our Gascon this evening.”
“What, Milady! has he not come?” said Kitty. “Can he be inconstant before being happy?”
“Oh, no; he must have been prevented by Monsieur de Tréville or Monsieur Dessessart. I understand my game, Kitty; I have this one safe.”
“What will you do with him, madame?”
“What will I do with him? Be easy, Kitty, there is something between that man and me that he is quite ignorant of: he nearly made me lose my credit with his Eminence. Oh, I will be revenged!”
“I believed that Madame loved him.”
“I love him? I detest him! An idiot, who held the life of Lord de Winter in his hands and did not kill him, by which I missed three hundred thousand livres’ income.”
“That’s true,” said Kitty; “your son was the only heir of his uncle, and until his majority you would have had the enjoyment of his fortune.”
D’Artagnan shuddered to the marrow at hearing this suave creature reproach him, with that sharp voice which she took such pains to conceal in conversation, for not having killed a man whom he had seen load her with kindnesses.
“For all this,” continued Milady, “I should long ago have revenged myself on him if, and I don’t know why, the cardinal had not requested me to conciliate him.”
“Oh, yes; but Madame has not conciliated that little woman he was so fond of.”
“What, the mercer’s wife of the Rue des Fossoyeurs? Has he not already forgotten she ever existed? Fine vengeance that, on my faith!”
A cold sweat broke from D’Artagnan’s brow. Why, this woman was a monster! He resumed his listening, but unfortunately the toilet was finished.
“That will do,” said Milady; “go into your own room, and tomorrow endeavor again to get me an answer to the letter I gave you.”
“For Monsieur de Wardes?” said Kitty.
“To be sure; for Monsieur de Wardes.”
“Now, there is one,” said Kitty, “who appears to me quite a different sort of a man from that poor Monsieur d’Artagnan.”
“Go to bed, mademoiselle,” said Milady; “I don’t like comments.”
D’Artagnan heard the door close; then the noise of two bolts by which Milady fastened herself in. On her side, but as softly as possible, Kitty turned the key of the lock, and then D’Artagnan opened the closet door.
“Oh, good Lord!” said Kitty, in a low voice, “what is the matter with you? How pale you are!”
“The abominable creature,” murmured D’Artagnan.
“Silence, silence, begone!” said Kitty. “There is nothing but a wainscot between my chamber and Milady’s; every word that is uttered in one can be heard in the other.”
“That’s exactly the reason I won’t go,” said D’Artagnan.
“What!” said Kitty, blushing.
“Or, at least, I will go-later.”
He drew Kitty to him. She had the less motive to resist, resistance would make so much noise. Therefore Kitty surrendered.
It was a movement of vengeance upon Milady. D’Artagnan believed it right to say that vengeance is the pleasure of the gods. With a little more heart, he might have been contented with this new conquest; but the principal features of his character were ambition and pride. It must, however, be confessed in his justification that the first use he made of his influence over Kitty was to try and find out what had become of Mme. Bonacieux; but the poor girl swore upon the crucifix to D’Artagnan that she was entirely ignorant on that head, her mistress never admitting her into half her secrets-only she believed she could say she was not dead.
As to the cause which was near making Milady lose her credit with the cardinal, Kitty knew nothing about it; but this time D’Artagnan was better informed than she was. As he had seen Milady on board a vessel at the moment he was leaving England, he suspected that it was, almost without a doubt, on account of the diamond studs.
But what was clearest in all this was that the true hatred, the profound hatred, the inveterate hatred of Milady, was increased by his not having killed her brother-in-law.
D’Artagnan came the next day to Milady’s, and finding her in a very ill-humor, had no doubt that it was lack of an answer from M. de Wardes that provoked her thus. Kitty came in, but Milady was very cross with her. The poor girl ventured a glance at D’Artagnan which said, “See how I suffer on your account!”
Toward the end of the evening, however, the beautiful lioness became milder; she smilingly listened to the soft speeches of D’Artagnan, and even gave him her hand to kiss.
D’Artagnan departed, scarcely knowing what to think, but as he was a youth who did not easily lose his head, while continuing to pay his court to Milady, he had framed a little plan in his mind.
He found Kitty at the gate, and, as on the preceding evening, went up to her chamber. Kitty had been accused of negligence and severely scolded. Milady could not at all comprehend the silence of the Comte de Wardes, and she ordered Kitty to come at nine o’clock in the morning to take a third letter.
D’Artagnan made Kitty promise to bring him that letter on the following morning. The poor girl promised all her lover desired; she was mad.
Things passed as on the night before. D’Artagnan concealed himself in his closet; Milady called, undressed, sent away Kitty, and shut the door. As the night before, D’Artagnan did not return home till five o’clock in the morning.
At eleven o’clock Kitty came to him. She held in her hand a fresh billet from Milady. This time the poor girl did not even argue with D’Artagnan; she gave it to him at once. She belonged body and soul to her handsome soldier.
D’Artagnan opened the letter and read as follows:
This is the third time I have written to you to tell you that I love you. Beware that I do not write to you a fourth time to tell you that I detest you.
If you repent of the manner in which you have acted toward me, the young girl who brings you this will tell you how a man of spirit may obtain his pardon.
D’Artagnan colored and grew pale several times in reading this billet.
“Oh, you love her still,” said Kitty, who had not taken her eyes off the young man’s countenance for an instant.
“No, Kitty, you are mistaken. I do not love her, but I will avenge myself for her contempt.”
“Oh, yes, I know what sort of vengeance! You told me that!”
“What matters it to you, Kitty? You know it is you alone whom I love.”
“How can I know that?”
“By the scorn I will throw upon her.”
D’Artagnan took a pen and wrote:
MADAME, Until the present moment I could not believe that it was to me your first two letters were addressed, so unworthy did I feel myself of such an honor; besides, I was so seriously indisposed that I could not in any case have replied to them.
But now I am forced to believe in the excess of your kindness, since not only your letter but your servant assures me that I have the good fortune to be beloved by you.
She has no occasion to teach me the way in which a man of spirit may obtain his pardon. I will come and ask mine at eleven o’clock this evening.
To delay it a single day would be in my eyes now to commit a fresh offense.
From him whom you have rendered the happiest of men,
COMTE DE WARDES
This note was in the first place a forgery; it was likewise an indelicacy. It was even, according to our present manners, something like an infamous action; but at that period people did not manage affairs as they do today. Besides, D’Artagnan from her own admission knew Milady culpable of treachery in matters more important, and could entertain no respect for her. And yet, notwithstanding this want of respect, he felt an uncontrollable passion for this woman boiling in his veins-passion drunk with contempt; but passion or thirst, as the reader pleases.
D’Artagnan’s plan was very simple. By Kitty’s chamber he could gain that of her mistress. He would take advantage of the first moment of surprise, shame, and terror, to triumph over her. He might fail, but something must be left to chance. In eight days the campaign would open, and he would be compelled to leave Paris; D’Artagnan had no time for a prolonged love siege.
“There,” said the young man, handing Kitty the letter sealed; “give that to Milady. It is the count’s reply.”
Poor Kitty became as pale as death; she suspected what the letter contained.
“Listen, my dear girl,” said D’Artagnan; “you cannot but perceive that all this must end, some way or other. Milady may discover that you gave the first billet to my lackey instead of to the count’s; that it is I who have opened the others which ought to have been opened by de Wardes. Milady will then turn you out of doors, and you know she is not the woman to limit her vengeance.”
“Alas!” said Kitty, “for whom have I exposed myself to all that?”
“For me, I well know, my sweet girl,” said D’Artagnan. “But I am grateful, I swear to you.”
“But what does this note contain?”
“Milady will tell you.”
“Ah, you do not love me!” cried Kitty, “and I am very wretched.”
To this reproach there is always one response which deludes women. D’Artagnan replied in such a manner that Kitty remained in her great delusion. Although she cried freely before deciding to transmit the letter to her mistress, she did at last so decide, which was all D’Artagnan wished. Finally he promised that he would leave her mistress’s presence at an early hour that evening, and that when he left the mistress he would ascend with the maid. This promise completed poor Kitty’s consolation.